Đại Sư, mõ của ngươi không thấy

ĐSxMN – 1

1.

Đại sư cũng đã từng rất đáng yêu đó

bud

          Lúc Mộc Du lần đầu tiên gặp tiểu thiếu gia của mình, hắn chưa tên là Mộc Du, hắn chỉ có một dãy số, 0531. Khi hắn bị người chọn ra từ trong cô nhi viện, đối phương đã hỏi hắn, muốn được ăn no sao? Nguyện ý giao tánh mạng giao cho hắn sao?

 

Mộc Du gật gật đầu, hắn hận không thể thoát ra khỏi cái cô nhi viện ăn thịt người kia. .

 

Mộc Du ba tuổi đi theo người được Thượng gia phái ra đón hắn cùng một đám đồng bạn cùng nhau huấn luyện. .

 

Hàng năm cứ đến ngày quy định sẽ có người đưa những ai tròn bảy tuổi ra ngoài, nghe nói sẽ bị các thiếu gia chọn đi trở thành vệ sĩ, sau đó mới tiến hành huấn luyện cụ thể.

 

Mộc Du không hề oán hận, ít nhất hắn biết đồng bạn đều không hề oán hận, so với hoàn cảnh khốn cùng tuyệt vọng trước kia, Thượng gia chính là thiên đường, ăn uống no đủ, đi học huấn luyện, cuộc sống trước bảy tuổi của hắn thực đơn thuần. Không có gì bất công cả, tri ân báo đáp, là điều bọn hắn nhớ kỹ dưới đáy lòng.

 

Hắn trộm đánh giá những đứa bé trai đứng đối diện, một thiếu niên thoạt nhìn hơn mười tuổi đang chọn lựa trong số những người có thành tích đứng đầu, lúc đến phía trước hắn, đột nhiên một giọng nói mềm mại xen vào.

 

“Đại ca, em muốn hắn.”

Mộc Du theo thanh âm nhìn qua, một cậu bé cực kỳ xinh đẹp, đại khái chỉ hơn bốn tuổi, một đầu tóc xoăn hơi rối, cằm hơi nhọn, hai mắt to tròn thường xuyên chớp chớp nhìn quanh, lông mi vừa dài vừa cong tựa như búp bê, đầu ngón tôiy ngắn ngủn chỉ vào chính mình.

 

Cậu bé lớn hơn nhíu nhíu mày, vẻ mặt không giải thích được chợt lóe qua.

 

Bởi vì huấn luyện, Mộc Du rất mẫn cảm với ác ý, thân mình của hắn  nhịn không được trở nên căng chặt.

 

Cậu bé kia dứt khoát nắm lấy tôiy hắn: “Đại ca, em muốn hắn, không cần người khác.”

 

Nam sinh tạm dừng một chút gật gật đầu, còn xoa xoa đầu cậu bé.

 

Bàn tôiy Mộc Du còn có thể cảm nhận được độ ấm mềm mại của cậu bé, có chút lưu luyến, cũng hơi lo lắng, ác ý của thiếu niên kia là vì bé búp bê này sao?

 

Bé cười ra hai cái má lúm, ngây ngô nói: “Đại ca thật tốt.”

 

Nói xong dường như sợ thiếu niên đổi ý, kéo Mộc Du bỏ chạy, vừa chạy vừa nói to với Mộc Du: “Sau này phải chơi với tôi.”

 

Nam sinh đứng ở tại chỗ nhìn bọn họ vẻ mặt có vài phần hung ác nham hiểm.

 

Chạy vào trong một căn phòng đóng cửa lại, tôiy của Mộc Du đã bị buông lỏng ra, tươi cười của cậu bé cũng biến mất.

 

Qua một lúc lâu mới nói một câu: “Tôi không vui.”

 

Một lúc sau hỏi: “Anh tên gì?”

 

Mộc Du mím môi: “0531.”

 

Trên mặt cậu bé lộ vẻ đồng tình: “Tôi đặt một cái tên cho anh được không?”

 

Mộc Du gật gật đầu, trong lòng tựa như bị ánh nắng sau giờ ngọ bao phủ, ấm dào dạt.

 

Cậu bé nghiêng đầu: “Anh còn nhớ tên trước kia của mình không?”

 

Mộc Du viết một chữ “Nguy” lên trên giấy: “Tôi chỉ nhớ rõ chữ này, không ai gọi tên của tôi, thiếu gia tùy tiện đặt là được rồi.” Người vứt bỏ hắn có nhét cho hắn một tờ giấy, bên trên chỉ viết một chữ như vậy, lúc ấy hắn xem không hiểu, sau khi tới Thượng gia đi học biết chữ mới hiểu được.

 

Cậu bé cân nhắc một chút: “Lấy chữ Mộc làm họ của anh được không? Ý nghĩa của chữ Nguy không tốt.”

 

Mộc Du gật gật đầu, hắn là thật sự không để ý.

 

Bàn tay bé nhỏ mềm mềm trắng nõn cầm lấy bút lông viết chữ to lên trên giấy Tuyên Thành —— Mộc, Du.

 

Ngón tay chỉ vào chữ ‘Du’ nói: “Ông nội nói thủy có thể sinh mộc, du lại có ý là sông ngòi, mộc chỉ cội nguồn vững chắc.” Lại chỉ chỉ sách ở bên cạnh nói: “Tôi ngày hôm qua mới vừa học, minh thệ cố tại, bất khả du dã (lời tuyên thệ đã nói ra rồi là cố định, không thể thay đổi).”

 

“Nhận tên này mà nói, say này anh là người của tôi, cho nên. . . Anh không thể phản bội tôi.” Cậu bé nghiêng đầu, lời nói trong miệng lại nghiêm túc không thể nghi ngờ.

 

Mộc Du kinh hãi vì lời nói không hợp với tuổi đó, nhưng rất nhanh gật đầu, nửa quỳ nắm tay đặt ở ngực trái, đây là động tác tay khi tuyên thệ mà huấn luyện viên dạy bọn họ. Nếu cả đời bảo hộ vị tiểu thiếu vị nguyện ý dẫn dắt mình, nguyện ý cho mình một cái tên này, hắn cam tâm tình nguyện.

 

Cậu bé lại viết hai chữ, mới nhảy xuống khỏi ghế nhỏ, kéo hắn, chỉ chỉ hai chữ mới vừa viết xong: “Tôi gọi là Thượng Minh.”

 

Thượng Minh, Thượng Minh, Mộc Du lặp đi lặp lại hai chữ này trong lòng, nhìn tiểu thiếu gia xinh đẹp như búp bê trước mắt, đây là người sau này hắn phải bảo vệ.

 

Hơn nữa sau này hắn đã có tên rồi, không phải 0531, hắn gọi Mộc Du. Minh thệ cố tại, bất khả du dã, hắn sẽ không quên.

 

Một buổi chiều, Thượng Minh ngoại trừ đọc sách chính là luyện chữ, không biết vì sao, hắn nhìn tiểu thiếu gia như vậy có chút đau lòng, trước khi ngủ, hắn nghe được Thượng Minh lẩm bẩm: “Đại ca quả nhiên không thích mình.” Trong mắt rơi xuống vài giọt nước mắt trong suốt, nhưng mà chớp mắt lại mỉm cười: “Anh chính là tôi cướp được từ tay của đại ca, nhớ rõ anh là người của tôi.”

 

Mộc Du nghĩ thầm, thì ra cậu đều biết hết.

 

Ở trong nhà lớn Thượng gia, hắn không cần lúc nào cũng đi theo Thượng Minh, còn phải tiến hành huấn luyện học tập cùng huấn luyện viên, lâu dần rất nhiều chuyện đều biết, tỷ như bọn họ xem như hộ vệ vệ sĩ thậm chí là sát thủ của Thượng gia, tỷ như Thượng gia là quân chính thế gia, lại tỷ như tiểu thiếu gia của hắn cùng đại thiếu gia ngày đó nhìn thấy là cùng cha khác mẹ, mẹ của tiểu thiếu gia là vợ sau, nhưng nửa năm trước đã qua đời, bên trên còn có hai vị đại tỷ nhị ca cùng mẹ với đại thiếu gia.

 

Hắn biết tiểu thiếu gia rất thông minh, phụ thân của tiểu thiếu gia cùng lão gia tử Thượng gia đều rất thích hắn, hắn còn biết chỗ thông minh của tiểu thiếu gia nhà hắn, trí tuệ biểu hiện ra bên ngoài phù hợp với tuổi thậm chí không tiếc có chút hành động thiên chân vô tà.

 

Mộc Du chưa từng đọc sách vở cao thâm gì, nhưng hắn nhớ rõ huấn luyện viên từng nói với bọn họ, vĩnh viễn đừng bao giờ đem con bài chưa lật của mình cho đối phương xem.

 

Nhưng chỉ đối với Mộc Du, Thượng Minh không hề bố trí phòng vệ.

 

Nhân duyên của Thượng Minh tốt lắm, tất cả cô chú anh chị trong nhà lớn đều thực thích cậu, thậm chí kể cả hai người anh chị khác mẹ cũng vậy, chỉ có đại thiếu gia, tuy rằng Thượng Minh biểu hiện ra thích gẩn gũi Thượng Dục nhất, nhưng Mộc Du luôn có thể nhìn thấy vẻ không kiên nhẫn trong mắt Thượng Dục.

 

Thượng Minh còn nhìn thấy rõ ràng hơn so với Mộc Du, cậu nói với Mộc Du: “Lớn lên tôi phải rời khỏi đại ca càng xa càng tốt.”

 

Thượng Minh luôn nói ngây ngô như một đứa trẻ: “Cháu có Đầu Gỗ là được rồi, muốn nhiều vệ sĩ như vậy làm gì, trông coi tới mức cháu không chơi gì được hết.” Trong mắt ầng ậng nước, Thượng lão gia tử dỗ nói: “Không chọn thì không chọn, Minh Minh đừng khóc.”

 

Nhưng Mộc Du biết, Thượng Minh đêm trước đã thương lượng với hắn: “Anh lúc huấn luyện quan sát nhiều một chút, có nhìn trúng ai thì nhớ kỹ, chờ ông nội cuối cùng lên tiếng, anh đi chọn người, tôi tin tưởng anh.” Thượng Minh là sợ đại ca của cậu đề phòng cậu.

 

Mộc Du luôn nghĩ, người khác đều nói thiếu gia ngậm muỗng vàng sinh ra, tỏ vẻ mạng của cậu thật tốt, nhưng hắn lại cảm thấy tiểu thiếu gia của hắn thực khổ, hắn nhớ rõ, năm ấy, Thượng Minh mới sáu tuổi.

 

Một năm sau, Thượng Minh bổn cũ soạn lại, không rớt nước mắt, nhưng miệng lại chu ra cả thước.

 

Thượng lão gia tử nghiêm mặt vỗ bàn: “Phải chọn cho ông, không chọn hết năm không cho về nhà!” Thượng Minh không tình nguyện dậm chân thình thịch đi ra ngoài. Ở chỗ rẽ không thấy ai mới nói với Mộc Du: “Chọn cho tốt.”

 

Mộc Du không phải chưa từng hoài nghi, tỷ như tiểu thiếu gia của hắn có thể đối xử với người khác giống như hắn hay không, tuy rằng chẳng sợ tiểu thiếu gia của hắn đề phòng hắn, hắn chỉ sợ cũng sẽ trước sau như một bảo hộ cậu.

 

Đây là ý tưởng duy nhất trong lòng hắn khi hắn đem Thượng Minh đặt ở dưới thân mình lúc tiểu thiếu gia bị tập kích.

 

Mong ước duy nhất của hắn chính là người dưới thân mình được bình an.

 

Mộc Du không biết những vệ sĩ khác có thể như vậy hay không, nhưng trước bảy tuổi hắn chỉ biết huấn luyện, mà sau bảy tuổi trong mắt chỉ có tiểu thiếu gia của hắn.

 

Mới trước đây Thượng Minh rất đáng yêu, đôi tay nhỏ bé mềm mềm kéo hắn chạy khắp nơi, hắn sẽ lo lắng cho tiểu thiếu gia của hắn, tỷ như leo cây té ngã làm sao bây giờ, gạt người bị phát hiện làm sao bây giờ, còn có bị khi dễ trở về khóc làm sao bây giờ.

 

Sau lại phát hiện này đó đều là hắn lo lắng quá độ, tiểu thiếu gia leo cây sẽ nói với hắn: “Anh phải đứng ở dưới đỡ tôi đó.”

 

Sau đó lúc Thượng Minh xuống không được, Mộc Du sẽ đỡ được một cái bánh mềm mềm, ừm, xúc cảm tốt lắm, sẽ ôm cổ hắn cười vui vẻ, lớn lên một chút Thượng Minh sẽ cố ý leo lên chỗ cao nói: “Anh phải tiếp được tôi.” Chẳng qua Thượng Minh trưởng thành không bao giờ chịu ôm cổ hắn nữa, dùng lời nói của cậu thì trẻ nhỏ không ngây thơ, thì cũng không phải trẻ nhỏ.

 

Lúc tiểu thiếu gia gạt người, hắn bị bắt nhập bọn, khiến thân thủ nhãn lực của Mộc Du càng ngày càng tốt, bao quát cả mấy thứ tam giáo cửu lưu gì đó, vì sao một vệ sĩ như hắn phải biết làm sao gian lận bài, làm sao phối âm, đúng rồ, còn có làm sao nghe lén.

 

Tiểu thiếu gia bị người ta bắt nạt? Thực xin lỗi, tuy rằng Thượng Minh ở trước mặt người lớn là né ngoan, nhưng Mộc Du tận mắt nhìn thấy người bắt nạt cậu đột nhiên gặp xui xẻo ở nơi khác, mà Thượng Minh lại vẫn là tiểu thiên sứ chu miệng, chớp mắt nói: “Đầu Gỗ, tôi đói”.

 

Thượng Minh lúc đi học bắt đầu có vài phần ngạo khí vài phần quý khí ra vẻ thiếu gia, Mộc Du đối với biến hóa này chỉ nhìn cho vui thôi, hắn không muốn người khác coi thường thiếu gia của hắn, hơn nữa Mộc Du nhìn thấy Thượng Minh nhướng mày tim liền ngứa ngáy, hắn rất hiểu biết tiểu thiếu gia của mình, chút đắc ý cùng kiêu ngạo tùy ý này, đều cảm thấy rất đáng yêu.

 

Bởi vì tiểu thiếu gia của hắn chính là mặt lạnh mềm lòng, sau khi chuyện bị tập kích phát sinh, Thượng Minh đeo một khối gỗ trầm hương mà cậu phí tâm phí sức lừa được lên trên cổ hắn, nói: “Gỗ trầm hương tốt cho thân thể, anh lại thường xuyên bị thương.” Đôi môi lúc nào cũng cười của Thượng Minh xụ xuống: “Đeo lên rồi không cho tháo xuống.”

 

Mộc Du nửa đêm nương ánh trăng cẩn thận nhìn kỹ cái thẻ gỗ kia, khối gỗ trầm hương này đã được điêu khắc mài giũa lần nữa, góc dưới bên phải có khắc một chữ Du, hắn nhận ra được đây là chữ của Thượng Minh.

 

Đầu gút dây đỏ của thẻ gỗ có chút thô ráp, Mộc Du cầm nó quay vào trước ngực, ấn chặt, cảm thấy được đều có thể ấm đến đáy lòng, đó là tiểu thiếu gia của hắn tự tay thắt nhỉ. Nghĩ đến vẻ mặt tôi tuyệt đối không hề tò mò anh có thích hay không của Thượng Minh. Khuôn mặt luôn lạnh lùng của Mộc Du nhịn không được hiện lên ý cười. Nhưng mà tiểu thiếu gia của tôi ơi, tôi muốn nói cho em biết, tôi rất thích.

 

Hắn biết Thượng Minh luôn muốn cuộc sống tự do, hắn từng cũng hỏi qua: “Vì sao không thử tranh với đại ca.”

 

Thượng Minh lắc đầu: “Anh có biết hay không trừ tôi ra trong tên của các anh chị đều có chữ hỏa, có lẽ ông nội thực thích tôi, nhưng không có nghĩa là tôi tranh được với đại ca, so với ở trong này tình toán thiệt hơn, không bằng rời đi sống những ngày tự tại.” Khi đó Thượng Minh đã có chút trưởng thành, đôi mắt phượng hẹp dài nhìn hắn: “Anh nguyện ý đi theo tôi sao?”

 

Mộc Du khi đó càng thêm không thích nói chuyện: “Thiếu gia ở đâu, tôi ngay tại na.”

 

Là người đều có phản cốt, Mộc Du khi bé lần phản nghịch duy nhất là năm mười bốn tuổi, một hộ vệ có quan hệ tốt với hắn bị vị thiếu gia mà cậu ta đi theo cưỡng ép không thành ngược lại đánh vị đường thiếu gia kia, bị phạt treo trong phòng trừng phạt.

 

Mộc Du vì bạn tốt chống đối huấn luyện viên, bị nhốt vào phòng tối, không có thức ăn, không có nước uống, không nhận sai không được thả ra.

 

Mộc Du nghĩ hắn rốt cuộc là vì ai? Vì bạn tốt? Đại khái không phải, vẫn là muốn biết Thượng gia có đáng giá đến mức mình nguyện trung thành hay không?

 

Sau đó cũng không nghĩ nhiều như vậy, bắt đầu nghĩ tới tiểu thiếu gia của hắn có thể lo lắng cho hắn hay không, bắt đầu nghĩ tới vị bạn tốt kia lớn lên hẳn là xem như đẹp đi, mới có thể bị đường thiếu gia mơ ước nhỉ, ý? Thì ra hai nam nhân cũng có thể? Nếu là chính mình, tiểu thiếu gia khẳng định chướng mắt. Mộc Du sờ sờ khuôn mặt dù nhìn thế nào cũng dính không được tới chữ xinh đẹp của mình hiếm khi có chút uể oải.

 

Đến sau nữa bắt đầu hối hận, đếm nhịp tim hẳn là đã sắp qua một ngày, nhớ tiểu thiếu gia quá, hai người từ bảy năm trước quen biết nhau chưa từng tách ra lâu như vậy… .

 

Cửa phòng tối mở ra, Mộc Du nhìn thấy người mà mình tâm tâm niệm niệm nghịch sáng đứng ở cửa, tim đột nhiên đập nhanh, ngây ngốc nhìn tiểu thiếu gia bước tới, có phải chính mình đói ra ảo giác hay không.

 

Nhưng mà câu nói đầu tiên của Thượng Minh kéo hắn về thực tế: “Hừ, trở về chính mình lĩnh phạt.”

 

“Tiểu thiếu gia, chuyện này không hợp quy củ…” Huấn luyện viên của bọn họ không muốn thả người.

 

Thượng Minh hất hất cằm, ngữ khí có chút lạnh lùng: “Người này tôi dẫn về, về sau người của tôi tự tôi sẽ quản giáo, không nhọc Đinh giáo lo lắng.”

 

Mộc Du liền đi theo tiểu thiếu gia của hắn đi ra, ánh mặt trời đã lâu không thấy chiếu xuống, làm hắn có chút mê muội, nhưng có một ý tưởng cũng khắc sâu trong đáy lòng hắn —— Thượng gia có đáng giá nguyện trung thành hay không có quan hệ gì, hắn chỉ cần nguyện trung thành với tiểu thiếu gia của hắn là được.

 

Mà cuộc đời hắn lần đầu tiên chống đối tiểu thiếu gia lại là do một câu buổi sáng mấy ngày sau Thượng Minh nói với hắn —— “Anh đi lãnh tên bạn tốt kia của anh ra đi, về sau đi theo chúng ta.”

 

Mộc Du sửng sốt, đứng tại chỗ không hề động, Thượng Minh nhíu mày: “Còn không đi? Tên bạn tốt của anh quay trở lại chỗ Tứ đường ca kia cũng là chịu tội, nếu đã làm người tốt thì làm đến cùng.” Cậu nghĩ rằng Mộc Du không rõ, kiên nhẫn giải thích cho hắn.

 

Mộc Du vẫn không hé răng, trong lòng như là đột nhiên ăn một quả cam chua.

 

Thiếu gia sẽ không coi trọng tên bạn tốt kia đi?

 

Thượng Minh nhẹ nhàng đạp hắn: “Anh làm sao vậy? Cảm thấy tôi sẽ bắt nạt bạn của anh?” Lông mi nhướn cao, một bộ anh dám nói phải, tôi sẽ đạp anh về phòng tối ngay lập tức.

 

Mộc Du nhanh chóng lắc đầu, gian nan há mồm: “Người kia… Không xứng với tiểu thiếu gia.” Trung gian mơ hồ không rõ.

 

Thượng Minh bị tức tới bật cười, còn tưởng rằng tình cảm của hắn với người bạn kia tốt bao nhiêu, không ngờ người này vậy mà nghĩ đến đây: “Tên kia có đẹp như tôi sao?”

 

Đầu Mộc Du lắc thành trống bỏi, tiểu thiếu gia là người đẹp nhất hắn từng thấy trên đời này.

 

“Vậy anh đang lo lắng cái gì? Còn không mau đi.”

 

Mộc Du nở nụ cười, đáp: “Vâng, thiếu gia.”

 

Thật lâu thật lâu sau, Mộc Du hối hận, hắn mới biết được vì hắn, Thượng Minh đi cầu Thượng lão gia tử, lão gia tử đối với đứa cháu mà mình thương yêu nhất luôn là muốn gì cho nấy, thuận tiện phạt tên đường thiếu gia khi nam phách nữ kia, cũng chính là khi đó Thượng Dục nổi lên cảnh giác với Thượng Minh, cũng chính là mùa đông năm ấy Thượng Minh bị bắn.

 

Chuyện này khiến Thượng Minh hạ quyết tâm, một cơ hội ngẫu nhiên, lúc quay về thành phố S mừng năm mới, Thượng Minh đi tham gia lễ hội sinh nhật của đại thiếu gia Chu gia, Mộc Du trong lúc vô ý phát hiện có người bỏ thuốc một cậu bé, nói với Thượng Minh, Thượng Minh lấy chuyện này nói chuyện thật lâu với Chu Chính, Mộc Du không biết quá trình, chỉ biết hai năm sau Thượng Minh thực vui vẻ nói với Mộc Du: “Có nguyện ý theo tôi đi thành phớ S hay không?”

 

Nguyên quán của Thượng gia chính là thành phố S, chẳng qua dòng chính đều đi thành phố B mà thôi, Thượng Minh quay về thành phố S đi học mặc dù có chút kỳ quái nhưng cũng coi như là danh chính ngôn thuận.

 

Chẳng qua khi Mộc Du nhìn thấy thẻ học sinh của mình thì ngây dại cả người, tiểu thiếu gia của hắn đắc ý hất cằm với hắn: “Đi học trung học với tôi.”

 

Mộc Du, người chưa từng đi học bất cứ trường chính quy nào: “…”

 

Cứ như vậy Mộc Du mười bảy tuổi cùng Thượng Minh nhảy lớp bị xếp vào cùng một lớp.

 

Mộc Du lẳng lặng nhìn thấy bạn cùng bàn của mình: “Thiếu gia, tôi đi rót cho cậu ly nước.”

 

Thượng Minh cười cong cả mắt, dùng ngón trỏ quơ quơ: “Anh phải gọi tôi là A Minh.”

 

Mộc Du mím môi, từ cổ họng rặn ra hai chữ: “A Minh…”

 

Thượng Minh nhướng mày: “Anh bây giờ là bạn học của tôi, cho nên. . . Tôi đi rót nước cho anh.” Đẩy ghế đứng lên.

 

Mộc Du nhìn đồng phục trên người mình, có chút bật cười, tiểu thiếu gia thật đúng là tùy hứng, nhưng mà. . . Hắn thích, thật giống như hắn không chỉ là vệ sĩ của cậu, cậu cũng không chỉ là thiếu gia của hắn.

 

***

 

Thượng Minh đôi khi sẽ thầm mắng Mộc Du đồ Đầu Gỗ.

 

Đối với Thượng Minh thời kì thiếu niên mà nói, Mộc Du là người nhà của cậu, có lẽ những người khác ở Thượng gia hội sẽ coi vệ sĩ là cấp dưới, nhưng đối với Thượng Minh năm đó chỉ có bốn tuổi mà nói, hắn coi Mộc Du là người thân cận nhất của mình.

 

Thật ra tuổi thơ của Thượng Minh ở trong mắt chính cậu vẫn rất vui vẻ, ngoại trừ mẹ mất sớn, nhưng người mẹ mất sớm ấy trong lúc triền mien trên giường bệnh, hầu như dành tất cả thời gian làm bạn với cậu, dạy cậu, so với vị bác gái thích tiệc tùng này mà nói, thời gian cậu hưởng thụ tình mẫu tử có thể còn nhiều hơn so với những người anh chị em của mình.

 

Hơn nữa cha của Thượng Minh cũng đối xử rất tốt với mẹ cậu, mối tình thứ nhất của ông là đám hỏi chính trị, có lẽ cũng bởi vì vậy mà Thượng Dục theo bản năng có địch ý đối với Thượng Minh.

 

Thượng Minh lúc còn rất nhỏ thích đuổi theo người anh trai lớn nhất này chơi đùa, chẳng qua Thượng Dục luôn luôn không quá nguyện ý để ý đến cậu, cậu đi hỏi mẹ của mình, người phụ nữ dịu dàng đó thở dài mới kể lại đoạn quá khứ kia.

 

Thật ra cũng chưa nói tới ai thực xin lỗi ai, đám hỏi gia tộc lẫn nhau đều biết không có tình cảm đối với đối phương, đều tự lo phần mình, song phương có thể lý giải lại không có nghĩa là đứa con có thể lý giải, nhất là cuối cùng mẹ của Thượng Dục thật sự tìm được tình yêu đích thực, không sợ gia đình ngăn cản kiên trì ở bên đối phương, cha của Thượng Minh thực bình tĩnh ký đơn ly hôn, mẹ của Thượng Dục lại bỏ lại ba đứa nhỏ đi sang bờ bên kia đại dương.

 

Sau khi ly hôn không đến một năm, cha Thượng Minh gặp mẹ cậu, cưới về nhà ân ái triền miên, rất khó khiến Thượng Dục lúc ấy đã hiểu chuyện sinh ra tình cảm đối với mẹ Thượng Minh, đối với đứa em trai nhỏ nhất được yêu thương nhất này lại như lâm đại địch.

 

Quan niệm cổ xưa của đại gia tộc, khiến cho Thượng lão gia tử đặt tên cho Thượng Minh khác với anh chị em khác, nhưng sau lại nhắc tới chuyện này, Thượng Minh mỉm cười với Mộc Du: “Ông nội tinh thông chu dịch, cũng không biết ông nghĩ như thế nào, thủy có thể khắc hỏa, tôi còn ước gì không phải đâu.”

 

Thật ra cậu nhìn trúng Mộc Du ngoại trừ mắt duyên ra, còn có một mục đích là vì thử đại ca, đại khái cũng chính là lần đó cậu phát hiện đại ca thật sự không chịu đựng được cậu.

 

Đấu trì so dung với mấy người anh chị em bà con này cũng không nhàm chán như vậy, ít nhất cha Thượng cùng ông nội ở trên đầu đè nặng, ai cũng không dám động thật, nhất là sau khi gặp được Mộc Du, Thượng Minh cảm thấy được những điều này khiến cuộc sống trong tòa nhà lớn trở nên có ý tứ hơn.

 

Cậu cảm thấy được đời này chuyện may mắn nhất đại khái chính là đoạt Mộc Du từ trong tay đại ca, thiếu niên lúc nào cũng trầm mặc ít lời đứng ở sau cậu nửa bước kia, cũng là chỗ dựa mà cậu yên tâm nhất.

 

Mới trước đây lúc nhảy từ trên cao xuống, Mộc Du sẽ vững vàng tiếp được cậu, lớn lên một chút, lúc Thượng gia bấp bênh nhất, mỗi lần cậu chịu công kích đều bị Mộc Du dùng thân thể rắn chắc chặn lại.

 

Cậu biết chức trách của vệ sĩ là gì, nhưng cũng biết, đối với một vị thiếu gia nhất định chỉ có phú quý không có quyền thế mà nói, sự bảo hộ như vậy vượt xa những gì trại huấn luyện dạy.

 

Thượng Minh thường xuyên cũng sẽ nghĩ, nếu như vậy cả đời cũng không tệ, cứ làm một tên hoàn khố không có uy hiếp, làm chút chuyện mình thích, không quấy vũng nước đục Thượng gia này.

 

Cậu cũng từng ôm kỳ vọng với vị đại ca này, bởi vì cậu ở chung với hai người anh chị khác mẹ trước tốt lắm, Thượng Huyên Thượng Thước thường xuyên mang theo cậu đi chơi, nếu là người không biết nội tình, tuyệt đối nhìn không ra, cậu nghĩ nói không chừng lâu ngày, Thượng Dục sẽ không lại xem cậu là cái đinh trong mắt.

 

Thẳng đến năm mười một tuổi ấy, Mộc Du vì bảo hộ cậu bả vai trúng một viên đạn, lại vẫn chặt chẽ bảo vệ cậu trong người, nếu không phải cứu viện tới đúng lúc, Thượng Minh bây giờ nhớ tới chuyện này còn sợ hãi, Đầu Gỗ của cậu có phải sẽ biến mất hay không.

 

Khi đó cậu chỉ biết, Mộc Du đối với cậu không chỉ là vệ sĩ, mà đối với Mộc Du cậu cũng không chỉ là hai chữ thiếu gia có thể bao quát.

 

Thượng Minh thực thông minh, chẳng sợ cậu bình thường đều diễn như một đứa trẻ, khi tất cả mọi người đang an ủi cậu hy vọng cậu đừng lưu lại bóng ma, cậu lại ở một mình tự hỏi nguyên nhân gây ra mọi chuyện.

 

Chiếc xe bị tập kích không phải chiếc cậu thường ngồi, trước khi ra cửa, lái xe nói xe lâm thời nổ bánh, lúc đó Thượng Dục đã bắt đầu ở qua lại trong giới xã giao, vị đại ca tốt của cậu sau khi nghe nói hào phóng đưa chiếc xe chuyên dụng của mình cho cậu mượn.

 

Cho nên một súng này vốn hẳn là tập kích Thượng Dục?

 

Trong lòng cậu có chút gấp gáp, chuyện này vẫn là nói cho ông nội một tiếng, dù sao tập kích đại ca cùng tập kích cậu là hai chuyện khác nhau.

 

Kết quả vừa đi đến cửa thư phòng, lại nghe tiếng Thượng lão gia tử vỗ bàn.

 

Thượng Minh không dám đi vào, đành phải tránh ở cạnh cửa, chờ ông nội nguôi giận, ai ngờ cậu lại nghe được chuyện không nên nghe.

 

“Cháu là muốn ông đi cũng không an tâm sao? Có phải ông vừa nhắm mắt cháu sẽ động thủ đối với em trai em gái của mình lập tức hay không?”

 

“Ông nội, ngài đừng nói vậy?”

 

“Quân tử một lời nói tựa ngàn vàng. Cháu nếu cảm thấy ông nội nói sai rồi, vậy cháu hiện tại thề với ông, cháu về sau nhất định sẽ che chở em trai em gái của mình!”

 

Bên trong một mảnh yên tĩnh, thật lâu sau cậu nghe được Thượng Dục nói: “Cháu thề cháu nhất định sẽ bảo hộ Thượng Huyên Thượng Thước.”

 

“Xoảng”, bình hoa nện ở trên mặt đất: “Vậy còn Thượng Minh đâu? !”

 

“Nó, không, là, em, trai, cháu.” Từng chữ từng chữ của Thượng Dục hung hăng đập vào trong lòng Thượng Minh.

 

Thượng lão gia tử thở hổn hển: “Cho nên, cháu có thể đẩy nó vào chỗ hiểm, nó mới tám tuổi!”

 

“Ông nội, ngài thường nói nghe thấy là giả, mắt thấy là thực, tuy rằng cháu không thích nó, nhưng chuyện hôm nay thật là trùng hợp.”

 

Thượng lão gia tử vỗ bàn: “Cho nên, trùng hợp đến trừ xe của cháu ra tất cả đều nổ lốp, bảo trì? Cháu có phải muốn ông đi điều tra kỹ càng hay không?”

 

Sau một khoảng im lặng chết chóc Thượng Dục rốt cục nói chuyện: “Vệ sĩ của nó thực trung tâm.”

 

Thượng Minh rốt cuộc nghe không nổi nữa, một đường chạy đi tìm Mộc Du bị cậu cưỡng chế an trí ở trong phòng mình dưỡng thương.

 

Chờ cậu phục hồi tinh thần lại, đã ghé vào trong ngực Mộc Du, nước mắt ướt quần áo hai người.

 

Thượng Minh sờ sờ miệng vết thương bị lụa trắng bố băng bó, tên Đầu Gỗ ngốc kia còn an ủi ngược lại cậu: “Tôi da dày thịt béo không đau.”

 

Cậu đỏ mắt trừng mắt cái miệng vết thương kia, cắn răng hạ quyết tâm, Thượng gia cậu nhất định phải rời đi, món nợ này cậu cũng nhất định sẽ thay Mộc Du đòi lại.

 

Ngày hôm sau cậu ra vẻ không biết, lúc luyện thư pháp cùng Thượng gia lão gia tử, Thượng lão gia tử lại một chữ cũng không đề cập tới chuyện ngày hôm qua, ngược lại ngập ngừng nói với cậu: “Đại ca cháu thực quan tâm cháu, nó nói với ông, nếu vệ sĩ bên cạnh cháu không đáng tin thì nên chọn lựa lại một lần nữa.”

 

Thượng Minh siết chặt tay, nhìn người ông hòa ái, làm bộ như không biết ông đang nói cái gì: “Ừm, đại ca luôn luôn đối xử tốt với cháu, Đầu Gỗ cũng tốt lắm, nếu không có hắn hiện tại tôi có thể. . . đã không thấy được ông nội.”

 

Thượng Minh nắm tay áo ông đôi mắt đỏ lên, cũng không phải là ngụy trang, mà là cậu lần đầu tiên nhận thức rõ ràng lựa chọn của ông nội, ông đang nhắc nhở cậu, muốn đổi Mộc Du đi, chỉ vì để đại ca yên tâm?

 

Một người không có quan hệ huyết thống nguyện ý liều mình cứu cậu, một người bình thường sủng cậu trong lúc mấu chốt lại hy vọng cậu thỏa hiệp thoái nhượng đối với kẻ hại mình. Kể từ khi đó, vị trí của Mộc Du ở trong lòng cậu từ vệ sĩ bạn chơi cùng biến thành người nhà độc nhất vô nhị.

 

Tự tay khác chữ “Du” lên trên thẻ gỗ trầm hương, chịu đựng ý cười của cô bảo mẫu bện cái dây đỏ ngốc nghếc kia, chính là hy vọng, Đầu Gỗ ngốc của cậu có thể vẫn bình an đứng bên cạnh mình.

 

Cho nên khi cậu rời đi thành phố B, tất cả mọi người trong tòa nhà lớn đều luyến tiếc tiểu thiếu gia đáng yêu này, cũng không rõ cậu vì sao kiên trì đi thành phố S, chỉ có Thượng lão gia tử ánh mắt đen tối, thở dài.

 

Vì rời đi, cậu ngả bài với ông nội, ông nội có lẽ là vì đến bù, ở ngoài tuyên bố chính là Thượng Minh thân thể suy yếu cho nên muốn đi phía nam an dưỡng, ngay cả Thượng Dục cũng không biết sự thật trong đó.

 

Thượng Minh đi thành phố S quả thực như cá gặp nước, có lời hứa trước đây của Chu Chính, ít nhất không cần lo lắng đại ca của cậu tìm người gây trở ngại ở thành phố S, trong lúc cha Thượng cùng Thượng lão gia tử còn sống, Thượng Minh cũng không lo lắng gã dám dùng lực lượng của Thượng gia đối phó mình.

 

Cho nên cậu cười tủm tỉm giúp Mộc Du cũng làm thủ tục nhập học, cho nên cậu mua một căn nhà gần trường học, ngay cả người làm đều không có mướn, cậu muốn mình cùng Mộc Du có thể sống cuộc sống như người thường, chỉ có hai người bọn họ.

 

________________________________________

 

Tác giả:

 

          Đại Sư cũng không có trưởng thành sớm như vậy, có một nửa là làm dáng, tỷ như lúc đặt tên.

 

          Nội tâm bé Thượng Minh: Đây chính là bạn nhỏ của mình hả, hắn hình như còn lớn hơn mình, mình đây nhất định phải diễn cho thiệt lợi hại, đặt tên hả? Bởi vì mình mới luyện được hai cái chữ đó nè.

One thought on “ĐSxMN – 1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s