Mạt thế

MẠT THẾ: CHƯƠNG 28

Chương 28

j84ijdea

Ánh mặt trời nhàn nhạt xuyên thấu qua cửa thủy tinh rơi xuống trên chiếc chăn nhăn nhúm, tiếng nước chảy róc rách truyền ra từ trong phòng tắm, đằng sau cánh cửa thủy tinh mơ hồ có bóng người lay động.

Một lúc sau, cửa thủy tinh mở ra, Hoài Nhị ngâm nga trong miệng đi về phía tủ quần áo, dừng lại trước gương thử đồ bóp bóp cái bụng, bốn múi cơ bụng không biết khi nào dồn thành một múi, nhìn cái bụng nhỏ này, cậu thầm nghĩ: Có thể chia cho khô lâu miếng thịt thì tốt biết bao nhiêu. Thấy tây trang đầy ngăn tủ, Hoài Nhị bĩu môi do dự xách ra một bộ mặc vào, rồi sau đó nhìn gương nghiến răng nghiến lợi.

Lâm Cách Lôi cũng đang soi gương, đầu ngón tay vuốt nhẹ qua cái cằm sạch sẽ, cảm thấy không còn bị đâm tay nữa mới vứt dao cạo râu, bước ra khỏi phòng tắm liền thấy hình tượng ‘trẻ con lén mặc đồ người lớn’ của Hoài Nhị, vẻ mặt của anh không thay đổi, trong mắt lại tràn đầy ý cười, bước qua, vươn tay lướt qua bả vai Hoài Nhị cầm quần áo lên tùy ý mặc vào, đứng trước gương, kéo kéo cổ tay áo, phủi phủi ống quần, vậy mà vừa khít, vừa người cứ như được cố ý đặt may vậy, sau khi mặc vào cả người tỏa ra một cỗ khí chất trí tuệ tao nhã.

Lâm Cách Lôi thuận tay vuốt tóc ra sau đầu, cúi mắt liếc nhìn Hoài Nhị đang ánh mắt lập lòe, nhướn mày: “Sao?”

Hoài Nhị hận không thể một phát cắn chết Lâm Cách Lôi, mà cậu thật sự làm, nhào qua há miệng muốn cắn, cằm lại bị người sau nhanh nhẹn kìm chặt, ngay sau đó môi bị bịt kín, bọn họ bắt đầu cắn nhau.

Sau một lúc lâu, Hoài Nhị đầu hàng, dùng lực đẩy Lâm Cách Lôi ra, thở phì phò: “Má nó, cầm thú!”

Lâm Cách Lôi nhướn mày sửa sang lại áo mình, bình tĩnh: “Cầm thú không bằng.”

Hoài Nhị hận nha, nhưng mà cho dù là khua môi múa mép hay là động tay động chân cũng không thắng được tên cầm thú trước mắt này, đành phải cố gắng mài răng, thầm hạ quyết tâm lần lăn giường tiếp theo không cắn chết người này là không được.

Lâm Cách Lôi tựa như biết tiếng lòng của Hoài Nhị, cong ngón tay búng trán cậu, mới ra tay giúp cậu xăn tay áo cuốn ống quần, sửa sang lại một phen cho tốt, vừa lòng xem kỹ người thanh niên mắt to dù mặc tây trang nghiêm túc cũng toát ra cảm giác ngây ngô này, Lâm Cách Lôi gật đầu: “Tạm thời trước như vậy, có cơ hội cho cậu đi dạo khu thời trang trẻ em.”

“Anh đi chết đi!”

Hai người cãi nhau ầm ĩ bước ra ngoài, đụng phải mấy gương mặt tràn đầy oán niệm, Hoài Nhị không chú ý, Lâm Cách Lôi không có khả năng không chú ý chỉ là da mặt ngay cả một nếp nhăn cũng không nhúc nhích, cực kỳ hào phóng chỉ tay về phía căn phòng: “Đều đi rửa mặt, thay đồ đi.”

Nhìn Lâm Cách Lôi đầy mặt nhẹ nhàng khoan khoái, cởi bỏ quần áo nông dân, khắp nơi lộ ra khí chất lãnh đạo của tầng lớp tinh anh xã hội, trong lòng mọi người chỉ có một từ — mặt người dạ thú.

“Mặt bọn họ sao lại như vậy?” Hoài Nhị rốt cục có chút phản ứng dưới N ánh mắt oán niệm nhìn chằm chằm.

“Táo bón.” Lâm Cách Lôi không phụ trách nhiệm quăng ra một câu, không để ý tới những ánh mắt thăng cấp từ oán niệm lên oán độc, mở túi lấy ra một thỏi chocolate đưa cho Hoài Nhị: “Bổ sung năng lượng.”

Hoài Nhị ném thỏi chocolate vào mặt anh: “(╬▔皿▔) bổ cái lông á!”

Lâm Cách Lôi mở bao bì ra, đưa qua: “Thật sự không đói bụng?”

“…… Đói.” Hoài Nhị sờ sờ bụng, thò đầu cắn.

Lúc những người còn lại từ trong phòng đi ra, liền nhìn thấy hình ảnh đút thức ăn ấm áp như vậy, tuy rằng hiện nay đồng tính luyến ái đã không còn mới mẻ, nhưng mà cũng vẫn khiến nhóm binh lính liếc mắt nhìn, chuyện này trong mắt bọn họ dù sao cũng là khác loại. Nhưng mà giữa bọn họ chỉ là bèo nước gặp nhau, cũng chỉ liếc mắt nhìn một cái, cho dù trong lòng có cái gì cũng không có nói ra.

Hạo Trầm Thủy ngược lại là nhìn thấy được rất rõ ràng, rõ ràng tới mức khó chịu, đi qua kéo lấy nhị hóa nhà mình, vỗ vỗ vụn thức ăn trên người cậu: “Đi qua ăn chung với chị Tiểu Điệp.”

“Ờ.” Hoài Nhị đi, không quên kéo Lâm Cách Lôi theo cùng, người sau ngoan ngoãn nghe theo.

Hạo Trầm Thủy đỡ trán, biết ngay tên này phát ngốc mà, còn người kia lại rõ ràng cố ý chiều theo. Nhìn ba người kia vậy mà bắt đầu đút thức ăn chuyền, y cam chịu đi qua, quyết định không thèm xoắn xuýt về ý nghĩ của người khác nữa, dù sao…… tên bạn thân từ nhỏ này của y cũng không phải ngày đầu tiên làm cơ.

Đợi ăn cơm xong, đoàn người bắt đầu thu thập chuẩn bị trang bị đi đại học S, Lâm Cách Lôi đứng trước cửa sổ thủy tinh sát đất, phóng tầm mắt nhìn cảnh tượng điêu tàn không chịu nổi của toàn bộ thành phố S, nơi này đã từng là thành phố không bao giờ ngủ, ở nơi này đã từng nên nhìn thấy cảnh đêm rực rỡ, nhưng đêm qua chỉ có một bức tường thủy tinh tối đen như mực.

Hoài Nhị đứng ở bên cạnh Rossi, nhìn cậu ta thao tác máy tính, di chuyển hình ảnh giám sát ra trên một màn hình lớn, tuy rằng toàn là cảnh thành phố đổ nát, nhưng Hoài Nhị vẫn nhìn xem đầy hứng thú: “Nơi này xin đẹp hơn khu cách ly nhiều.”

Rossi nghiêng mắt liếc nhìn Hoài Nhị, ấp úng hỏi: “Anh với Lâm Cách Lôi, là cái loại quan hệ này hả?”

Hoài Nhị hơi ngây người, nhìn nhóc người nước ngoài tóc vàng này, hơi hoang mang nhíu mi: “Gì? Cậu không biết hả? Tui với Lâm Cách Lôi là bạn tình, nhưng tui hiện tại hình như thầm mến ảnh.”

“yooooooooooooooo!!!” Rossi hai tay che lỗ tai, tựa như tụng kinh đọc từng cặp tên người.

“Cậu ta làm gì vậy?” Hoài Nhị gặm bích quy, vẻ mặt hoang mang.

Lính gác trợn trắng mắt nói: “Cậu ta đang đọc bảng xếp hạng nữ thần của trạch nam năm nay.”

Hoài Nhị không hiểu, nhún vai: “Đọc tui nghe làm chi, tui thích nam.”

“……” Lính gác nhe răng, nói thầm tránh ra chỗ khác: “Ông đây không thích làm cơ.”

Hoài Nhị cũng nhún nhún vai: “Yên tâm, tui sẽ không làm anh.”

“……” Lính gác rất muốn coi câu này như cố ý khiêu khích, nhưng mà con mẹ nó trên mặt người này căn bản không có chút cố ý nào, là câu trả lời của ngốc bẩm sinh, má nó! Gã thất bại vuốt mặt, quyết định rời xa tên nhị hóa này, rời xa thương tổn.

Đoàn người thay tây trang xong, nhanh chóng từ ‘Lực lượng nông dân võ trang’ thăng cấp thành ‘Tổ chức hắc y nhân’, lại khiến nhóm binh lính không biết nói gì cho phải, mọi người nhìn những con người mặc tây trang nghiêm túc mặc ra đủ loại khí chất này, nội tâm ghen tị nói không nên lời, ngay cả cô gái nhìn như tinh thần không được bình thường kia mặc một bộ tây trang, cứ như người mẫu trang bìa tạp chí FHM (For Him Magazine), là người đẹp, đáng tiếc là người đẹp điên, lúc này cô ta còn ôm chặt con búp bê vải rách rưới hát ru, cực kỳ quỷ dị.

Tiểu đội trưởng hắng hắng giọng, quét mắt nhìn những người này rồi mới lên tiếng: “Bởi vì các người không định nói ra tên mình, như vậy dựa theo giới thiệu của vị nam điều dưỡng này ngày hôm qua, gọi các người là điều dưỡng, lính đánh thuê, tiền trung sĩ, trạch nam, nhóm nhị hóa, người đẹp, có ý kiến gì không.”

Khô lâu giơ cánh tay mang bao tay lên, kháng nghị: “Tui không thích cái nickname này, xin hãy gọi tui là siêu sao.”

“……” Đội trưởng nhìn chằm chằm tên đeo kính mang khẩu trang bọc kín mít không lộ một mảnh da này, gật đầu: “Siêu sao, người còn lại có ý kiến gì hay không.”

Hoài Nhị vốn chỉ sợ bị đặt biệt hiệu là người lùn gì gì đó, thấy nhị hóa cũng không tệ, liền lắc đầu tỏ vẻ không có ý kiến.

“Được, như vậy lính đánh thuê, nói cho tôi biết các người định làm như thế nào?”

Lâm Cách Lôi nhìn về phía Triệu Binh Đường: “Tiền trung sĩ, anh nói.”

Triệu Binh Đường gật đầu: “Loại thời điểm này, nơi có khả năng ẩn nấp nhất trong đại học S hẳn là tầng hầm ngầm, hoặc là chỗ có thức ăn.”

“Tầng hầm ngầm với căn tin sao?” Rossi mở bản đồ đại học S ra, phóng to che lại toàn bộ hình ảnh giám sát trên màn hình lớn, khoanh tròn vài cái trọng điểm: “Như vậy căn cứ theo bản đồ, cũng chỉ có mấy chỗ này.”

“Cứ như vậy.” Lâm Cách Lôi nhìn nhìn mấy chỗ đó, nói: “Chúng ta đi đến đại học S, xác định tìm kiếm những chỗ này, đồng thời phát radio kêu gọi người còn sống trả lời, chạng vạng nếu không nhận được phản hồi hoặc là tìm không thấy người, liền rút quân.”

“Chúng tôi sẽ chỉ mang theo người chúng tôi cần.” Đội trưởng trầm mặc một hồi mới nói rõ: “Cũng không có nhiều tài nguyên cung cấp.”

Ý ngầm, sợ kéo tới nhiều nạn dân, không giúp được.

Triệu Binh Đường nhíu mày, nhưng Hạo Trầm Thủy giữ chặt hắn, sau đó bọn họ cùng thương lượng một hồi, sau khi đạt được kết luận, Triệu Binh Đường mới lên tiếng: “Các người ngay cả người sống cũng không thu nhận sao?”

“…… Tôi có thể cung cấp địa chỉ, hoặc là hỗ trợ liên lạc căn cứ cứu viện, nhưng đừng ôm hy vọng quá lớn.” Đội trưởng dừng một chút còn nói: “Thật ra bởi vì tài nguyên không đủ, cứu viện đã sớm đình chỉ, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không tiếp tục tiến hành tìm kiếm cứu viện, nếu bọn họ có năng lực tự bản thân đi đến căn cứ thì không thành vấn đề, tôi có thể đưa ra bản đồ vài cái căn cứ, các người đến nơi đó, căn cứ sẽ tiếp thu nạn dân tự động tìm tới cửa.”

Nước T cái gì cũng không nhiều, chỉ có dân số ngại nhiều lắm, mọi người đại khái hiểu được căn cứ này đã có đầy đủ nhân lực tài nguyên, tiến vào giai đoạn xây dựng lớn mạnh, cho nên không muốn đầu tư vào việc cứu viện nữa. Dù sao hiện tại thế lực chia rẽ, bảo tồn thực lực mới là quan trọng nhất, tiêu hao hàng loạt tài nguyên đổi lấy số người có khả năng chia cắt càng nhiều thức ăn, ai cũng không muốn.

Không đoàn kết, thực đáng sợ.

“Vậy là đủ rồi.” Hoài Nhị xen mồm: “Người muốn sống sót, sẽ đi đến chỗ đó.”

Quân nhân đều cảm giác Hoài Nhị nói nghe đơn giản quá, chỉ là cẩn thận suy ngẩm lại cảm thấy đây là đạo lý đơn giản nhất, không khỏi nhìn kỹ cậu một lần, không quá xác định cậu là khờ thật hay giả điên.

Mọi người cũng đồng ý cách nói của Hoài Nhị, chỉ có người đầy đủ ngoan cường mới có thể sống sót trong mạt thế, mà bọn họ nếu gặp người sống, trừ bỏ cho tin tức, cũng quả thật không thể cung cấp càng nhiều.

Nếu đã đạt được nhận thức chung, cũng không lải nhải thêm nữa.

Lưu lại hai binh lính nhìn hình ảnh giám sát cung cấp tình hình của đối thủ khi có yêu cầu cùng bảo vệ cứ điểm, bảy binh sĩ có năm người lên máy bay, nhóm Lâm Cách Lôi cũng chen lên, cánh quạt máy bay quay phành phạch, chở bọn họ bay đi.

Từ cao ốc đến đại học S, chỉ một lát là đến nơi, máy bay đáp xuống chỗ đầu tiên, quét sạch tang thi trên nóc nhà, sau khi xác định an toàn, đoàn người mới đi xuống.

Không biết là cố ý hay như thế nào, đại học S cũng không có nhận đến ảnh hưởng của trận đấu, vẫn bảo trì nguyên trạng, phong cảnh vườn trường tươi đẹp vẫn như trước, tuy vậy lưu lại trong đó không phải đông đảo sinh viên, mà là tang thi xấu xí thối rữa số lượng tính theo vạn.

Phi công lái máy bay phát radio vòng quanh vườn trường, nói cho người sống dùng hết khả năng nghĩ cách đến chỗ cao kêu cứu hoặc là khúc xạ ánh sách lên trời, để được phát hiện.

Tang thi bên ngoài bị máy bay hấp dẫn, bọn tang thi chỉ số thông minh giá trị âm chậm rãi đuổi theo, dọn ra một bãi đất trống lớn. Rossi lấy bản đồ ra, đoàn người không vào phòng học, trực tiếp đi đến một phía có căn tin, thả dây thừng, Lâm Cách Lôi cùng một quân nhân dọc theo vách tường đi xuống. Cửa sổ đã sớm bị phá, bọn họ trực tiếp nhảy vào trong, không lâu sau liền ra hiệu tỏ vẻ không có người sống, lại nắm dây thừng leo lên.

Hoài Nhị nhìn thấy tay áo tây trang của Lâm Cách Lôi dính thứ gì đó tương tự thịt thối, mà vẻ mặt quân nhân cùng đi có chút cứng ngắc, cậu tỉnh ngộ: “A, anh lại bẻ cổ tụi nó hả?”

Lâm Cách Lôi không chút để ý nói: “Tiếng ồn sẽ đưa tới phiền toái không cần thiết.”

Quân nhân sắc mặt xác thực thật không tốt lắm, gã cảm giác cổ mình đang run rẩy, lúc tiến vào căn tin phát hiện ít nhất mười con tang thi, gã nâng súng chuẩn bị bắn, lại bị Lâm Cách Lôi đè xuống, rồi sau đó liền nhìn nam nhân này đi về phía tang thi, tay không bẻ cổ chúng nó, đá cao, lăng không phi đá, xuống tay gọn gàng sạch sẽ, tuy rằng đó là tang thi, tang thi thối rữa, nhưng cũng không phải đậu hủ, nhưng mà dưới tay người này cũng không khác gì đậu hủ.

“Làm sao?” Đội trưởng nhỏ giọng hỏi.

Người sau ngẩn người, mới thành thật trả lời, kể lại chuyện vừa rồi một lần.

Nghe xong, đội trưởng nhìn Lâm Cách Lôi, suy tính, lúc này gã chú ý tới nam điều dưỡng kia liếc mắt nhìn qua một cái, đôi mắt không có gì đặc biệt kia lại khiến gã sởn tóc gáy, có một loại cảm giác hoàn toàn trần trụi trước mắt người này, khó chịu hết cả người. Nhưng không có nhiều thời gian hơn để gã tự hỏi, phải bắt đầu đi tìm chỗ tiếp theo, thời gian cấp bách, bọn họ phải giành giật từng giây.

Sử dụng dây thừng xuống đất, rồi sau đó xuất phát đến địa điểm tiếp theo, máy bay còn mang tang thi chơi trốn tìm, dưới đất tương đối an toàn, ngẫu nhiên nhìn thấy vài con tang thi rải rác cũng giải quyết lặng im không một tiếng động, cứ như thế tìm kiếm vài cái căn tin, không có tìm được người sống, lại nhìn thấy một vài dấu vết chiến đấu còn mới, còn phát hiện một ít vũ khí chế tạo thô sơ…… Chân bàn gắn đinh sắt?

Bởi vậy, Lâm Cách Lôi suy đoán gần nhất còn có người đến căn tin đi tìm thức ăn.

“Có lẽ sẽ có thu hoạch.” Lâm Cách Lôi nói.

Rossi dùng pad mở bản đồ ra: “Gần đây có một tầng hầm ngầm.”

Dứt lời, không khỏi nhìn về phía Triệu Binh Đường, người sau vuốt mặt một cái, không giấu được vẻ mệt mỏi cùng thất vọng trong mắt: “Đi thôi, đi nhìn một cái.”

Hoài Nhị đột nhiên chạy đến bên người Lâm Cách Lôi nói: “Nè, mình không làm bạn tình nữa, làm người yêu đi được không?”

“……” Lâm Cách Lôi bất ngờ ngừng bước, nghiêng mặt nhìn Hoài Nhị: “Cậu đang tỏ tình?”

“Ừa đó.” Hoài Nhị gật đầu.

“……” Lâm Cách Lôi vuốt mặt, anh vốn luôn bình tĩnh lúc này cũng chỉ có thể dở khóc dở cười: “Sao tự nhiên lại nói vậy?”

Hoài Nhị nghĩ nghĩ, có vẻ như không xác định nên nói như thế nào: “Tui cảm giác, chúng ta nên càng thân mật hơn mới tốt, như vậy mặc kệ thế nào, chúng ta còn có thể sống vì đối phương.”

Lâm Cách Lôi không hề nói cái gì, anh hiểu được ý Hoài Nhị, chỉ là không thể tưởng được con người thần kinh thô này cũng sẽ nhạy cảm như vậy, anh không khỏi nhìn về phía Triệu Binh Đường, thấy bóng dáng dần dần bị tuyệt vọng đè sập của nam nhân cương nghị kia.

“Em đã sớm là bà xã tôi rồi.” Lâm Cách Lôi nhếch môi cười: “Gọi tiếng ông xã nghe chút.”

Hoài Nhị nháy mắt xù lông, chạy lấy đà vài bước nhảy lên tấm lưng vững chắc của Lâm Cách Lôi, nhắm thẳng bả vai mạnh mẽ của anh cạp lấy.

Lâm Cách Lôi ăn đau, khẽ cau mày, trong mắt lại tràn đầy ý cưới, anh dứt khoát đỡ lấy đôi chân đang kẹp hai bên thắt lưng, cõng người tiếp tục đi, làm ngơ các ánh mắt bên người, bộ dáng kia thoải mái cứ như cặp tình nhân đang liếc mắt đưa tình trong vườn trường.

Advertisements

3 thoughts on “MẠT THẾ: CHƯƠNG 28

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s