Mạt thế

MẠT THẾ: CHƯƠNG 27

Chương 27

vyacheslavmishchenko-12-934x

Lâm Cách Lôi lấy cái đèn pin mini trên đai lưng ra, phát tín hiệu về phía đỉnh tòa nhà cao tầng, Triệu Binh Đường nhướn mày, cảm giác người này làm việc cũng thật là khác người.

Lính gác nhìn thẳng, ồn ào: “Má, nông dân võ trang đang đánh mã moores.”

Đội trưởng ngừng lại hỏi: “Hắn muốn cái gì?”

“À…… Muốn chúng ta giúp bọn họ đi lên, bọn họ có nữ nhân, có tiểu bạch kiểm, có người nước ngoài, có quái già, có hai người nhìn rất được, còn có một tên lùn…… Chậc chậc.”

“Chú mày vô nghĩa nhiều quá, đi, đi tiếp bọn họ.”

Không ngoài sở liệu của Lâm Cách Lôi, đối phương đã chiếm lĩnh tòa cao ốc này, tự nhiên thực nhanh chóng tiếp ứng bọn họ.

Bọn họ nhìn thấy ba gã quân nhân từ cửa chính đi ra, hai người bắn về phía tang thi, nâng súng ý bảo bọn họ đi qua.

“Đi thôi, thu hồi vũ khí lại, chúng ta sẽ không ăn mệt.” Lâm Cách Lôi nói, đi đầu dẫn bọn họ đi về phía quân đội.

Hạo Trầm Thủy nhướn mày, y xem thấy được tiếng lòng của Lâm Cách Lôi, mắng thầm trong bụng một câu đồ xảo quyệt gian manh, liền lặng lẽ tới gần Hoài Tiểu Điệp, nhìn như đỡ Hoài Nhị, nhưng âm thầm chuẩn bị tốt lúc cần thiết khiến cô phát động công kích.

Trong cao ốc có sẵn thiết bị phát điện, trải qua quân nhân sửa chữa bắt đầu được sử dụng, thang máy khôi phục bình thường, bọn họ dưới sự yểm hộ của quân nhân tiến vào thang máy, nhìn đám tang thi tre già măng mọc bị nhốt ngoài cửa, mới thở ra một hơi, dù bị ba cái họng súng tối om tập trung, bọn họ cũng lười liếc nhìn, chỉ để ý dựa vào thang máy mà thở.

Khu cách ly có quân đội đóng giữ, Hoài Nhị thấy bọn họ, vội vàng hỏi không ngừng: “Nè, các người có máy bay không? Chở chúng tôi một đoạn đường đi, chúng tôi muốn đi đại học S.”

Nhóm quân nhân trầm mặc……

Đồng bọn cũng trầm mặc……

Như vầy cũng quá không khách sáo đi?

Lâm Cách Lôi sờ sờ đầu Hoài Nhị, nói: “Đừng nóng vội, sẽ có máy bay.”

……

Hạo Trầm Thủy oán thầm: Cường đạo thổ phỉ.

Nông dân võ trang liền ngông nghênh như vậy lên đến nơi, đội hữu nhà mình lại nhìn như là bảo tiêu hay là đả tương du gì đó, chân mày đội trưởng tiểu đội đều nhanh nhíu thành núi Himalaya. Gã nhíu mày đánh giá nhóm ‘Nông dân võ trang’ trong miệng bọn lính gác này, thầm nghĩ nếu đánh dota có thể có một nhánh nông dân võ trang như vậy, các chiến sĩ nên nghỉ ngơi .

Gã nâng tay ý bảo đội hữu buông súng, đi về phía Lâm Cách Lôi người rõ ràng có khí chất lãnh đạo, cũng không nói năng rườm rà: “Vì sao đi lên.”

Lâm Cách Lôi cũng không lảng tránh: “Chúng tôi cần một nơi nghỉ ngơi, mặt khác hy vọng đạt được một ít tình báo.”

“……”

Tia nắng chiều cuối cùng biến mất ở đường chân trời, giằng co chuyển dời địa điểm vào trong phòng, ranh giới hai bên rõ ràng, một chi tiểu đội bảy người của quân đội cùng bảy người nông dân võ trang, tựa hồ đang đọ tính nhẫn nại, đội trưởng không nói chuyện, Lâm Cách Lôi cũng im lặng, rồi sau đó sự im lặng này bị tiếng mở túi đóng gói đánh vỡ, toàn bộ ánh mắt tụ lại trên người Hoài Nhị, người sau đang đưa mảnh chocolate đã được mở gói cho Hoài Tiểu Điệp, trên miệng cũng ngậm một miếng.

Muộn màng chú ý tới chính mình đã trở thành tiêu điểm, Hoài Nhị nhún nhún vai: “Tới bữa tối, tui rất đói.”

Nghe nói như vậy, đoàn người thật đúng là đói bụng, nhưng mà bởi vì không khí quá khẩn trương nên bị xem nhẹ đi.

“Vừa ăn vừa nói.” Lâm Cách Lôi vung tay lên, đảo khách thành chủ.

Trước khi đối phương cảm thấy được không đúng, Lâm Cách Lôi lại giáng đòn phủ đầu: “Thành phố S này đến tột cùng xảy ra chuyện gì? Chúng tôi từ trong núi đi ra liền nhìn thấy như thế, sao lại thế này? Các người không phải đánh tang thi, trực tiếp cho nổ thành phố đó chứ?”

Bọn lính hai mặt nhìn nhau, tuy rằng không quá tin tưởng những người này thật là nông dân, nhưng lại thật sự cảm nhận được sự hoang mang của bọn họ, giờ khắc này ngay cả bọn họ cũng bối rối. Đội trưởng suy xét một chút, quyết định cung cấp tình báo, chuyện này đối với bọn họ cũng không đáng bao nhiêu, nhưng có thể mang lại thu hoạch cho bọn họ.

“Nếu các người thật sự từ trong núi đi ra, có lẽ không biết, virus 41 lại bùng nổ, thành phố S đứng mũi chịu sào, mà lúc này đây càng nghiêm trọng hơn so với năm 2012, virus có tính ẩn núp, ngay từ đầu cũng không phát hiện, sự tình một phát không thể vãn hồi. Quá trình rất nhanh chóng, phàm là người lây nhiễm virus đều sẽ biến thành tang thi, hiện tại thành phố S đã là thành phố chết, các người đến đây làm gì?”

Tuy rằng sớm có đoán trước, nhưng nghe lời nói từ chính miệng đội trưởng, trong lòng mọi người nặng nề như bị một tảng đá lớn đè lên, nhưng mà không có ai cho rằng nên buông tha cho tìm kiếm.

Lâm Cách Lôi nghĩ nghĩ, chỉ về phía Triệu Binh Đường, nói thẳng: “Em gái của tôi cùng em trai anh ta đều ở thành phố S, một ở bệnh viện trung tâm thành phố, một ở đại học S, chúng tôi muốn đi tìm bọn họ.”

Lính gác nhướn mày, bởi vì hai chỗ này bọn họ còn chưa tìm kiếm qua, nhưng là: “Trong thành phố này còn khả năng có người sống sao? Cho dù có, cũng sẽ không nhiều lắm, anh xác định bọn họ còn sống?”

Lâm Cách Lôi không đáp lại vấn đề, nói thẳng: “Chúng tôi sáng mai muốn đi đại học S, các người hỗ trợ chở một đoạn đường đi.”

Yêu cầu này cũng không khó thực hiện, chỉ là đội trưởng không thể nghĩ ra lý do giúp những người này, bọn họ đến đây là có nhiệm vụ, cũng không phải chơi đùa trong thành phố tang thi.

“Chúng tôi có nhiệm vụ trong người.”

Hạo Trầm Thủy nói một câu vào tai Lâm Cách Lôi, tình huống này khiến bọn lính căng thẳng thần kinh, thấy vẻ mặt Lâm Cách Lôi vẫn như trước, càng thêm nghi hoặc.

Mà Lâm Cách Lôi cũng không có quanh co lòng vòng: “Bên tôi có nhân tài, các người nếu cần cũng có thể mở miệng, chúng ta giúp đỡ lẫn nhau.”

Hạo Trầm Thủy hiểu ý, chỉ vào chính mình: “Tôi là điều dưỡng, anh ta là lính đánh thuê, đây là tiền trung sĩ, còn có kỹ thuật trạch.”

“Còn tao?” Hoài Nhị tỏ vẻ bất bình vì mình không được giới thiệu.

Hạo Trầm Thủy gật gật đầu, cũng không quay đầu lại nói: “Còn lại hai tên nhị hóa cùng một quý cô.”

“……”

Hoài Nhị phẫn hận cắn chocolate, khô lâu hiện tại thầm nghĩ giảm cảm giác tồn tại đến mức thấp nhất, Hoài Tiểu Điệp một bên chờ Hoài Nhị đút thức ăn một bên ôn nhu vỗ về búp bê vải.

Đội trưởng trực tiếp xem nhẹ ba người trói buộc này, nhìn nhìn bốn người trước mắt, trực tiếp nhìn thẳng người nước ngoài: “Kỹ thuật trạch biết làm cái gì?”

Rossi bị đẩy lên, có chút xấu hổ nhìn chằm chằm đầu ngón chân, đếm từng cái: “Chơi game, tạo mô hình, hack máy tính, sưu tập mô hình.”

“……”Biểu tình nghiêm túc của đội trưởng có chút phá vỡ, một hồi lâu mới nói: “Cậu là hacker?”

“Ừa, đúng vậy.” Rossi nhìn thẳng giày quân đội của đội trưởng, cậu cảm thấy thực may mắn mình có thể trạch được 18 năm, giao tiếp thật khó khăn .

Nghe xong, bọn lính gom lại cùng nhau bắt đầu thương lượng, mà Lâm Cách Lôi bên này cũng mở một hội nghị cỡ nhỏ.

“Rất không ổn.” Hạo Trầm Thủy nói: “Tình hình rất loạn, bọn họ đang tìm một nhà di truyền sinh vật học ở thành phố S, mà bọn họ là lính riêng thuộc về một vị tướng quân…… Các thế lực hiện tại phân chia rất nhiều, một bộ phận tướng quân có binh quyền làm theo ý mình, thành phố S này cũng do bọn họ đấu tranh đập nát, bởi vì có người cho rằng nên san bằng thành phố S, nhưng có người phản đối……”

“Cái gì? zf (政府 – chính phủ) của quốc gia này đâu?” Khô lâu kinh ngạc hỏi.

“Không khó hiểu.” Lâm Cách Lôi hừ lạnh: “Virus bùng nổ, đi ở tuyến đầu chính là binh lính, nhưng virus này tính lây lan quá mạnh mẽ, trực tiếp có thể phá hủy hệ thống chính quyền quốc gia, khi những kẻ cầm đầu sinh ra chia rẽ, nắm binh bảo vệ bản thân cũng không kỳ quái, luôn có những người tương đối ích kỷ.”

“zf còn tại, chỉ là đã không thể tuyệt đối khống chế tình huống, còn những thế lực này đang liều mạng nhét tài nguyên vào trận doanh bản thân, mà nhà di truyền sinh vật học bọn họ muốn tìm chính là một tài nguyên trọng yếu, không chỉ riêng bọn họ đang tìm.”

“Sao lại như vậy.” Triệu Binh Đường có chút hoảng hốt, cho dù hắn đã hạ quyết tâm rời khỏi đơn vị ban đầu của mình, nhưng nay nghe nói đến tình hình này, tựa như nghe tiếng niềm tin của bản thân vỡ nát.

“Vậy chạm trán nhau không phải lại muốn đánh tới ngươi chết ta sống? Chuyện quái quỷ gì thế này?” Khô lâu thực khẩn trương: “Thế giới đại loạn, chúng ta rời thành phố S phải đi đâu?”

Ai cũng không muốn đi suy xét vấn đề này, dù sao không có người nào muốn tuyệt vọng, bọn họ hiện tại chỉ cần tìm được người là tốt rồi.

“Bọn họ cảm giác tang thi không nghiêm trọng sao?” Hoài Nhị nghi hoặc: “Sao còn chăm chăm tranh giành địa bàn? Nếu toàn thế giới đều biến thành tang thi, còn tranh cái gì nữa?”

Lâm Cách Lôi nhìn cậu một cái, kiên nhẫn nói: “Cậu từng tiếp xúc với tang thi, chỉ cần cách ly tốt sẽ không đáng sợ nữa, cho dù giết không hết mấy thứ này, chúng nó sớm muộn gì cũng sẽ thối rữa hết. Mặt khác bọn họ cũng sẽ tiến hành nghiên cứu loại bỏ virus, chỉ là nghiên cứu cũng không là tất cả, có vài người luôn hy vọng có thể thay đổi, loạn thế ra anh hùng, trong lịch sử không thiếu ví dụ thực tế, cho nên tang thi không quá quan trọng.”

“Không hiểu, người chết còn chưa đủ nhiều?”

“Chỉ cần không phải chính mình, vĩnh viễn đều không nhiều.” Dứt lời, Lâm Cách Lôi vỗ vỗ đầu Hoài Nhị, lấp kín cái miệng của cậu lại, mới nhìn về phía đội trưởng bên kia đã kết thúc thảo luận đang nhìn bọn họ.

Đội trưởng chủ động đi tới, nhìn Rossi: “Cho hacker của các người giúp đỡ một chút, nếu đêm nay hoàn thành, ngày mai liền đưa các người đi đại học S.”

“Làm gì?”

“Mặc kệ cái gì, tôi muốn cậu hack vào mạng lưới giao thông của thành phố S cùng hệ thống giám sát của công an, chiếm lĩnh nó.” Tiểu đội trưởng nói vang từng chữ từng chữ, không khó nghe ra vẻ nghiến răng nghiến lợi trong đó.

“Ủa, chuyện này không phải rất đơn giản sao?” Rossi khó hiểu: “Chẳng lẽ mấy người lúc trước không lấy được mật mã tiến vào mạng lưới?”

Lính gác trắng mắt liếc cậu một cái: “Đối phương cũng có cao thủ, tôi bị hack ngược lại.”

“Tôi có thể nhìn xem?” Đối tượng Rossi hỏi là Lâm Cách Lôi, dù sao cậu hiện tại là người bên này.

Lâm Cách Lôi ngược lại là nhướn mày nhìn tiểu đội trưởng, người sau nghiêm mặt nhìn trở lại, cuối cùng lấy thất bại chấm dứt.

Đôi môi mím thành một đường thẳng của tiểu đội trưởng rốt cục buông lỏng: “Được rồi, nếu cậu ta có thể làm được, sáng mai liền đưa các người đến đại học S.”

Lâm Cách Lôi cũng không lằng nhằng, nhận được lời hứa liền để cho Rossi làm việc, gọn gàng dứt khoát, khiến bọn lính có tức cũng không tức nổi.

Có lẽ là trực giác quân nhân, bọn họ tuy rằng rất khó chịu khi ở vào thế yếu khi đàm phán, nhưng cũng không dám lung tung phát giận, dù sao tiểu đội nông dân võ trang này, có vẻ cũng không đơn giản, bọn họ là muốn tìm viện trợ từ bên ngoài chứ không phải muốn chết.

Rossi là kỹ thuật trạch có thuộc tính muốn cứu thế giới, Lâm Cách Lôi mới cho đi, cậu liền ôm tâm tình hưng phấn chạy về phía máy móc, rất quen thuộc bắt đầu làm việc, miệng cũng không có yên tĩnh: “À à, là như thế này, ừm, thật ra lúc trước tôi cũng đã tửng thử xâm nhập hệ thống giám sát của thành phố, như vậy có thể nhìn thấy rất nhiều chuyện thú vị, cứ như đang thật sự ở trên đường phố vậy.”

Bản thân lính gác phụ trách phương diện kỹ thuật trong đội, nhưng gã ngay cả hacker của quân địch cũng đấu không lại, lần này lại nhìn thấy Rossi tựa hồ thuận buồm xuôi gió, trong lòng chua loét: “Má, thật sự là nhàm chán, còn không bằng trực tiếp xuống đường.”

Rossi nhe răng, chưa nói cái gì.

Hoài Nhị ăn xong chocolate, lại ăn bánh bao, nhìn thấy thịt bọn lính đang nấu trong nồi, liền nói: “Có thể cho tui một chút không? Ngửi mùi rất thơm.”

“……”

Thật ra bọn lính rất muốn hỏi…… Cậu là heo hả?

Mà lính gác rõ ràng cũng cho rằng như vậy, không khỏi phun tào: “Nhìn cậu lùn tỉn, sức ăn lại không nhỏ.”

Khô lâu ơ một tiếng, lính gác đã toàn thân bị quật ngã trên mặt đất, đỡ cằm không dám tin nhìn lại Hoài Nhị, tên lùn này đang xắn tay áo chuẩn bị nhào tới, bị lính đánh thuê giữ lại còn không ngừng giãy dụa, giống con mèo giương nanh múa vuốt.

“Đừng cản tui, tui phải xé cái miệng của hắn.” Hoài Nhị bị Lâm Cách Lôi kéo về phía sau, chưa từ bỏ ý định giơ nắm tay: “Nhào vô, chúng ta đến pk, coi ai ngã xuống trước!”

Lâm Cách Lôi che lại cái miệng đang phun không ngừng của Hoài Nhị, bình tĩnh nói: “Mượn phòng dùng một chút.” Rồi sau đó cũng không đợi trả lời, mở cửa đóng cửa, liền biến mất trong tầm mắt của mọi người.

Triệu Binh Đường chùi mồ hôi, nhìn về phía Hạo Trầm Thủy tương đối bình tĩnh: “Cậu ta luôn là như vậy?”

Hạo Trầm Thủy vân đạm phong khinh nói: “Không tính cái gì, nó chính là áp lực có chút lớn.”

“Cậu ta biết cái gì gọi là áp lực?” Triệu Binh Đường rất hoài nghi, ở chung đã hơn hai tháng, hắn cảm giác tên nhóc thần kinh còn dày hơn cột điện này căn bản không biết cái gì gọi là phiền não.

Hạo Trầm Thủy nghe được tiếng lòng của Triệu Binh Đường, cũng không đáp lại, xoay người nói với mấy tên binh lính đang ngây người: “Tốt nhất đừng nói nó lùn, tuy rằng nó thật sự không cao, nhưng nắm đấm nó rất cứng.”

Lính gác xoa cằm đứng lên, thẳng nhe răng: “Cái gì chứ……”

Cái gọi là chuyên gia vừa ra tay đã biết, nói chính là loại như Hoài Nhị này, lính gác thật sự lý giải sâu sắc, con mẹ nó ngay cả nắm tay cũng chưa nhìn thấy đã nằm ngay đơ trên mặt đất, nếu không có lính đánh thuê ngăn lại, hắn tuyệt đối sẽ bị tên nhóc lùn kia đánh thật sự thảm.

“Yên tâm, chỉ nói nó lùn, nó sẽ không đánh chết anh.” Hạo Trầm Thủy dứt lời, xoay người đi chùi chocolate bên khóe miệng Hoài Tiểu Điệp, không chuẩn bị tiếp tục lãng phí thời gian ứng phó mấy tên binh lính này nữa.

“Quái già……” Lính gác dưới ánh mắt như dao găm của đội trưởng ngậm miệng, nuốt lời nói thầm trở lại trong bụng.

Hoài Nhị bị Lâm Cách Lôi kéo vào trong phòng, tức tới mức lấy chân đá cửa: “Làm gì vậy hả?! Tui đang muốn đánh nhau đó.”

Lâm Cách Lôi ngoảnh mặt làm ngơ, trực tiếp nhìn quanh phòng, này thật ra là một gian phòng nghỉ, vừa rồi bọn họ ở trong văn phòng tổng tài trong truyền thuyết, bàn công tác cỡ lớn, phòng nghỉ độc lập, phòng tắm vòi hoa sen, quầy bar, cùng tủ quần áo đặc biệt lớn. Lâm Cách Lôi nhướn mày mở tủ quần áo, không chút nào ngoài ý muốn nhìn thấy tây trang áo sơ mi lấy ‘lố’ làm đơn vị tính, thuần một màu trắng đen, còn có đồng hồ, caravat hàng loạt phụ kiện, Lâm Cách Lôi thầm nghĩ: Thứ này dù sao vẫn tốt hơn trang phục nông dân trên người, ngày mai đều đóng gói mang đi.

“Nè nè! Lâm Cách Lôi, anh đến tột cùng muốn làm gì?!”

“Giết chết cậu.” Lâm Cách Lôi thản nhiên nói, anh kéo người vào phòng tắm, vặn mở vòi sen, thực vừa lòng tòa cao ốc này có hệ thống cung cấp nước riêng, vẫn chưa bị hư hại: “Được rồi, cởi quần áo.”

Hoài Nhị bị Lâm Cách Lôi làm cho khiếp sợ, ngây người chưa lấy lại được tinh thần, người sau đã không kiên nhẫn kéo toạc quần áo cậu ra hai bên, khóa kéo chất lượng thấp trên bộ đồ thể thao lập tức mở miệng, cho đến trên người chỉ còn lại mảnh quần cụt đầy mụn vá, Hoài Nhị mới hồi phục tinh thần lại.

“Má! Lâm Cách Lôi anh là quỷ háo sắc hả?!”

“Hừ, cậu không phải đã sớm muốn sao? Chịu chết đi.”

“…… Cái gì hả, xem tui ép khô anh.”

Cái quần cộc đầy mụn vá phịch một tiếng đánh vào trên cửa thuỷ tinh mờ, giữa tiếng nước, hai bóng dáng trần truồng dây dưa cùng một chỗ.

Advertisements

2 thoughts on “MẠT THẾ: CHƯƠNG 27

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s