Mạt thế

MẠT THẾ – 25

Chương 25

Rossi là một kỹ thuật trạch rất lợi hại, cậu tuy rằng một bộ hàm hậu trung khuyển, lại vững vàng bẻ lái đoàn tàu vốn nên hướng về thành phố C này tiến về phía thành phố S, chỉ như chơi đùa trò chơi mô phỏng, lại lộ ra vẻ thành thạo trong thao tác thực tiễn. Nếu không phải Hạo Trầm Thủy biết đọc tâm, lại thật sự tận mắt nhìn thấy một sự kết hợp hoàn hảo giữa thiên tài cùng thằng ngốc, y thực sự hoài nghi đây có phải là một tên cầm thú độc ác giả heo ăn lão hổ hay không.

Rossi, một tên trạch 18 năm, chỉ lăn lộn trên internet thực tế tiếp xúc nhân loại chỉ có — căn nhà ma của cha mẹ.

Rossi tuy rằng bởi vì cha mẹ che giấu không cần tiến vào khu cách ly, nhưng cũng không có tự do, không có thân phận, sau khi virus bùng nổ, thậm chí không thể theo cha mẹ rời đi cùng quân đội, để không liên lụy cha mẹ, tự mang hành lý trốn đi, xen lẫn trong dòng người bị tang thi tập kích, sau khi tỉnh lại liền biến thành dị năng giả, tiếp theo bằng vào dị năng một đường đào vong cho tới hôm nay, bị nhóm Lâm Cách Lôi nhặt được.

Rossi một bên điều khiển một bên ngâm nga, tâm tình cực kỳ tốt, sau 18 năm dài sống trốn tránh ẩn núp, rốt cục gặp được đồng loại, có đồng bạn, cậu sao có thể mất hứng chứ? Giờ khắc này, cho dù cậu vốn sợ hãi quái lực loạn thần yêu ma quỷ quái, cũng thấy khô lâu trở nên đáng yêu, không còn đáng sợ như vậy.

“Rossi, dị năng của cậu là gì?” Hoài Nhị rất nhanh quên đi mối thù chiều cao, lại bắt chuyện với Rossi.

Sợi tóc ngốc nghếch trên đầu lắc lư theo gió Rossi không hề phòng bị nói:“A? Em? Em có thể ẩn hình.”

“Ẩn hình?!” Hoài Nhị kêu lên ngạc nhiên:“Có thể ẩn cho anh xem không?!”

Rossi gật gật đầu, sau đó liền biến mất trong tầm mắt mọi người, bên trong phòng điều khiển lại là một trận tĩnh mịch.

Khô lâu thực ngu ngốc nhấc chân đạp về phía Rossi vốn đứng, kết quả cái gì cũng chưa đạp đến, nó ngạc nhiên: “Nè?! Cậu đang ở đâu vậy?”

Im ắng, mọi người cảnh giác chú ý bốn phía, lại cảm thụ không đến khí tức của Rossi, cho dù là loại chiến thần như Lâm Cách Lôi cũng không cách nào xác định vị trí ẩn hình của Rossi ở đâu, cho dù ẩn hình, cũng không có khả năng che dấu hoàn toàn động tác của một người, Lâm Cách Lôi không khỏi nhíu mày tự hỏi ẩn hình là sao thế này.

Hoài Nhị đột nhiên nhấc chân đá một cái, đá vào chỗ cũ, Rossi ai nha một tiếng nhào vào trên đài điều khiển, hiện hình.

“……”

Hoài Nhị nâng cằm: “Cậu ta thật sự ẩn hình hả? Tui thấy cậu ta ngay tại đây mà.”

“……”

“Không có khả năng! Em rõ ràng…… sau khi ẩn hình không ai có thể đụng tới.”

Ý nghĩa truyền thống của ẩn hình chỉ là một loại màu sắc tự vệ, một loại ảo thuật ánh sáng, một loại mánh khoé bịp người, nhưng ẩn hình của Rossi là ẩn hình chân thật trên ý nghĩa, căn bản không tồn tại, trên lý luận là không có khả năng, cố tình cậu ta có loại năng lực nghịch thiên này, đây quả thực là bàn tay vàng, ngoại quải.

Nhưng mà cậu ta bất hạnh gặp phải tên nhị hóa càng nghịch thiên.

“Vì sao quần áo của cậu cũng có thể ẩn?” Khô lâu hỏi.

Rossi còn đang kẹt trong kinh hãi do Hoài Nhị chế tạo, nghe vậy ngẩn người: “Ừm, thật ra nếu được, em có thể khiến vật mình chạm đến đều ẩn hình, nhưng thứ càng lớn, lại càng khó khăn. Em từng tính toán, nếu là vật chết, em có thể ẩn đi một gian phòng nhỏ, mà người sống phỏng chừng chỉ có thể mười người, nhưng mà đây là giới hạn tối đa năng lực của em, như thế kiên trì năm phút đồng hồ, em sẽ kiệt lực mà chết.”

Hoài Nhị càng thêm nghi hoặc: “Cậu có năng lực này, không phải có thể trực tiếp xuyên tường sao, làm gì bị nhốt bên trong toa ăn?”

“Bởi vì đó là một không gian kín.” Rossi bắt đầu thao thao bất tuyệt: “Thật ra ngay từ đầu em đã suy xét đến điểm này, sau đó em hiểu được, loại ẩn hình này, không giống với ẩn hình thông thường, nếu nói nó là ẩn hình không bằng nói là một loại ma pháp không gian, lúc phát động, em sẽ đến một không gian khác, ma pháp lấy em làm trung tâm triển khai, nếu vị trí không gian của em vốn đã đóng kín, em không thể rời đi nơi này liền sẽ nhận đến hạn chế, lại có thể xử lý tất cả mọi thứ trong không gian. Đương nhiên, nếu em ở bên ngoài, sẽ không có hạn chế này, bởi vì bản thân em có thể di động, phạm vi tác dụng cũng sẽ di động theo em.”

Hoài Nhị nghe được đầu váng mắt hoa: “È, ý là cậu không thể xuyên tường?”

“…… Là em biểu đạt không rõ sao? Muốn em giải thích lại hay không.”

Hoài Nhị trực tiếp hất mặt cự tuyệt: “Đừng, đầu óc tui không tốt, cậu nói nhiều nữa tui cũng không hiểu.”

“Ai nha, vậy cũng không tệ.” Khô lâu phát huy năng lực lý giải không tầm thường, mỉa mai: “Tui nha, tui là bất tử.”

“……” Rossi rùng mình: “Rất khủng bố.”

Hoài Nhị tò mò chỉ chính mình: “Vậy cậu có thể khiến tui ẩn hình không?”

Rossi nghĩ nghĩ, nâng tay bắt lấy bả vai Hoài Nhị, một hồi lâu lắc lắc đầu: “Không được, anh rất khác, kỳ quái, thật là kỳ quái……”

“Chuyên tâm điều khiển.” Hạo Trầm Thủy đánh gãy Rossi, một tay kéo Hoài Nhị qua, nhét cho cậu một thanh chocolate, bảo cậu đi chơi với Hoài Tiểu Điệp. Nhìn bạn thân từ nhỏ cùng người mình yêu vui vẻ ấm áp chia sẻ chocolate, mày Hạo Trầm Thủy nhíu chặt, y cảm giác năng lực này của Hoài Nhị, có thể nói tốt, lại không hẳn là tốt.

Lâm Cách Lôi khoanh tay dựa vào thùng xe, mí mắt buông xuống, để người nhìn không thấu tâm tư của anh.

Đoàn tàu tiến tới với tốc độ cao nhất, dự tính 45 phút sau đến thành phố S, trong lúc đó khô lâu ngủ ngáy pho pho, Hạo Trầm Thủy tâm sự tầng tầng, Triệu Binh Đường nhắm mắt dưỡng thần, Hoài Nhị cùng Hoài Tiểu Điệp nói chuyện phiếm không biên giới, Lâm Cách Lôi đê mi liễm mục (hạ mày khép mắt, ra dáng đăm chiêu) lâm vào trầm tư, Rossi tiếp tục hết sức chăm chú chơi lái xe.

43 phút, đoàn tàu tiến vào phạm vi thành phố S, tuy rằng nhà ga cũng không ở khu trung tâm, lại có thể nhìn đến vùng rìa thành thị, một tiếng thét kinh hãi của Rossi khiến mọi người chú ý tới điểm này, nhưng mà đó cũng không phải tiếng hoan hô sắp đến đích, ngược lại tràn ngập kinh hoàng. Đoàn người bị tiếng kêu bén nhọn này dọa tới mức sửng sốt, nhưng bọn họ nhanh chóng phản ứng lại, rồi sau đó ghé vào cửa sổ, muốn nhìn xem là cái gì khiến Rossi sợ hãi.

Mười giây sau, Hoài Nhị nói: “Thành phố này thật đúng là nát.”

Đúng vậy, thành phố thực đổ nát, nhà cao tầng sụp đổ, khói thuốc súng cuồn cuộn bốn phía, âm trầm bao phủ thành phố thần bí từng phồn hoa này, để người không thể nào tưởng tượng ra vẻ huy hoàng ngày xưa của nó.

Người sống trong khu cách ly sẽ không hiểu được tâm tình của những người sống bên ngoài, cảnh này mang cho bọn họ trùng kích là có tính hủy diệt, bọn họ từng tưởng tượng qua tang thi hoành hành, thành thị hoang phế, nhưng tuyệt đối không có suy xét tới mang đến thiệt hại lớn nhất, lại là bản thân nhân loại. Dù sao, tang thi cũng không thể nổ sập một tòa nhà cao tầng lớn, không thể nổ thành phố thành phế tích, đây rõ ràng là chứng cứ phạm tội do công nghệ cao lưu lại.

“Cẩn thận! Phía trước!” Hoài Nhị rống to.

Rossi bỗng dưng hoàn hồn, thấy sân ga vốn để cho đoàn tàu đỗ lại đã bị sập, lại qua ba mươi giây, bọn họ phỏng chừng sẽ đụng phải, mà bọn họ ở trong phòng điều khiển sẽ bị đè thành thịt nát. Rossi phản ứng nhanh hiếm thấy, tay nhanh chóng thao tác, động lực nghịch chuyển, phanh lại đồng thời kéo thân tàu về phía sau, dưới sự phối hợp của tất cả hệ thống động lực, đoàn tàu không lệch đường ray, mà vững vàng giảm tốc độ, nhưng hành khách bên trong dưới tác dụng của quán tính hung hăng đụng về phía vách tàu, té thất điên bát đảo.

Đoàn tàu phanh lại đúng lúc, đầu tàu đã muốn kề sát thanh sắt lộ ra ngoài bức tường đổ nát, thủy tinh ở đầu tàu nứt ra, may mắn chất lượng thủy tinh không tệ, cũng không có vỡ nát, người trong tàu không đến mức bị vứt ra ngoài.

Một lúc lâu sau, bọn họ mới rên rỉ tách các loại tứ chi đang quấn vào cùng một chỗ ra, nhất thời trong toa tàu đầy tiếng chửi thề, ai cũng không để ý đến phong độ, chỉ có khô lâu ngoại lệ.

“Aiyou, may mắn tui không biết đau.”

Sung sướng khi người gặp họa như thế, rước lấy giẫm đạp mang theo oán giận cùng đố kỵ.

Một giây cuối cùng, Lâm Cách Lôi ôm lấy Hoài Nhị, Hoài Nhị ôm lấy Hạo Trầm Thủy, Hạo Trầm Thủy ôm lấy Hoài Tiểu Điệp, may mắn tố chất thân thể Lâm Cách Lôi vững vàng, làm đệm thịt cũng không tới mức chết luôn, Triệu Binh Đường tuy rằng không có người làm đệm thịt cho, nhưng dù sao cũng là binh sĩ, té một cái cũng không đến mức mất mạng, khô lâu hệ bất tử không hề có áp lực, Rossi thông minh đúng lúc ẩn thân, lúc này mới hiện thân, ngược lại là lông tóc vô thương.

Hoài Nhị nâng Lâm Cách Lôi, một cước đá văng cửa xe biến hình, xuống tàu, cực kỳ lo lắng đánh giá anh từ trên xuống dưới: “Anh không sao chứ?”

Lâm Cách Lôi lắc lắc đầu, đem khí lực chia cho Hoài Nhị một ít, nói nhỏ: “Tôi không sao.”

Mọi người lục tục xuống xe, đứng giữa phế tích, nhìn nhà ga sụp hơn phân nửa, vậy mà còn muốn bàng hoàng hơn so với tai nạn trên biển cùng núi hoang.

“Kế tiếp, chúng ta đi nơi nào?” Khô lâu hỏi: “Mọi người xác định muốn vào thành phố này sao?”

Lâm Cách Lôi buông mi, còn chưa kịp trả lời, Triệu Binh Đường cướp lời: “Phải vào, thật ra người tôi muốn tìm cũng ở thành phố S, phải đi vào.”

Lâm Cách Lôi gật đầu: “Trước tìm một chiếc xe, trang bị cho tốt, chúng ta đi vào.”

Advertisements

2 thoughts on “MẠT THẾ – 25

  1. Đội kỳ ba này lại thêm một tên ngốc manh hệ ẩn hình rồi ~ Ngày càng không biết A Nhị là loài gì nữa. Bị zombie cắn không biến thân, lại không bị dị năng tác động… Hình như tôi mò được gì đó rồi á

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s