Mạt thế

MẠT THẾ – 24

Chương 24

Nếu đã muốn thăm dò rõ ràng tình huống, Lâm Cách Lôi bảo Hoài Nhị trở về mang nhóm người Hoài Tiểu Điệp lại đây, trải qua một phen lý giải, cảm giác đè nặng trong lòng lại càng thêm trầm trọng.

Khô lâu đỡ lấy đầu lâu khóc thút thít, Hoài Nhị vỗ nhè nhẹ cái xương vai đang không ngừng run rẩy kia, liền cùng nhóm người Lâm Cách Lôi đi lục soát tàu, lục soát đầu tiên là đoạn toa tàu nhốt người kia, cho dù hiểu được khả năng những người đó vẫn còn sống cực kỳ xa vời, nhưng trong tiềm thức bọn họ đem mạng người đặt phía trước thức ăn.

Điện đã khôi phục, không cần lại đập cửa sổ, Triệu Binh Đường thông qua đài điều khiển mở khóa, cửa điện tử soạt một cái mở ra, mùi chua thối gay mũi đập vào mặt, Lâm Cách Lôi cùng Hoài Nhị phụ trách lục soát chính không khỏi che miệng mũi lại, liếc mắt dò xét nhìn nhau một cái mới cùng bước vào toa tàu. Một đoạn toa tàu có thể chứa khoảng trái phải một trăm người, đại khái bởi vì được sắp xếp để chuyên chở nạn dân, cho nên nhân số thực tế vượt qua rất nhiều so với số người có thể chứa, những người đó vẫn không nhúc nhích chen chúc cùng một chỗ, cả một toa tàu tựa như một hộp cá mòi.

Tình cảnh này, ngay cả Lâm Cách Lôi xuyên qua mưa bom bão đạn mặt không đổi sắc cũng âm thầm biến sắc, anh cùng Hoài Nhị xem xét những người này, tay lật qua một khối lại một khối thi thể không có hơi thở sinh mệnh, những người này bị khóa chết trong toa xe, biểu tình tuyệt vọng, mờ mịt, không cam lòng cô đọng trên từng gương mặt hoặc trẻ tuổi hoặc già nua, cho dù hệ thống thông gió đã khởi động một lần nữa, cũng rút đi không hết thứ mùi hỗn hợp nôn mửa, chất bài tiết cùng xác thối bất tận này, như thế hai người mới lật ra gần mười cổ thi thể, đều đã muốn không tin trong hoàn cảnh thế này còn có thể có người sống, ngay cả như vậy, bọn họ cũng không có dừng tay.

Sau này Triệu Binh Đường cũng đến hỗ trợ, ba người khô lâu cùng Hạo Trầm Thủy, Hoài Tiểu Điệp từ đầu tới cuối không có tham dự, ba người lật xem gần hai trăm thi thể, tiêu phí thời gian không ngắn nhưng không ai kháng nghị, thời gian trôi qua trong trầm mặc, lúc người trong tàu đi ra, trong mắt người bên ngoài toa tàu là có hy vọng, mãi đến nhận được đáp án là cái lắc đầu, ánh sáng trong mắt mới tối xuống, cũng không có vẻ kinh ngạc.

Bởi vì hy vọng dù sao cũng là hy vọng, hiện thực chỉ có thể là hiện thực, bọn họ sớm đã có chuẩn bị tâm lý chấp nhận hiện thực, hy vọng chỉ là khát vọng đối với kỳ tích.

Trầm mặc, cũng không có biểu hiện cảm xúc quá khích, bọn họ không có thời gian rãnh rỗi phúng viếng người chết, đã lãng phí quá nhiều thời gian, bọn họ còn phải kiểm tra toa ăn, còn phải gấp rút lên đường, để tránh đêm dài lắm mộng, bọn họ tất yếu nắm chặt thời gian.

“Chúng ta đi tìm thức ăn.” Hoài Nhị lấy lại tinh thần đầu tiên, cậu chụp lấy khô lâu đang thương cảm chạy về toa ăn: “Trong này có toa ăn đó, chúng ta có thể ăn uống no đủ.”

Nghe nói có ăn, cảm xúc của khô lâu cuối cùng từ đáy cốc dâng lên, vỗ vỗ hai má không còn thịt, cũng thử thoải mái: “Nhị à, cậu cũng không phải là tui, đừng giống nướng lợn rừng lần trước như vậy, ăn no tới mức nôn ra.”

Hoài Nhị cười đến vô tâm vô phế: “Còn không phải lâu lắm không có ăn thịt tươi, tui cảm thấy có thể ăn cả một con trâu.”

“Đó là ảo giác của cậu.”

Nhìn nhị hóa đi xa, Hạo Trầm Thủy cũng dắt Hoài Tiểu Điệp luôn ở bên ngoài tình huống đi theo, y liếc mắt nhìn hai nam nhân còn đứng tại chỗ một cái, nói: “Đứng đó, cái gì cũng sẽ không thay đổi.”

Lâm Cách Lôi cùng Triệu Binh Đường liếc nhau, Lâm Cách Lôi lấy thuốc lá ra, đưa cho Triệu Binh Đường một điếu, người sau tiếp nhận, hai người châm thuốc lá hút.

Đôi mắt trên khuôn mặt cương nghị của Triệu Binh Đường đong đầy vẻ âm u, hắn chà chà mặt lên trên tay áo, thì thào:

“Có phải người từ khu cách ly đi ra đều đặc biệt kiên cường hay không?”

Lâm Cách Lôi không đáp lại hắn, ngậm thuốc lá bước nhanh về phía Hoài Nhị, người sau đang sốt ruột giậm chân vẫy tay về phía anh.

Triệu Binh Đường tự tiện lý giải sự trầm mặc của anh là khẳng định, cũng đi theo, không lại xoay đầu nhìn toa tàu chở đầy tuyệt vọng kia nữa.

Tàu cao tốc vốn không chỉ có một toa ăn, nhưng bởi vì chở là nạn dân, toa ăn chỉ lưu lại một toa, còn lại đều chở người, mà hiện tại chở tang thi dày đặc. Nguyên nhân như thế, đoạn toa tàu này không chở người, mà là chở một lượng lớn thức ăn nước uống, điều này đối với những người mưu sinh nơi hoang dã trong thời gian dài, là một loại cổ vũ.

Nhưng Triệu Binh Đường vừa muốn mở khóa cho đoạn toa tàu này, cửa tự động lại trước tiên được mở ra từ bên trong, một người hai tay sờ soạng khung cửa híp mắt lúc la lúc lắc đi ra, một đầu tóc vàng rực rỡ, trong mắt lấp lánh ánh lam, là người ngoại quốc, còn là người ngoại quốc trẻ tuổi, tuổi phỏng chừng không vượt qua 25.

Trong toa ăn không nên có người, hơn nữa thông qua máy giám sát cũng không thấy bóng người.

Đoàn người bị việc ngoài ý muốn dọa ngây người, mãi sau một lúc lâu không biết phản ứng như thế nào, Lâm Cách Lôi theo phản xạ ra đòn phủ đầu, họng súng nhắm ngay mục tiêu, quát: “Stop! who’re you! and what are you doing here!”

Mới vừa thích ứng ánh sáng mặt trời liền thấy họng súng tối om, người ngoại quốc trẻ tuổi cuống quít giơ tay đầu hàng, nơm nớp lo sợ nói: “Ngộ có thể nói tiếng Trung a? Khẩu ngữ của ngộ hơi nặng.”

“……”

Rõ ràng …… tiếng Quảng Đông.

“Cậu ta đang nói cái gì?” Triệu Binh Đường hỏi.

Hạo Trầm Thủy giải thích cho hắn: “Cậu ta bảo chúng ta nói tiếng Trung.”

Khóe môi Lâm Cách Lôi giật giật, anh không phải da trắng, màu da thiên về màu mật ong, nhưng hiện tại càng sậm màu hơn …… sậm tới mức đỏ lên.

Người ngoại quốc nghe hiểu: “Đúng giồi đúng giồi, tôi cũng biết tiếng đó, tôi là người tốt, đừng nổ súng.”

Giọng phía nam tiêu chuẩn, cong lưỡi thẳng lưỡi chẳng phân biệt được, nghe được khiến Triệu Binh Đường ngoáy ngoáy lỗ tai.

Khu cách ly rất ít nhìn thấy người ngoại quốc, nhưng người phía nam lại có, cho nên Hoài Nhị nghe này thứ tiếng nửa sống nửa chín này cũng không thành vấn đề, cậu tò mò: “Cậu sao lại ở đây? Nơi này không phải chỉ chứa thức ăn sao?”

“Tôi không phải đồ ăn.” Người ngoại quốc vội vàng thẳng thắn: “Thật ra tôi lén trốn vào, muốn đi thành phố C, nhưng mà tàu lại dừng ở đây, lại cắt điện, thiếu chút nữa ngộp chết tôi.”

Nghe xong, mọi người không khỏi cảm khái cậu ta may mắn, nếu không phải bị nhốt bên trong toa ăn, nếu không phải bởi vì đây là toa ăn chứa thức ăn nước uống, người này sao có thể còn sống?

“Cậu vì cái gì phải trốn ở chỗ này? Đây không phải tàu chở nạn dân sao? Cậu không thể lên?” Hoài Nhị nói thẳng không suy nghĩ, một đao đâm người ngoại quốc choáng váng, người ngoại quốc ấp úng đáp không nên lời.

Hạo Trầm Thủy nhướn mày, trong mắt hơi kinh ngạc, y nhìn thấy, nhưng là tin tức khủng khiếp, y đánh mắt về phía Lâm Cách Lôi cùng Triệu Binh Đường, hai người hiểu ý, đi sang một bên nói chuyện.

“Cậu ta là dị năng giả.” Hạo Trầm Thủy bỏ xuống một quả bom.

“Hả?!”

“Nhưng mà cậu ta không phải đi ra từ khu cách ly.” Hạo Trầm Thủy lại nói: “Cha mẹ cậu ta phụ trách hạng mục kiểm tra đo lường người lây nhiễm, lén giấu cậu ta mang qua……”

Hạo Trầm Thủy tường tận nói ra tin tức đọc được trên người người ngoại quốc, bao gồm dị năng của người ngoại quốc này, cùng quá trình lưu vong từ thành phố H đến thành phố X rồi lén trộm lên tàu.

Trong lúc đó, Hoài Nhị đã kết giao bằng hữu với người ngoại quốc.

“A, thì ra cậu tên Rossi, mới 18 tuổi? Chậc, người ngoại quốc chính là nhìn già hơn tuổi.” Hoài Nhị nâng tay vỗ vỗ Rossi: “Nhóc con, nhóc nếu không làm chuyện xấu, chúng ta cùng nhau đi.”

Rossi cảm kích nhìn Hoài Nhị, trên mặt nở rộ tươi cười sáng lạn: “Sao thế, anh lớn hơn tôi hả?”

“Ừ, tui 22 .”

“Hả?! Anh không phải 16? Tôi cũng 180, anh sao lại lùn như vậy?!”

Ngay sau đó, một cú đấm sắt nện cậu ta tới mức trời đất quay cuồng, trước mắt rung chuyển không ngừng rồi mới ổn định lại, đã phát hiện chính mình ngã ngồi trên mặt đất .

“Lùn em gái cậu!” Hoài Nhị nổi giận đùng đùng đi sang chơi với chị mình, không để ý tới tên người nước ngoài thối tha này nữa.

180 giỏi lắm hả! Giỏi lắm hả?!

Rossi cực kỳ ủy khuất, cậu bình thường đều trạch ở nhà, không lui tới cùng người bên ngoài, gần đây lại vội vàng đào vong, đều không có chú ý vấn đề giao tiếp, không thể tưởng được mới mở miệng liền đắc tội người ta.

Khô lâu thật đồng tình với cậu, vươn tay kéo cậu một phen: “A Nhị không phải người xấu, quá một lát cậu ấy hết giận là tốt rồi, đứng lên đi.”

Rossi vươn tay ra, rồi sau đó cứng đờ, tiếp sắc mặt tái nhợt, thét chói tai: “Khô lâu nha!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Thân mình to lớn 180 ngửa ra một cái, bất tỉnh nhân sự.

Khô lâu ngẩn người, giây tiếp theo che mặt rớt nước mắt nhào vào trong lòng Hoài Nhị.

Mấy người Lâm Cách Lôi đang thảo luận cách đó không xa thấy một màn như vậy, đều là vẻ mặt hắc tuyến, Triệu Binh Đường trực tiếp ấn huyệt nhân trung, ấn cho người tỉnh lại. Rossi sau khi tỉnh lại co quắp ở phía sau Triệu Binh Đường, sợ hãi trợn mắt nhìn khô lâu, hàm răng run cầm cập.

Hạo Trầm Thủy đánh giá Rossi không có uy hiếp, Lâm Cách Lôi không phản đối đề nghị mang người theo của Triệu Binh Đường, phiền toái này cứ như vậy được giải quyết.

Lâm Cách Lôi phóng một ánh mắt sắt như dao nhọn về phía cái thân mình to lớn đang run rầy kia, thanh âm lạnh lùng nói: “Lại vướng chân vướng tay, khiến cho các ngươi cốt nhục tương liên.”

Rossi ủy ủy khuất khuất vọt sang một bên, không dám nhìn khô lâu nữa.

Bên trong toa ăn chứa đầy thức ăn, nhóm người Lâm Cách Lôi thương lượng nên mang thứ gì đi, có thể mang đi bao nhiêu, Hoài Nhị cùng khô lâu đã lấy ra một đống lớn thực phẩm cảm thấy hứng thú bắt đầu gặm, có đồ hộp, ruột thịt, mì ăn liền gì đó, gặm vui vẻ, gọi Hoài Tiểu Điệp đến ăn một chút.

Rossi sợ khô lâu, không có tham dự đại thực hội, nghe ba người Lâm Cách Lôi thảo luận, liền xen mồm: “Các người muốn đi đâu? Không bằng dùng tàu đi.”

Ba người trầm mặc một hồi, Triệu Binh Đường trả lời: “Chúng tôi không biết lái loại tàu này.”

Hạo Trầm Thủy nhìn cậu một cái, nói với Rossi nói: “Cậu biết?”

Rossi gật đầu: “Có thể thử xem, tôi chơi hàng loạt trò chơi mô phỏng lái tàu cao tốc, điểm cũng cao.”

“……”

Lâm Cách Lôi nghĩ nghĩ, cảm giác có thể làm: “Được, cậu thử xem.”

Triệu Binh Đường nhíu chặt mày: “Trong tàu có rất nhiều……” Tang thi.

Không đợi hắn nói xong, Lâm Cách Lôi trả lời hắn: “Nhốt lại là được.”

Nếu đều suy xét tốt, Triệu Binh Đường cũng không phản đối, dù sao việc này thực tế hơn là ngồi xe trâu.

Được đến tán thành, Rossi rất cao hứng, dưới sự giám thị của Triệu Binh Đường chạy vào phòng điều khiển đi thu xếp, Lâm Cách Lôi lưu lại, thấy Hoài Nhị ăn tới cả người lộn xộn, bất đắc dĩ xoa xoa đầu cậu: “Đừng lang thôn hổ yết, nhìn cậu, mấy tháng này ai cũng gầy, chỉ cậu béo ra.”

Hoài Nhị vô tâm vô phế cười: “Còn không đều tại anh đem phần của mình cho tui ăn?”

Lâm Cách Lôi cũng chỉ nói, không có ngăn cản Hoài Nhị tiếp tục ăn, nghe vậy nhướn mày, nắm hai má phồng lên của cậu kéo ra một cái: “Đem mấy thứ chưa ăn dọn dẹp cho tốt, phải ngồi tàu này rời đi.”

“Ừa.” Hoài Nhị gọi khô lâu, hợp lực đem thức ăn còn thừa nhét trở lại trong toa ăn, cậu xoay người lại, tháo dây thừng buộc trâu ra, vỗ vỗ mông con trâu: “Đi đi, mày được tự do .”

Con trâu già chậm rãi đứng tại chỗ nhai cỏ, lắc lắc cái đuôi.

Hành lý của Rossi chỉ có một cái ba lô, bên trong có nguyên bộ trang bị máy tính của kỹ thuật trạch, sau khi kết nối với hệ thống trên tàu cao tốc, cậu bằng vào kinh nghiệm trò chơi, chuẩn bị tiến hành một lần thao tác thực tế. Trước khi xuất phát, tất cả mọi người chen vào phòng điều khiển, may mắn không gian phòng điều khiển không nhỏ, vài đại nam nhân them một bộ xương cùng một nữ nhân, cũng không quá chật. Rossi xem sắp xếp ổn thỏa, liền mở ra giao diện trò chơi, vặn vặn khớp ngón tay, mười ngón bấm liên tục, thao tác thuần thục.

Tàu cao tốc sau một trận rung chuyển, nhẹ nhàng chạy đi, dần dần tăng tốc, cuối cùng cảnh vật vùn vụt lùi về phía sau, Hoài Nhị dán sát vào cửa sổ thủy tinh nhìn con trâu già nhanh chóng nhỏ lại, cuối cùng biến mất ở đường chân trời mới thu hồi tầm mắt, cậu có chút chờ mong thành thị.

“Thành phố S là nơi bùng nổ virus đầu tiên đó.” Rossi nói: “Các người thật muốn đi vào trong đó? Không bằng đi thành phố C đi, bên kia tương đối an toàn.”

Hạo Trầm Thủy một câu chặn qua: “Cậu cảm thấy thành phố C sẽ tiếp nhận dị năng giả?”

Rossi ngây người: “Sao anh biết?! Em cái gì cũng chưa nói.”

Hạo Trầm Thủy liếc trắng mắt: “Thấy khô lâu cũng chưa nghĩ ra chúng ta từ đâu đến?”

Rossi ngay lập tức hiểu ra, hét lên: “Các người đi ra từ khu cách ly?!”

Advertisements

7 thoughts on “MẠT THẾ – 24

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s