Mạt thế

MẠT THẾ – CHƯƠNG 21

Chương 21

Trong khe núi tối đen, ánh lửa lờ mờ phát ra từ xác chiếc trực thăng bốc cháy chiếu ra mấy bóng người, đối phương khẳng định là võ trang hạng nặng, Lâm Cách Lôi suy xét đến tình huống của Hoài Tiểu Điệp, không dám đòi hỏi quá mức từ cô nàng này, dù sao đánh bạc tính mạng của cô ở chỗ này, cũng không đáng giá.

Về phần Hạo Trầm Thủy, anh chỉ hi vọng người này tận lực tự bảo vệ bản thân, còn lại chỉ có anh, Hoài Nhị cùng thành phần bất ngờ là khô lâu. Trong hai tháng lênh đênh trên biển, trừ Diệp Gia Thành chơi trò tinh thần sa sút cùng Hoài Tiểu Điệp có bệnh, Lâm Cách Lôi tiến hành huấn luyện sử dụng súng ống cùng tăng cường cách đấu đối với những nhân viên còn lại, thành tích của Hoài Nhị thậm chí còn xuất sắc hơn so với vị trung sĩ Triệu Binh Đường kia, thân thủ của Hoài Nhị, anh có tin tưởng.

Về phần khô lâu, tuy rằng thành tích tạm được, nhưng ai bảo nó là một khối khô lâu chứ, bản thân nó chính là một thứ vũ khí giết người cỡ lớn rồi.

Lâm Cách Lôi nương ánh lửa, nhìn ra phỏng chừng lấy tốc độ tiến lên của khô lâu, đợi nó lấy đến vũ khí, bọn họ không phải bị bắt được, chính là bị một băng đạn lụi thành tổ ong.

Không phản kháng trở thành tù binh hoặc là phản kháng có thể dẫn đến mất mạng, Lâm Cách Lôi cũng không suy xét vế trước, hơi chút suy tư liền nói với Hoài Nhị: “Tôi bây giờ qua đó lấy súng, cậu nhìn cho kỹ, nơi nào để súng, bảo chị cậu dùng cầu lửa nện vào. Phải chú ý, bọn họ là quân nhân, hành động rất có tính tổ chức, vị trí của chúng ta đã bại lộ, phỏng chừng bọn họ đã phái người lại đây đối phó, cậu phải bảo vệ tốt chị mình với Hạo Trầm Thủy.”

Hoài Nhị nhặt hai cục đá cầm trong tay, ước lượng sức nặng, tỏ vẻ lý giải đối với việc Lâm Cách Lôi sẵn sàng hy sinh tính mạng trước nguy hiểm.

Lâm Cách Lôi rất lo lắng Hoài Nhị, nhưng lúc này nếu lại lề mề, phỏng chừng ai cũng không có hy vọng. Bàn tay anh vỗ lên mông Hoài Nhị, nhắc nhở lần cuối: “Hoài Nhị, một kích vừa rồi phá hủy trực thăng, chúng ta có khả năng đã bị hạ lệnh tiêu diệt, cậu cẩn thận.”

Hoài Nhị nhe răng cười: “Biết rồi, tui không có năng lực gì khác, chỉ có đánh nhau đặc biệt trâu bò.”

Nhìn khuôn mặt dương dương tự đắc kia, Lâm Cách Lôi cũng không khỏi nhếch môi cười cười, xoay người đánh giá bốn phía một lượt, thân thể buộc chặt nháy mắt phóng thích năng lượng, một bước dài phóng ra ngoài, viên đạn lướt qua sau lưng anh vẽ nên một chuỗi tia lửa.

Hoài Nhị nhìn đăm đăm tấm lưng kia, thần kinh thô như cậu, cũng khẩn trương đến mức lưng ướt mồ hôi. Cậu cùng Lâm Cách Lôi ở chung hơn hai tháng, từ đối tượng 419 cũng không tính toán quen thân phát triển thành bạn giường, hiện tại lại giống như càng khác biệt, đó là thứ cảm giác không hề giống như khi ở cùng Diệp Gia Thành hay những bạn trai trước, cảm giác cụ thể như thế nào cậu nói không nên lời, nhưng cậu nghĩ nếu Lâm Cách Lôi đưa ra lời chia tay, cậu có thể sẽ khiến chị mình cũng tặng cho Lâm Cách Lôi một mặt trời nhỏ.

Hoài Nhị thò đầu dò xét hai lần, lắc lắc cánh tay Hoài Tiểu Điệp, chỉ ra một cái phương hướng: “Chị, đốt bên kia, mau.”

Hoài Tiểu Điệp ôm búp bê vải, đầu cũng không nâng, vươn tay liền ném một quả cầu lửa về hướng phía sau tảng đá.

Oanh một tiếng ánh lửa bùng lên, tuy không trúng, nhưng ảnh hưởng đến xạ thủ, tiếng súng lập tức dừng lại, nhưng lại vang lên ở một hướng khác.

Hoài Nhị đang chuẩn bị nhìn lại, lại bị Hạo Trầm Thủy giữ chặt: “Tao đến yểm hộ, Lâm Cách Lôi nói sẽ có người lại đây, mày chú ý chút.” Nói xong, cũng không quan tâm Hoài Nhị trả lời như thế nào, liền thật cẩn thận ló đầu ra quan sát.

Căn cứ vào tín nhiệm tuyệt đối đối với bạn thân từ nhỏ, Hoài Nhị yên tâm đem công tác trinh sát giao cho Hạo Trầm Thủy, chính mình thì cẩn thận chú ý nguy hiểm có khả năng phát sinh.

Bọn họ phản kháng quả nhiên chọc giận đối phương, lúc này viên đạn đã không hề mang theo ý cảnh cáo hàm súc như trước, mà tràn ngập sát khí, thậm chí có một viên vụt sát qua bên tai Hạo Trầm Thủy, thiếu chút nữa bạo đầu y. Đối thủ mà Lâm Cách Lôi lo lắng cũng xuất hiện, Hoài Nhị phi thân đẩy ngã Hạo Trầm Thủy đang dễ gây chú ý nhất, viên đạn đánh vào vị trí lúc trước của bả vai Hạo Trầm Thủy.

Hoài Nhị thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng ngay sau đó cậu lại đau đầu, người đến đều mang súng, mặt khác còn có tay súng bắn tỉa theo dõi bọn họ, cậu biết chính mình không thể toàn thân trở ra, nếu cứ tiếp tục thế này, không chết cũng phải ăn mấy viên đạn, nhưng không chiến mà hàng cũng không phải phong cách của Hoài Nhị.

Hạo Trầm Thủy nhìn đến tiếng lòng của mấy quân nhân này, hàng phục hay bắn chết chỉ tại một ý niệm, y thấp giọng đề nghị: “Đừng động thủ, trước ổn định, đợi Lâm Cách Lôi đến trợ giúp, bọn họ tạm thời sẽ không giết chúng ta.”

Hoài Nhị tin tưởng cơ trí của Hạo Trầm Thủy, nhưng bọn họ lại xem nhẹ Hoài Tiểu Điệp.

Vị này có thể chơi búp bê vải giữa mưa bom bão đạn, không có nghĩa là điểm cháy thấp, cô tựa như thuốc nổ chất lượng thấp cực kỳ không ổn định, bình thường cũng không chọc người chú ý, một khi nhận đến kích thích…… Mấy kẻ xa lạ có võ trang đang tiếp cận trùng hợp với quân nhân đóng giữ bộ trị liệu, viên đạn suýt bắn trúng Hạo Trầm Thủy khiến cô nhớ tới viên đạn xuyên thấu lồng ngực chồng mình, tất cả thứ này đều đốt lên dục vọng giết chóc, cũng khiến ảo giác máu nhuộm toàn bộ những tên quân nhân này, không chỉ xuất hiện một lần trong mơ của cô, lại hiện lên trước mắt.

Đôi môi tái nhợt của Hoài Tiểu Điệp không tiếng động mở ra, búp bê vải tuột khỏi mấy ngón tay gầy gò rơi trên mặt đất, cô từ sau lưng hai người đang nhấc tay đầu hàng đứng thẳng người dậy, gió núi tốc lên làn váy tối đen của cô, mái tóc đen dài che đi một nửa khuôn mặt có vẻ bệnh trạng cùng mạt cười lạnh điên cuồng kia.

Có lẽ bởi vì cô là phụ nữ, lại có lẽ tay súng bắn tỉa phía xa nhìn thấy đồng bạn đã khống chế được tình huống, Hoài Tiểu Điệp cũng không có bị giết ngay lập tức, chỉ là một tên quân nhân trong đó hung ác rít gào về phía cô: “Quỳ xuống, hai tay đặt ở trên đầu!”

Hoài Tiểu Điệp làm ngơ lời họ nói, tùy ý nâng tay chỉ ba người: “Một, hai, ba, ba tên, đúng không? Tiểu Nhị, chị không có đếm sai, đúng không?”

Một tên quân nhân trong đó đột nhiên nói: “Này, trên tay bọn họ cũng không có vũ khí, vậy trận bạo tạc vừa rồi……”

Tình huống kỳ lạ như thế, khiến ngón tay đang móc vào cò súng của các chiến sĩ đều run nhè nhẹ.

Hạo Trầm Thủy sợ hãi, vội vàng kéo Hoài Tiểu Điệp xuống, giải thích: “Cô ấy có bệnh, có bệnh tâm thần.”

Nhưng mà Hoài Nhị sét đánh không kịp bưng tai đá chệch khẩu súng trong tay một tên quân nhân, viên đạn xẹt qua một bên mặt của Hoài Tiểu Điệp, đồng thời Hoài Tiểu Điệp bỏ Hạo Trầm Thủy ra, hét lên, trên người ba gã quân nhân đột nhiên bốc hỏa, lửa nóng mãnh liệt, nhanh chóng lan tràn toàn thân, bọn họ nổ súng, lại hoàn toàn thất bại dưới sự cản trở của Hoài Nhị, ngay sau đó ba tên người lửa rên rỉ lăn lộn trên mặt đất.

“Móa, trên người bọn họ có bom!” Hạo Trầm Thủy kêu to.

Hoài Nhị vội vàng kéo chị mình cùng bạn thân từ nhỏ liều mạng chạy như điên, ba người nghiêng ngã giữa tiếng nổ vang, hết thảy trở về yên tĩnh, chỉ có Hoài Tiểu Điệp quỳ rạp trên mặt đất hai vai run rẩy, tiếng cười quái dị quanh quẩn giữa khói thuốc súng.

“Hì hì ~ hì hì hi ~”

Bên này nổ vang qua đi, da đầu Lâm Cách Lôi tê rần, tuy rằng không thể ngăn chặn run rẩy do sợ hãi mang đến, lại vẫn thành công thừa dịp chạy vội tới bên cạnh xe trâu. Con trâu già còn đang nhàn nhã ăn cỏ khô, Lâm Cách Lôi lấy ra vũ khí cần thiết, thầm mắng chính mình sơ ý, vậy mà để chuyện bắn chết lão già ảnh hưởng quên mất phải thời thời khắc khắc mang theo vũ khí bên người. Anh nâng giá của súng Gatling (còn gọi là Minigun hay súng nòng xoay) trên xe trâu lên, trang bị tốt đạn dược, phiền táo lấy mũi chân khều khều khô lâu còn đang nằm trên mặt đất giả chết: “Giữ cái này, chỗ nào có động tĩnh thì bắn, không phải người mình thì cứ nã điên cuồng vào, biết chưa?”

Khô lâu vừa rồi còn lăng lăng nhìn về phía Hoài Nhị bên kia, lúc này đứng lên máy móc gật đầu, cầm súng, bi phẫn vạn phần: “Tui biết rồi, đám khốn kiếp kia vậy mà giết chết Tiểu Nhị nhà tui, tui nhất định phải báo thù cho cậu ấy!”

Lâm Cách Lôi lên đạn hai khẩu súng, cắn răng: “Hoài Nhị không có chết.”

Dứt lời, người liền theo đường cũ trở về.

Khô lâu từ trong đống vật tư lục ra một cái chảo sắt đội lên đầu, tập trung tinh thần chú ý tình hình chiến đấu, Lâm Cách Lôi mới đi ra ngoài, liền lại có tiếng súng vang lên, khô lâu lập tức di chuyển nòng súng qua, bóp cò, viên đạn đùng đùng bay ra, kéo theo tiếng kêu thảm thiết.

Lâm Cách Lôi biết khô lâu ra tay, dưới chân đạp gió chạy như điên, ngẫu nhiên thấp người tránh thoát viên đạn bắn đến, rốt cục nhìn thấy ba người nằm trên mặt đất, tim anh đập nhanh, thuận tay nâng súng đáp lễ về hướng phát ra viên đạn, một bên hô to: “Hoài Nhị! Hoài Nhị! Chết tiệt đừng bị thương! Xem tôi có thao chết cậu hay không!”

Hoài Nhị ngẩng mặt, xoa lỗ tai: “Móa! Lỗ tai muốn bị chấn điếc! Kêu la cái gì? Cũng không phải không để anh thao.”

Lâm Cách Lôi không có che dấu tươi cười vui sướng, một phen kéo Hoài Nhị quỳ rạp trên mặt đất, dùng thân thể yểm hộ cậu: “Lấy súng, dẫn bọn họ trốn đi.”

Hoài Nhị vội vàng rút súng từ sau thắt lưng Lâm Cách Lôi, đưa một thanh cho bạn mình, kéo Hoài Tiểu Điệp, lảo đảo dưới sự yểm hộ của Lâm Cách Lôi trốn vào phía sau tảng đá lớn một lần nữa.

“Chị, A Thủy, hai người có bị thương hay không?” Hoài Nhị vội vàng hỏi hai người.

“Tao không có, Tiểu Điệp cũng không có.” Hạo Trầm Thủy trả lời, hỏi lại: “Mày sao?”

“Tao? Chỉ trầy da chút thôi, nè, Lâm Cách Lôi, chúng ta hiện tại làm sao đây?” Hoài Nhị nhìn khô lâu đang hấp dẫn toàn bộ hỏa lực xung quanh, ngẫu nhiên một hai viên đạn đánh vào trên chảo sắt bắn ra tia lửa, khô lâu vẫn kiên định bắn phá như cũ, Hoài Nhị nhìn xem líu lưỡi: “Oa, quá man.”

Lâm Cách Lôi nghe nói bọn họ đều không có bị thương mới buông lỏng một hơi lập tức trắng mắt liếc Hoài Nhị một cái: “Đánh trả.”

“Giết sạch?”

“Nếu có thể.” Lâm Cách Lôi hừ lạnh: “Cậu cho là bọn họ dễ đối phó lắm sao? Bọn họ nếu đúng lúc lui lại, muốn đuổi tận giết tuyệt cũng không khả năng, chậc, vậy mà lại nhằm vào chúng ta, sớm biết không nên thả bọn họ đi.”

“Ai?”

“Ba tên vừa chia tay lúc sáng kia.”

Hoài Nhị cạn lời, nghĩ đến có người riêng tới bắt bọn họ, khẳng định là có người mật báo, người nọ tất yếu nhận thức bọn họ hơn nữa có ở chung trong hơn hai tháng này.

Hạo Trầm Thủy không quá thân thiện oán trách: “Anh đó, ngay cả người già cũng giết, ba người kia lại xuống tay không được?”

“Thủy, mày nói gì vậy? Lâm Cách Lôi cũng không phải biến thái sát nhân cuồng.” Hoài Nhị lý luận: “Mày nói thế làm gì? Bộ mày chưa từng nghĩ tới muốn giết ai sao?”

“Hừ.” Hạo Trầm Thủy không nói gì thêm, cúi đầu giúp Hoài Tiểu Điệp dọn dẹp.

Lâm Cách Lôi căn bản không để ý tới Hạo Trầm Thủy khiêu khích, nói với Hoài Nhị: “Cậu ở lại đây, tôi đi giải quyết bọn họ.”

“Ừ, đi sớm về sớm.” Hoài Nhị phất phất tay áo về phía anh.

Lâm Cách Lôi nhếch môi cười cười, nắm cằm cậu hôn một cái lên môi mới xoay người rời đi: “Trở về tiếp tục.”

Hoài Nhị chẹp chẹp miệng, nhìn thân ảnh mạnh mẽ lao vào trong bóng đêm, xoa ngực nỉ non: “Làm sao bây giờ, A Thủy, tao hình như yêu rồi.”

Hạo Trầm Thủy trợn trắng mắt: “Không tồi nha, trước lên giường sau luyến ái, quá sành điệu.”

“A, chẳng lẽ đây là làm ra tình yêu trong truyền thuyết.” Hoài Nhị ôm tim nỉ non, đế giày Hạo Trầm Thủy dẫm nát lưng cậu.

Hoài Tiểu Điệp ngồi xổm bên cạnh đợi đến sau khi tiếng súng dừng lại, bỗng nhiên đứng lên, không để ý bất luận kẻ nào cản trở, cô nhặt con búp bê vải đã càng thêm rách nát lên, cùng Lâm Cách Lôi đồng thời đi tới bên cạnh Hoài Nhị, sau đó cô trừng Lâm Cách Lôi, cầm búp bê vải lên đập vào mặt Lâm Cách Lôi một cái, xoay người chui vào trong lòng, Hoài Nhị chiếm lấy Hoài Nhị.

“……”

Lâm Cách Lôi sờ mặt, nhướn mày nhìn thẳng Hoài Nhị, người sau đầy mặt kinh ngạc vỗ về tóc chị mình, căn bản không có chú ý tới anh.

Lâm Cách Lôi xoay người, đi về hướng xe trâu: “Tôi ghen tị.”

Hạo Trầm Thủy đi ở bên cạnh buồn bực: “Tôi cũng vậy.”

Trong bóng đêm đột nhiên truyền đến tiếng lách cách, mọi người vừa trải qua ác chiến lập tức nâng súng chỉ về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một người cưỡi chiếc xe đạp 28 kinh điển chậm rãi tới.

Thấy mọi người, người nọ vội vàng giơ hai tay lên, cau mày nhìn quanh hiện trường, rồi sau đó lông mày cơ hồ bay lên trên tóc: “Nếu tôi nói chuyện này không liên quan gì tới tôi, các người sẽ tin sao?”

 

Súng Gatling

Advertisements

2 thoughts on “MẠT THẾ – CHƯƠNG 21

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s