Mạt thế

MẠT THẾ – 20

20.

Lắc lư trên xe trâu đến đêm tối, xe trâu cũng lướt qua con đường bùn đất bằng phẳng cùng đồng hoang, trực tiếp tiến vào đường núi gập ghềnh khó đi, đại khái là cảm ứng của động vật, cho rằng ban đêm liều mạng đi đường núi rất ngu ngốc, cho nên trâu không chịu đi, lấy roi quất nó cũng không thỏa hiệp, vì thế đoàn người đành phải dừng lại nghỉ ngơi.

Dọc theo đường đi bọn họ vừa không có vượt qua Triệu Binh Đường cưỡi xe đạp, cũng không có nhìn thấy máy kéo, Lâm Cách Lôi châm một điếu thuốc tựa vào một tảng đá ven núi, bắt đầu tự kiểm điểm chính mình tiếp thu ý kiến của nhị hóa có sai lầm hay không, dù sao nếu là máy kéo, bọn họ hiện tại tuyệt đối không chỉ đi có một đoạn đường như vậy.

Bên kia, Hoài Nhị bảo Hoài Tiểu Điệp đốt một đống lửa, nướng chỗ thịt lấy được từ trong thôn, hạnh phúc ngâm nga, khóe mắt quét qua Lâm Cách Lôi đang tựa vào núi đá hút thuốc, không khỏi tò mò.

“A Thủy, mày nói Lâm Cách Lôi làm gì không tới sưởi ấm, cứng rắn muốn ngồi đó hóng gió lạnh chứ? Làm màu hả?” Hoài Nhị hỏi.

Hạo Trầm Thủy liếc mắt nhìn sắc mặt ngưng trọng của người bên kia một cái, trả lời: “Hắn đang hối hận nghe lời mày, chọn cái xe trâu này.”

Hoài Nhị tròn mắt, lập tức nhảy dựng lên vọt nhanh quá, giữ chặt tay Lâm Cách Lôi kéo tới bên cạnh đống lửa.

Lâm Cách Lôi nhướn mày tùy ý Hoài Nhị kéo mình đến bên cạnh đống lửa ngồi xuống, cầm lấy miếng thịt nướng nửa chín nửa sống, ngầm hiểu tiếp nhận nhiệm vụ đầu bếp, nói đến trù nghệ của tên nhị hóa này, anh cũng không dám khen.

Hoài Nhị thực vừa lòng Lâm Cách Lôi bắt tay vào làm, bởi vì A Thủy nướng thịt chỉ chia cho chị hai thôi, tự cậu nướng thì không được tốt lắm. Hạnh phúc dựa vào Lâm Cách Lôi, Hoài Nhị quyết định khuyên bảo anh một chút: “Ai nha, anh không cần hối hận chọn xe trâu, anh coi cái này không phải rất tốt sao, không có việc gì thì để nó kéo xe, thật sự không được cũng có thể dùng làm thịt ăn, một công đôi việc.”

Lâm Cách Lôi cùng Hạo Trầm Thủy đều rất ngoài ý muốn Hoài Nhị có thể cho ra một lý do hợp lý hơn nữa thuyết phục như vậy, nhất thời nhìn con trâu già đang chậm chạp nhấm nuốt cỏ khô này cũng phá lệ đáng yêu.

Ừ…… Thịt không tệ.

Vì thế Lâm Cách Lôi bổ sung: “Mang theo nó dù sao cũng tốt hơn mang theo Diệp Gia Thành.”

Nhắc tới Diệp Gia Thành, Hoài Nhị vẫn có chút buồn bực, bĩu môi trắng mắt liếc Lâm Cách Lôi một cái: “Được rồi, hắn dù vô dụng cũng là một con người.”

“Đây là chỗ đáng khen duy nhất của hắn.” Lâm Cách Lôi bình luận.

Hạo Trầm Thủy không tham dự đề tài, chuyên tâm nướng thịt cho người trong lòng, còn có ngẫu nhiên trừng mắt liếc nhìn khô lâu đang mút ngón tay vẻ mặt chờ đợi có thể được chia thịt ăn, bụng mắng: Gặm xương chính mình đi.

Hoài Nhị vốn muốn giúp Diệp Gia Thành nói chuyện, nhưng thật lòng không thể nghĩ ra được ưu điểm, liền phồng má nói thầm: “Lúc này, có thể còn là người đã không tệ rồi.”

Một câu như vậy, khiến mọi người trầm mặc, nghĩ đến cục diện có khả năng gặp phải, không khỏi sởn gai óc.

“Hiu hiu……” Khô lâu thương tâm che mặt khóc chạy.

Mọi người trầm mặc ……

Trẻ ngoan Hoài Nhị nhảy dựng lên, hai tay vòng bên miệng hô to: “Ai nha, tui không phải đang nói anh, thật ra anh không phải người cũng rất đáng yêu.”

Khô lâu chạy càng xa.

Hoài Nhị lo lắng ngồi xuống: “Ảnh sẽ trở lại đi? Đúng không? Đừng nói, tui còn rất thích ảnh.” Vừa nói xong, trán bị một bàn tay ấm áp xoa bóp, một đầu tóc đen mềm mại bị xoa lộn xộn, chân tóc nhói nhói đau, cậu vội vàng đè cái bàn tay kia lại, hai tay bấu lấy mấy ngón tay thon dài thô ráp kia, trợn tròn mắt chất vấn: “Làm gì, đau lắm đó.”

“Câm miệng.” Phần tử bạo lực họ Lâm một câu trấn áp nhị hóa, thuận tiện đưa xâu thịt đã được nướng ngoài giòn trong chín qua: “Ăn.”

Hoài Nhị trước mắt sáng ngời, cầm thịt nhảy dựng lên hét vào trong bóng đêm: “Nè, Xương Cốt, mau trở lại, có thịt ăn.”

Không bao lâu, trong bóng đêm rốt cục nhìn đến một cái khô lâu màu phấn hồng thẹn thẹn thùng thùng trở lại, còn cường điệu ‘Tui không phải vì thịt, tui là căn cứ khí độ một minh tinh nên có mới tha thứ cậu balabala~’.

Hoài Nhị chia thịt ra, không quên giữ lại cho Lâm Cách Lôi một khối.

Người sau thuốc lá kèm nướng thịt, một ngụm một ngụm ăn, coi ánh mắt khinh bỉ trắng trợn của Hạo Trầm Thủy như không thấy, nội tâm ngạo kiều các loại: Mình không phải vì lấy lòng nhị hóa, mình là căn cứ khí độ một tiểu công nên có mới cho cậu ta thịt balabala……

Hạo Trầm Thủy đọc tâm giờ phút này thật lòng bóp trán, đây là cái gì, nhị cũng sẽ lây sao?

Nhìn khô lâu cùng Hoài Nhị ăn được miệng mồm bóng loáng, cười đến vui vẻ như vậy, khóe miệng Lâm Cách Lôi cũng không khỏi khẽ nhếch, cảm giác trong khoảng thời gian đầy áp lực này, có thể được như vậy cũng rất không sai.

“Nếu tìm được em gái anh, kết quả cũng không lý tưởng, anh sẽ làm như thế nào?”

Một câu câu hỏi phá vỡ hoàn toàn không khí vui sướng thoải mái, Lâm Cách Lôi liếc nhìn Hạo Trầm Thủy, cười lạnh: “Cái loại tính cách này của cậu cộng thêm năng lực đọc tâm, thật sự mẹ nó khiến người khác chán ghét.”

“Ha ha, như nhau thôi.” Hạo Trầm Thủy cũng cười lạnh: “Dễ dàng bắn chết lão già như anh vậy, tôi cuối cùng muốn hỏi rõ ràng, lỡ như anh gặp em gái mình cũng biến thành tang thi, trở nên khó chịu giết chết hết chúng tôi, vậy phải làm sao?”

“Cậu không sợ tôi hiện tại liền giết cậu?”

“Anh sẽ không, một có Tiểu Điệp, hai có Hoài Nhị, anh còn chưa có ngu tới mức như vậy.”

Hai nam nhân đối chọi gay gắt đông cứng lại trong chốc lát, lấy Lâm Cách Lôi đứng dậy rời đi chấm dứt, Hạo Trầm Thủy nghi hoặc nhìn bóng dáng Lâm Cách Lôi, đổi lấy một câu nói hàm chứa châm chọc.

“Đừng cho rằng biết đọc tâm mà lên mặt, khuyên cậu không nên tùy tiện tiết lộ năng lực của chính mình, bằng không cũng có khả năng mất linh.”

Ánh mắt Hạo Trầm Thủy trở nên sâu lắng, bởi vì lúc này y thực sự không thể đọc được cái gì từ trên người Lâm Cách Lôi, không khỏi suy nghĩ.

Lâm Cách Lôi vê tắt đầu thuốc lá, giữ chặt cánh tay Hoài Nhị kéo đi, rời khỏi đống lửa đi tới bên cạnh xe trâu, đẩy người lên trên cỏ khô rồi bắt đầu lột quần. Hoài Nhị một bên bảo vệ quần lót sắp thất thủ của mình, một bên hoang mang đạp Lâm Cách Lôi.

“Sao vậy?”

“No bụng rồi thì nên thỏa mãn dục vọng, kỳ quái sao?”

“Rất kỳ quái!” Hoài Nhị đá văng Lâm Cách Lôi, nhìn thấy khuôn mặt bị giấu trong bóng tối: “Anh hình như rất tức giận.”

Trên bầu trời chỉ có một mảnh trăng lưỡi liềm, ánh sáng rất yếu, khiến khuôn mặt sạch sẽ của Hoài Nhị đang nằm ngửa cũng thực lờ mờ, chỉ có đôi mắt to kia là sáng ngời, tựa như có thể nhìn thấu lòng người, tuy rằng cậu là nhị hàng thật giá thật.

Lâm Cách Lôi lau mặt, xoay người nằm xuống bên cạnh, không tự chủ được nói lên tâm sự: “Cậu nhìn thấy người nhà của lão già.”

“Thấy được.” Hoài Nhị gật đầu.

“Vừa rồi…… Hạo Trầm Thủy hỏi tôi, nếu Thi Thi cũng biến thành tang thi, tôi sẽ thế nào.”

Hoài Nhị hiểu ra, vỗ vỗ bả vai rắn chắc của Lâm Cách Lôi, nói: “Cái miệng của A Thủy, từ nhỏ đã xấu như vậy rồi, nhưng nó tuy rằng miệng độc, lời nói ra lại đều có lý, tuyệt đối không có sai. Anh xem, chúng ta lênh đênh trên biển hai tháng, trên đất liền không biết đã loạn thành thế nào, cho nên em gái anh nếu thật sự biến thành tang thi, cũng không kỳ quái.”

“……”

Lời nói mặc dù nghe không lọt tai, nhưng từ miệng Hoài Nhị nói ra, Lâm Cách Lôi lại kỳ quái không tức giận được, có lẽ Hoài Nhị rất nhị, nhị đến mức tận cùng, liền dễ dàng nhìn đến bản chất của sự tình. Thật ra Lâm Cách Lôi sao có thể không nghĩ đến khả năng này, chỉ là sự tình chưa xảy ra ở trước mắt, cũng không muốn đi đối mặt, là theo bản năng trốn tránh.

“Em gái tôi, Lâm Thi Thi, là thân nhân duy nhất của tôi, nó có bệnh, rất nghiêm trọng, nghiêm trọng đến mức nếu thực sự phát sinh chuyện không hay, tôi muốn mang nó đi, cũng rất khó khăn.”

“A!” Hoài Nhị hơi kinh ngạc: “Vậy nó chết chắc rồi?”

“Nếu không phát sinh bất cứ chuyện gì.”

“Không thể nào đi.” Hoài Nhị là thật lòng cảm giác như vậy, cứ điểm va chạm vào lục địa, còn có dị năng giả người mang virus đổ bộ, thế giới này có thể không loạn sao?

Lâm Cách Lôi cũng biết Hoài Nhị suy nghĩ cái gì, anh không muốn tiếp tục xâm nhập vào đề tài sẽ đẩy người ta xuống vực sâu tuyệt vọng này, trở tay kéo người lên trên người mình, sờ sờ chỗ này, bóp bóp chỗ kia: “Hôm nay tôi giết chết lão già, cậu sợ không?”

Hoài Nhị gật đầu: “Vừa mới bắt đầu còn rất lạnh người, nhưng ngẫm lại, lão già kia đã muốn điên rồi, ông ta quá coi trọng ‘người nhà’, nhưng những ‘người nhà’ đó tất yếu phải trừ bỏ, nhưng làm như vậy, lão già nhất định sẽ điên cuồng mà báo thù, nghĩ như vậy, ông ta nhất định phải chết. Huống chi ra đi cùng người nhà, ông ta sẽ càng hạnh phúc.”

Lâm Cách Lôi nhéo nhéo cục thịt tròn tròn cong cong lại có tính co dãn dưới tay, nheo mắt lại: “Ừm, ít nhất không đem đầu óc mọc ở chỗ này.”

“Hứ!” Hoài Nhị cụng đầu về phía trước, lập tức đau đến ứa nước mắt: “Anh luyện thiết đầu công hả? Chậc, tui có ngốc đi nữa, chuyện đơn giản như vậy vẫn có thể nghĩ thông suốt.”

Lâm Cách Lôi xoa nhẹ lưng Hoài Nhị, nheo mắt, trong lòng nghĩ — chuyện đơn giản như vậy, thường thường khiến người ta nghĩ không ra.

Đột nhiên cảm giác trên thắt lưng có động tĩnh, anh nhướn mày nhìn tên nhị hóa đang một bên oán hận cái khóa quần không biết thức thời một bên cố gắng: “Làm gì?”

“Chậc, còn có thể làm gì, thiên thời địa lợi nhân hoà, đương nhiên là tới một phát.”

“……”

Chân mày Lâm Cách Lôi suýt nữa chọc thủng tầng mây: “Cậu xem tôi là cái gì.”

Hoài Nhị thực ngốc thực ngây thơ trả lời: “Bạn giường á.”

“……” Giờ phút này, miệng núi lửa trong lòng Lâm Cách Lôi phun trào, xoay người ngăn lại tên nhị hóa đang rục rịch, nghiến răng nghiến lợi nói: “Xem tôi có làm cậu tới mức đi đường hình chữ bát (八) hay không.”

Hoài Nhị vừa nghe, chớp mắt: “Anh được không?”

“Đồ yêu tinh!” Lâm Cách Lôi mắng nói, dưới tay thô lỗ tới mức suýt xé nát quần áo Hoài Nhị, nếu không phải chút lý trí còn sót lại khiến anh hiểu được quần áo có thể thay giặt của bọn họ cũng không nhiều, mới nhẹ tay lại.

Chỉ là quần mới tụt đến dưới gối, Lâm Cách Lôi đang kéo khóa chuẩn bị xách súng ra trận, thì nghe tiếng cánh quạt xoay phành phạch vang lên rõ ràng giữa vùng hoang vu, rõ ràng là do phi cơ trực thăng phát ra.

Lâm Cách Lôi đã trải qua sa trường vội vàng áp chế tình dục, kéo lại khóa quần, vỗ vỗ Hoài Nhị dưới thân: “Mặc quần.”

Rồi sau đó hét về phía khô lâu đang chưa kịp che lại lỗ tai cùng Hạo Trầm Thủy đang nghệt mặt: “Dập lửa, tìm vật chắn.”

Mặc kệ phi cơ trực thăng này vì sao mà đến, cho dù chỉ là đi ngang qua, nhưng những người anh mang theo này thân phận đặc thù, không thích hợp tiếp xúc, có thể tránh né là tốt nhất.

Hoài Nhị mới mặc quần vào, bị Lâm Cách Lôi lôi kéo đi trốn vào sau một tảng đá, cậu cười hì hì nói: “Đạp phanh thiệt chuẩn nha, lúc trước thường xuyên làm hả?”

Lâm Cách Lôi răng nanh ngứa: “Câm miệng.”

Lâm Cách Lôi thực không thích Hoài Nhị dùng ngữ khí nói đùa một câu chọc trúng sinh hoạt thối nát trong quá khứ của anh, nhị hóa này không thể chanh chua một chút, cay nghiệt một chút sao?

Hạo Trầm Thủy lại khinh bỉ Lâm Cách Lôi, nhưng lập tức bị một câu tiếng lòng của người sau làm nghẹn họng – đồ cải trắng đường tình nhấp nhô bớt khinh bỉ người khác đi.

Chiến tranh giữa người chọt và người bị chọt này, bị tiếng trầm đục của đạn bắn vào tảng đá đánh gãy, Lâm Cách Lôi cùng Hạo Trầm Thủy dò xét liếc mắt nhìn nhau một cái, thầm kêu một tiếng không ổn, khô lâu lập tức kêu sợ hãi chạy ra, lại một viên đạn bắn vào trên tảng đá, lực lượng kia tựa hồ muốn xuyên thấu qua tảng đá.

Lâm Cách Lôi thăm dò nhìn, một chiếc trực thăng quân dụng tại cách đó không xa, chiếu đèn thăm dò về phía tảng đá mà bọn họ đang ẩn nấp, ánh sáng mạnh khiến anh miễn cưỡng nhìn thấy trực thăng thả xuống mấy sợi dây thừng, thả người xuống, tiếp tục như vậy, bọn họ rất nhanh liền sẽ bị bắt.

Chạy……

Lâm Cách Lôi tâm niệm vừa động, kéo Hoài Nhị, Hạo Trầm Thủy cũng lập tức kéo Hoài Tiểu Điệp, bọn họ liều mạng chạy, viên đạn như bóng với hình đuổi theo gót chân bọn họ, ngẫu nhiên xuất hiện trước người bọn họ, tựa như mèo vờn chuột mà trêu đùa.

Xem tình hình này, Lâm Cách Lôi liền biết đối phương cố ý muốn bắt sống bọn họ, anh chú ý tới, trực thăng luôn luôn công kích bọn họ, Xương Cốt đang chạy bên cạnh lại không bị như vậy, đó là…… máy thăm dò nhiệt năng? Mấy tên đùa giỡn muốn bắt bọn họ có lẽ được trang bị kính thăm dò nhiệt năng ban đêm, bình thường đối phó người như thế, liền cần một quả pháo sáng.

Trong tài nguyên phân phối của bọn họ có thứ này, đáng tiếc không ở trong tay, Lâm Cách Lôi thoáng trầm ngâm, nhìn thẳng Hoài Tiểu Điệp: “Này, Nhị, bảo chị cậu ra sức đốt, đốt cháy hết mấy thứ có thể đốt ở bên cạnh, cháy lớn một chút, sáng một chút, tốt nhất có thể chói mù mắt chó bọn họ.”

Hoài Nhị gật gật đầu, phẫn nộ nói với Hoài Tiểu Điệp: “Chị, chói mù mắt chó bọn họ!”

Tiểu Điệp gật đầu, nheo lại đôi mắt dài nhỏ nhìn chiếc trực thăng, hừ lạnh: “Xem mặt trời nhỏ của chị.”

Mặt trời nhỏ cháy lên, trực tiếp thắp sáng chiếc trực thăng, chỉ thấy chiếc trực thăng quân dụng kia dưới thế lửa cháy hừng hực mất khống chế đụng về phía vách núi, ầm một tiếng đất rung núi chuyển, mấy quả cầu lửa lăn xuống vách núi, bốc cháy dưới chân núi.

Lâm Cách Lôi trầm mặc, Hạo Trầm Thủy trầm mặc, Hoài Nhị giơ ngón cái về phía chị mình: “Chị, chị thiệt trâu bò.”

Hoài Tiểu Điệp ôm lấy con búp bê gỗ cũ nát ngâm nga khúc hát ru, tựa như chuyện hung tàn vừa rồi kia, không phải do cô ra tay vậy, chỉ có hai nam nhân cảm giác tương đối áp lực.

“Còn địch thủ kìa.” Lâm Cách Lôi lau mặt, phỏng đoán chuyện vừa rồi đủ khiến đối thủ khiếp sợ, anh cũng không biết có bao nhiêu người được thả xuống, liền dùng tay ra hiệu cho khô lâu đang nấp phía sau một tảng đá khác.

Khô lâu lập tức xem hiểu, ngón tay làm thành hình cây súng kia chỉ về phía xe trâu, khô lâu lập tức gật đầu, quỳ rạp trên mặt đất tựa như thằn lằn bò về phía xe trâu.

Advertisements

4 thoughts on “MẠT THẾ – 20

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s