Mạt thế

MẠT THẾ – 18

 18

Khô lâu bị tang thi dọa tới mức rơi mắt kính rớt mũ, một đôi chân xương xẩu run lẩy bẩy.

“A ~ !~ !!!!!!!!!!! Khô lâu !!!!!!!”

Lão già từ trong phòng đi ra cũng bị một cái mặt đầu lâu hình dạng “tiếng thét” làm sợ tới mức kêu lên sợ hãi sập cửa.

Đồng thời, mọi người cũng bị tiếng ồn cao đê-xi-ben hấp dẫn mà đến, mỗi người cầm vũ khí trong tay, mài đao soàn soạt, mọi người buồn bực trên biển hơn hai tháng tựa hồ tìm được chỗ phát tiết, đều sục sôi ý chí chiến đấu mà chuẩn bị ra tay.

Trận chiến ở khu cách ly thật sự khiến người ta khắc sâu ân tượng, nhưng mà sau khi mọi người như lâm đại địch đuổi tới chỉ thấy một cái mặt khô lâu vặn vẹo thành trường phái trừu tượng, nhóm đàn ông đều cảm giác cái bộ phận thân thể lấy số chẵn làm đơn vị nào đó đang ẩn ẩn đau.

Hạo Trầm Thủy dẫn theo Hoài Tiểu Điệp đuổi tới, nhìn thấy nhóm nam tính hóa đá tập thể, sau khi đọc tâm, mạch máu trên thái dương giật giật, y lựa chọn đọc tâm khô lâu.

Tuy rằng y vẫn chưa hiểu vì cái gì đọc tâm không thể thực hiện được trên người tên nhị hóa Hoài Nhị kia, mà khối khô lâu này lại thích ứng không ngờ…… Khô lâu có tâm sao?

Hạo Trầm Thủy nhanh chóng đọc được tin tức cần thiết, rồi sau đó kéo Hoài Tiểu Điệp đang ngồi xổm vươn ngón trỏ chơi đùa chọc chọc đầu khô lâu dậy, một bên lấy ra khăn tay lau tay cho cô, một bên nói: “Trong phòng có tang thi, nhìn số lượng phỏng chừng trong khoảng mười con, hơn nữa có trói buộc khống chế, còn có lão già kia cũng tại bên trong.”

Bình tĩnh cẩn thận miêu tả lại hình ảnh khô lâu nhìn thấy, Hạo Trầm Thủy thận trọng không bỏ qua bất cứ chi tiết nào, mọi người nghe xong, vẫn là nhìn Lâm Cách Lôi, chờ anh nghĩ phương án.

Lâm Cách Lôi cơ hồ không hề suy xét, lập tức liền ý bảo đoàn người cầm súng cho chặt, rồi sau đó khiến Hoài Tiểu Điệp phá cửa.

Hoài Tiểu Điệp ngoảnh mặt làm ngơ với lời nói của Lâm Cách Lôi, lựa chọn bỏ qua Hạo Trầm Thủy, nhưng Hoài Nhị gọi một tiếng chị, bảo cô phá cửa, vì thế hai bàn tay xương xẩu của Hoài Tiểu Điệp chà xát ra một quả cầu lửa nhỏ, ném tới trước cửa.

Oanh…… Cánh cửa gỗ dưới nhiệt độ cao nháy mắt hóa thành tro tàn, lão già ngơ ngác đứng chính giữa căn phòng, trong tay cầm một cây súng săn cũ, nhìn thấy trận thế trang bị súng ống triễn lãm trước mắt, cây súng săn cũ cũng run lạch cạch theo hai cánh tay của lão già.

Lâm Cách Lôi tiến vào phòng đầu tiên, sau khi quan sát xác nhận không có gì không thích hợp, mới nhìn tới mấy con tang thi bị dây thừng buộc chặt tách ra tứ chi ở trên tường trong phòng, nam nữ già trẻ tổng cộng bảy con, dưới tình huống phát hiện thịt tươi cơ khát rít gào.

Lâm Cách Lôi chuyển mắt một vòng xong, lại dừng ở trên người lão già, tối đen sâu hun hút tựa như huyệt động trong lòng đất ánh sáng không thể đến được, không biết bao nhiêu nguy hiểm ngủ đông trong đó.

Bị ánh mắt đó nhìn chăm chú, lão già không tự chủ được buông súng săn, vứt vũ khí đầu hàng, không cần thực tiễn nghiệm chứng, trên khí thế đã muốn thua rất thảm, đã sống đến tuổi này, lão già tin tưởng chính mình lựa chọn thực thông minh.

“Các người muốn biết tôi vì cái gì sẽ ở trong này, khống chế những người này đi? Tôi cũng không phải có cái dã tâm gì hay là phát rồ, tôi liền nói cho các người chuyện sau khi rời khỏi khu cách ly đi.”

Vẻ mặt đạm mạc như băng của Lâm Cách Lôi vẫn không chút gợn sóng như trước: “Nói.”

Lão già há miệng thở dốc, lời muốn nói tựa như bị cái gì bóp nghẹn, sau một lúc lâu mới từ trong túi áo lấy ra một hộp thuốc lá, là nhãn hiệu người dân trong khu cách ly đều quen thuộc.

Lão già giơ giơ thuốc lá lên: “Tôi có thể hút cái này?”

Không có người phản đối, nhưng lão già tìm khắp toàn thân cũng không tìm ra thứ gì để châm thuốc, vì thế Hoài Nhị hỏi chị mình: “Chị, cho lão nhân gia mượn chút lửa đi.”

Hoài Tiểu Điệp giơ ngón tay giữa lên, đầu ngón tay phụt lên một ngọn lửa lung lay nhảy múa, mĩ lệ dị thường.

“……”

Hạo Trầm Thủy không khỏi đập lên đầu Hoài Nhị một cái.

Hoài Nhị vuốt đầu nghiến răng nhếch miệng: “A Thủy, mày lại nổi điên cái gì đó.”

Hạo Trầm Thủy chưa kịp nói chuyện, Lâm Cách Lôi liền phóng một ánh mắt sắc như đao sang đâm tới mức dạ dày y đau, không khỏi âm thầm cắn răng: Gian phu dâm phu.

“Làm gì chứ, tới tuổi mãn kinh sao?” Hoài Nhị vuốt đầu, không ngừng nói thầm.

Lão nhân sau khi sững sờ, vẫn mượn lửa châm thuốc, hít sâu một hơi, ánh mắt lợi hại cũng trở nên mông lung giữa sương khói tràn ngập.

Thanh âm xuyên thấu sương khói, u u tự thuật cố sự của lão già.

“Ngày đó, chúng tôi rất sớm liền đi tập hợp……”

Lão già một nhà lớn nhỏ cũng xem như một bộ phận nhỏ may mắn trong khu cách ly, người một nhà cùng vào khu cách ly, ai cũng không có bị nhốt vào bộ trị liệu, con cháu sinh ra sau này cũng thông qua kiểm tra sức khoẻ bị giữ lại, người một nhà hòa thuận ấm áp, vốn cũng không có nghĩ tới rời đi khu cách ly, có thể cứ như vậy yên lành qua một đời cũng rất không sai.

Ngày đó sau khi sự tình phát sinh, bọn họ bắt đầu đào vong, súng đạn bắn phá không có giết chết bọn họ, cả nhà chạy trốn tới tàu ngầm, càng không có phát sinh tai nạn trên biển, thuận lợi đi vào bãi biển.

Người một nhà ai cũng không thiếu, ai cũng không chết, sau khi lên bờ, lão già phát hiện mình có siêu năng lực, vì thế thu xếp tính toán cho tương lai của cả nhà. Sau khi chia ra mỗi người một ngã với những người khác trên tàu ngầm, một nhà lão già đi vào thôn nhỏ, nhưng thôn nhỏ thực lạc hậu hơn nữa tính bài ngoại, thôn dân xua đuổi một nhà lão già.

Lão nhân ỷ vào dị năng chính mình, muốn chế tạo ảo giác cho toàn bộ thôn dân, khiến mọi người ‘thừa nhận’ bọn họ là người cùng thôn cùng tiếp thu bọn họ. Nhưng mà lão quá mức tự đại, kết quả làm cho một bộ phận thôn dân nhỏ đào thoát ngầm tổ chức phản kháng, đầu tiên liền bắt đi cháu lão, áp chế lão giải trừ ‘tà thuật’. Sau khi lão đem tôn nhi cứu trở về, không biết có phải do hoảng sợ hay không, đứa bé phát sốt cao hôn mê bất tỉnh, vợ cùng con lão canh chừng bé, sau đó đứa bé trong đêm khuya biến thành tang thi…… Sự tình cứ như vậy một phát không thể vãn hồi, trừ bỏ bản thân lão có được dị năng ra, người nhà toàn bộ biến thành tang thi.

Một lúc lâu sau, tàn thuốc cùng với tiếng thở dài của lão già bị bàn chân đạp tắt, lão già nhìn về phía những người cũng đi ra từ khu cách ly, trầm giọng nói: “Các người đi đi, rời khỏi nơi này.”

Những người này đều không thiếu sức tưởng tượng, lão già nói cũng không quá chi tiết, có lẽ nên nói là không quá rõ ràng, lúc ấy đến tột cùng tốn bao nhiêu nhân lực, hy sinh bao nhiêu tính mạng mới đưa được toàn bộ người nhà biến thành tang thi chế ngự ở trong này? Phỏng chừng thôn dân bị lão già sử dụng cũng bồi vào không thiếu.

“Vậy còn ông? Ông không rời đi sao?” Hoài Nhị ngược lại là hỏi trực tiếp: “Bọn họ đều biến thành tang thi rồi, ông còn muốn ở tại chỗ này?”

Lão già không đáp lại, chỉ là cúi đầu, thân ảnh hơi còng xuống có vẻ bàng hoàng bất lực.

Triệu Binh Đường không phải người đi ra từ khu cách ly, lúc này cũng rất rõ ràng thiên về phía thôn dân: “Con mẹ nó, ông đến tột cùng hại chết bao nhiêu người? Còn nuôi mấy con tang thi này, quả thực biến thái!” Dứt lời, giơ súng chỉ hướng mấy con tang thi đang kêu gào: “Mày con mẹ nó, gào cái gì mà gào!”

Không chờ hắn bóp cò súng, lão già liều lĩnh nhào lên ngăn lại: “Đừng thương tổn bọn họ! Các người mau cút đi, nơi này không có chuyện của các người, lại không có hại các người!”

Triệu Binh Đường không muốn thương tổn lão già, muốn đẩy lão ra, nhưng lão già liều mạng muốn ngăn cản hắn, hai người xoay đánh quấn vào cùng nhau. Những người khác thờ ơ lạnh nhạt hoặc là căn bản không biết nên phản ứng như thế nào, Hoài Tiểu Điệp nhẹ giọng ngâm nga hát ru, nhìn về phía đứa bé tang thi lộ ra nụ cười ôn nhu.

Hoài Nhị nhìn thoáng qua Lâm Cách Lôi, người sau hai tròng mắt thuần một màu đen tuyền không phát ra một chút ánh sáng, cậu thật sự nghĩ không ra Lâm Cách Lôi suy nghĩ cái gì, lúc trước người này nhìn thấy tang thi đều là mỗi con một viên đạn kết thúc, hiện tại lại sững sờ ở nơi này giả làm đồ dùng gia đình?

“Nè, anh nói nên làm cái gì bây giờ?” Hoài Nhị hỏi.

Lâm Cách Lôi chuyển mắt nhìn về phía cậu, hỏi lại: “Nếu tôi biến thành tang thi, cậu sẽ làm gì?”

Hoài Nhị trợn tròn mắt, kinh sợ: “Má ơi, anh biến thành tang thi? Cái thứ tang thi siêu cấp gì đây?! Không biết trước khi tiêu diệt được anh, tui còn lại bao nhiêu thịt đây?”

Lâm Cách Lôi đột nhiên nở nụ cười, gương mặt lạnh lùng có dấu hiệu hòa tan, anh rút súng lục ra lên đạn, cười nói: “Luyện bắn súng cho tốt, một phát bạo đầu liền một miếng thịt cũng không thiếu.”

“Tui không cho rằng như vậy, phần tử bạo lực siêu cấp như anh, biến thành siêu cấp tang thi dễ dàng đối phó sao?”

Diệp Gia Thành lững thững đến chậm, hồ nghi nhìn những người này, trước nhìn những người biểu tình khác nhau sững sờ ở kia, lại nhìn đến Triệu Binh Đường cùng lão nhân xoay đánh thành một đoàn, sau đó mới nhìn thấy tang thi đầy phòng, giật mình hét chói tai một tiếng: “A !!! Tang thi !!!”

Tiếng thét chói tai vang lên, mang theo tám tiếng súng, tiếng thét chói tai ngưng bặt, trong phòng chỉ còn lại có tiếng hát ru thê lương của Hoài Tiểu Điệp, ngay cả tiếng hít thở cũng không nghe thấy.

Tám tiếng súng, bảy là cho tang thi, một là cho lão già.

Lâm Cách Lôi xuống tay nhanh ngoan chuẩn, khiến người ta khó lòng phòng bị, giết tang thi thì đoán được, giết người? Đó là ngoài ý liệu.

Đối mặt rất nhiều ánh mắt không lượng giải thậm chí sợ hãi, Lâm Cách Lôi không biện giải, thu súng, khom người nhặt lên hộp thuốc lá ở bên chân liền đi ra ngoài, tùy ý nói: “Đưa ra sân sau chôn.”

“Giết người rồi!!!!” Diệp Gia Thành thét chói tai.

Mọi người trong lòng sợ hãi, tựa như lúc này mới xác định có một người sống bị bắn chết, là lão già vừa mới rõ ràng còn đứng ở trước mắt kia.

Triệu Binh Đường ở gần lão già nhất, lão già chết đi ngã ở bên chân hắn, hắn là một binh lính, sinh tử là gặp qua, không bị chấn động lớn như những người khác, nhưng cũng không thể nói không khiếp sợ, hắn thất thần thì thào: “Tôi liền biết, hắn mùi máu tươi đầy người, chính là tên sát thủ điên.”

Khô lâu cùng Hoài Nhị lấy lại tinh thần trước hết, bọn họ liếc mắt dò xét nhìn nhau một cái, Hoài Nhị đi lên phía trước gỡ những con tang thi bị treo trên tường, đầu thủng lỗ xuống.

Khô lâu phát huy tinh thần quý ông, nhắc nhở Hạo Trầm Thủy còn đang trố mắt: “Hạo tiên sinh, cậu vẫn là mang quý cô rời đi trước đi, nơi này để cho bọn tui là được rồi.”

Hạo Trầm Thủy lấy lại tinh thần, gật gật đầu, dắt Hoài Tiểu Điệp đang lẩm nhẩm hát ru, thần du thiên ngoại rời đi.

“Đến hỗ trợ đi.” Hoài Nhị khiêng tang thi bước nhanh về phía sân sau.

Đợi đến lúc những người khác hơi chút bình phục tâm tình, cũng yên lặng dọn thi thể, lại nhìn thấy Hoài Nhị ở sân sau chống xẻng nhìn bùn đất bị đào ra sững sờ. Những người khác hoang mang đến gần, vừa thấy, lại ngây ngẩn cả người, bởi vì trong đất chôn một bàn tay, một bàn tay hư thối. Triệu Binh Đường một phen đoạt lấy xẻng, đào chung quanh lên, kết quả như hắn tưởng tượng cũng trái với mong đợi của hắn, phía dưới khối đất mọc đầy mầm cây non mềm kia nơi nơi đều có thi thể.

Lại trố mắt sau một lúc lâu, bọn họ phí một phen mới tìm được mảnh đất còn trống, chôn thi thể mới xuống.

Sau đó, bọn họ lại tắm rửa một hồi mới đi ngủ, nhưng đã không còn vẻ thoải mái khoái trá lúc trước, dưới không khí trầm trọng, bọn họ nằm trong phòng ngẩn người, có người thậm chí sợ hãi phát run.

Lâm Cách Lôi ngồi ở cửa châm điếu thuốc, nhìn lại mây mù cuồn cuộn phía chân trời, một lúc lâu sau Hoài Nhị một thân xà phòng tươi mát ngồi ở bên cạnh anh, soàn soạt lật xem bút ký của Naxi Si Laier.

Một đống thuật ngữ chuyên nghiệp cái gì, xem không hiểu, bỏ qua, rốt cục có một tờ có thể xem hiểu, liền đọc lên.

[Hơn ba mươi năm nghiên cứu, tôi tưởng rằng đây là đúng, tưởng rằng này có thể vãn cầu tính mạng con mình, kết quả toàn sai lầm. Biến hóa rõ như ban ngày, quân đội chưa từng nghĩ tới cứu rỗi ai, lại có lẽ chính như bọn họ nói, nghiên cứu của tôi là vì cứu rỗi càng nhiều người, hiến tế là tất yếu cần thiết để xây sự nghiệp to lớn, nhưng mà tôi lại không cách nào đối mặt với hai tay dính đầy máu tươi, nơi này có máu tươi của con tôi, nó cỡ nào khát vọng rời đi nơi này, nhưng tất cả mọi thứ lại chỉ là nói dối.]

Hoài Nhị đang xem hứng thú, một trận tiếng chân thong thả vang lên, khô lâu nắm một cái xe trâu xuất hiện trong tầm mắt, chỉ thấy nó dắt dây trâu, buông tay: “Đây là chiếc xe duy nhất.”

“……”

Advertisements

2 thoughts on “MẠT THẾ – 18

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s