MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 84

84

 

Thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi rất nhanh qua đi.

 

Dưới sự dẫn dắt của Tạ Mặc Hiên, đội ngũ nghỉ ngơi và hồi phục xong, lại cất bước đi về phía trước.

 

Trong hang động tối đen khúc khuỷu, đường càng ngày càng rộng mở, dòng sông ngầm ven đường thong thả chảy xuôi, tiếng nước ầm ầm khiến cho đường hầm yên tĩnh càng thêm khoáng đãng.

 

“Phía trước kia, tựa hồ sắp đến cái hang động Tạ Mặc Hiên đã nói.” Hạ Phi lại không ngừng nghỉ chiết xuất tinh hạch, động tác trên tay đã thuần thục thành một loại quán tính, bởi vậy có thể phân tinh thần ra nói chuyện cùng Mục Nhạn Hành.

 

Mục Nhạn Hành cùng hắn sóng vai đi tới, quanh thân hai người bọn họ được bao phủ bởi những bụi gai xanh thẳm lửng lơ, như là bên ngoài thân thể mọc lên một tấm lưới bảo hộ bằng cây cỏ, một khi có vật khác đến gần, sẽ bị bụi gai không chút lưu tình siết chặt đến chết.

 

“Ừ, muốn tới.” Mục Nhạn Hành trả lời theo bản năng, y cũng không giống Hạ Phi, có thể tùy tùy tiện tiện liền phân tâm. Hạ Phi hiện tại do y bảo hộ, y không muốn xảy ra chút sai lầm nào.

 

Hạ Phi nhíu mày, cúi đầu nhìn xem mấy bụi gai vây hắn cùng Mục Nhạn Hành cùng một chỗ. Bảo hộ hắn quá độ như vậy, chắc hẳn là bởi vì Nhạn Hành biết, bọn họ sắp phải qua đoạn đường nguy hiểm nhất đi?

Tuy rằng là hy vọng không có tang thi chặn ở chỗ phía trước kia, nhưng hy vọng chỉ là hy vọng. Nếu Ngưu Ngưu thông minh đúng như hắn suy nghĩ, như vậy phía trước hẳn đã bày ra mai phục.

 

Hạ Phi nhìn mấy “lọ lá cây” được đưa đến tay phong hệ dị năng giả, để đề phòng động tác lạ của Ngưu Ngưu, hắn cũng cần an bài thủ đoạn lâm thời ngăn chặn.

 

Đường rộng dần, sông ngầm kề bên con đường rốt cuộc đánh một khúc cong, chảy vào động núi phía dưới vách đá, truyền ra tiếng nước ầm ì. Lại đi về trước một đoạn, liền có thể thấy được cửa vào rộng mở của hang động.

 

Ngay thời điểm sắp vào hang động, Tạ Mặc Hiên bảo đội ngũ dừng lại.

 

“Điều chỉnh đội hình!”

 

Người thường cùng đám lão già điên, Hạ Phi được điều chỉnh từ cuối đội ngũ đến trung ương, coi như bị vây quanh, bảo hộ ở trung tâm. Mà mấy dị năng giả còn lại phân tán bốn phía xung quanh bọn họ, dàn trận địa sẵn sàng đón quân địch.

 

Tiến vào trong hang động cỡ sân thể dục, thực dễ dàng bị tang thi bọc đánh từ bốn phương tám hướng, chỉ có như vậy, mới có thể bảo hộ được người không có năng lực chiến đấu.

 

“Nâng cao tinh thần!” Giọng Thạch Lỗi như sét đánh bên tai vang lên, chấn đến nỗi hang động tựa hồ như run rẩy, “Sau khi vào hang động, đều chạy nhanh lên cho ông! Người tụt lại phía sau toàn bộ không đợi!”

 

“Vâng!”

 

Đội ngũ bộc phát ra tiếng hô chỉnh tề, khí thế mỗi người xoắn cùng một chỗ, tựa như một thanh kiếm nhuốm máu thoát ra khỏi vỏ, từng bước bộc lộ khí thế sắc bén từ trong ra ngoài.

 

Mấy người Tạ Mặc Hiên một lần nữa đi lên tiền phương của đội ngũ. Nhân vật xung phong mở đường cực kì trọng yếu, chỉ có dị năng giả cường đại mới có thể đảm đương vai trò này.

 

Toàn lực chạy đi mà nói, không đến một phút đồng hồ, bọn họ có thể xuyên qua hang động rộng rãi này, đến đầu bên kia đường hầm.

 

Tạ Mặc Hiên cẩn thận xem chừng thời gian cùng biến số, cùng với kiếm khách bên cạnh, Cao Thăng, Hà Vinh cùng Thạch Lỗi, bước vào hang động cực to. Sau khi bước vào, bọn họ cũng không quá cẩn thận quan sát bốn phía đến tột cùng có nguy hiểm gì, mà trực tiếp chạy như điên, giống như có quái vật đuổi theo ở phía sau.

 

Bởi vì bọn họ đã không còn đường lui, cho dù gặp hiểm cảnh, cũng chỉ có một cái đường ra.

 

Hang động thực trống trải, cũng thực im lặng, bởi vậy ngay cả tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng hít thở bị đè nén, cũng giống như bị vọng lại phóng to, trở thành hai âm thanh duy nhất nơi đây, không khí khẩn trương khiếm tim mọi người treo cao.

 

Nhưng mà cho đến đuôi đội ngũ cũng tiến vào trong hang, đội ngũ phía trước cũng chưa gặp phiền toái gì.

 

Trong đội, trên người mỗi người đều mang theo mấy viên nguyên thạch chiếu sáng. Ánh sáng màu trắng nhạt hội tụ cùng một chỗ, cũng chỉ có khả năng chiếu sáng được vị trí tại đội ngũ mà thôi—— bọn họ đi ở trung tâm hang động, nhìn xem bốn phía, đều là một mảnh tối đen, nếu không có mấy người Cao Thăng chỉ đường, nếu mấy người Cao Thăng không có làm mũi tên hiệu bằng kim loại trên mặt đất, có lẽ bọn họ ngay cả phương hướng chính xác ở chỗ nào cũng tìm không ra.

 

Vòm hang cũng cực cao, cho dù là ngẩng đầu, dưới ánh sáng trắng cũng nhìn không thấy bộ dáng đỉnh vòm, cũng là một mảnh đen tuyền.

 

Nhưng mà khi đội ngũ rời xa cửa vào hang động, ước chừng đi đến trung tâm hang, một góc hắc ám, bỗng vang lên một tiếng rít âm trầm. Thanh âm không lớn, lại quanh quẩn qua lại giữa các vách đá, ném một tảng đá thật nặng vào trong lòng mọi người.

 

—— đến rồi!

 

Người nghi thần nghi quỷ nửa đoạn đường trước sao có thể sóng êm gió lặn như vậy thở ra một hơi, là họa không thể tránh, quả nhiên đến rồi! Lập tức hít vào một hơi, kéo căng tinh thần, phải bắt đầu rồi!

 

“Grào gào ——”

 

Như là đáp lại tiếng rít gào đầu tiên, trong hang động yên tĩnh nháy mắt tràn đầy tiếng rống khiến tâm thần người ta sợ hãi, mấy thanh âm ấy vang vọng trong hang động, cơ hồ đinh tai nhức óc —— nơi này đến tột cùng có bao nhiêu tang thi?!

 

Trong lòng mỗi người đều phủ kín một tầng lo lắng.

 

Bốn vách hang thông với vô số đường hầm, từ mỗi cái đường hầm tang thi vội vội vàng vàng trào ra, bao vây lấy vị trí trung tâm.

 

Nơi đó có mùi vị thơm ngon. . . . . . Phải ăn luôn bọn họ. . . . . .

 

“Mặt sau bị bao vây rồi!”

 

“Bên trái gần đến rồi!”

 

“Bên phải cũng vậy!”

 

“Không được tản ra! Theo chúng tôi, tiếp tục chạy!” Thạch Lỗi phía trước nhất dùng sức dậm chân, từ mặt đất bị dẫm vỡ nhấc lên vô số khối đá, vèo vèo vèo mà bắn nhanh về phía đàn tang thi đang xúm lại phía trước, “Đi sát người bên cạnh, không được thoát ly đội ngũ!”

 

Trong hang động tối đen bỗng vang lên tiếng sấm rền chớp giật, ánh sáng trắng như tuyết nháy mắt chiếu sáng cả một hang động to lớn, mà một cái chớp mắt này, cơ hồ khiến tất cả mọi người tâm sinh tuyệt vọng —— trong hang động rộng rãi thoáng đãng, đã nhồi đầy kín tang thi, mà bọn họ thật giống như một con thuyền lá giữa biển tang thi, bị sóng biển vỗ ngã nghiêng bốn phương tám hướng, tựa hồ tùy thời đều có có thể lật úp.

 

“Cẩn thận trên đầu!” Thừa dịp ánh chớp này, có người thấy rõ cảnh tượng đỉnh hang, không khỏi kinh hô ra tiếng.

 

Không ít người khẩn trương ngẩng đầu nhìn lên trên, lại vừa lúc thấy hơn mười con tang thi beta dạng xương khô buông lỏng móng tay đang bấu chặt vách đá, trực tiếp rơi xuống đội ngũ bọn họ.

 

Có người giật mình sững sờ, có người quyết đoán phát ra dị năng.

 

Mây lửa ngập trời của Cao Tư chớp mắt phủ phía trên không mọi người, Quý Hùng tạo ra màng nước ngay phía dưới mây lửa. Tang thi xuyên qua mây lửa của Cao Tư, lại xuyên qua màng nước của Quý Hùng, hết nóng cháy rồi cực lạnh, bộ xương tang thi beta bùng nổ trên không trung.

 

Mà số ít cá lọt lưới thân thể kiên cố, cuối cùng vẫn không tránh khỏi một vách tường gió không chất không hình trên đầu đội ngũ —— thân thể chúng nó bị đao gió nhanh chóng cắt thành từng mảnh nhỏ, liên tục không ngừng rơi rụng xuống xung quanh.

 

“Làm tốt lắm!” Lâm Linh ở bên cạnh Lee Al, kích động siết chặt nắm tay.

 

“Cô cẩn thận chút.” Lee Al không nhìn cô, một lốc xoáy cuốn lấy tang thi tới gần vào giữa không trung, hung hăng xé rách, “Thật sự không được thì trở về bên cạnh bọn Hạ Phi đi.”

 

“A. . . . . . Tôi không sao, cậu yên tâm.” Lần đầu tiên được quan tâm trực tiếp, Lâm Lình được sủng mà sợ trả lời. Cô nhóc vác ba lô của mình, trong ba lô nhét đầy đá nhặt ở dọc đường. Lúc này cô lấy mấy hòn đá ra, lợi dụng cánh tay có thể biến hình, bắn nhanh từng khối đá ra ngoài, mỗi khối đều nhắm thẳng đầu tang thi, vèo vèo vèo vèo y như một tay súng thiện xạ.

 

“Al, lúc này!” Ánh mắt Hạ Phi bình tĩnh nhìn chăm chú vào đám tang thi mãnh liệt tiến lên, thừa dịp sấm chớp của Tạ Mặc Hiên loang loáng sáng lên, tính toán khoảng cách, đột nhiên hô lên.

 

Lời Hạ Phi vừa dứt, người bên cạnh Lee Al liền đưa hai lọ lá cây vào trong tay cậu. Cậu nâng tay ném lọ đi, một lốc xoáy nhỏ nổi lên giữa trung tâm đội ngũ. Gió xoáy không màu không mùi trong chớp mắt cắt lọ lá cây thành vô số khối nhỏ, lộ ra bột nguyên thạch màu nâu nhạt, quay vòng tại trung tâm lốc xoáy, ngưng mà không tán.

 

Gió tiếp tục lưu chuyển phía trên mọi người.

 

Bột nguyên thạch màu nâu nhạt từ một đoàn dần dần tản ra, tựa như một đám tinh vân từ dày đặc khuếch tán thành thưa thớt, sau đó rốt cuộc không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Chỉ có người thao túng bột phấn biết, bột phấn đã bị làn gió nhẹ thổi tan, không hề thiên vị, công bằng đều đặn, rơi trên thân mỗi một người trong đội ngũ.

 

Một khắc khi gió dừng kia, Hạ Phi hơi nghiêng đầu, nhếch khóe môi: “Nhạn Hành, cho em xem một cái ma thuật.”

 

Tinh thần lực. . . . . . kích hoạt năng lượng dị năng trong bột nguyên thạch.

 

Oanh ——

 

Cơ hồ giống như khí thế bản thân từ từ từ từ tăng lên thần tốc, sau lưng mỗi người tựa hồ đều bùng cháy một ngọn lửa hung ác, lãnh khốc vô tình, thị huyết thô bạo, lại cường đại vô cùng, khiến tâm tần người ta sợ hãi. Theo như lời Hạ Phi, giống như bị thi hành ma pháp, cả một đội ngũ trong phút chốc thay hình đổi dạng, giá trị vũ lực nháy mắt gia tăng gấp mấy lần, khí thế mãnh liệt, không gì cản nổi.

 

Nghe xong lời Hạ Phi nói xong, Mục Nhạn Hành nhìn về phía Hạ Phi, trong con ngươi trầm tĩnh chớp mắt xuất hiện màu xám đen, tựa như hủy diệt hết thảy tình cảm ôn hòa mềm mại, lạnh lẽo mà tàn khốc, giống như binh khí hình người không có tình cảm nhân loại.

 

Mỗi người trong đội ngũ cơ hồ đều như y vậy, giống như binh khí hình người ra khỏi vỏ, sắc bén lạnh lẽo, không thấy máu không quay về.

 

Hạ Phi bị ánh mắt như vậy nhìn chăm chú, tươi cười bỗng nhiên cứng ngắc, chết tiệt, hắn cực kì xác định, hắn không thích Nhạn Hành dùng ánh mắt không mang theo cảm tình này nhìn hắn!

 

“Đây là ma thuật mà anh nói?” Mục Nhạn Hành cứng ngắc kéo kéo khóe môi, khuôn mặt anh tuấn mang theo vài phần tà khí hiếm thấy, tựa như ác ma dụ dỗ người sa đọa, “Cảm giác. . . . . . rất không sai.”

 

Hạ Phi tim đập nhất thời hỗn loạn nửa nhịp, một giây trước khi đỏ mặt, trong mắt hắn phủ một vầng sáng vàng nhàn nhạt, vẻ mặt nhất thời biến đổi, ma tính đen sẫm càng sâu sắc hơn Mục Nhạn Hành vài phần. Hắn cong cong đôi môi đỏ ửng: “Nếu rất không sai mà nói, vậy tiếp tục hưởng thụ nó đi.”

 

Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía lối ra cách bọn họ không đến ba mươi giây, giọng nói lạnh như băng lại vang lên: “Lăng Thanh, động thủ!”

 

Không ai thấy rõ động tác của kiếm khách phía trước.

 

Chỉ biết là lúc thấy rõ, một lọ lá cây đã bị ném về phía trước, hướng về phía trên đầu đàn tang thi, lọ đã bị kiếm khí cắt mở, bột phấn xanh thẫm theo kiếm khí xao động tan biến thành vô hình trong không khí.

 

Giống như bột phấn màu nâu nhạt khuếch tán bên trong đội ngũ, bột phấn xanh biếc cũng đồng dạng khuếch tán trong đàn tang thi phía trước.

 

Tinh thần lực, kích hoạt.

 

Lại một chuyện khiến người kinh ngạc rớt cằm phát sinh trước mắt mọi người —— đàn tang thi hung tàn giương nanh múa vuốt ở phía trước, trong chớp mắt an tĩnh lại, ôn hòa nhu thuận như tiểu bạch thỏ, trước mặt dị năng giả không chút nương tay, không chỉ dừng chủ động công kích, thế nhưng ngay cả phản kích phòng ngự tựa hồ đều quên mất.

 

Từ người liệp sát hung tàn biến thành con mồi không có năng lực phản kích, đội ngũ bị vây trong trạng thái điên cuồng không có cảm giác kinh ngạc, coi như chuyện đương nhiên, không chút vướng mắc càn quét mà qua.

 

Như là nhân loại cùng tang thi đổi vai diễn, tang thi chắn ở phía trước đội ngũ, trở nên”hiền thục” trong thời gian ngắn ngã xuống dưới chân đội ngũ.

 

Nhưng mà chúng nó ngã xuống, lại có một đám tang thi hung tàn khác không thể chờ đợi mạnh mẽ tiến lên.

 

Nhưng đồng thời lúc đó, một lọ lá cây khác vỡ tan dưới kiếm của kiếm khách, bột phấn xanh thẫm lả tả bay ra, nháy mắt tạo ra một đám con mồi nhu thuận đợi làm thịt mới.

 

Đội ngũ dẫm lên máu thịt xương cốt lao nhanh tới, lấy tốc độ kinh người hướng đến lối ra.

 

Ngay sau khi bảy lọ thực vật đều nổ tung, dị năng giả phía trước nhất của đội ngũ rốt cục bước ra khỏi hang động thật lớn này.

 

“Grào ——” trong sơn động vang lên một tiếng rít gào không cam lòng, ngăn bọn họ lại!

 

“Grào gào ——” đàn tang thi xôn xao lên, càng thêm điên cuồng hơn. Còn nhóm dị năng giả thân vẫn ở trong hang động đột nhiên bị gia tăng áp lực.

 

Nhóm dị năng giả đã bước vào đường hầm lại không thể quay lại hỗ trợ, bọn họ phải dọn sạch dàn tang thi lưu lại trong đường hầm, tạo không gian cho đội ngũ phía sau.

 

“Nhanh lên tiến vào!” Thạch Lỗi lớn tiếng gào thét.

 

Trong hang động, Hạ Phi rốt cuộc ra tay, đôi mắt hẹp dài xinh đẹp của hắn xanh biếc như ngọc bích, trong tay tràn ra hào quang màu xanh biếc chỉnh chỉnh bao phủ đàn tang thi xung quanh đội ngũ, tựa như dọc theo bên cạnh đội ngũ khảm nạm một vòng sáng màu xanh biếc. Tang thi giữa vòng sáng đó, hoàn toàn dừng công kích, ngẩn ngơ ở tại chỗ.

 

Đối với tang thi an tĩnh lại, đội ngũ cũng không có một lần nữa động thủ công kích. Hành động giờ phút này của bọn họ hoàn toàn theo nguyên tắc đơn giản hiệu quả nhất, mục đích của bọn họ chỉ là ra khỏi hang động này, nếu tang thi không chủ động công kích, vậy bọn họ cũng không cần phản kích phòng ngự.

 

Đã không có tang thi trở ngại, đội ngũ nhanh chóng di chuyển đến lối ra.

 

“Gào ——” Ngưu Ngưu phẫn nộ rít gào, ngăn bọn họ lại! Một đám lười biếng này!

 

Tang thi trong vòng sáng màu xanh biếc bỗng nâng cánh tay lên, từng bước hướng về phía đội ngũ.

 

Trong đội ngũ sắc mặt Hạ Phi đột nhiên thay đổi, thế giới tinh thần căng thẳng đau đớn buộc chặt——

 

Ngưu Ngưu!

 

Cũng đúng, Ngưu Ngưu cũng đồng dạng có lực khống chế đối với tang thi, đây là. . . . . . trận đấu tinh thần giữa bọn họ!

 

Hạ Phi híp đôi mắt hẹp dài, cắn răng tăng mạnh dị năng phát ra, đột nhiên đầu váng mắt hoa, nhưng vòng sáng trong suốt màu xanh lá lại bắt đầu đậm dần, từ xanh đậm đến xanh đen, cánh tay nâng lên của tang thi lại mềm mại buông xuống.

 

“Grào gào ——” là hắn, con mồi dọn sạch kho hàng của nó! Ngưu ngưu rốt cục phát hiện Hạ Phi.

 

Nó nhất định phải ăn sạch con mồi này!

 

Áp lực trong thế giới tinh thần lại gia tăng, đau đớn xé rách càn quét tất cả, sắc mặt Hạ Phi trắng bệch, trên trán mồ hôi tích tích chảy ra, lần đầu tiên gặp loại tình huống tùy thời có thể thoát khỏi khống chế này, hắn không biết kết cục thất bại của cuộc so đấu của bản thân hiện giờ là cái gì, là thế giới tinh thần bị thương tổn, hay là càng nghiêm trọng hơn?

 

Nhưng vì Lâm Linh cùng Al bên ngoài vòng chiến, hắn phải tiếp tục kiên trì.

 

Một khi hắn lơi lỏng, tang thi sẽ phẫn nộ đến phát cuồng, tất nhiên sẽ không tiếc hết thảy đại giới bắt giữ bọn họ lại. Lúc đó, hắn không thể cam đoan các đồng bạn của hắn có thể bị thương trong lúc hỗn loạn hay không.

 

Vòng sáng màu xanh biếc đã sậm màu đến gần như đen thẫm, tang thi bị bao phủ trong đó toàn thân cao thấp đều nhiễm màu xanh thẫm thâm trầm, sau khi Tạ Mặc Hiên đi qua hang động lại một lần nữa tối xuống, tối tăm cực kỳ khủng bố.

 

Còn mười giây.

 

Còn mười giây, toàn bộ đội ngũ tiến hết vào trong đường hầm.

 

Hạ Phi lúc này, chân lại chợt mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã nhào trên mặt đất—— tiêu hao thật sự quá lớn.

 

Một bàn tay từ bên cạnh kéo lại, một tay ôm ngang hắn vào trong lòng ngực, những viên tinh hạch ở trong ba lô Mục Nhạn Hành vẫn đeo trên lưng bị trút ra, bày ra trên ngực bụng hắn. Hạ Phi không chút do dự nâng tay cầm lấy hấp thu, dị năng gần như khô kiệt nhanh chóng được bổ sung, lại dư thừa trở lại.

 

Vòng sáng màu xanh biếc tiếp tục được duy trì ổn định.

 

Chính xác mười giây qua đi, người cuối cùng của đội ngũ bước vào trong đường hầm.

 

“Lấp lối vào lại!” Tạ Mặc Hiên quyết đoán ra lệnh.

 

Thổ hệ dị năng giả không chút qua quýt hội tụ cùng một chỗ, hai tay đè lên vách đá, đồng tâm hiệp lực phong tỏa hang động lại.

 

Mắt thấy hang động dần dần khép kín, đàn tang thi trong hang động lớn phẫn nộ rít gào đòi ra, không cam lòng lao tới cửa động, ý đồ đánh phá tầng đất đá lấp kín cửa hang.

 

Nhưng mà mệnh lệnh thứ hai của Tạ Mặc Hiên được hạ xuống: “Hủy hang động!”

 

Mai táng đàn tang thi khổng lồ này trong đó!

 

Nhóm thổ hệ dị năng giả tay cầm năng lượng tinh hạch, không chút keo kiệt xuất ra toàn bộ năng lượng của bản thân——

 

“Ầm ầm rầm ——”

 

Phía sau tầng đất đá khép kín vang lên tiếng vang đinh tai nhức óc, mặt đất dưới chân cũng bắt đầu chấn động, ngay cả đường hầm chứa bọn họ, cũng tuôn rơi đầy bụi bậm, tựa như ngay sau đó cũng đồng dạng sụp đổ.

 

Nhưng mà dưới sự khống chế của thổ hệ dị năng giả, cho đến khi mặt đất chấm dứt chấn động, đường hầm này vẫn bình yên vô sự.

 

Hai trăm hai mươi mốt người sống sót còn may mắn tồn tại trong đường hầm, đã bước qua một mảnh hài cốt tang thi.

 

. . . . . . Bọn họ tạm thời, an toàn!

 

Tạm thời này, so với tạm thời ban đầu, thời gian muốn dài hơn nhiều. Bởi vì ngay trước đó, bọn họ vừa mới tiêu diệt một hang động tang thi!

 

Hạ Phi dùng chút khí lực cuối cùng, tinh thần lực bao trùm lên cả đội, giải trừ trạng thái điên cuồng tăng thêm do bột nguyên thạch.

 

Tạ Mặc Hiên đi tới, nhìn Hạ Phi được Mục Nhạn Hành ôm vào trong ngực, ánh mắt lợi hại, tựa hồ muốn nhìn thấu người tên Hạ Phi này. Nhưng chỉ thử chớp mắt một cái, anh liền buông tha, hiếm thấy cười nói: “Lần này cám ơn anh.”

 

Trải qua lần tự thể nghiệm này, anh rốt cuộc hiểu được dị năng của Hạ Phi đến tột cùng nghịch thiên ra sao, đáng sợ đến cỡ nào.

 

Trước không nói đến gia tăng mấy lần chiến lực, chỉ nói riêng làm địch nhân trong nháy mắt mất đi chiến ý, liền đủ để khiến người ta tâm sinh cảnh giác.

 

Nhưng hiện tại người này, là thành viên của tụ cư bọn anh, là đồng bọn của anh, đã cứu mạng nhóm anh. Cho nên đối với dị năng cường đại này, chỉ cần may mắn, không cần cảnh giác.

 

Tạ Mặc Hiên muốn biết Hạ Phi đến tột cùng còn ẩn dấu bao nhiêu con bài chưa lật, hoặc là Hạ Phi người này đến tột cùng là người ra sao, nhưng mà Hạ Phi nếu có thể bị người nhìn thấu, sẽ không là Hạ Phi. Cho nên Tạ Mặc Hiên chỉ thành khẩn nói lời cảm tạ, ánh mắt quan tâm: “Anh không sao chứ?”

 

Không chỉ loại biến dị có kế hoạch, bọn họ cũng có kế hoạch.

 

Nếu không nhờ kế hoạch của Hạ Phi, như vậy bọn họ lúc chạy qua hang động kia, có lẽ sẽ có một phương thức vượt qua ổn thỏa khác. Tỷ như, nói một cách đơn giản, từ phía dưới xuyên qua đối với bọn họ mà nói là trường hợp tác chiến cực kì bất lợi.

 

Nhưng làm như vậy mà nói, đàn tang thi khổng lồ sẽ truy sát bọn họ ngày ngày đêm đêm không phân biệt, cuồn cuộn không ngừng.

 

Người cần nghỉ ngơi, nhưng tang thi không cần.

 

Cho nên xét đến tận cùng, ai biết kết của của nhân loại sẽ ra sao? Anh nhìn xem lúc trước mới thời gian nửa ngày, quân số đội ngũ đã giảm liên tục không ngừng. Bọn họ ước chừng là đi nửa tháng, tính tới mà xem, lại có bao nhiêu cái ban ngày để bọn họ ngã xuống trên đường? Duy nhất bọn họ có thể xác định là, trong đội ngũ sẽ chết rất nhiều người. . . . . . rất nhiều, rất nhiều.

 

Vì tránh cho vĩnh viễn chiến đấu, hành động tốt nhất, chính là tìm một cơ hội, phản kích cho đàn tang thi bị thương nặng.

 

Tạ Mặc Hiên cũng nghĩ đến điểm này, nhưng cụ thể nên làm như thế nào, anh lấy không ra chủ ý —— khiến tang thi bị thương nặng, ý tưởng là tốt, nhưng cần thực lực để duy trì, thực hiện mới được.

 

Rồi sau đó, Hạ Phi cung cấp cho anh khả năng này.

 

Lấy toàn bộ đội ngũ làm mồi, xuyên qua hang động lớn. Nếu tang thi ở trong đó mai phục bao vây tiễu trừ bọn họ, như vậy lợi dụng dị năng của Hạ Phi, bọn họ có 80% nắm chắc qua cửa thành công. Sau đó, hủy hang động, mai táng đàn tang thi.

 

Phương pháp này không thể tránh khỏi, sẽ khiến không ít đồng bạn chết đi, nhưng phương pháp này cũng nhất lao vĩnh dật (làm một lần hưởng thụ lâu dài). Nói vô tình một chút, so với nhân số lúc trước chết trong hang động, số người chết trên đường tang thi truy đuổi tiếp theo chỉ biết càng nhiều.

 

Nếu lại cho bọn họ một ít thời gian để chuẩn bị, nếu trong tay nhiều thêm một chút tài liệu nguyên thạch, như vậy trong đội ngũ đồng bạn hy sinh sẽ càng ít.

 

Chỉ tiếc hiện thực đối với bọn họ mà nói cũng không phải nhân từ như vậy.

 

Cho nên bọn họ muốn tiếp tục sống, nhất định phải trả giá đại giới trầm trọng chút.

 

Bọn họ lớn mật liều mạng một hồi, trả giá đại giới, cho nên bọn họ xây dựng được một phần mộ thật lớn cho tang thi, bọn họ đạt được thời gian thở dốc.

 

“Hợp tác khoái trá.” Hạ Phi nhìn Tạ Mặc Hiên, không có khí lực nhếch nhếch khóe môi, “Anh đi chỉnh lại đội ngũ đi, bọn họ hiện tại thực cần anh.”

 

“A a, tui càng cần Hiên Hiên hơn a!” Quý Hùng từ phía sau Tạ Mặc Hiên bổ nhào tới, động tác có thể nói là nhanh ngoan chẩn điển hình, treo chắc trên tấm lưng rắn chắc của đối phương mà bắt đầu cọ xát, “Hiu hiu hiu, vừa rồi tui trở nên thật dọa người nha Hiên Hiên, tuyệt đối là quỷ quấn thân! Tuyệt đối là có người đoạt xá tui! Nói vậy đó sẽ không là nhân cách thứ hai của tui đi? Bị tang thi bức ra? Hiên Hiên có ghét bỏ người ta tinh thần phân liệt không?”

 

Tạ Mặc Hiên hướng Hạ Phi gật gật đầu, đen mặt tha Quý Hùng đi.

 

Hạ Phi nhịn không được nở nụ cười: “Gặp được Đại Hùng, Tạ Mặc Hiên thật đúng là không hay ho.”

 

Đội ngũ bắt đầu nghỉ ngơi, Mục Nhạn Hành ôm Hạ Phi ngồi xuống, để người ta ngồi trên đùi mình, thân mình tựa vào trên vai bản thân, lấy tinh hạch ra giao cho Hạ Phi, thanh âm trầm thấp ôn hòa: “Hấp thu.”

 

Hạ Phi cười tủm tỉm tựa vào lồng ngực ấm áp, hưởng thụ Mục Nhạn Hành tri kỷ cẩn thận chiếu cố, giương mắt tìm kiếm thân ảnh hai nhóc con trong đám người.

 

Lâm Linh, còn.

 

Lee Al, còn.

 

Hắn nhẹ nhàng thở ra, không uổng phí hắn chịu đựng đau đớn như đao xuyên não tiếp tục kiên trì.

 

“Không biết Ngưu Ngưu có chết hay chưa?” Hạ Phi thì thào, nếu con biến dị này chết, như vậy đường lui liền không còn uy hiếp đáng nói.

 

“Anh hiện tại nên nghỉ ngơi.” Mục Nhạn Hành nâng tay giúp hắn xoa vai gáy, ý đồ khiến hắn trầm tĩnh lại, còn nghiêm túc nói, “Sắc mặt anh hiện tại rất khó coi.”

 

“Hả a? Vậy sao?” Hạ Phi vô tội mở to hai mắt, “Biến xấu?”

 

Mục Nhạn Hành nở nụ cười ôn hòa: “Vẫn dễ nhìn lắm.”

 

Hạ Phi cười tủm tỉm ngẩng đầu, nhanh nhẹn chụt một cái trên môi Mục Nhạn Hành.

 

Mà ở bên kia, Lâm Linh bắt được Lee Al đang muốn sang bên này: “Ngu ngốc, tôi nói cậu lâu như vậy, còn không biết xem không khí sao? Hiện tại không nên qua!”

 

Lee Al nhíu mày, nghĩ thầm bản thân vẫn rất biết nhìn không khí, bởi vì bên kia ấm áp ngọt ngào như vậy, cho nên cậu mới muốn qua. Nhìn biểu tình hắc hóa do bị quấy rầy của Hạ Phi rất thú vị. Nhưng nhìn bàn tay kéo vạt áo cậu, cậu nhún vai không sao cả, lại ngồi xuống bên cạnh Lâm Linh.

 

“Biểu hiện mới rồi của cô không tệ.” Cậu nhóc nói.

 

Lâm Linh kinh ngạc giương mắt nhìn cậu, sau đó cười nói: “Cậu hôm nay làm sao vậy? Thiệt kỳ quái. . . . . . trắng ra như vậy một chút cũng không giống Lee Al.”

 

Lee Al chống cằm, cúi mắt nhìn chằm chằm mặt đất: “Tính tính ngày, mấy ngày này nên là sinh nhật của tôi.”

 

“A?!” Lâm Linh cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên từ mặt đất, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh, “Mấy ngày này? Nào có sinh nhật hai ba ngày?”

 

“Bởi vì không nhớ rõ hôm nay là ngày mấy a. . . . . .” Lee Al chậm rãi nói, “Luôn cảm thấy là gần đây.”

 

Lâm Linh nhìn sườn mặt đẹp trai của thiếu niên, hoa tai màu bạc dưới ánh sáng phản xạ ra quang mang chói mắt, cô híp híp mắt, ánh mắt bị đâm có chút lên men: “Thật có lỗi, không thể chúc mừng sinh nhật cậu.”

 

“Tôi từ rất sớm đã không có sinh nhật.” Lee Al nhỏ giọng nói, “Từ sau khi bà ngoại mất đi, không có người chúc mừng sinh nhật tôi.”

 

Lâm Linh dùng sức nháy mắt mấy cái, trầm mặc một lát, sau đó cười vui vẻ: “Nè, cậu đây là làm nũng sao?”

 

Lee Al không để ý tới cô.

 

Lúc này Bạch Bàn Tử đi tới trước mặt bọn họ, cười ha hả nói: “Kiểm tra theo lệ, có bị thương không?”

 

Lee Al giương mắt liếc mắt nhìn hắn: “Kiểm tra thế nào? Cởi hết quần áo?”

 

“Mấy người thành thật trả lời là được. Một cái tụ cư, đừng hại mọi người.”

 

“Không.” Lee Al dứt khoátnói.

 

Lâm Linh cũng lắc lắc đầu.

 

“Không là tốt rồi.” Bạch Bàn Tử vui tươi hớn hở tiếp tục đi tìm người kế.

 

“Uhm, bị tang thi cắn, phải mất thời gian bao lâu mới biến thành tang thi?” Lâm Linh chọt chọt cánh tay Lee Al.

 

“Ai biết được. . . . . .” Lee Al nhìn chằm chằm mặt đất ngẩn người, “Lúc trước nhìn thấy, không đợi bọn họ biến thành tang thi, bọn họ cũng đã chết.”

 

Lâm Linh trầm mặc một lát, lại chọt chọt cánh tay cậu, mỉm cười nói: “Dù sao không có việc gì, nói cho tôi về bà ngoại của cậu đi? Tôi thấy người cậu nhắc đến nhiều nhất là bà.”

 

Tác giả: chương thật dài ( ̄▽ ̄“)

          QUÁ DÀI, QUÁ DÀI, DÀI QUÁ TT^TT

tinh vân

Tinh vân

Advertisements

10 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 84

  1. Các chg dài thêm ng đọc thì vui, bác chủ edit cố lên a.
    Ngưu Ngưu hư đốn dám làm Hạ Phi đau thế kia à, may mà có đoạn pink của 2 a làm dịu, mong có ngày mi bị Nhạn Hành cho ăn đòn, ha ha

  2. Ko hiểu sao mỗi lần nghe mọi người gọi Ngưu Ngưu ko có cảm giác đang nói về 1 tang thi đáng sợ mà như đang nói về một đứa trẻ dễ thương vậy ý.

    1. Ể? Lúc đọc hăng say ko để ý, chương cuối cùng cách đây hơn 2 năm sao? Chuyện gì đã xảy ra? Chỉ còn 9 chương nữa thôi mà, chủ nhà ơi, cầu lấp hố T–T

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s