MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 83

83

 

Con đường trước mặt hiểm trở —— đây đã không chỉ riêng là lời nói ngoài miệng, suy nghĩ trong đầu, mà rất rõ ràng, thông qua bài học hiện thực bằng máu bày ra trước mặt đội ngũ di chuyển của tụ cư.

 

An bài đội hình chiến đấu lúc mới bắt đầu chỉ căn cứ vào lý luận, sau khi lần lượt chạm trán cùng tang thi, lần lượt có người trong chiến đấu bị thương chết đi, trong thời gian quá ngắn chi đội ngũ trúc trắc này, tựa như đốt cháy giai đoạn, bị hiện thực tàn khốc bắt buộc phải trưởng thành lột xác, nhanh chóng trở nên thực chiến hóa (quen với chiến đấu), tập trung tinh lực, phối hợp ăn ý, thủ đoạn dứt khoát mà hiệu quả giải quyết hết thảy trở ngại trên đường.

 

Vẻ mặt bọn họ trở nên chết lặng mà lãnh khốc. Cũng không phải loại chết lặng nhận thua thỏa hiệp với hiện thực, mà là chết lặng với chiến đấu với huyết tinh. Tất cả cảm tình dư thừa, có thể ảnh hưởng đến chiến đấu đều bị bọn họ áp chế, giữ lại trong lòng, chỉ có niềm tin kiên định đi về phía trước.

 

Không có thời gian để bi thương, để phẫn nộ, để cuồng loạn.

Duy nhất có thể nghĩ có thể làm, đó là khiến hết thảy cảm xúc lặng im hóa thành sức mạnh, dọn sạch hết thảy chướng ngại.

 

Hạ Phi vẫn chưa tham dự vào trong chiến đấu.

 

Tuy rằng dị năng của hắn có thể đề cao sức chiến đấu của đội ngũ lên mấy lần, nhưng trừ bỏ chiến đấu, đội ngũ càng cần hắn cung cấp năng lượng tinh hạch liên tục không ngừng.

 

Một đường đánh trận lớn nhỏ, năng lượng tinh hạch trong tay dị năng giả tiêu hao với tốc độ kinh người, chỉ dựa vào một mình lão già điên, hoàn toàn cung không đủ cầu. Nhưng đáng ăn mừng chính là, bọn họ nhanh chóng tiêu hao năng lượng tinh hạch, đồng thời cũng liên tục không ngừng thu hoạch tinh hạch tang thi, mà người có thể chiết xuất mấy cái tinh hạch này, bây giờ thêm một Hạ Phi.

 

Hắn đi ở cuối cùng hết, Mục Nhạn Hành được an bài bên cạnh hắn để bảo hộ, đề phòng Hạ Phi chăm chú chiết xuất tinh hạch bị cá lọt lưới công kích.

 

Tinh hạch thu hoạch được đưa đến tay hắn cuồn cuộn không ngừng, mà hắn chỉ nắm nhẹ, đem năng lượng tinh hạch cùng nguyên thạch đã phân tách ra trong tay ném ra phía sau, có người thuần thục tiếp lấy chúng nó, chuyển đến cho nhóm dị năng giả có nhu cầu.

 

Tại đây coi như có một dây chuyền sản xuất, mà Hạ Phi chính là người gia công siêng năng.

 

Khi một động tác lặp lại lần thứ hai mươi lăm, là có thể trở thành thói quen. Sự thật đối với Hạ Phi mà nói cũng thế. Cổ tay hắn đã bắt đầu mỏi nhừ, hiện giờ không cần đầu óc ra lệnh, động tác trên tay hắn cũng có thể tiến hành ổn định không chút sai lầm, thật giống như máy móc được đưa vào chỉ lệnh chính xác, liên tục hoàn thành cùng một công việc. Cho dù tinh thần cảm thấy mệt mỏi, chỉ cần trực tiếp hấp thu một viên tinh hạch truyền tới tay để bổ sung năng lượng, sau đó tiếp tục. . . . . .

 

Cho nên cho dù đại não hắn nhanh chóng vận chuyển tự hỏi chuyện khác, cũng không chút ảnh hưởng hắn chiết xuất tinh hạch ở tốc độ cao.

 

Thời gian không sai biệt lắm đã qua hết ban ngày, dọc theo đường đi cũng gặp gỡ sóng lớn sóng nhỏ tang thi, nhưng mà vẫn có chỗ không đúng —— tang thi vẫn xuất hiện quá ít.

 

Hành tung của bọn họ đã bị tang thi phát hiện, theo như quy mô tang thi nhìn thấy trên mặt đất kia, nơi này hẳn là có một đàn tang thi càng thêm khổng lồ bao vây bọn họ mới đúng.

 

Là đàn tang thi bên kia xảy ra vấn đề gì, hay là nói đây lại là một âm mưu khác của Ngưu Ngưu?

 

Sau khi diệt sạch đàn tang thi xuất hiện, đội ngũ rốt cuộc được lệnh dừng lại nghỉ ngơi và hồi phục một lát.

 

Bọn họ tuy rằng đang giành giật từng giây, mặc dù có năng lượng tinh thạch tùy thời bổ sung thể lực cùng tinh thần lực xói mòn của bọn họ, nhưng mà để thân thể cùng tinh thần bị vây trong tình trạng chiến đấu căng thẳng cùng kịch liệt trong một khoảng thời gian dài, cũng không phải chuyện tốt.

 

Nó sẽ hủy hoại bọn họ.

 

Tạ Mặc Hiên không có cho rằng chuyến hành trình lần này của bọn họ là tuyệt vọng giãy dụa trước khi chết, anh nhìn rất xa, nhìn thấy tương lai mỗi người, anh tin tưởng đội anh sẽ không kết thúc như vậy, tất nhiên sẽ có tương lai. Cho nên anh không muốn để nhóm cư dân của mình sau khi trải qua chuyến lữ trình này, liền bởi vì thân thể bị thương tinh thần hỏng mất mà ngã xuống.

 

Đội ngũ ngồi trên mặt đất, lặng ngắt như tờ, tựa như khí lực nói chuyện cũng muốn tiết kiệm, bảo trì thể lực vậy.

 

Hạ Phi cũng tạm thời dừng công tác chiết xuất, hắn nâng tay muốn xoa xoa huyệt thái dương, nhưng mà khi ánh mắt rơi xuống đôi tay, lại tiếc nuối buông xuống—— hai tay đều cầm qua rất nhiều tinh hạch mới vừa đào móc ra, tinh hạch dính thịt hư não thối, cho nên bây giờ quả thật không sạch sẽ chút nào.

 

Thế nhưng một dòng nước chợt tưới lên tay hắn, bao bọc tay hắn lại, dịu dàng mát lạnh.

 

Hắn nghiêng đầu, thấy một đoạn cây xanh mất nước héo rũ trong tay Mục Nhạn Hành, không khỏi nhẹ nhàng nhếch khóe môi: “Cảm ơn.”

 

Mục Nhạn Hành lắc lắc đầu, sau đó nâng tay mình lên, đặt lên hai bên sườn mặt Hạ Phi, động tác mềm nhẹ mà xoa nắn.

 

Hạ Phi lười nhác híp mắt, như mèo con được chủ nhân ôn nhu gãi cằm. Cảm giác mỏi mệt bị thoải mái thay thế, lực đạo vừa phải ấn niết vừa đúng, khiến người ta thoải mái đến muốn ngủ.

 

Một lát sau, hai tay kia rời khỏi làn da. Trước khi Hạ Phi kịp hồi thần nhìn qua, bàn tay đó đã đặt lên cổ tay hắn, cẩn thận vuốt ve.

 

Hạ Phi cơ hồ mê muội nhìn nam nhân cúi đầu, rũ mắt, lông mi như chiếc quạt đen kia trừ bỏ chớp mắt, cơ hồ vẫn không nhúc nhích, ánh mắt dừng trên cổ tay hắn, cực kì chuyên chú, giống như hắn là toàn bộ thế giới vậy.

 

Điều này làm cho hắn hận không thể khiến thời gian dừng lại tại một khắc này.

 

“Tốt hơn không?” Mục Nhạn Hành thân thiết giương mắt nhìn hắn.

 

“Thoải mái hơn.” Hạ Phi mỉm cười, lưu luyến không rời rút tay khỏi lòng bàn tay ấm áp kia, lắc lắc, lại gật đầu khẳng định, “Hoàn toàn không thành vấn đề .”

 

Tuy rằng luyến tiếc thời khắc tốt đẹp như vậy, nhưng hắn còn có việc quan trọng hơn cần làm.

 

Để sống sót.

 

“Nguyên thạch lúc trước, có thu lại hết không?” Hắn hỏi chính là Từ Ý hỗ trợ gia công trong dây chuyền sản xuất.

 

“Ở chỗ này.” Từ Ý mở ba lô ra, lộ ra nguyên thạch chồng chất tràn đầy.

 

Hạ Phi đứng lên, đi qua, đem khóa kéo ba lô đóng lại một lần nữa, sau đó nâng chân lên, hung hăng giẫm từng cái từng cái, trong ba lô phát ra tiếng nguyên thạch vỡ vụn “rốp rốp”, ba lô đầy ụ dưới chân hắn dần dần xẹp xuống. Trong mắt hắn hiện lên tơ máu, hiển nhiên là mở ra trạng thái thứ nhất – Thị huyết.

 

“Hạ Phi?” Người chung quanh kinh hô, nghĩ đến hắn bỗng nhiên phát điên.

 

“Không có việc gì.” Mục Nhạn Hành đi đến bên cạnh Hạ Phi, chặn lại mấy người nghĩ muốn ngăn cản Hạ Phi, bình tĩnh nói, “Anh ấy không có việc gì.”

 

Lời y vừa dứt, Hạ Phi bên này cũng đã dừng lại hành vi giẫm đạp.

 

“Ồ, làm cho mọi người lo lắng?” Sắc đỏ trong mắt Hạ Phi thối lui, nhìn mấy người xung quanh, ngượng ngùng cười cười, “Thật có lỗi.”

 

“Không có việc gì là tốt rồi.” Mấy người lo lắng kia một lần nữa ngồi trở lại.

 

Hạ Phi xách ba lô, ngồi vào bên cạnh Mục Nhạn Hành. Lại mở khóa kéo ba lô ra, cúi đầu nhìn xem bên trong, toàn bộ nguyên thạch bể nát thành nhiều mảnh nhỏ, trộn chung với thịt băm linh tinh, nhồi đầy ba lô.

 

“Hạ Phi đại ca, anh vừa rồi làm cái gì vậy? —— éc, đây là cái gì?!” Lâm Linh từ phía trước đội ngũ chạy về, duỗi đầu liếc nhìn trong ba lô một cái.

 

“Không nghỉ ngơi cho tốt, nhóc lại đây làm chi?” Hạ Phi liếc nhìn Lâm Linh trên người bị hài cốt tang thi nhiễm bẩn hề hề một cái, bất đắc dĩ cười nói, “Tinh thần tốt như vậy?”

 

Lâm Linh đặt mông ngồi xuống, khoát tay: “Không phải không phải, Tạ lão đại muốn biết anh vừa rồi phát điên cái gì —— éc, đây là anh ta nói không phải em. Em cũng muốn nói chuyện với các anh một lát, nên xung phong nhận việc lại đây!”

 

Cô cùng Lee Al đều tham gia chiến đấu phía trước đội ngũ. Vốn muốn để cô bảo hộ Hạ Phi, Mục Nhạn Hành cùng Al chiến đấu, nhưng mà bởi vì dị năng Hạ Phi trân quý, đội ngũ khăng khăng dị năng giả bên cạnh Hạ Phi hẳn nên có năng lực cường đại một chút.

 

Đương nhiên, Lâm Linh cũng có thể ở lại phía sau đội ngũ, nhưng làm một dị năng giả hệ thể chất, ở phía sau trên cơ bản chẳng khác nào thoát ly chiến đấu —— trừ phi có cá lọt lưới ít đến đáng thương chạy đến phía sau.

 

Trong lúc mọi người đều ép hết tiềm lực tối đa của bản thân đi chiến đấu, cô không mặt mũi lui ở chỗ an toàn làm người được bảo hộ. Cho nên cô cùng Lee Al, đi đến phía trước đội ngũ, tham gia chiến đấu.

 

Hạ Phi thực lo lắng cho cô, nhưng mà tựa như lời hắn đã nói từ rất sớm, đường là do chính mình lựa chọn. Lâm Linh ngày càng thành thục, có niềm tin cùng lựa chọn của chính cô, hắn cho dù lo lắng, cũng sẽ không ngăn lại hay can thiệp lựa chọn của cô.

 

Cho nên Hạ Phi chỉ thấp giọng nói cho Lâm Linh biết tính toán của hắn, sau đó ôn hòa tươi cười phất tay, để cô nhóc nhanh chạy trở về, nghỉ ngơi cho tốt trong chốc lát.

 

“Có lẽ nên chuẩn bị thêm mấy ba lô như vậy nữa?” Sau khi Mục Nhạn Hành nghe xong kế hoạch của Hạ Phi, còn nghiêm túc suy tư một lát, sau đó đề nghị, “Nếu ba lô không đủ mà nói, có thể dùng cây xanh.” Tay y vừa nhấc, tựa như làm ảo thuật, trong tay liền nhiều ra một cái lá hình dạng như chuông đồng.

 

Y đưa miệng chuông nhắm ngay Hạ Phi: “Đổ bột phấn vào, em lại khiến nó khép lại.” Như vậy chính là một cái lọ bằng lá đựng đầy bột nguyên thạch, được dán kín.

 

Hạ Phi cong cong mắt: “Ý kiến hay.”

 

Hắn hạ mắt xuống, đưa tay thâm nhập vào trong ba lô, ngón tay xen vào trong đống bột phấn. Ánh mắt bị lông mi thật dài che khuất, nháy mắt phủ lên ánh sáng vàng, điên cuồng, tà ác, thị huyết, thô bạo, tựa như toàn bộ cảm xúc hắc ám nhất tội ác nhất hội tụ trong đôi mắt này, khiến người ta không rét mà run. Cũng may mắn, nơi này không ai nhìn đến được hai mắt khiến người gặp ác mộng này.

 

Bột nguyên thạch trong suốt im hơi lặng tiếng nhuộm lên màu sắc ——vàng.

 

Hơi vàng, vàng nhạt, đến cuối cùng gần như màu nâu nhạt.

 

Xác nhận năng lượng hoàn toàn bão hòa, rốt cuộc truyền không ra được nữa, Hạ Phi mới chậm rãi rút tay ra, nâng mắt lên, trong con ngươi màu đen sóng sánh ý cười giảo hoạt: “Nhạn Hành, cầm chắc ống lá của em, anh muốn đổ ra.”

 

Bột phấn màu nâu nhạt bị đổ vào bên trong ống lá, tâm niệm Mục Nhạn Hành vừa động, cái miệng duy nhất mở ra của ống cây liền hoàn toàn khép lại.

 

Đem cái lá dạng ống để qua một bên, thừa dịp thời gian nghỉ ngơi không còn dư lại bao nhiêu, hai người lặp lại các bước, làm ra vừa đúng chín lọ lá cây đong đầy bột nguyên thạch.

 

Trong đó hai cái, bột phấn màu nâu nhạt. Bảy cái còn lại, màu lại là xanh thẫm.

 

Mà trong thời gian đội ngũ nghỉ ngơi, nguy cơ lớn hơn nữa đang lặng yên hình thành phía trước.

 

Theo như lời mấy người Cao Thăng, lại tiếp tục đi về phía trước, đường hầm sẽ dần mở rộng, cuối cùng đến một hang động lớn cỡ một sân thể dục. Ở nơi đó, dòng sông ngầm rẽ sang hướng khác, chạy về phương xa, mà bọn họ thì cần tiếp tục đi tới.

 

Nhưng là cái hang động kia tựa như một đầu mối nối các hang động, hay gọi là con đường giao thông quan trọng—— bởi vì bốn vách tường của cái hang động kia, thông với rất nhiều con đường khác, khiến cho kẻ địch có thể từ một chỗ nào đó tấn công ra. Mà nơi đó quá lớn, bọn họ căn bản không thể trước tiên lấp kín tất cả miệng hang.

 

Hơn nữa rời khỏi địa hình đường hầm chật hẹp, tại nơi trống trãi tác chiến với số lượng tang thi khổng lồ, là tình huống tác chiến bất lợi cực kì không xong nhất.

 

Số ít người trong lòng hiểu rõ chỉ có thể yên lặng cầu nguyện trong lòng, tại địa phương mấu chốt nguy hiểm kia, ngàn vạn lần đừng gặp gỡ tang thi!

 

Nhưng mà có câu là nói như thế nào nhỉ?

 

Thế sự thường thường không theo ý người?

 

Trong khi tầng lớp lãnh đạo của đội ngũ nghỉ ngơi dưỡng sức, nâng cao sĩ khí hướng về chỗ phía trước kia, chỗ dó đã có vô số tang thi im lặng chờ đợi trong hơn mười hang động liên tiếp. Chỉ chờ một tiếng ra lệnh của Vương chúng nó, liền lao ra, chiếm lĩnh hang động, bao vây nhân loại tiến vào.

 

Loại biến dị đứng dưới bóng tối của hang động, tựa như một cành cây khô, đứng thẳng người vẫn không nhúc nhích, ánh mắt đỏ sậm chăm chú nhìn phương hướng có hương vị thịt tươi không ngừng bay tới.

 

Chờ thức ăn vào đến, đi tới trung tâm, liền bao vây bọn họ.

 

Như vậy bọn họ bỏ chạy không được.

 

Mình thật thông minh. . . . . .

 

Loại biến dị nghi hoặc nghiêng đầu, thông minh là cái gì? Có thể ăn không?

 

Không biết nữa. . . . . .

 

Dù sao chính là thông minh!

 

Lúc trước trên mặt đất, nếu không phải mấy tên ngu ngốc giẫm vào ổ kiến. . . . . . Ồ, vì cái gì mình biết đó là ổ kiến? Ổ kiến lại là cái gì? . . . . . . Uhm, ổ kiến chính là nhà của con kiến. . . . . .

 

Từ từ, con kiến thì sao?

 

A. . . . . Con kiến chính là thứ ăn thiệt nhiều tiểu đệ của mình. . . . . .

 

Ơ ơ, tiểu đệ lại là cái gì?

 

Vì sao mình lại biết mấy thứ kì quái đó nhỉ? Lại không thể ăn!

 

Mình làm sao biết bọn nó không thể ăn vậy?

 

A. . . . . Có thể do ăn không ngon lắm?

 

A, vừa rồi mình suy nghĩ cái gì? Hình như rất phức tạp nha?

 

Nó ngơ ngác mở to mắt, sau đó tiếp tục suy nghĩ, tóm lại lúc trước vậy mà trì hoãn thời gian dài đến như vậy, nó thực tức giận.

 

Hửm? Tức giận là ý gì?

 

Ý tưởng đứt quãng hỗn loạn thành một nùi, nó vô ý thức mở miệng, nước miếng chảy tí tách, đúng đúng, thực tức giận, cho nên lần này tuyệt đối phải bắt được bọn họ! Bọn họ tuyệt đối ăn rất ngon!

 

    Tác giả: ta dùng con kiến biến dị ăn một bộ phận tang thi ~ giảm bớt áp lực cho bọn Hạ Phi Phi nha (* ̄︶ ̄)y

Advertisements

5 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 83

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s