Mạt thế

MẠT THẾ: CHƯƠNG 16

16

Ngón tay xương xẩu của Hoài Tiểu Điệp đặt trên đỉnh đầu em trai mình, xoa xoa, cô nàng luôn ngẩn người, biểu tình mơ mơ màng màng rốt cục di động tròng mắt đen như mực, tiêu điểm từ phía xa vô biên vô hạn thu trở về, dừng lại trên người Hoài Nhị, giọng nói lúc trước hát bài hát ru đến mức uyển chuyển du dương lại phá lệ quỷ dị lúc này vẫn nhỏ nhẹ như cũ:“Tiểu Nhị, ai khi dễ em vậy?”

Hoài Nhị ỉu xìu tựa vào trên người chị gái, không quên tình trạng thân thể của Tiểu Điệp, đại bộ phận khí lực vẫn là tại trên người chính mình: “Không có gì, chỉ là nghĩ không thông.”

“Nghĩ cái gì? Đầu óc em dùng không tốt, đến đây, để chị nghĩ giúp em.”

Hoài Nhị liếc mắt xem xét Hoài Tiểu Điệp một cái, xác nhận chị mình lại ngẫu nhiên xuất hiện tình trạng tinh thần bình thường, bình thường chị mình lúc này sẽ khôi phục khôn khéo vốn có, thật là lựa chọn tốt để giải quyết vấn đề khó xử lý.

“Chị, chị nói xem em có phải rất tệ hại hay không, mới chia tay Diệp Gia Thành liền cùng Lâm Cách Lôi 419, hiện tại lại…… tóm lại em hoàn toàn không muốn cùng Diệp Gia Thành hợp lại.” Lông mày Hoài Nhị xếp thành ba ngọn núi nhỏ: “Nhìn bộ dáng này của hắn, trong lòng em đặc biệt không thoải mái, nếu hắn có thể mất trí nhớ, quên mất em luôn thì tốt rồi.”

Hoài Tiểu Điệp trầm mặc, bàn tay gầy trơ xương phủ trên mái tóc ngắn mềm mại của Hoài Nhị, sau một lúc lâu mới mở miệng: “Vậy em thích Lâm Cách Lôi sao?”

Hoài Nhị đỏ mặt, nâng mặt nói: “Này nha, tạm thời…… thân thể anh ấy vẫn là rất thích.”

“Ừ, thích thì tốt.” Hoài Tiểu Điệp vỗ vỗ đầu Hoài Nhị, mỉm cười ôn nhu, khiến cô gái diện mạo vốn xuất sắc này thoạt nhìn phá lệ mĩ lệ, cô ôn nhu nói: “Chị thiêu hủy Diệp Gia Thành, em liền không cần phiền não nữa.”

“Gì?!”

“Yên tâm, đốt thành tro, không khó xử lý.”

“Không tốt lắm đâu? Em với hắn từng quen……”

“Nhưng Tiểu Nhị hiện tại không thích hắn.”

“Vậy cũng đúng…… Nhưng giết người tạo nghiệt, tạo nghiệt không tốt, ông bà đều nói như vậy.”

“Tạo nghiệt có vấn đề gì? Mọi người ai cũng tạo.”

Hoài Nhị nghĩ nghĩ, cũng hiểu được lý do này thật sự không đầy đủ, sau khi nhìn thấy tình hình thực tế của ‘Bộ trị liệu’, dù là đầu óc đơn giản như cậu cũng sẽ không tin tưởng nghiệp chướng cái gì, không thì cái nghiệt này nên chia ra tính trên đầu bao nhiêu người đây? Nhưng thực sự nên để chị gái đốt Diệp Gia Thành thành tro sao? Cậu cũng không vui, vì thế vắt hết tế bào não ít đến đáng thương của mình, tìm một lý do: “Như vậy cũng không thể đốt Diệp Gia Thành, bởi vì sẽ khiến bọn Trịnh đại thúc sợ, còn có bộ xương nhất định sẽ thét chói tai, rất ồn.”

“Ừm……” Hoài Tiểu Điệp nghiêm túc nghĩ nghĩ, tỉnh ngộ, ôn nhu vỗ vỗ con rối gỗ rách nát trong lòng, nói nhỏ: “Đúng vậy, sẽ làm Nhạc Nhạc sợ, không thể đốt…… Không thể đốt……”

Phỏng đoán chị mình lại không bình thường, Hoài Nhị cảm giác vấn đề này có thể kết thúc, mạng Diệp Gia Thành xem như được bảo vệ, nhưng quay đầu cũng chỉ nhìn thấy bóng dáng nước mắt tuôn trào của Diệp Gia Thành, rất nhanh trốn ra khỏi tàu ngầm, cậu sờ sờ đầu, rối rắm: “Chậc, không phải giữ lại được mạng nhỏ rồi sao, còn chạy cái gì mà chạy, sạch sẽ lưu loát!”

Trịnh Cái đang may vá đâm kim vào đầu ngón tay, máu phun ra lại tựa như không nhận thấy, lăng lăng trừng trừng nhìn hai chị em họ Hoài.

“Chuyên tâm một chút.” Hạo Trầm Thủy bất mãn liếc mắt trừng Trịnh Cái một cái, trầm giọng nhắc nhở: “Chú cũng muốn nhảy xuống biển giống Diệp Gia Thành như vậy đi?”

Trịnh Cái nghĩ đến cái mệnh lệnh ‘Trước hoàng hôn giao hàng’ của Lâm Cách Lôi, da đầu run lên, tự giác không có tư cách đồng tình Diệp Gia Thành, vùi đầu dốc sức làm việc.

Hạo Trầm Thủy thì không sao, chiếu cố chị em Hoài gia xem như các loại kỹ năng mọi thứ đều tinh, mà Trịnh Cái thêu thùa may vá không được tốt lắm, mười đầu ngón tay đều ép buộc tới mức không ra làm sao, cắn răng mím môi gắng gượng liều mạng, ông không muốn bởi vì vô dụng mà bị đoàn đội vứt bỏ, ông cũng không giống Diệp Gia Thành mạng tốt như vậy có Hoài Nhị lo, trừ bỏ ngẫu nhiên tinh thần bị thương, không làm việc cũng có thể có ăn.

Dưới sức ép của Lâm Cách Lôi, tới hoàng hôn, Quý Bách Dạ tìm được phương hướng, Triệu Binh Đường làm tốt cột buồm, buồm cũng may xong, cuối cùng dùng tới dây thừng leo núi, rốt cục có thể giương buồm rời bến.

Ánh nắng chói chang nơi chân trời dần dần tắt, gió đêm làm phồng lên cánh buồm màu sắc loang lổ, tàu ngầm rốt cục phá vỡ sóng biển, chậm rãi đi tới. Cuối cùng có thể giải quyết, nhóm nông nô vùng lên chỉ kém không hát rống lên, ôm nhau hoan hô, đương nhiên, hoan hô chỉ có nhị hóa đại thúc, người khác đều rất có tính cách, vờ thâm trầm tiếp tục thâm trầm, chơi tinh thần sa sút tiếp tục tinh thần sa sút.

Người lái do Lâm Cách Lôi đảm đương, anh cũng không phải mười hạng toàn năng, nhưng là anh từng chơi thuyền buồm, rõ ràng là người có tư cách nhất trong nhóm người này. Bản lĩnh phân biệt phương hướng bằng sao trời lúc chơi dã ngoại sinh tồn, hiện tại cũng phát huy tác dụng, tàu ngầm vững vàng theo phương hướng khô lâu tìm được đi tới.

Một đêm này, biển rộng tâm tình không sai, gió êm sóng lặng, nhưng ai cũng không có ý muốn ngủ, cho dù một đêm trước bị biển cả xấu tính ép buộc cả một đêm, cũng không cản được bọn họ tiếp tục không yên.

Rốt cục, lúc trời vừa hửng sáng, trên đường thẳng của mặt biển xuất hiện sóng gợn khác thường, mặt trời vừa lên, hào quang màu vàng nhạt chiếu sáng toàn bộ đường bờ biển đá núi lởm chởm, nhóm người này chưa từng gặp qua bờ biển mĩ lệ như vậy, quả thực là nữ thần trong cảm nhận, so với Athena còn có mị lực hơn.

Lâm Cách Lôi ra lệnh một tiếng, mấy nam nhân nhảy xuống nước, đẩy đuôi tàu ngầm, có mục tiêu thì dễ làm việc hơn, không lâu sau liền cập vào bờ biển.

Ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi cao mấy trượng, Lâm Cách Lôi cùng Triệu Binh Đường nhìn nhau, Hạo Trầm Thủy hiểu rõ nhướn mày.

“Tôi đi lên trước thăm dò.”

Lâm Cách Lôi nói, lập tức thi triển kỹ năng leo núi cường hãn của mình, tay không bám lên mỏm đá, động tác nhanh nhẹn lưu loát, không bao lâu liền leo lên một đoạn dài.

Triệu Binh Đường nhìn xem môi mím thành một đường thẳng tắp, đầy mặt ngưng trọng, tâm tình rất là phức tạp. Hắn hợp tác cùng nhóm người này bởi vì cộng đồng ích lợi, sau khi leo lên hết thảy sẽ khôi phục nguyên trạng, hắn là binh, mà những người này đều là…… Nếu đánh nhau chết sống, chính mình không có nửa phần thắng, Hạo Trầm Thủy sợ là chưa kịp đối phó liền bị ám toán, nữ nhân biết phun lửa ai muốn đi đối phó chứ, giá trị vũ lực? Lâm Cách Lôi đối phó không nổi, khô lâu không sợ đối phó, Hoài Nhị đầu nhị nhưng thân thủ một chút đều không kém cũng là một vấn đề, Diệp Gia Thành cùng Trịnh Cái đối phó cũng như không…… Càng nghĩ, vô luận đi bước nào cũng là nước cờ thua, chỉ có cầu thắng trong hiểm nguy — nhìn xem những người này có thật sự giữ lời hứa không khó xử chính mình hay không.

Tưởng tượng giãy dụa một phen, Lâm Cách Lôi đã tham dò xong nhảy trở xuống: “Chỗ này rất hoang vu, tạm thời không có phát hiện nguy hiểm, bên trên có một con đường mòn, phụ cận hẳn là có người ở.”

“Đi lên đi.” Hạo Trầm Thủy bảo mọi người đeo hành lý lên lưng.

Hôm qua lúc không có việc gì làm, mọi người không chịu tịch mịch đem mấy thứ này nọ bỏ vào trong túi, bây giờ vừa lúc có tác dụng. Mọi người nhanh chóng đeo phần của mình lên lưng, thậm chí ngay cả cột buồm cùng cánh buồm cũng mang theo, khô lâu ăn mặc theo kiểu đại hiệp khoe hàng trên lưng còn đeo mấy vĩ cá ướp muối, mà Hoài Tiểu Điệp thì do Lâm Cách Lôi thân thủ tốt nhất phụ trách, đoàn người chuẩn bị sắp xếp, ngay cả Diệp Gia Thành tinh thần sa sút một đường đều mắt lộ ra hung quang theo dõi đỉnh núi, phảng phất trước mắt dù là núi đao bắt gã trèo lên, gã cũng không chút do dự.

Lâm Cách Lôi ngẩng đầu lên, nhanh chóng trèo lên trên, đợi anh lên tới nơi, thả dây leo núi xuống, mọi người liền bắt đầu theo thứ tự bám dây thừng leo lên, tốn thời gian thật lâu, rốt cục toàn bộ leo lên. Triệu Binh Đường cùng Hoài Nhị thì không sao, trèo lên đến nơi vẫy vẫy tay thở một hơi là đủ rồi, số còn lại trên cơ bản cần phải nhờ ba tên có sức chiến đấu lôi kéo mới lên tới được, ngay cả như vậy, mấy nhân viên không chiến đấu này còn thở hổn hển tựa như lúc nào cũng có thể chết tới nơi vậy, ôm tim cả một buổi trên mặt mới có chút huyết sắc.

Đợi lấy lại sức xong, mọi người mới có tâm tình đánh giá bốn phía, chỉ thấy thảm cỏ xanh trải rộng, ở giữa có một con đường nhỏ bằng phẳng thông về phía rừng cây nhỏ cách đó không xa, thẳng vào chỗ âm u. Đất đen cùng mùi cỏ xanh tràn ngập trong mũi, khiến người ta có một loại cảm giác tựa như xuyên qua thời không, đối với người sinh trưởng tại khu cách ly, điều này thực mới mẻ, mà đối với những người sống ở xã hội hiện đại hoá cũng thế.

Nhóm người triệt để sửng sốt một hồi lâu, ý thức mới trở về, hơi chút điều chỉnh tâm tình, mới men theo đường mòn đi tới, không bao lâu liền nhìn đến đồng ruộng cùng nông trại thưa thớt, đều là cửa đóng chặt, chỉ có một nhà trên ống khói có khói bếp lượn lờ.

Hai mặt nhìn nhau, chống đỡ không được sự hấp dẫn của mùi cơm, mọi người ăn hải sản hơn hai tháng bước nhanh chạy tới chỗ mấy nông hộ. Đồng dạng là cửa nhà đóng chặt, nhưng mọi người đều không quản, chỉ để ý gõ cửa.

Tiếng vang “bang bang” đột ngột vang lên, có người xuyên qua cửa sổ cùng song sắt nhìn những người đứng ngoài cửa, nhìn thấy là vài người xứ khác ăn mặc có chút hở hang, đều có chút trố mắt.

Hạo Trầm Thủy đột nhiên thấp giọng dùng thanh âm chỉ vài người có thể nghe nói: “Cách cửa sổ, tôi không đọc được.”

Lâm Cách Lôi nghĩ nghĩ, ý bảo mọi người lui ra phía sau: “Cậu lưu lại, nói chuyện cho tốt với bọn họ.”

“…… Nói chuyện không được thì sao?” Hạo Trầm Thủy dường như không chút để ý nhận lấy ánh mắt đánh giá từ sau song sắt, thấp giọng hỏi.

“Vậy xem nắm đấm ai cứng.” Lâm Cách Lôi thản nhiên phát biểu tuyên ngôn cường đạo.

“Chậc.” Hạo Trầm Thủy chép miệng, lại lần nữa gõ vang cửa, cao giọng kêu: “Chào mọi người, chúng tôi là những người gặp tai nạn trên biển mới tới đây, xin hỏi có thể cho chúng tôi một chút thức ăn được không?”

Có lẽ là mấy tên đàn ông trần trụi thoạt nhìn không có uy hiếp quá lớn, lại có lẽ không có cảnh giác quá lớn đối với mấy người ngay cả quần áo cũng không có mà mặc như bọn họ, cửa rốt cục mở ra, một lão già cùng vài người trẻ tuổi mang súng săn phía sau.

“Các ngươi gặp tai nạn trên biển? Là từ bờ biển bên kia tới đây?” Lão già đánh giá tổ hợp vài thanh niên trẻ tuổi cùng một cô gái tuổi còn trẻ này.

Lão già lớn tuổi nhưng ánh mắt cũng không vẩn đục, ánh mắt bắn ra ánh sáng lợi hại, hẳn là lão lãnh đạo trong thôn này.

“Vâng.” Hạo Trầm Thủy gật đầu, y đọc không được tâm tư lão già, thậm chí những người sau lưng đó cũng vậy, tựa hồ có cái gì kỳ quái, y châm chước một lát mới tiếp tục nói: “Tàu ngầm nhỏ của chúng tôi phát sinh sự cố, chúng tôi mới tiến tới bên này.”

Lão già hơi trầm ngâm, mới ra hiệu tay súng tránh ra: “Vào đi.”

Hoài Nhị vẫn luôn tò mò đánh giá bốn phía đột nhiên nói: “Này, phía trước có cái hố to đó, các ngươi thật muốn đi vào hả?”

Hoài Nhị giống như là nhóc con đánh vỡ lời nói dối về bộ quần áo mới của hoàng đế, chỉ là một câu nói mang chút nghi hoặc, leng keng đánh vỡ sự bình thản trước mắt, chỉ thấy lão già vẫn là lão già, nhưng không ở trước mắt, mà là ở một phía sau một cái hố to sâu rộng chừng mấy mét, đang kinh hoàng trừng Hoài Nhị, tựa như nhìn thấy quỷ.

Mấy tay súng hoàn toàn tiêu thất, đổi thành một đám người bị buộc chặt trong góc tường, ánh mắt dại ra.

Những người đầu óc không tệ lập tức liền hiểu được, Lâm Cách Lôi càng là năng lực hành động tràn đầy, chân dài sải bước phóng qua hố sâu, tay bóp chặt yết hầu của lão già, ánh mắt lợi hại đâm thẳng vào lão: “Ông cũng là người năng lực đi ra từ khu cách ly?”

“Đúng rồi, tôi đọc tâm lão không được, có khả năng bởi vì không sai biệt lắm đều là phương diện tinh thần…… Có thể chế tạo ảo giác?” Hạo Trầm Thủy đáp lời.

Ánh mắt hoảng sợ của lão già hơi bình tĩnh lại, run run nói: “Ồ, thì ra cũng là từ khu cách ly, ai, sớm nói rõ ràng, nếu biết tôi liền không ra tay.”

“Đây là có chuyện gì?” Triệu Binh Đường nhìn những người tựa hồ còn đang lâm vào trong ảo giác, ngữ khí âm trầm.

“À.” Lão già sâu sắc cảm giác được Triệu Binh Đường tức giận, thoáng châm chước mới nói: “Tôi lên bờ ở gần đây, nhưng những người dân này muốn công kích tôi, cho nên liền hơi chút khống chế được bọn họ.”

“À ~” Hạo Trầm Thủy nheo mắt lại: “Chỉ có một mình ông lên bờ? Những người cùng thuyền khác đâu?”

“Đều rời đi này, chỉ có tôi quá già, đi không được.” Lão nhân bắt lấy cánh tay sắt như gọng kềm trên yết hầu, vẻ mặt đau khổ cầu xin tha thứ: “Buông ra đi, tôi không thở được.”

Lâm Cách Lôi rốt cục thả lão ra, nhưng cảnh giác không có buông, ánh mắt như dao cạo thẳng chú ý lão, khiến lão già tóc hoa râm này túa mồ hôi lạnh: “Nơi này là thôn quê, không có thứ gì, tôi làm chút đồ ăn, bưng tới cho các người, các ngươi ăn xong liền rời đi nơi này thế nào?”

“Còn bọn họ?” Triệu Binh Đường hỏi.

Lão già nghĩ nghĩ, mới nói: “Lúc tôi rời đi sẽ thả bọn họ.”

Bọn họ không hề nói gì, lần lượt vòng qua hố sâu vào trong phòng, khô lâu đưa cá muối cho lão già: “Quấy rầy, chút lễ vật nhỏ xin vui lòng nhận cho.”

Lão già nhìn quần áo người này khác hẳn với người thường, cũng không dám chậm trễ, vội vàng nhận lấy cá muối, bận rộn chùi mồ hôi, hô một tiếng về phía phòng bếp, một bác gái ánh mắt dại ra mang theo một bé gái cũng đồng dạng ánh mắt đờ đẫn đi ra, bưng tới một bàn thức ăn nông thôn.

Hạo Trầm Thủy lặng lẽ đánh giá Hoài Nhị, bởi vì ý nghĩ của người sau không đáng tin, y cũng không chủ động đi tra xét qua tư tưởng Hoài Nhị, nay tìm tòi, quả nhiên là cái gì đều không dò xét được, ra là vậy: “Xem ra mày cũng là năng lực phương diện tinh thần.”

“Vậy hả?” Hoài Nhị trợn tròn ánh mắt: “Đó là cái gì? Tao không biết mày suy nghĩ cái gì nha, cũng không khiến mọi người sinh ra ảo giác, vậy là cái gì?”

Hạo Trầm Thủy mặc một hồi, mới nói: “Nói không chừng tựa như cục đá, cái gì cũng không phải, vừa không có tác dụng với người khác, người khác cũng không có tác dụng đối với mày.”

“……Móa, yếu quá.” Hoài Nhị bĩu môi.

“Quá lợi hại liền không giống cậu.” Lâm Cách Lôi tiếp một câu, cánh tay lập tức bị người nào đó nhéo một cái, anh ngay cả một cọng lông mi cũng không nhúc nhích, ngược lại là người sau nhéo xong bị đau ngón tay, đang nghiến răng nghiến lợi.

Advertisements

12 thoughts on “MẠT THẾ: CHƯƠNG 16

      1. Một “người” mà cũng không phải là người =.= có cảnh “người” ấy đuổi theo bộ xương hồng chạy trên bờ biển, quỷ dị hết sức (_ _!!!)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s