Mạt thế

MẠT THẾ: CHƯƠNG 15

15

Đêm qua mới trải qua mưa rền gió dữ, hôm nay lại là trời trong nắng ấm, một bộ xương khô màu hồng phấn đang nằm trên đỉnh chóp tàu ngầm phơi nắng, nói một cách hoa mỹ là bổ sung chất vôi đi bắt cá làm thức ăn, chỉ chốc lát liền bị Hạo Trầm Thủy thuộc tầng lớp bóc lột buộc dây thừng đạp vào trong biển thật sự đi bắt cá.

“Tõm” một tiếng, một vòng nước bị khuấy động rất nhanh liền bị sóng biển che lấp.

Hoài Nhị một bên che bụng cười ha ha, một bên nâng súng lên bóp cò.

Đùng …… Đoàng……

Viên đạn đánh bay cái hộp thiết đang nhấp nhô theo sóng trên mặt biển, cái hộp đã muốn bị chà đạp chỗ lồi chỗ lõm văng ra càng xa trên mặt biển, ngay sau đó lại một viên đạn đánh bay nó, tiếp tục như thế, cái hộp tựa như một con bọ chét không an phận, càng nhảy càng xa.

Hoài Nhị rốt cục vừa lòng buông cây súng trong tay xuống, thả người nhảy vào trong nước, thân hình gầy gò phá vỡ sóng nước, nhanh chóng bơi về hướng cái hộp, không bao lâu liền nhặt cái bia ngắm duy nhất về, lúc này mới trèo lên tàu ngầm, dây thừng trói chặt Quý Bách Dạ đột nhiên rung rung có tần suất, đây là ám hiệu tỏ vẻ có thu hoạch, Hạo Trầm Thủy lập tức thu dây, Hoài Nhị cũng đi qua đi hỗ trợ, tuy rằng sức nặng của Quý Bách Dạ thật sự không bao nhiêu, căn bản không cần hai người thao tác.

Không bao lâu bộ xương màu hồng phấn trồi lên, cao hứng phấn chấn giơ cái túi phình phình trong tay lên, ồn ào: “Bội thu nè, mau tới nhìn một cái.”

Hoài Nhị cùng Hạo Trầm Thủy đi qua, khô lâu gấp không thể chờ, đã muốn mở gói to lấy chiến lợi phẩm ra khoe.

Hạo Trầm Thủy cầm theo một cái thau rửa mặt lấy ra từ tàu ngầm, chuẩn bị vận chuyển cá bắt được, nào biết bộ xương hồng đầu tiên lấy ra lại là một con bạch tuộc màu sắc sặc sỡ.

“Xem, thật đẹp nha.”

“Thật xinh đẹp.”

Hoài Nhị vươn tay muốn đi lấy, may mắn Hạo Trầm Thủy đúng lúc ngăn cậu lại.

“Đừng có sờ, thứ này có độc.”

“Không có nha.” Khô lâu cầm con bạch tuộc to cỡ bàn tay nhìn trái nhìn phải một cái: “Tui không phải không có việc gì nè.”

“Sát, anh là bộ xương đó biết không hả!” Hoài Nhị một bàn tay tát lệch đầu bộ xương khô.

Khô lâu bị đánh cho lảo đảo một cái, con bạch tuộc trong tay cũng thoát ra, tủm một tiếng nhảy trở lại trong nước, tìm được đường sống trong chỗ chết.

“A! Paul bé nhỏ của tui!” Mắt thấy bạch tuộc đã trốn mất không thấy bóng dáng, Quý Bách Dạ sờ sờ cái đầu lâu, chán nản cầm ra chiến lợi phẩm mới: “Cái này thì sao, có thể ăn không?”

Tay của bộ xương cầm ra một con tôm hùm lớn……

Ở tại khu cách ly, không thiếu nhất chính là hải sản, hai người tự nhiên là nhận thức tôm hùm, hương vị rất ngon, bọn họ liên tục gật đầu.

Tiếp khô lâu lại từ trong túi lấy ra một ít chiến lợi phẩm, rắn biển, cá đá cùng sứa cũng bị phóng sinh đi, còn sót lại mấy con cá thoạt nhìn ăn sẽ không chết người.

Cuối cùng khô lâu giũ giũ gói to, đổ ra một đoạn san hô tươi đẹp: “Đây là đồ sưu tập của tui.”

Hoài Nhị nhìn mẩu san hô màu đỏ tươi to cỡ ngón tay kia, cũng rất ngạc nhiên: “Ở đâu ra vậy?”

“Ở đáy biển đó, còn có nhiều màu hấp dẫn hơn, nhưng mà không có công cụ, lấy không được, nên chỉ bẻ một đoạn như vậy. Quý Bách Dạ nghĩ nghĩ, đem san hô đưa cho Hoài Nhị: “Cho cậu cái này, một hồi tui lại xuống dưới xem, lấy cái tốt hơn.”

Hoài Nhị vừa muốn tiếp nhận san hô, lại bị Hạo Trầm Thủy vẫn luôn trầm mặc đoạt lấy, làm hai người hoảng sợ.

“Làm sao? Cái này cũng có độc sao?” Hoài Nhị ngạc nhiên hỏi.

“Không có khả năng, tui cầm cũng không có việc gì mà!” Quý Bách Dạ lại lần nữa cường điệu.

“Có điểm tự giác mình là bộ xương khô được không!” Hoài Nhị lại phun tào.

“Ờ, cũng đúng.” Quý Bách Dạ gãi cái ót bóng loáng cười giã lã hai tiếng, hỏi tiếp: “Vậy A Thủy cầm không sao hả?”

“Đúng vậy, A Thủy, mày cầm không có gì hả?”

Hạo Trầm Thủy hung hăng liếc trắng mắt hai tên nhị hóa này, hai vị trước mặt này, một con khô lâu không thể đọc tâm, một tên không có giá trị đọc tâm, nhưng có một số việc y cần phải nhanh chóng chứng thực, y vội vàng đứng ở lối vào gọi Lâm Cách Lôi.

Đêm qua mưa rền gió dữ càn quét cả một buổi tối, cho đến hừng đông, cũng chỉ có Lâm Cách Lôi cường hãn có thể trong thời điểm đó xuyên thấu qua kính tiềm vọng mà canh gác, hơn nữa là chỉnh chỉnh một đêm, giờ này anh đang nhắm mắt dưỡng thần. Nghe được tiếng la của Hạo Trầm Thủy, anh xoay người ngồi dậy, không có chút chần chờ nhảy ra tàu ngầm, thân trên tinh tráng không mặc áo, dưới ánh mặt trời tựa như thần mặt trời trong thần thoại Hy Lạp vậy, rất đủ mị lực.

Hoài Nhị nhìn xem thẳng nuốt nước miếng, khô lâu kéo ống tay áo giúp cậu chùi chùi, miễn cho cậu bị Hạo Trầm Thủy trừng chết.

Tiếng gọi của Hạo Trầm Thủy cũng hấp dẫn những người khác đến đây, Trịnh Cái là một trong số đó, đại thúc trong mấy ngày này đã hơi chút giảm béo nhảy ra tàu ngầm, không hề thở gấp, thân mình xương cốt cường tráng không thiếu, mặt khác còn có kỹ thuật binh Triệu Binh Đường cũng theo sau đuổi tới, chỉ có Hoài Tiểu Điệp ôm lấy búp bê gỗ khẽ hát ru cùng Diệp Gia Thành ngày càng tiều tụy còn ở lại trong khoang thuyền.

“Chuyện gì?” Lâm Cách Lôi thu tay lại trừng mắt nhìn Hạo Trầm Thủy, phát hiện người sau đang trắng mắt liếc Hoài Nhị, lông mi anh giật giật, vươn tay vớt vợ mình đang chịu khi dễ lại kẹp dưới nách.

Hoài Nhị bị kẹp như vậy, vấn đề thân thể cao thấp để ý nhất bị chọc ra, nhất thời tức giận đến ngứa răng, khuỷu tay hung hăng nhắm xương sườn Lâm Cách Lôi thụi tới, người sau vươn tay bắt lấy cái khuỷu tay không an phận, nhắm ngay ma huyệt (huyệt trên tay, khi bị điểm sẽ cảm thấy tê liệt) nhéo một trận, nhéo thẳng tới toàn bộ tay của Hoài Nhị đều tê rớt, vừa đau vừa tức nghiến răng trào nước mắt.

Triệu Binh Đường không nhiều tâm tư đùa giỡn như bọn họ, lập tức chú ý tới đoạn san hô trong tay Hạo Trầm Thủy, nhất thời kinh hãi: “Cái này làm sao lấy được vậy?!”

Hạo Trầm Thủy nhìn Hoài Nhị bị Lâm Cách Lôi gắt gao khống chế, đang đắm chìm trong cảm xúc đau xót cho sự bất hạnh của bạn mình, tức tên nhóc này không biết phản kháng, nghe câu hỏi liên quan tới đoạn san hô của Triệu Binh Đường, mới nhớ tới chính sự, nhất thời thầm mắng chính mình…… Đã ở chung hơn hai mươi năm rồi, tư tưởng vậy mà còn dễ dàng bị Hoài Nhị dắt đi, thật sự không ra làm sao.

Sau khi tự suy ngẫm, Hạo Trầm Thủy nhanh chóng điều chỉnh tâm tình, đem đoạn san hô đưa tới giữa mọi người, để mọi người thấy rõ ràng: “Là bộ xương lấy được, tại đáy biển.”

“……”

Não bộ của mấy tên nhị hóa tồn tại chỉ như cơ quan tất yếu phải có mà không dùng như vật thể có năng lực tự hỏi, có thể bỏ qua, nhưng ba nam nhân khác đều ngừng thở, phảng phất sợ hãi thở ra sẽ thổi bay mất đoạn san hô nho nhỏ này.

“Cậu nói, tại đáy biển?” Lâm Cách Lôi quay sang, lấy ngữ khí khảo vấn tàn nhẫn hỏi Quý Bách Dạ.

Không có người hoài nghi, nếu khô lâu dám ở lúc này thừa nước đục thả câu, nghênh đón sẽ là một lần tháo dỡ trùng tổ.

Quý Bách Dạ cũng không dám lấy thân thể của chính mình làm tiền đặt cược, vội vàng trả lời: “Đúng vậy, đáy biển, sao vậy?”

Hoài Nhị nhìn Lâm Cách Lôi giống như sẽ thi bạo với bạn tốt của mình, vội vàng ra tiếng trợ trận: “Đúng đúng, là đáy biển, bộ xương sẽ không gạt người đâu, anh xem anh ấy cũng giống tui, cũng là loại hình không có đầu óc đi gạt người.”

“Đúng, tui thề, tui không có đầu óc.” Để gia tăng độ đáng tin, khô lâu đem ngón trỏ chọc vào trong hốc mắt tối om của mình khuấy khuấy, lời lẽ chính nghĩa nói: “Thật sự không có.”

Trịnh Cái thốt ra tiếng lòng: “Cự tuyệt ác ý bán manh!”

“Bán manh là cái gì?” Hoài Nhị hỏi.

“Có thể ăn không?” Khô lâu hỏi.

“Câm miệng.”

Miệng vàng của Triệu lão đại mở ra, nhóm nhị hóa im lặng, Trịnh Cái lau mồ hôi trên trán, thực may mắn không cần giải thích cho hai tên kia cái gì gọi là ‘Bán manh’.

“Vừa rồi dây thừng thả hết sao?” Lâm Cách Lôi liếc mắt nhìn dây thừng dùng để trói mồi câu Quý Bách Dạ kia, biểu tình nghiêm túc, nhưng mồ hôi chảy xuống trên thái dương có thể biểu hiện ra tâm tình giờ phút này của anh căn bản không bình tĩnh như bề ngoài.

“Không có.” Hạo Trầm Thủy di chuyển tầm mắt lên dây thừng, dây thừng tìm thấy từ trong tàu ngầm này cũng không ngắn, nhưng nếu có thể đụng tới đáy biển, như vậy…… nước biển trở nên nông hơn.

Triệu Binh Đường đột nhiên ngẩng đầu nhìn chim biển trên bầu trời: “Nước biển nông hơn, còn có chim biển xuất hiện nhiều hơn…… Vậy phụ cận khẳng định có lục địa.”

Lâm Cách Lôi cũng cùng chung quan điểm này, nhưng phụ cận này, đến tột cùng gần bao nhiêu? Ít nhất phóng tầm mắt nhìn lại vẫn là biển rộng mờ mịt, không ai có thể đủ cam đoan khoảng cách lục địa còn có bao nhiêu xa. Lâm Cách Lôi trầm ngâm một lát, mọi người im lặng đợi đáp án của anh, trải qua hơn hai tháng bồng bềnh trên biển này, Lâm Cách Lôi nghiễm nhiên đã trở thành người ra quyết sách của tiểu đoàn đội, sự tình đều nhìn anh an bài, mà Lâm Cách Lôi cũng rất có phong phạm đội trưởng, vừa không độc hành độc đoán, duy trì mọi người nói ra chủ ý rồi tổng kết lại, cũng rất biết phân phối tài nguyên.

Trải qua tự hỏi ngắn ngủi, trong lòng Lâm Cách Lôi đã có quyết định, đầu tiên hỏi Triệu Binh Đường: “Thứ tôi bảo anh làm đâu?”

Triệu Binh Đường âm thầm đánh giá một phen, mới trả lời: “Cột buồm đã làm tốt không sai biệt lắm, tài liệu còn lại chỉ đủ làm bốn cái mái chèo, hiện tại bắt đầu đẩy nhanh tốc độ, phỏng chừng tối nay có thể hoàn thành.”

“Trước hoàng hôn làm cho xong.” Lâm Cách Lôi hạ mệnh lệnh.

“Ừ.” Triệu Binh Đường cũng không nói năng rườm rà, xoay người nhảy trở lại trong tàu ngầm làm việc.

Chỉ cần có thể trở về trên đất bằng, cái gì cũng được.

Lâm Cách Lôi đột nhiên hỏi Hạo Trầm Thủy: “Cậu có thể đọc tâm chim biển không?”

“……” Hạo Trầm Thủy lạnh mặt nói: “Anh đây là đang nói tới tiếng chim sao?”

Lâm Cách Lôi cũng trưng mặt than nói với y: “Thôi, đi may buồm lại, trước hoàng hôn làm xong.”

Hạo Trầm Thủy mặt không chút thay đổi mang theo Trịnh Cái cùng đi may buồm.

Đúng vậy, bọn họ cũng không chuẩn bị ngồi chờ chết, trong thời gian đầu, bọn họ dưới tình huống không phá hư kết cấu chủ yếu của tàu ngầm cố gắng sưu tập công cụ hữu dụng, nếu động cơ sửa chữa không tốt, bọn họ đã nghĩ tới biện pháp nguyên thủy…… sức người cùng sức gió, cho nên bọn họ cần buồm cùng mái chèo, hơn nữa tài nguyên của bọn họ rất hữu hạn, mấy thứ này đều cần phải linh hoạt, nhưng tháo dỡ xếp lại là yêu cầu cơ bản nhất.

Cột buồm chủ yếu do Triệu Binh Đường tinh thông thủ công nhất phụ trách, những người khác phụ trách may buồm, thứ này dùng hết quần áo trong rương của Quý Bách Dạ cùng thân áo, ống quần của mọi người, hiện tại trừ bỏ một thân xiêm y của Hoài Tiểu Điệp còn nguyên, toàn thân trên dưới của các nam nhân chỉ còn một cái quần cộc tứ giác, gần như trần trụi.

Không thể tưởng được bắt đầu chỉ là một quyết định được ăn cả ngã về không hôm nay lại nghênh đón khả năng xoay chuyển mới, Lâm Cách Lôi không khỏi cho khô lâu một ánh mắt tán thưởng, người sau bị nhìn có chút lâng lâng, khô lâu tự giác lập công lớn nâng đầu lên 45 độ, chờ được tán thưởng bằng lời.

“Làm tốt lắm, cậu hiện tại lặn trở lại đáy biển cho tôi, sau đó tìm ra phương hướng có địa thế tương đối cao, nếu cậu làm không được, hôm nay liền nhảy vào nồi hầm canh đi.”

“Hiu hiu! Tui muốn kiện anh ngược đãi khô lâu!”

“Tui đây đâu? Tui phải làm cái gì?” Hoài Nhị chỉ mũi mình hỏi.

Lâm Cách Lôi cầm lấy súng lục cùng hộp thiết ném trên nắp đậy tàu ngầm đưa cho Hoài Nhị: “Đi chiếu cố chị cậu, Triệu Binh Đường chỗ đó khả năng cần hàn nối, cậu tận lực khiến cô ấy làm được.”

“Được.” Hoài Nhị ba bước thành hai bước đi vào trong tàu ngầm, phía sau truyền đến tiếng rơi xuống nước, quay đầu liền nhìn thấy thân ảnh đứng thẳng dưới ánh mặt trời của Lâm Cách Lôi, anh đang nghiêm túc nhìn mặt nước bị khuấy động, bộ dáng chuyên chú thập phần mê người.

Hoài Nhị nhìn một hồi lâu mới nhảy vào trong tàu ngầm, đi đến bên người chị mình.

Diệp Gia Thành lui ở trong góc giống như chú ý tới Hoài Nhị đến, tựa như đây là điều duy nhất gã chú ý tới, tinh thần gã càng ngày càng sa sút cũng không có bởi vì tin tức tốt mà tâm tình thoải mái một ít, miệng lẩm bà lẩm bẩm phảng phất là ‘Hy vọng càng nhiều thất vọng càng lớn’ linh tinh.

Hoài Nhị chỉ liếc mắt nhìn gã một cái liền dời tầm mắt, ngồi bên cạnh Hoài Tiểu Điệp chống mặt ngẩn người.

Advertisements

One thought on “MẠT THẾ: CHƯƠNG 15

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s