MTCQSCTT

MẠT THẾ: CHƯƠNG 14

14.

 

Những người trong tàu ngầm hai ba ngày trước lại được sống trong cuộc sống bình thường, ít nhất là cuộc sống mà bọn họ từng quen thuộc, không ai lường trước được biến thiên lại tới nhanh như vậy, còn con mẹ nó nhanh hơn cả lật sách, thượng đế có đôi khi hay thay đổi hơn cả phụ nữ.

 

Tựa như hôm nay, Hoài Nhị thật tình phun ra một câu: “Thượng đế tới tháng hả?”

 

Mọi người đờ đẫn, lúc này cho dù cái sự nhị của Hoài Nhị cũng vô pháp khiến cho thần kinh cứng ngắc của bọn họ co rút, thử hỏi bọn họ có thể nào không cứng ngắc? Cơ quan thúc đẩy của tàu ngầm đột nhiên bị hỏng, dây điện bên trong hoàn toàn đứt đoạn, nếu không phải Triệu Binh Đường vẫn ngụy trang điều khiển tàu đúng lúc chú ý tới, phản ứng nhanh chóng làm cho tàu ngầm nổi lên mặt nước, bọn họ phỏng chừng đã nghẹn chết trong lòng biển.

 

Đối mặt biển rộng mênh mang, ngay cả nội tâm bọn họ cũng chỉ còn dư lại ba chữ… hố cha rồi.

 

“Hiện tại làm sao bây giờ?” Bộ xương khô đặt câu hỏi, chỉ thẳng Lâm Cách Lôi, Triệu Binh Đường cùng Hạo Trầm Thủy ba người có đầy đủ khí chất của tầng lớp lãnh đạo: “Tui có thể không ăn không uống không chết cũng không có thịt cho mấy người ăn, thật không sao cả, nhưng các người phải tìm đường sống nha.”

Mấy ánh mắt tựa như đèn pha tập trung trên người bộ xương khô, giờ phút này bọn họ thầm nghĩ cột đá vào thứ này xong thả chìm vào biển rộng, đợi trải qua ngàn ngàn vạn vạn năm, sau khi khối đại lục di động thành lục địa, xem có ai sẽ phát hiện một bộ xương người hóa thạch màu hồng phấn hay không.

 

Bên trong tàu ngầm bởi vì mất điện mà đình chỉ chiếu sáng cùng cung ứng điều hòa, bọn họ đều tụ lại xung quanh một cái khe hở có chút ánh nắng xuyên thấu qua, thương lượng kế hoạch tương lai.

 

Ánh mắt Hạo Trầm Thủy dạo qua một vòng, bất luận ý tưởng mọi người như thế nào, y phải khiến đoàn người biết một chuyện: “Đồng tâm hiệp lực.”

 

Đúng vậy, bọn họ hiện giờ ngồi chung trên một con thuyền, vô luận trong lòng có ý tưởng cá nhân gì đều phải bỏ xuống.

 

“Tôi lặn xuống nước cũng được, nếu là vấn đề thức ăn, có thể thử cá nướng.” Lâm Cách Lôi bình tĩnh như trước, cho dù đối mặt với tương lai mờ mịt, nhưng nhân sinh của anh trải qua quá nhiều hiểm ác hơn nữa nhiều lần dạo qua quỷ môn quan, khiến anh trên phương diện thừa nhận sợ hãi cùng khó khăn gì đó, năng lực tương đối cao. Trong lòng Lâm Cách Lôi có quyết định, anh chơi trò chơi sinh tồn đã quá thành thạo quen tay rồi, vì thế nhanh chóng bố trí: “Công cụ còn lại của chúng ta không ít, muốn lấy đồ ăn nước uống từ trong nước biển cũng không khó khăn, đây là tàu ngầm, không sợ gặp gỡ loại cá cỡ lớn, cho dù gặp được gió to sóng lớn cũng không đến mức đắm, về phần duy tu tàu ngầm…”

 

“Tôi đến thử xem đi.” Triệu Binh Đường nói: “Phương diện máy móc tôi làm được, nhưng tàu ngầm… là lần đầu tiên tôi sửa chữa.”

 

“Ừ, có cái gì cần hỗ trợ, tui đều có thể.” Hoài Nhị quyết đoán vỗ ngực: “Dạy tui là được, chỉ cần không phải chuyện cần động não, tui đều có thể ra tay.”

 

“Hắn nói chính là lời nói thật.” Hạo Trầm Thủy gia tăng tin tưởng cho mọi người đang trầm mặc.

 

Quần chúng trầm mặc…

 

“Tiểu Điệp có thể hỗ trợ nấu nước.” Hạo Trầm Thủy lại nhìn nhìn Diệp Gia Thành cùng Trịnh Cái, rồi sau đó nói: “Chúng ta cứ làm hết mọi chuyện trong khả năng cho phép đi, nhưng là năng lực bắt tay vào làm của chúng ta đều không được tốt lắm.”

 

“Vậy làm chút việc vặt vãnh.” Lâm Cách Lôi nhìn về phía Quý Bách Dạ đang ngồi bàng quan, hơi trầm ngâm nói: “Mọi người đi lấy tất cả dây thừng lại đây, ngày mai cột thứ không chết này vứt xuống nước đi bắt cá.”

 

“Cái gì?!” Khuôn mặt phấn hồng của bộ xương có chút tái mét: “Anh không thể như vậy, tui muốn tố cáo anh ngược đãi bộ xương khô!”

 

“Có luật này sao?” Hoài Nhị hoang mang gãi ót hỏi bạn thân từ nhỏ.

 

Hạo Trầm Thủy bình tĩnh nói: “Ngoan, ít động não nhiều làm việc.”

 

“Được rồi.” Hoài Nhị quyết định không rối rắm, cũng như việc cậu còn chưa biết rõ ràng bản thân có bị biến dị gì không nhưng không hề lo lắng suy nghĩ vậy, dù sao nên biết sớm muộn gì cũng sẽ biết.

 

Lâm Cách Lôi không để ý tới bộ xương khô kêu gào, ngữ khí bình thản tuyên bố: “Chú ý, kết quả thu hoạch của các người quyết định lượng thức ăn của các người, kéo nó cho tốt, đừng để nó biến thành thứ trôi lềnh bềnh không rõ.”

 

“Oa a! Anh không thể như vậy.” Bộ xương nhào về phía phần tử bạo lực, người sau là một kẻ không hề có thương tiếc, một tay nắm bộ xương vung dính lên vách tường.

 

Hoài Nhị đã từng nhận được chỗ tốt từ Quý Bách Dạ, rất có nghĩa khí mà gỡ bộ xương khô từ trên vách tường xuống, ôm lấy bộ xương khô đang thương tâm nước mắt ròng ròng, vỗ vỗ cột sống nó an ủi: “Đừng thương tâm, dù sao anh sẽ không chết, nhúng nhúng nước thôi mà, không bị cá lớn một ngụm nuốt luôn là tốt rồi.”

 

Quý Bách Dạ khóc càng thương tâm: “Ô ô ô… Tui không muốn, tui không muốn bị cá lớn ăn luôn, tui không muốn bị ngâm nước muối, lỡ ngâm phai màu thì làm sao bây giờ?”

 

Bỏ qua một hai tên nhị hóa đang tâm tình bên kia không nói, Diệp Gia Thành cùng Trịnh Cái càng lo lắng dựa vào mấy cái thứ không đáng tin này có thể bắt được cá không, chỉ là lý luận cùng Lâm Cách Lôi hữu dụng sao? Đáp án là tuyệt đối vô dụng.

 

Nghĩ đến tình huống có thể đói bụng, bọn họ ngay cả miệng đều trở nên đắng chát.

 

Ngày đầu tiên, ngày thứ hai, ngày thứ ba…

 

Đã qua nửa tháng, vẫn không thấy bóng dáng lục địa, bọn họ không có kinh nghiệm hàng hải phong phú, không dựa vào dụng cụ căn bản tìm không ra lục địa, mặt khác động cơ tàu ngầm thủy chung không có sửa tốt, cho dù Triệu Binh Đường mỗi ngày đều sửa chữa, cố gắng sửa chữa, kết quả trạng thái sửa chữa vẫn luôn duy trì ở mức đang tiến hành, cho nên bọn họ thậm chí ngay cả năng lực quyết định phương hướng đi tới cũng không có, tựa như một cái chai trôi lềnh bềnh trên biển, chỉ có thể chờ đợi một ngày bị sóng biển đẩy vào bờ cát.

 

Lâm Cách Lôi quả nhiên là tay bắt cá cừ khôi, cho dù công cụ hữu hạn, nhưng chỉ bằng một cây lao bắt cá tự cải tạo, mỗi ngày thu hoạch cũng không sai, chỉ là thỏa mãn dạ dày của mọi người cũng không dễ dàng, anh chỉ có thể cam đoan chính mình, bà xã Hoài Nhị cùng người chủ yếu phụ trách chế tác đồ ăn nước uống Hoài Tiểu Điệp ba người không đói bụng, những người khác chỉ phải ăn đồ còn thừa lại, cho dù có thêm tên bắt cá tay mơ là Hoài Nhị cùng Triệu Binh Đường hữu tình giúp trợ, nhưng cá nhỏ mà hai người bọn họ bắt được miễn cưỡng chỉ có thể nuôi sống một con mèo con, như muối bỏ biển căn bản không làm nên chuyện gì.

 

Vừa mới bắt đầu bộ xương khô bắt không được cá, sau lại một lời của Hoài Nhị bừng tỉnh nó.

 

Đám người Hạo Trầm Thủy đời này đều quên không được câu nói kia của Hoài Nhị, nhờ câu nói kia, bọn họ đói bụng ba ngày, rốt cục ăn được một bữa no.

 

Lúc ấy bộ xương khô nhìn thấy người đói nằm đầy tàu ngầm, cũng thấy thẹn trong lòng, Hoài Nhị vốn nghĩ muốn đem phần của mình chia cho bọn họ một ít, nhưng Lâm Cách Lôi không cho, cậu cũng thực áy náy, vì thế hai nhị hóa sầu mi khổ kiểm tương đối buồn rầu. Đương nhiên, bộ xương khô không có mi với mặt, nhưng mà cái đầu của bộ xương khô khi đó chính là một màu khổ bức.

 

Cũng không có ai mong chờ bọn hắn có thể nghĩ ra biện pháp, chỉ có thể nửa chết nửa sống lay lắt qua ngày, chờ đói chết.

 

Khi đó, Hoài Nhị đột nhiên nói ra một câu thay đổi vận mệnh: “Anh không phải diễn viên sao? Diễn một cái tĩnh vật để cá tiếp cận anh rồi bắt lấy, rất khó sao?”

 

Vì thế, linh hồn siêu sao của bộ xương khô thức tỉnh, đôi mắt …. ờm, hốc mắt nó lóe sáng, rồi sau đó bộ xương khô mỗi lần xuống nước đều oa oa kêu to nhảy lên nhảy xuống rốt cục thành công giả chết, lột xác thành kẻ bắt cá vĩ đại, bảo vệ ấm no cho mọi người.

 

Mấy tên đàn ông đói khát cơ hồ muốn quỳ xuống hôn chân Hoài Nhị.

 

Như thế hơn mười ngày, thể trọng mọi người không có giảm xuống quá rõ ràng nữa, ăn no ngủ đủ, còn có lửa để sưởi ấm nấu nướng, cho dù trên biển mưa gió khó lường, gặp gỡ bão gì gì đó, cũng chỉ là ở trong tàu ngầm chơi tàu hải tặc, té rách miếng da gì đó, không có nguy hiểm cho an toàn thân thể con người, sinh tồn còn mạnh hơn cả Robinson.

 

Hôm nay lại là một buổi tối an tĩnh, Triệu Binh Đường làm tổ trong tàu ngầm sửa chữa động cơ, Hạo Trầm Thủy chiếu cố Hoài Tiểu Điệp, Diệp Gia Thành canh gác lúc giữa trưa bị nắng chiếu váng đầu, Trịnh Cái nhắm mắt dưỡng thần, Lâm Cách Lôi canh gác trên đỉnh chóp lộ ra ngoài mặt nước của tàu ngầm, Hoài Nhị cầm một tấm chăn đi ra khoang thuyền, đi qua: “Chia cho anh một nửa?”

 

Bởi vì tài nguyên hữu hạn, hai người phải xài chung một phần, Tiểu Điệp độc hưởng một phần, những người khác tự tổ đội, mà tài nguyên xài chung của Lâm Cách Lôi cùng Hoài Nhị, chính là chăn giữ ấm.

 

“Không lạnh.” Lâm Cách Lôi thấp giọng nói, kỳ thật nói không lạnh đó là gạt người, nhưng so với mai phục trong băng tuyết một ngày một đêm, gió biển thổi tới thổi lui thật sự là trò trẻ con, cũng liền không thèm để ý.

 

“Thôi đi, sao không lạnh được.” Hoài Nhị không nhiều lời đem nửa tấm chăn khoác lên người Lâm Cách Lôi, cùng anh ghé vào một chỗ, nhìn sóng biến lấp lánh trước mặt, nửa điểm cũng không thua sao trời, trôi bồng bềnh trên biển như thế này, giống như du lịch biển sao, lại như đặt mình trong mộng cảnh. Hoài Nhị từ trước đến nay không là kẻ có chất văn nghệ, nhưng dưới không khí đậm chất văn nghệ này, không khỏi sinh ra một ít nghi vấn: “Ai, tui thật sự nghĩ không ra, điều kiện của anh cũng không kém nha, ngày đó vì cái gì để tui nhào tới, anh cũng không phải đẩy không ra.”

 

Lâm Cách Lôi mới kéo chăn xong, nghe vấn đề như thế, quả thực là bị hù sửng sốt, anh không thể tưởng được Hoài Nhị có thể hỏi cái loại vấn đề này, thế nhưng nghĩ lại đây là Hoài Nhị, một chút cũng không kinh ngạc.

 

Nhìn nhìn Hoài Nhị, lại ngẫm lại tình hình đêm hôm đó, Lâm Cách Lôi vậy mà cũng có chút mơ hồ.

 

Xác thực, ngày nào đó anh ở quán bar tìm kiếm mục tiêu thu hoạch tình báo, mà con ma men Hoài Nhị chính là một trong những lựa chọn tốt nhất. Kế hoạch ban đầu của anh là mang người đi, sau đó dùng hết mọi biện pháp thu hoạch tình báo, nhưng kết quả lại ở trên giường mây mưa một trận, hoàn toàn quên chính sự, thậm chí phóng đãng đến hừng đông, mệt tới mức ngủ luôn.

 

Vì sao nhỉ? Lâm Cách Lôi nghiêm túc hỏi chính mình, nhưng mà duy nhất nhớ rõ là đôi mắt mờ sương sau khi say rượu kia, phủ một tầng hơi nước mỏng manh, một màu đen tinh khiết sâu thẳm dị thường quyến rũ, làm anh si mê… điên cuồng tựa như uống phải thuốc.

 

“Đại khái bởi vì cậu đủ dâm đãng.”

 

“Dâm đãng em gái anh á!” Hoài Nhị hung hăng bấu lưng Lâm Cách Lôi.

 

Thái dương Lâm Cách Lôi hơi hơi giật giật, sét đánh không kịp bưng tai mà đẩy ngã kẻ tập kích, gặm cắn cái miệng kia một trận.

 

Chờ bọn họ ngồi xuống trở lại, đều thở hổn hển.

 

Hoài Nhị nghĩ nghĩ, vấn đề này không thể tiếp tục, bằng không một hồi quần lót bị gió biển thổi bay hoặc là rơi xuống biển rồi bị cá heo ngậm bơi mất làm sao bây giờ? Cho nên cậu quyết định không lại câu dẫn… Câu dẫn em gái ngươi! Dù sao sẽ không tiếp tục hỏi nguyên nhân 419, trái lại quan tâm một ít chuyện phấn khích.

 

“Lâm Cách Lôi, tuy rằng anh rất bạo lực, nhưng mà bộ dáng bạo lực của anh lại đẹp trai ngây người, dạy tui dùng súng được không?” Hoài Nhị chớp chớp đôi mắt đầy ánh sao thỉnh cầu nói.

 

Lâm Cách Lôi bình tĩnh nói: “Dùng súng cái gì, ngoan ngoãn nằm úp sấp là tốt rồi.”

 

“Xí, anh có thể bớt đáng khinh không?!” Hoài Nhị lại đấm Lâm Cách Lôi một chút, hai tay từ sau thắt lưng lấy ra hai thanh súng lục, cười hắc hắc không ngừng: “Bởi vì vấn đề thời gian, tui đã chuẩn bị tốt cho anh rồi, dạy tui đi… Ít nhất gặp được tang thi, cũng có thể tự bảo vệ mình a, đừng nói bị cắn sẽ không biến thành tang thi, vậy càng không xong, vạn nhất bọn họ hận tui không bị biến thành tang thigặm tui chỉ còn xương cốt không thì làm sao bây giờ? Anh có thể tưởng tượng chuyện hôn môi với Quý Bách Dạ sao?”

 

“…” Lâm Cách Lôi xoa xoa thái dương đang đau nhoi nhói, liếc nhìn Hoài Nhị vì đạt được mục đích mà đem Quý Bách Dạ ra làm bia, dựa vào hít sâu áp chế xúc động muốn đặt người lên đầu gối đánh mông một chút, than nhẹ: “Được rồi, tôi trước tiên dạy cậu tư thế dùng súng.”

 

“Yeah!” Hoài Nhị hưng phấn mà nhảy qua, chụt một cái hôn lên mặt Lâm Cách Lôi, vì tránh cho diễn ra một vòng đấu súng, đáng được ăn mừng chính là, sau đó quần lót của cậu không có mất tích.

Advertisements

One thought on “MẠT THẾ: CHƯƠNG 14

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s