MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 82

82

 

【 Trong hang ngầm 】

 

Mãi cho đến khi hội họp với đám người thường ở trong hang động, nhóm dị năng giả cũng không có gặp một con tang thi nào.

 

Thành thạo tiến lên, thổ hệ dị năng giả chia thành hai nhóm. Một nhóm đi phía trước nhất, dọc theo đường đi gặp được đường rẽ chỗ ngoặc, trước tiên bị bọn họ lấp kín. Một nhóm khác thì bọc hậu cuối đoàn, bọn họ một bên tiến lên, một bên phá hủy con đường phía sau.

 

Cho dù mặt đối mặt với tang thi, cũng tốt hơn bị trước sau trái phải giáp công.

 

Hiện giờ tang thi đại khái cũng đã xâm nhập vào lòng đất, bắt đầu truy tìm tung tích bọn họ. Nhưng mà cách lúc bị tìm được còn một đoạn thời gian, khoảng thời gian này rốt cuộc dài bao nhiêu, ai cũng không biết. Duy nhất có thể xác định chính là, thừa dịp nguy cơ còn chưa ập xuống, chạy càng xa càng tốt.

Trong hang động lớn, người thường của tụ cư vốn đã chờ đợi trong hoàn cảnh đầy áp lực một thời gian dài. Khi nhìn thấy nhóm dị năng giả hoàn hảo không tổn hao gì tìm đến, cũng không nhịn được lộ ra vẻ mặt may mắn kích động —— hay là, hay là sự tình cũng không có nghiêm trọng như bọn họ nghĩ? Ngươi xem, không có ai bị thương, không có dấu vết chiến đấu!

 

Nhưng bọn họ đồng thời cũng nghi hoặc, dưới tình trạng bị bao vây, nhóm dị năng giả làm thế nào có thể toàn thân trở ra?

 

Bạch Bàn Tử tổ chức kỷ luật trong hang động, lúc này thấy Tạ Mặc Hiên đến đây, nhanh chóng tiếp đón: “Tạ lão đại, tình huống thế nào?”

 

Tạ Mặc Hiên chỉ ra hướng ngoài động: “Đường đến đã bị xóa.”

 

“Hàng vạn tang thi truy tìm chúng ta trong lòng đất.” Giọng nói anh rất lớn, không chỉ nói cho một mình Bạch Bàn Tử nghe, mà báo cho tất cả mọi người trong hang động: “Kế tiếp chuyện duy nhất chúng ta phải làm, chính là chạy trốn.”

 

Đám người lại trở nên xao động, sắc mặt mới thả lỏng lại biến xám trắng.

 

Tại sao có thể như vậy?!

 

Vạn. . . . . . hàng vạn. . . . . .

 

Ánh mắt lợi hại như chim ưng của Tạ Mặc Hiên nhìn quanh đám người hoảng loạn: “Dị năng giả sẽ cố gắng anh dũng chiến đấu, giết ra một con đường, nhưng sẽ không phân ra chút tinh lực dư thừa nào để bảo vệ một kẻ liên lụy. Mỗi người tự thu thập lại cảm xúc của bản thân, tự cố gắng hết sức mà đuổi kịp.”

 

Anh không cho mọi người trong hang động một chút thời gian giảm xóc, ngữ khí lạnh lùng lại mạnh mẽ không để cho phản bác: “Đội ngũ sẽ không bởi vì một hai người chậm chạp mà giảm tốc độ, hiểu chưa?”

 

Trong đám người có người phát ra tiếng khóc thút thít bi thương, có lẽ vì tình trạng tuyệt vọng này, lại có lẽ vì sự yếu đuối vô lực của bản thân.

 

Quý Hùng đứng ở phía sau anh nhỏ giọng nói thầm: “Bình thường trpng lúc này, người lãnh đạo nên nhiệt huyết một phen, tuyên ngôn cái gì không vứt bỏ không buông tha chứ lị? Khích lệ ý chí chiến đấu linh tinh gì đó của mọi người đúng hem?”

 

Tạ Mặc Hiên lãnh đạm liếc y: “Giá trị của dị năng giả đối với tụ cư, lớn xa so với người thường. Lấy mạng dị năng giả đổi lấy người thường sao?”

 

Quý Hùng sờ sờ mấy nhúm râu ria trên cằm, nhìn bóng dáng Tạ Mặc Hiên đi qua bố trí đội hình, vô lực nhún vai: “Phân tích này cũng quá trắng ra đi, sẽ kéo tiểu nhân ghen ghét thù hận đó nhe. Một người lớn như vậy, sao lại không hiểu gì về nghệ thuật ngôn ngữ vậy nè?”

 

Nhưng người hơi chút hiểu biết về quẫn cảnh bọn họ phải đối mặt hiện giờ, đều sẽ lý giải cho hành động của Tạ Mặc Hiên. Lần trốn chạy này không biết sẽ kéo dài bao lâu, nếu dị năng giả lấy mạng đi bảo hộ người thường, vậy sẽ chỉ khiến cho chiến lực của đội ngũ càng ngày càng thấp, đến cuối cùng, chỉ còn một con đường chết.

 

Tuy rằng mới nghe thì thực tàn khốc, nhưng người thường không có giá trị vũ lực, trong một lần nguy cơ này, đích xác không có giá trị.

 

Nói rõ một lần, cũng tránh cho lòng người nào đó còn tồn tại ảo tưởng không thực tế. Kẻ ỷ lại vào kẻ khác, thường thường chịu khổ trước hết.

 

Ở bên kia, Tạ Mặc Hiên cùng cùng mọi người đang nhanh chóng an bài hình thức tiến lên của đội ngũ.

 

Đồng dạng là thổ hệ dị năng giả một trước một sau, phía trước phụ trách phong tỏa ngã rẽ, phía sau phụ trách phá huỷ đường lui.

 

Lại lấy tiểu đội săn bắn trong lòng đất làm đơn vị cơ sở, thay phiên ở phía trước tác chiến cùng tang thi xuất hiện, giết ra một con đường. Mỗi mười phút thay phiên một lần, tiểu đội tiền tuyến lui ra sau nghỉ ngơi, để một tiểu đội khác tiến lên tiếp nhận chiến đấu.

 

Mà việc nhặt tinh hạch cũng do dị năng giả đang nghỉ ngơi hoàn thành. Lấy lời của Cao Tư để nói, chính là tiểu đội tác chiến chỉ tập trung giết không quản chôn, bước qua xác tang thi đi về phía trước là được. Loại chuyện đào tinh hạch từ tang thi đã ngã xuống này, liền giao cho người phía sau bọn họ.

 

Về phần người thường, tự nhiên là đứng ở cuối nhất của đội ngũ. Theo lý thuyết thì, đó là nơi an toàn nhất.

 

Đội ngũ tác chiến hình thành trong khoảng thời gian ngắn nhất, Tạ Mặc Hiên cùng mấy người Lăng Thanh đảm đương nhóm đầu tiên, đứng ở đầu đội ngũ.

 

Mặt Tạ Mặc Hiên hướng về mọi người, ánh mắt bình tĩnh: “Có lẽ mọi người sẽ nghi ngờ, chúng ta chạy trốn làm sao mới tính là kết thúc, chẳng lẽ trong tương lai, phải ngày ngày đêm đêm đều đối mặt với tang thi đuổi giết bao vây?”

 

“Con đường tuyệt vọng như vậy, không phải để chúng ta đi.” Anh nói, “Sở dĩ chúng ta đi trên con đường này, là bởi vì phía trước có hi vọng.”

 

Anh vươn tay chỉ về phía Diêu Kiến Dân cùng Sở Thần đứng cuối đội ngũ: “Phía trước có tụ cư của bọn họ, bọn họ đã phía người từ phía bên kia, đi về bên này. Vừa đi, vừa giống như chúng ta vậy, chặn hết tất cả các ngã rẽ trên đường, khiến cho con đường thông đến tụ cư bọn họ này, trở thành duy nhất.”

 

“Nói cách khác, chúng ta chỉ cần hội hợp cùng đội người kia, lại hủy diệt con đường phía sau, tang thi có thấy cũng đuổi không kịp đến đây.” Thạch Lỗi tiếp tục lời nói của Tạ Mặc Hiên, thanh âm như sấm rền, “Chúng ta nhiều nhất chỉ cần kiên trì nửa tháng, các huynh đệ!”

 

“Ngao!”

 

“Xuất phát.” Tạ Mặc Hiên bước ra một bước, hai chữ phát ra vô cùng khí phách.

 

Nhưng mà không phải tâm lý năng lực thừa nhận của mỗi người đều tốt như bọn Hạ Phi.

 

Tụ cư từng là trụ cột tâm lý của bọn họ giờ phút này đã không còn, dưới nguy cơ khiến người tuyệt vọng, tinh thần bọn họ dao động kịch liệt, cơ hồ tiến đến gần như hỏng mất.

 

Người thường sợ hãi gần như hỏng mất, mà nhóm dị năng giả, bởi vì áp lực lớn lao cùng sợ hãi, cảm xúc đè nén bị bắn ngược lại, sinh ra cảm giác hưng phấn vặn vẹo, điên cuồng gần như hỏng mất, như là bị tiêm vào một lượng lớn thuốc kích thích, cảm xúc phấn khích mà khẩn trương.

 

Nếu là bọn họ vẫn duy trì loại trạng thái tinh thần này, nói không chừng chưa đợi đến gặp được tang thi, người đã suy sụp mất.

 

Đội ngũ men theo sông mà đi, tiếng nước ầm ầm của sông ngầm xao động bên tai, nhiễu loạn tâm thần người khác.

 

Trên đường tiến lên, dần dần bắt đầu có tang thi xuất hiện, thế nhưng trước mắt chỉ có rải rác mấy con, trước khi chúng nó kêu gào, triệu tập càng nhiều đồng bọn, đã bị sét đánh chết hoặc bị kiếm chẻ đôi.

 

Một đường coi như thuận lợi, đại đội ngũ tang thi cũng không xuất hiện. Tạ Mặc Hiên dưới chân nện bước như bay, mày lại nhíu càng lúc càng chặt.

 

Theo ngọn lửa chiến đấu dấy lên, cảm giác căng thẳng trong đội ngũ tựa hồ đã tiến gần cực hạn. Giống như giây tiếp theo, tất cả mọi người sẽ không sợ chết lao ra chiến đấu vậy.

 

Đội ngũ cần cảnh giác, cũng không cần loại phấn khích vặn vẹo này.

 

Tiếp tục như vậy không được!

 

Đội ngũ cần một lần hạ nhiệt độ.

 

Tạ Mặc Hiên nhanh chóng suy nghĩ các loại phương pháp có khả năng, nhưng mà loại chuyện thao túng tình cảm con người này, tựa hồ chỉ có thể giao cho lão già điên làm. Nhưng mà dị năng của lão già điên cần nhìn vào mắt của từng người một, bọn họ hiện giờ không có thời gian để lão già điên đối diện từng người từng người một?

 

Nhưng mà trong lúc đang đau khổ suy tư, một dải hào quang xanh biếc êm dịu lẫn vào ánh sáng trắng nhu hòa của nguyên thạch, đến từ phía sau, cái lồng ôn nhu hạ xuống, tựa như phủ thêm cho người ta một tầng áo mỏng biếc xanh.

 

Tối tăm phiền nhiễu, cảm giác nguy cơ bức bách trong lòng, nháy mắt đều thối lui, tựa như có dòng nước suối trong xanh cọ rửa tâm tinh, nỗi lòng được làn gió dịu nhẹ thổi tan u uất, khiến cho tinh thần lâm vào chấn động, thanh tỉnh mà bình thản. Tạ Mặc Hiên giật mình, bản thân đã lâu chưa có cảm giác tâm bình khí hòa như vậy.

 

Hao quang màu xanh biếc chỉ trong một cái chớp mắt, nháy mắt đến, lại nháy mắt đi.

 

Nhưng mà chỉ với một cái chớp mắt, cũng đủ khiến lòng người trầm tĩnh bình thản trở lại. Giống như một gáo nước lạnh giội lên than củi nóng rực, rốt cuộc khiến than củi nóng bỏng đỏ lên hạ nhiệt độ xuống.

 

Cũng may mắn là chỉ một cái chớp mắt, nếu thời gian dài thêm chút nữa, như vậy cho dù trong lòng bọn hắn đều biết giờ phút này bản thân đang trong hiểm cảnh, đại khái cũng sẽ mất hết ý chí chiến đấu, cười ha ha nâng không nổi một chút ý niệm đánh đánh giết giết trong đầu. Thật sự là kinh khủng!

 

Tạ Mặc Hiên theo bản năng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy nam nhân tuấn mỹ lười nhác phía sau đội ngũ phất phất tay với anh, trắng trợn thừa nhận đây là chuyện tốt hắn làm.

 

Hạ Phi?!

 

Dị năng giả hệ thể chất cái con khỉ! Nam nhân này quả nhiên không đơn giản như vậy!

 

Tạ Mặc Hiên bị Hạ Phi đầy miệng quái lực dị năng lừa gạt cho qua mặt không chút thay đổi xoay đầu, một tia sét đánh vào con chim trỉ xông ra ở phía trước.

 

Thế nhưng lúc này đây, cho dù là bị lừa, lại vẫn cảm thấy được cao hứng.

 

Ánh mắt Tạ Mặc Hiên sáng ngời, loại dị năng này, tuyệt đối không phải loại thể chất, cũng không giống loại nguyên tố—— đội ngũ bọn họ, lại nhiều ra một gã dị năng giả hệ năng lượng! Có thể chiết xuất năng lượng tinh hạch, dị năng giả hệ năng lượng!

 

“Chiêu mới vừa rồi. . . . . .” Lâm Linh ngơ ngác thì thào.

 

Mấy người bên cạnh Hạ Phi, chính mắt nhìn trong tay Hạ Phi nổi lên dải ánh sáng xanh mỏng như cánh ve, sau đó cảm nhận được bình thản trong nháy mắt kia.

 

Hạ Phi bị Tạ Mặc Hiên dùng ánh mắt đông lạnh một lần, nhịn không được cười: “Sau khi dị năng tiến cấp, hiện tại có thể không cần môi giới, trực tiếp đem dị năng phủ lên trên thân người khác.” Quả nhiên, dị năng ở thời điểm tiến lên cấp ba vất vả như vậy, là bởi vì cấp ba là một bước ngoặc mấu chốt sao? Lượng biến dẫn đến chất biến.

 

“Trạng thái mới vừa rồi, gọi là Bình thản.” Hạ Phi không nhanh không chậm phổ cập cho nhóc con tò mò, “Tác dụng giống như trà hoa cúc vậy, thanh nhiệt giải độc.”

 

“A.” Không hiểu lắm, nhưng cảm giác rất lợi hại?

 

Mấy người phía sau tự nhiên cũng thấy được động tác của Hạ Phi.

 

Diêu Kiến Dân cùng Sở Thần tiến lên, ánh mắt quỷ dị nhìn hắn chằm chằm: “Dị năng giả hệ năng lượng?”

 

Hạ Phi cười tủm tỉm gật đầu, giờ phút này đã không tất yếu giấu diếm nữa. Dọc theo đường đi nhóm dị năng giả cần một lượng lớn năng lượng tinh hạch, một mình lão già điên, còn một bó tuổi to, không có hắn hỗ trợ chiết xuất tinh hạch, tuyệt đối làm không xuể.

 

“Sư huynh!” Hai người trăm miệng một lời gọi.

 

Hạ Phi chớp chớp mắt: “Hai người gọi tôi?”

 

Sở Thần đỡ kính mắt: “Lúc trước An lão sư đồng ý cho tôi cùng Tiểu Diêu theo thầy học tập.”

 

Đôi mắt hoa đào ngập nước của Diêu Kiến Dân nhìn Hạ Phi: “Sư huynh, về sau thỉnh chiếu cố nhiều hơn.”

 

Hạ Phi gãi gãi cằm, nghiêm trang gật đầu: “Đương nhiên đương nhiên.” Trong mắt hắn mang cười, lão già điên quả nhiên không buông tha bất cứ cơ hôi nào có thể truyền thừa tri thức của lão. Không chút tàng tư kiến thức, cũng chỉ có lão già điên chân chính chuyên chú nghiên cứu mới có thể làm được thôi.

 

“Sư huynh, trong tay anh nắm cái gì vậy?” Diêu Kiến Dân tò mò xem xét cái cây thật lớn, hắn biến Mục Nhạn Hành là dị năng hệ thực vật, nhưng vì sao phải chế tạo một gốc cây lớn đến như vậy để kéo đi chứ? Không ngại phiền sao? Hay đây là vũ khí chung cực gì đó?

 

“Bảo tàng.” Hạ Phi ôn nhu cười.

 

Phải thừa dịp đại đội ngũ tang thi còn chưa tới, lén lúc nổi lửa nấu cơm cho bọn Mục Nhạn Hành mới được! Chiến đấu sau này, thực lực càng mạnh, an toàn mới bảo đảm càng cao. Phải biết rằng, dù chỉ bị tang thi cào thương một chút, người cũng sẽ bị lây nhiễm.

 

Nhưng mà kế hoạch cản không nổi biến hóa.

 

Khi Hạ Phi khiêng gốc cây lên vai trong ánh mắt kinh ngạc của mấy người bên cạnh, tính toán lặng yên không một tiếng động bắt đầu chiết xuất năng lượng, một tiếng tang thi gào rống rốt cuộc vang lên trong hang động. Ngay sau đó, liên tiếp từng tiếng gào rống âm trầm vang vọng trong không gian nhỏ hẹp.

 

Người phía sau tập trung nhìn lại phía trước, thoáng chốc căng thẳng thân mình ——ngã rẽ phía trước, một số lượng lớn tang thi dũng mãnh tràn ra. Lúc này đây số lượng tuy không nhiều lắm, nhưng không có khả năng giải quyết toàn bộ trong nháy mắt.

 

Điện thiểm lôi minh (sấm rền chớp giật) kiếm khí tung hoành, trong mấy hơi thở, một sóng tang thi này ngã xuống trong hang động. Mà cái ngã rẽ kia, dưới năng lực của thổ hệ dị năng giả, nhanh chóng “mọc ra”, giống mấy cái ngã rẽ trước, bị khép kín lại.

 

Đội ngũ nhanh chóng vượt qua chỗ kia, thổ hệ dị năng giả ở phía sau, hoàn toàn ngăn chặn lại đường.

 

Nhưng tâm mỗi người chẳng những không buông xuống, ngược lại càng thêm co quắp.

 

—— tang thi phát ra tín hiệu cho đồng bọn chúng nó, không bao lâu, tang thi tại thế giới dưới lòng đất sẽ hội tụ đến chỗ này bao vây tiễu trừ bọn họ.

 

Một cuộc chiến đấu miễn cưỡng không thể tránh được!

 

Nhưng mà cho dù làm tốt chuẩn bị tâm lý, nhưng khi tang thi như thủy triều từ phía trước nhanh nhẹn vọt tới, trong lòng mỗi người đều có một nháy mắt tuyệt vọng. Đương nhiên, rất nhanh, ý chí cầu sinh mãnh liệt liền đè ép tuyệt vọng xuống, trong mắt chỉ còn tâm huyết và kiên nghị tử chiến đến cùng.

 

Đường lui đã tuyệt, chỉ có chiến!

 

“Ngã rẽ cách nơi này hai trăm thước!” Một gã thổ hệ dị năng giả cao giọng gào thét, “Giết qua đi, che cửa động lại!”

 

Chỉ cần phong kín ngã rẽ, liền ngăn chặn được đường tiến của một sóng tang thi này!

 

Trong hang động tối đen ánh sáng như tuyết trắng của lôi điện lóe ra khi mờ khi tỏ.

 

Tiếng gió vùn vụt theo phương hướng trường kiếm vung lên phá không mà đi.

 

Từ tay Cao Thăng trào ra ngập trời hồng thủy, xoáy nước thoát ra thẳng tắp đánh về phía trước.

 

Bọn họ lần này, mạnh mẽ khiến đội ngũ chạy được về trước hơn trăm mét.

 

“Thật là lợi hại.” Cao Tư thuộc tiểu đội của Hạ Phi, anh siết chặt tay, cộng đồng quang vinh hưng phấn nói, “Tiểu đội đi xa quả nhiên không giống bình thường!”

 

Nhưng mà tựa hồ đã nhận ra ý đồ của nhân loại, tang thi tràn ra từ ngã rẽ càng ngày càng nhiều, nhồi chặt con đường phía trước, rít gào đánh về phía đội ngũ.

 

Bọn chúng từ đỉnh đầu, hai bên sườn, hành động tự nhiên mà nhanh nhẹn.

 

Mọi người lại tuyệt vọng phát hiện một sự thật —— phương thức dẫm đạp lên thi thể đồng bạn để tiến lên của tang thi, khiến cho đội ngũ thứ nhất ở tiền phương khó có thể hoàn toàn ngăn chặn. Luôn có một hai con cá lọt lưới, sau khi tránh đi thi thể đồng bọn, lướt qua tiểu đội chiến đấu đầu tiên.

 

Con tang thi thứ nhất lướt qua đội ngũ chiến đấu của Tạ Mặc Hiên, từ trên đỉnh đầu trực tiếp tấn công vào giữa đội ngũ.

 

Đại khái là bị biến cố đột ngột này kinh sợ trong chớp mắt, khi con tang thi kia ập đến, tên dị năng giả phía dưới nó không kịp cho ra một chút phản ứng nào, chỉ ngẩn ngơ nhìn móng tay tối đen của con tang thi trong chớp mắt tới trước mặt, đồng tử hoảng sợ phóng to.

 

Đồng bạn bên cạnh gã nhảy vọt lên, một quyền đánh nát đầu tang thi.

 

Nhưng vẫn chậm một giây.

 

Cái trán gã bị móng tay sắc bén cắt qua một vết thương nho nhỏ, máu màu đỏ tươi chậm rãi rỉ ra. Sắc mặt gã lúc này tái nhợt đáng sợ, khiến miệng vết thương càng thêm đỏ tươi ướt át.

 

“Tôi. . . . . . Tôi bị thương. . . . . .” Gã như bệnh thần kinh sờ sờ máu trên trán, nhếch môi như khóc lại như cười, nhìn về phía đồng bạn của gã, “Tôi bị tang thi. . . . . . cào bị thương. . . . . .”

 

Ánh mắt đồng bạn gã phức tạp nhìn vết thương trên trán gã, một chân đạp nát đầu tang thi đã ngã xuống đất.

 

“Cậu ráng sống sót.” Khóe miệng gã giật giật như run rẩy, lại không nhiều thêm một chữ, sau đó xoay người chạy nhanh về phía trước.

 

Bị cào thương, bị lây nhiễm, biến thành tang thi —— gã không muốn như vậy.

 

“Dù cho chết, tao cũng phải kéo theo đàn chó chết chúng mày!” Gã đỏ mắt hung tợn mắng, tựa hồ như bệnh tâm thần, lúc lao ra khỏi đội ngũ, toàn thân bốc lên ngọn lửa nóng hừng hực, như một hỏa cầu bốc cháy hừng hực, hung hăng đánh vào đàn tang thi.

 

Hỏa cầu kia bùng nổ ánh sáng trong đàn tang thi, xem như thiêu đốt hết sinh mạng gã.

 

Một bước, hai bước, ba bước. . . . . .

 

Hỏa cầu càng ngày càng tới gần ngã rẽ, tựa như một bức tường lửa, ngăn tang thi tại phía bên kia. Hễ muốn xuyên qua tường lửa, toàn bộ đều bị ngọn lửa thiêu đốt thành tro tàn.

 

“Bịt kín ngã rẽ!” Tạ Mặc Hiên quyết đoán hạ mệnh lệnh, khiến cho nhóm thổ hệ dị năng giả đang khiếp sợ sững sờ phục hồi lại tinh thần, đi tới vài bước, bàn tay run rầy ấn lên tường đá.

 

“Ngã rẽ đã bịt kín!”

 

Mà giờ khắc này, hỏa cầu sáng ngời đã ảm đạm xuống rồi. Người trong hỏa cầu ngửa mặt rồi ngã xuống, ngực đã không còn phập phồng, Giây tiếp theo, tang thi còn sót lại trong hang động mất đi ngăn cản, huơ cánh tay đánh về phía này, hoàn toàn che phủ thân hình người nọ.

 

“Giết chúng nó!” Mọi người rống giận.

 

Tang thi còn sót lại trong hang động trong sự phẫn nộ của mọi người, bị giết không còn một mảnh.

 

Trầm mặc mà nhanh chóng đào tinh hạch ra. Đội hữu đã chết đi được một hỏa hệ dị năng giả khác đốt thành tro tàn.

 

Nhìn khuôn mặt vì sợ hãi cùng phẫn nộ mà vặn vẹo biến mất trong ngọn lửa, trong lòng mỗi người như thiếu mất thứ gì, rồi lại thêm cái gì đó.

 

Bọn họ rốt cục ý thức được, hàm nghĩa tàn khốc phía sau chạy trối chết.

 

Người đầu tiên tử vong xảy ra đột ngột như thế, thời gian ngắn ngủi không đến một phút đồng hồ, lại khiến tâm khảm mỗi một người, họa một nét mực thật đậm, nặng trịch, mang theo mùi máu tươi không may mắn.

 

Vì vậy tử vong, chính là một cái mở đầu.

 

Sinh mệnh mất đi, chỉ vừa mới bắt đầu.

 

Một cái ngã rẽ bị ngăn chặn, phía trước còn có vô số ngã rẽ, tùy thời có thể trào ra sát khí trí mạng.

Advertisements

12 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 82

  1. :))))) ta cảm thấy con ngưu đường này cần chết ngay lập tức :))))) thật vô nghĩa khi tha cho nó mà ko đuổi tận giết tuyệt, mong Hạ Phi sẽ hối hận :))))

    1. Ngưu Ngưu sống dai lắm, còn cưới cả vợ sinh cả con nữa (●´∀`)ノ♡ Đừng ghét thằng nhỏ, em nó chỉ hành động theo bản năng thôi, em nó mà chết rồi làm sao có con, vợ của con em nó phải làm thế lào TT^TT

  2. từ lúc dính chưởng mà đắm đuối Hạ Phi mỹ nhân, mình bỏ hết một ngày đêm đọc liên tục hết truyện ở nhà bạn, ức quá mò luôn QT đọc, đọc một lèo tới khi hết vẫn k tin đc là nó hết rồi T^T, truyện nhiều tình tiết bất ngờ ghê, đặc biệt là của lâm linh, thương lâm linh muốn chết luôn, khúc sau lại thấy cp của lâm linh dễ thương, con gái chỉ mong lấy được thằng chồng ngoan như vầy là mừng hết lớn =))))), đẹp nhất là couple chính k phải bàn tới nữa (*quắn quéo* nói về công thụ trong đây chắc ra nguyên sớ ).
    Mình nghe bạn nói Al cũng có couple mà banh mắt ra soi tới cuối truyện, end rồi cũng hổng thấy, ngoại truyện cũng hông nốt???? có nghĩ tới chã lẽ nào là sư phụ của ảnh, nhưng mà cũng chã soi ra tí hint nào ‘__’. thế rúc cục là ai vậy bạn?

    1. Al có 1 phần riêng: Nghịch tập ba! Thực vật quân. Hạ Phi với Mục Mục lâu lâu cũng đi ngang qua góp chút vui ^_^ Thân phận người ấy của Al cũng rất bất ngờ, lúc đầu bản thân mình cũng nghĩ Al với Lâm Linh ai dè….ai cũng có nơi có chốn hết.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s