Mạt thế

MẠT THẾ: CHƯƠNG 11

Chương 11

 

Tàu ngầm rời cứ điểm không bao lâu, cứ điểm liền va chạm vào lục địa, đủ thấy bọn họ lúc ấy cũng cách lục địa không xa lắm, cũng bởi vì như thế, bọn họ không thể mạo hiểm đỗ tàu ở cạnh gần chỗ va chạm, nếu làm thế có khả năng rất lớn bọn họ vừa đỗ lại liền tiến vào phạm vi truy nã, bất hạnh trở thành ba ba trong rọ.

 

Cho nên, bọn họ vẫn ở lại trong tàu ngầm, vẫn chờ đợi bến đỗ.

 

Trói binh sĩ cùng bộ xương lại rồi, còn lại đều là ‘Người một nhà’, hành trình kế tiếp cũng có vẻ thoải mái. Đương nhiên, thoải mái chỉ có những người không hiểu chuyện, tỷ như tổ nhị hóa gồm bộ xương cùng Hoài Nhị, hoặc là tổ ngủ Hoài Tiểu Điệp, lại thí dụ như tổ mù tịt Trịnh Cái… vân vân. (Diệp Gia Thành: Vân vân cái gì! Má nó! )

Nhóm binh sĩ rất bất an, Lâm Cách Lôi rất bất an, Hạo Trầm Thủy cũng rất bất an.

 

Bất an của Hạo Trầm Thủy đến từ tin tức có được sau khi đọc tâm những người này, hiện giờ bọn họ thậm chí không biết điểm đến ở đâu, tàu ngầm thực tiên tiến không sai, có bản đồ định vị vệ tinh toàn cầu không sai, nhưng mà nguyên nhân chính là vì như thế, bọn họ phải chặt đứt những thiết bị có thể có quan hệ với vệ tinh, bởi vì chiếc tàu ngầm bọn họ đoạt được thuộc về quân đội, nếu lúc này còn dùng vệ tinh quân đội, vậy không phải là tự đâm đầu vào chỗ chết sao? Cho nên Lâm Cách Lôi tắt đi thiết bị cứ phát ra tín hiệu SOS về phía vệ tinh của binh sĩ, cũng đồng nghĩa với việc bọn họ sẽ hoàn toàn mất đi phương hướng giữa muôn trùng hải dương.

 

Kết cục của bọn họ có thể rất không xong, có lẽ là lúc ăn hết tất cả thức ăn, nhiên liệu cũng khô kiệt trở thành những kẻ phiêu bạt đáng thương, phải dùng tài nguyên hữu hạn bắt cá ăn no bụng, hơn nữa có khả năng cuối cùng dạt vào đảo hoang, diễn một vở Robinson phiêu lưu ký năm 2033.

 

Hai binh sĩ quân đội, một bộ xương, một nhị hóa, một cô gái bệnh tâm thần biết phun lửa, một chàng trai âm u biết đọc tâm, hai người qua đường giáp, một phần tử bạo lực… Có cái gì thương tâm không dậy nổi hơn cái tổ hợp Robinson như vậy không?

 

Nhưng mà cho dù bọn họ nhíu chặt mày tràn ngập vẻ u sầu, có một số người vẫn cứ sống rất thoải mái, thí dụ như cái bộ xương màu hồng phấn phát hiện mình tạm thời không nguy hiểm đến sinh mệnh đang dùng chất giọng tươi đẹp của nó mà hát nghêu ngao kia.

 

‘Tình yêu không phải anh muốn bán, muốn mua là có thể bán, để em nhìn thấu kẻ si tâm không xứng có chân ái…’

 

Cái chân xương còn gõ nhịp nữa chứ.

 

Hoài Nhị giống như bị giai điệu này tác động, hừ giọng theo, ngũ âm không được đầy đủ của cậu trực tiếp tạo thành thương tổn mang tính hủy diệt cho lỗ tai của mọi người, nhưng mà bộ xương không có lỗ tai, nó còn thực thân mật hòa âm gõ nhịp cùng Hoài Nhị, vui quên trời quên đất.

 

Diệp Gia Thành vốn muốn bảo Hoài Nhị câm miệng, tựa như quá khứ rất nhiều lần Hoài Nhị hát, chỉ cần gã bảo đừng hát, Hoài Nhị sẽ câm miệng, nhưng hiện tại gã chỉ đổi lại một nắm đấm huơ huơ trước mặt. Tình yêu một khi rạn nứt, sẽ nhìn thấy rất nhiều sự thật tàn khốc sao? Diệp Gia Thành lần thứ hai lâm vào nhà tù hối hận, đắm chìm trong sương mù không thể tự thoát ra.

 

Trịnh Cái thấy Diệp Gia Thành ngay cả ý muốn cắt cổ đều có, chú già thiện tâm không thể nhìn người trẻ tuổi sa đọa, cố nén thống khổ ma âm xuyên tai cố gắng khuyên bảo Diệp Gia Thành.

 

Lâm Cách Lôi cảm giác cái lỗ tai có thể thừa nhận âm thanh lửa đạn đinh tai nhức óc trên chiến trường của anh, cũng vì ma âm mà hỏng mất, anh trừng mắt liếc mắt nhìn Hạo Trầm Thủy tương đối bình tĩnh một cái, hy vọng người này tỏ thái độ, đáng tiếc người sau trải qua nhiều năm tẩy luyện, đã có lực miễn dịch nhất định với ma âm, một bộ dáng thản nhiên không đếm xỉa đến.

 

Vì thế, Lâm Cách Lôi dùng ánh mắt sắc như dao xẻo Hạo Trầm Thủy một cái, nhanh chóng loại bỏ tài nguyên không thể dùng, cuối cùng tìm ra đối sách: “Hoài Nhị, chị cậu cũng bị ồn tỉnh.”

 

Hạo Trầm Thủy nhìn thoáng qua Hoài Tiểu Điệp vẫn đang ngủ say, ném cho Lâm Cách Lôi một ánh mắt khinh bỉ.

 

Muốn hỏi người quan trọng nhất đối với Hoài Nhị là ai? Tự nhiên là Hoài Tiểu Điệp không sai, cho nên Lâm Cách Lôi vừa nói xong, Hoài Nhị liền câm miệng, đồng thời quý ông bộ xương cũng ngậm miệng lại, hơn nữa lộ ra biểu tình áy náy… Cho dù nó hoàn toàn không có da mặt, nhưng… cứ coi là như vậy đi.

 

Lâm Cách Lôi có suy tính của chính mình, anh quyết định nói chuyện với Hạo Trầm Thủy, anh bảo Hạo Trầm Thủy đến một góc cách xa những người khác, nói thẳng.

 

“Chúng ta giao dịch đi, tôi cần sự trợ giúp của cậu, còn cậu muốn cái gì?”

 

Nếu đối phương biết thuật đọc tâm, những lời thừa thãi căn bản không cần.

 

Hạo Trầm Thủy cũng thực tán thưởng sự dứt khoát của Lâm Cách Lôi, liền không vòng vo: “Bảo đảm sự an toàn của tôi cùng chị em họ Hoài, đây là điều kiện của tôi, chỉ cần anh làm được, tôi cũng sẽ hợp tác.”

 

Đối với bọn họ chưa bao giờ rời khỏi khu cách ly hơn nữa tồn tại không ít vấn đề, một leader có năng lực là cần thiết, Hạo Trầm Thủy lựa chọn Lâm Cách Lôi người tựa hồ rất để tâm tới Hoài Nhị, chính là nhìn trúng năng lực của anh.

 

Lâm Cách Lôi không có tốn nhiều thời gian suy xét, anh từ trước đến nay không phải người có thừa lòng thương cảm hay ý thức đạo đức quá mạnh mẽ, anh có năng lực, nếu cần thiết anh thậm chí có thể buông tha cho bất luận kẻ nào ở nơi này, một mình hành động, trong đó bao gồm cả Hoài Nhị, tuy rằng anh rất chú ý tới Hoài Nhị, nhưng lúc tất yếu cũng không phải không thể buông tha. Nhưng, tình huống hiện tại có thay đổi, trừ bỏ tang thi, còn có người biến dị. Anh vừa mới lĩnh hội được cái loại cường đại này từ trên người Hoài Tiểu Điệp, anh chưa bao giờ từng có cảm giác nguy cơ quá mãnh liệt như vậy, cho dù lúc lẻn vào nước J chấp hành nhiệm vụ bị đám lãnh đạo điên tế bào toàn thân đều chạm khắc của nước J nhốt vào phòng khí độc cũng chưa từng có.

 

Lâm Cách Lôi nghĩ, anh không hẳn sẽ lại gặp phải người biến dị đáng sợ, nhưng cũng không tuyệt đối, trở thành đồng minh cùng Hoài Tiểu Điệp rất có lợi đối với tương lai, mà Hoài Nhị là người duy nhất có thể khống chế cô ta, cũng cần thiết, Hạo Trầm Thủy cũng rất hữu dụng, cho nên…

 

“Hợp tác vui vẻ.”

 

Hạo Trầm Thủy thoáng chần chờ, mới nắm lấy bàn tay vươn ra của Lâm Cách Lôi, cũng chỉ là chạm vào liền thu hồi: “Hy vọng sẽ vui vẻ, như vậy anh muốn biết cái gì?”

 

“Tôi muốn biết tất cả tin tức của quân đội.”

 

“Chỉ sợ anh phải thất vọng.” Hạo Trầm Thủy vẻ mặt tiếc hận: “Bọn họ rất cẩn thận, binh sĩ hoàn toàn không biết gì cả, cho dù là sĩ quan cao cấp cũng tựa hồ chỉ biết chuyện bọn họ muốn cho biết. Tựa như sĩ quan ở tầng -3 tầng, gã chỉ phụ trách mang đi rồi giết sạch một bộ phận người. Còn hai người kia, nhiệm vụ của bọn họ là trước khi cứ điểm va chạm lục địa khởi động máy định vị, để hỏa tiễn đúng lúc phá hủy cứ điểm, thực rõ ràng bọn họ thất bại.”

 

Lâm Cách Lôi nheo lại ánh mắt, khóe môi cười lạnh: “Tôi nghĩ cái gọi là hợp tác là phải thành thật, cậu có hoàn toàn thẳng thắn với tôi không? Tỷ như cái hộp mà cậu giấu đi kia.”

 

Hạo Trầm Thủy bĩu môi: “Anh không phải đã biết? Đó là vắc-xin virus cuối cùng, cũng chính nó gây nên sự biến dị này. Tôi khuyên anh vẫn nên đừng tiếp xúc với nó, bởi vì nó tuy rằng khiến một ít người có được dị năng, nhưng có một bộ phận người biến thành tang thi. Huống hồ anh có biết cư dân khu cách ly tổng cộng bị tiêm vào vắc-xin bao nhiêu lần, thân thể đến tột cùng sinh ra biến hóa như thế nào không? Không, anh không biết, cho nên người ngoài như anh nếu tùy tiện tiêm vào nó, hậu quả khó thể lường được.”

 

Lâm Cách Lôi không thể không thừa nhận điều này thực có sức thuyết phục, nhưng là anh vẫn kiên trì: “Giao ra đây, cậu có thể đọc tâm, hẳn là biết tôi vì cái gì cần nó.”

 

Đúng vậy, Hạo Trầm Thủy bắt đầu có lẽ không biết, nhưng y hiện tại đã biết, bởi vì Lâm Cách Lôi trong lòng đang nghĩ tới chuyện này, nguyên nhân người này xuất hiện trong khu cách ly.

 

Lâm Cách Lôi, chức nghiệp lính đánh thuê, tiến vào khu cách ly chính là vì trộm lấy vắc-xin virus mới nhất được nghiên cứu, đổi lấy một khoản tiền thưởng lớn.

 

“Nếu virus phát tán, tiền sẽ còn hữu dụng sao?” Hạo Trầm Thủy vừa nói vừa lấy chiếc hộp ra đưa cho Lâm Cách Lôi, y không thể vì thứ vắc-xin virus này mà trở mặt với Lâm Cách Lôi, huống chi người như Lâm Cách Lôi mà muốn có nó, y cũng giấu không được.

 

“Không có, nhưng giá trị của nó sẽ tăng lên.” Lâm Cách Lôi nói xong, nhận lấy cái hộp cất giữ ở bên người: “Mật mã bao nhiêu.”

 

Ý chỉ mật mã trên hộp, Hạo Trầm Thủy nói cho Lâm Cách Lôi, lại tiếp tục đề tài: “Anh còn muốn biết cái gì?”

 

“Ở cứ điểm, tình báo cậu có được từ trên người những thể thực nghiệm.”

 

“Vậy cũng không nhiều, bọn họ chỉ nói, mạt thế đến rồi.”

 

“…”

 

“Bọn họ sẽ đưa “vương” của bọn họ đến lục địa, mà chúng ta, những người may mắn còn sống sót sẽ nghênh đón kỷ nguyên mới.” Hạo Trầm Thủy cười lạnh: “Tôi nghĩ, đây sẽ là thảm họa của phía bên ngoài tường nhỉ.”

 

Người trong khu cách ly có hận những người thường đã ức hiếp vây hãm bọn họ trong hòn đảo biệt lập không? Vô nghĩa, nếu phải trả lời, đương nhiên là hận. Tuy rằng không đến mức để cho thứ tình cảm như thế chiếm cứ toàn bộ sinh mệnh bọn họ, nhưng khi hỏi thẳng mặt, đáp án cũng sẽ chỉ có một, hận.

 

Lâm Cách Lôi cũng hiểu được điểm này, nhưng “người thường” anh đây cũng sẽ không để bị hận không như vậy, anh trả lại một nụ cười lạnh: “Đó chẳng phải cũng là thảm họa của các người sao.”

 

“…” Sắc mặt Hạo Trầm Thủy khẽ biến, đúng vậy, cơn gió phá vỡ thế giới đã nổi lên rồi, sắp quét ngang cả thế giới, không ai có thể làm ngơ được.

 

“Được rồi, tiếp theo cậu cứ tận lực thu thập tình báo từ trên người hai tên quân nhân kia, chúng ta muốn cập bến, liền nhờ vào đây, bọn họ là lính kỹ thuật đi? Chúng ta đang thiếu cái này.”

 

“Đích xác, người không có bị thương kia tên là Triệu Binh Đường.”

 

“Xâu mứt quả (băng đường hồ lô)?” (1)

 

(1) Binh đường (兵堂) với Băng đường (冰糖) phát âm giống nhau

 

“Anh cũng lây bệnh nhị rồi hả? Binh trong binh lính, đường trong lễ đường.”

 

Mặt Lâm Cách Lôi hơi hơi nóng lên, thanh thanh cổ họng: “Sau đó?”

 

“Hắn ta có thể cải tạo hệ thống của tàu ngầm, chỉ cần chúng ta thông qua GPS đạt được tọa độ tàu ngầm, chỉ cần biết được điều này, như vậy sau khi tắt đi GPS, hắn có thể tính toán ra lộ tuyến, sau đó khiến tàu ngầm đến được mục tiêu, hắn có bản lĩnh này.”

 

Lâm Cách Lôi không do dự, anh đi về phía Triệu Binh Đường.

 

Triệu Binh Đường vẫn cúi thấp đầu, không biết suy nghĩ cái gì, cảm giác Lâm Cách Lôi tới gần mới nâng mặt lên, lạnh nhạt nhìn anh.

 

“Tôi cũng từng đi lính, biết được một số chuyện, anh cho rằng mình còn có thể trở về?”

 

Triệu Binh Đường mím chặt môi, diện mạo của hắn cũng không đặc biệt anh tuấn, nhưng có được huyết thống dân tộc thiểu số ngũ quan góc cạnh rõ ràng, cũng có thân thể cường tráng khí chất quân nhân đặc sắc phụ trợ, cũng không thua kém gì so với suất ca, là một khốc ca.

 

Hoài Nhị đang lật xem cuốn bút ký của Si Laier Naxi thuận tay lấy tới, bị hấp dẫn lực chú ý, cậu nhìn chằm chằm Triệu Binh Đường chảy một nước miếng phen, thuận miệng trả lời thay: “Đương nhiên trở về không được, anh biết quá nhiều.”

 

Lâm Cách Lôi quay mặt lại, ánh mắt như dao nhỏ phóng về hướng vệt nước mờ ám trên khóe môi cái tên nhị hóa nào đó, trong lòng rất không thích, sau khi phủ định tất cả những cái cớ tự biện hộ cho bản thân, anh thừa nhận, anh rất không thích vợ nhà mình chảy nước miếng với người đàn ông khác.

 

“Ê, anh trừng tui làm chi, tui đâu có nói bậy, có căn cứ mà, anh coi nè.”

 

Hoài Nhị mở ra một trang trong cuốn bút ký của Si Laier Naxi, bày ra cho mọi người xem, bên trên cũng chỉ là một đoạn chữ viết ngắn, bút tích vừa lộn xộn vừa cứng ngắc, cho thấy lúc Si Laier Naxi viết những dòng này phẫn nộ như thế nào.

 

[ Tôi biết tầng lãnh đạo của nước T cũng không để con dân vào mắt, nhưng hôm nay bọn họ khiến tôi hiểu được một chuyện, thành quả của vắc-xin tiếp theo sẽ quyết định vận mệnh của toàn bộ khu cách ly, bao gồm cả những binh sĩ ở bên trong đó, chỉ có nhân viên nghiên cứu chủ yếu có thể may mắn thoát khỏi. Một khi vắc-xin thất bại, bọn họ sẽ khiến bí mật chìm xuống đáy biển cùng với khu cách ly… ]

 

Bộ xương thét chói tai: “Bọn họ vậy mà không cân nhắc giữ lại nghệ sĩ xuất sắc như tui?! Thật đáng giận, đây là một loại vũ nhục đối với nghệ thuật!”

 

Còn hơn cả sự phẫn nộ sau khi biết mình bị coi như cỏ rác, đoàn người hiện tại chỉ muốn tháo bộ xương này ra thành 206 khúc.

 

kẹo hồ lô

Băng đường hồ lô

Advertisements

4 thoughts on “MẠT THẾ: CHƯƠNG 11

  1. Cái thằng công này kì lạ nha, ban đầu nghĩ nếu có thể muốn hành động 1 mình sẵn sàng bỏ bạn thụ lại đến khi thấy bạn thũ chảy nước miếng nhìn trai đẹp thì lại không thích, không cảm thấy mâu thuẫn à?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s