Mạt thế

MẠT THẾ: CHƯƠNG 10

Chương 10

 

Nếu theo lẽ thường bàn tay chỉ còn lại xương không có khả năng động đậy, huống chi còn linh hoạt sờ soạng, thậm chí đi ăn đậu hủ người khác.

 

Chính là những chuyện đã xảy ra đến nay lại có bao nhiêu có thể dùng lẽ thường để giải thích? Tất cả mọi người bị dọa rồi, không dám tưởng tượng phía dưới thảm lông có cái gì, có lẽ sẽ có một con quái vật nhào ra. Không biết súng ống có thể giết chết hay không, dù sao mấy con thịt chạy thây đi (hành thi tẩu nhục) nát bấy lúc trước nhìn thấy ít nhất vẫn có thịt, mà đây là một cái bàn tay xương, nó không có thịt.

 

Đoàng…

Tiếng súng vang lên không hề báo trước, tiếng vang thật lớn phóng đại vô hạn trong không gian nho nhỏ, tất cả mọi người bị hoảng sợ, toàn bộ trợn trừng về hướng người nổ súng là Lâm Cách Lôi, người sau vẫn là bộ dáng bình tĩnh tám gió thổi bất động kia.

 

Mọi người trong lòng đều chỉ có một ý tưởng —— đi mẹ nó cái bình tĩnh của nhà ngươi.

 

“Móa nó, cái lỗ tai muốn điếc rớt!” Hoài Nhị một tay ôm chị, một tay kia xoa cái lỗ tai oán giận.

 

Tiếng súng kinh động Hoài Tiểu Điệp, cô xoay mình chầm chậm trong lòng Hoài Nhị, sắp tỉnh lại.

 

Lâm Cách Lôi buông tay: “Tôi đang thử giết chết nó.”

 

“Nó còn nhúc nhích kìa!” Hoài Nhị nghiến răng nghiến lợi chỉ cái bàn tay xương đang xé tấm thảm trải giường.

 

“Ừm, bởi vì giết chưa chết.” Lâm Cách Lôi bình tĩnh nói.

 

Hoài Nhị đột nhiên cảm giác chính mình đang tự tìm ngược, tranh luận cái gì với phần tử bạo lực này chứ? Ngay từ đầu đã biết cãi không thắng rồi.

 

Bàn tay xương rốt cục thành công xé rách cái thảm, chất vải mềm mại che giấu vật thể không xác định, phản ánh đầy đủ hình dáng của nó, rồi sau đó thứ này khoác thảm lui ở bên giường, dưới thảm truyền ra thanh âm mỏng manh yếu ớt: “Thật có lỗi, tui sờ nhầm… say tàu ngầm.”

 

Mọi người trầm mặc.

 

Lâm Cách Lôi lấy lại tinh thần trước tiên, nheo lại ánh mắt đánh giá cái thứ đang khoác thảm, hỏi: “Mày là ai?”

 

“Tui là người.” Thứ đó vội vàng trả lời.

 

“Đã từng?” Ánh mắt Lâm Cách Lôi híp lại càng nhỏ, cơ hồ chỉ còn một cái kẽ hở.

 

Hoài Nhị tổng cảm thấy ánh mắt Lâm Cách Lôi sắc bén quá mức, hơn nữa lúc nheo mắt lại, tựa như kim châm thực sự đâm vào trong óc, buốt cả não.

 

“Anh có thể đừng híp mắt như vậy không?” Hoài Nhị không khỏi kháng nghị: “Nhìn thấy đặc biệt đau trứng.”

 

Lâm Cách Lôi nhướn mày: “Muốn xoa giúp không?”

 

“Khỏi, tui tự xoa đi.” Hoài Nhị nhìn sang hướng khác.

 

“…”

 

“Không, hiện tại cũng là người.” Thứ kia tựa hồ có chút sợ hãi, thanh âm không còn mỏng manh yếu ớt nữa, cực kỳ lo lắng.

 

“Tôi xem không giống.” Ánh mắt lạnh lùng của Lâm Cách Lôi quét qua bộ xương lộ ra dưới thảm lông, hừ cười: “Ngược lại giống một bộ xương tiêu bản.”

 

Thứ kia vội vàng giải thích: “Không đúng, tui chỉ là tương đối có cảm giác xương xẩu thôi.”

 

“…”

 

Trịnh Cái tổng kết: “Nó cùng loại với Hoài Nhị.”

 

Chú à, chú có thể đừng nói móc không?

 

Để cho nhanh chóng, Lâm Cách Lôi quyết định không tốn thời gian trên vấn đề bộ xương hay người nữa, anh bước nhanh tới, tàn nhẫn bỏ qua tiếng thét tuyệt vọng thê lương của bộ xương, giật tấm thảm lông ra, lộ ra một …… bộ xương sạch sẽ không tì vết, màu hồng phấn.

 

Sự thật chiến thắng biện giải, bộ xương tự biết giấu giếm không nổi nữa, tuyệt vọng che mặt nước mắt ròng ròng: “Tui không phải cố ý đâu, tui bị gặm một cái, sau đó cứ như vậy, tui thực không phải cố ý mà, đừng giết tui.”

 

“…”

 

Nhìn thấy một bộ xương cử động là một chuyện kinh khủng đáng sợ như thế nào, nên thét phải là mấy người sống bên này, nhưng mà bộ xương thét còn thê lương hơn cả gặp quỷ, tiếng thét của đoàn người bên này như thế nào cũng đều phun không ra, ngay cả Diệp Gia Thành cũng trưng ra khuôn mặt vặn vẹo như nuốt phải ruồi. Vả lại, bộ xương liền bộ xương đi, có cần phải đánh phấn hồng toàn bộ không? Cũng quá hiện đại đi?

 

“Mày đến tột cùng là cái gì?” Lâm Cách Lôi nhẹ nhàng xoa xoa thái dương đang giật giật đau nhức, sau khi phân tích ra chỉ số nguy hiểm của thứ này là giá trị âm, anh thu súng lại, suy xét xem có nên tháo cái thứ này ra bỏ vào hộp không, đỡ phải ở trong này ảnh hưởng tâm trạng.

 

“Tui là người thiệt mà.”

 

Bộ xương đưa cái tay đang che mặt vào trong miệng cắn cắn, rõ ràng là nguyên một bộ xương, trong hốc mắt trống rỗng lại chảy ra hai hàng nước mắt, khuôn mặt bộ xương này cũng khiến người nhìn có cảm giác thương cảm sâu sắc.

 

“Tui với mọi người cùng tập trung trong bộ trị liệu, quân đội đột nhiên nổ súng bắn phá, lại có quái vật điên chụp trúng người liền cắn, bọn tui cũng có người bị cắn trúng, chờ bọn tui chạy trốn tới nơi này, mấy người trong số bọn tui cũng bắt đầu nổi điên, sau đó mọi người bắt đầu gặm nhau tứ tung, tui cũng bị gặm, tui nghĩ mình chết tới nơi rồi, nhưng mà tỉnh lại liền biến thành như vầy. Đây đến tột cùng là chuyện gì xảy ra? Vô luận tui lại ngủ bao nhiêu lần đều không có thay đổi, thượng đế, đây không phải nằm mơ! Hu hu…”

 

Nghe xong bộ xương kể khổ xong, mọi người… trong đó không tính binh sĩ cùng Lâm Cách Lôi, cư dân trong khu cách ly đều biến sắc mặt. Không vì cái gì khác, đơn giản là thanh âm của bộ xương này rất quen thuộc, vô luận trí nhớ có tệ bao nhiêu, mắc chứng lãng tai nghiêm trọng bao nhiêu, cũng không thể quên thanh âm cơ hồ đi khắp mỗi ngõ ngách trong khu cách ly đều có thể nghe được đích, không có lúc nào không vang bên tai… Quý Bách Dạ hạc giữa bầy gà (1).

 

(1) Hạc giữa bầy gà: chỉ người nổi trội hơn, tài hoa hơn so với những người còn lại, nguyên văn là “hồng tạc tử kê”

 

“Quý Bách Dạ?!” Đồng thanh.

 

Quý Bách Dạ? Lâm Cách Lôi khó hiểu, mấy binh sĩ cũng không biết, chỉ có những người thuộc khu cách ly mới biết.

 

Bộ xương bị điểm danh ngước mặt lên, dứt khoát như khóa vòi nước vậy, nước mắt tuôn xối xả từ hốc mắt ngừng lại, vẻ mặt kích động: “A, mấy người nhận ra tui?!”

 

Có thể không nhận ra sao?

 

“Anh ta là đại minh tinh, Quý Bách Dạ, phía trên tường vây có poster của anh ta đó, ở đối diện quán bar tui uống rượu cũng có.” Hoài Nhị giải thích nghi hoặc cho Lâm Cách Lôi.

 

Lâm Cách Lôi nhớ ra, anh có thấy qua poster tuyên truyền của ngôi sao nam này, là ngôi sao nam vặn vẹo thân thể kỹ thuật cao, bày ra tư thế không tuân theo cấu tạo cơ thể người nhưng tương đối mê người kia. Trong trí nhớ, Quý Bách Dạ là cái loại nam nhân trang điểm đậm, thanh tú xinh đẹp, sẽ làm mấy cô nhóc thét chói tai, có thể khiến cho cô dì thím bác gái nảy sinh ý muốn bảo vệ.

 

Anh ta biến thành bộ xương?

 

Xét thấy đã xuất hiện bạn thân từ nhỏ biết thuật đọc tâm, còn có nhân viên tạp vụ có thể phân rõ sức chiến đấu, như vậy xuất hiện ngôi sao nam biến thành bộ xương cũng không kỳ quái.

 

Không kỳ quái cái con khỉ, thật sự rất kỳ quái!

 

Lâm Cách Lôi cùng Hạo Trầm Thủy đồng thời đỡ trán, rồi sau đó chí lớn gặp nhau cùng thở dài.

 

Hoài Nhị đánh vỡ trầm mặc tuôn ra nghi vấn: “Ê, anh sao lại là màu phấn hồng?”

 

Cậu có thể không nhị hay không?

 

Giữa tiếng lòng của mọi người, Quý Bách Dạ trả lời: “Không tốt sao? Đây là chỗ duy nhất tui vừa lòng đó.”

 

“…”

 

Tao (cặn bã, bại hoại) điểm thật sự nhiều lắm, như thế nào cũng phun không hết, mọi người áp lực nặng nề.

 

“Khụ khụ, Quý tiên sinh, tôi nghĩ cậu cũng không có ý muốn công kích chúng tôi.” Trịnh Cái quyết định đem đề tài trở về quỹ đạo.

 

Quý Bách Dạ lắc lắc cái đầu lâu: “Sẽ không công kích mọi người, xin đừng giết tui.”

 

“Ha ha, làm sao giết? Anh đều chỉ còn có xương thôi, chà xát thành tro cốt sao?” Hoài Nhị ôm bụng cười to.

 

“Câm miệng.” Hạo Trầm Thủy liếc trắng mắt.

 

Hoài Nhị méo miệng, tròng mắt vừa chuyển, nhẹ nhàng nhích từng bước về bên người Lâm Cách Lôi, tìm kiếm che chở, người sau sờ sờ đầu cậu, lại chọc cho cậu nhe răng trợn mắt. Diệp Gia Thành nhìn thấy cả người bốc khí chua, thẳng nghiến răng nghiến lợi. Hạo Trầm Thủy liếc mắt xem thường dùng súng chỉ thẳng vào binh sĩ đang hướng về phía đồng bạn, lấy ánh mắt cảnh cáo đối phương an phận chút. Trịnh Cái đại thúc đột nhiên cảm thấy sứ mệnh trọng đại, không nói gì ngửa mặt nhìn đỉnh tàu ngầm.

 

Không ai chú ý Hoài Tiểu Điệp đang tỉnh lại cũng chậm rãi chống người dậy, chỉ có một bộ xương chú ý tới, giơ lên một ngón tay xương: “Này, cô gái kia hình như có chút nóng quá ….”

 

Bao gồm cả Lâm Cách Lôi, mọi người lúc này mới cảm giác được độ ấm cao có chút không tầm thường, binh sĩ nhìn về phía máy móc, xác nhận hệ thống điều hòa vẫn hoạt động bình thường, nhưng là độ ấm đã muốn tiếp cận ba mươi độ C.

 

Trải qua Quý Bách Dạ nhắc nhở, đoàn người mới chú ý tới Hoài Tiểu Điệp, chỉ thấy quanh thân cô gái thon gầy hơi nóng bốc lên, ngay cả cảnh vật cũng vặn vẹo trong sóng nhiệt khuếch tán, cô tựa như sẽ bốc cháy ngay lập tức.

 

Hạo Trầm Thủy sắc mặt kịch biến, không rảnh quan tâm binh sĩ kia nữa, rống về phía Hoài Nhị: “Đừng tới gần cô ấy! Nhị, nhanh lên! Nhanh khuyên Tiểu Điệp bình tĩnh.”

 

“Chị? Chị làm sao vậy?”

 

Hoài Nhị vội vàng muốn tiến lên, lại bị Lâm Cách Lôi kéo lại.

 

“Đừng tới gần. Ê, họ Hạo, cô ta làm sao vậy?”

 

Những người khác cũng muốn biết đáp án, Hạo Trầm Thủy trở thành tiêu điểm.

 

Hạo Trầm Thủy nhìn thấy Hoài Tiểu Điệp sắp không khống chế được, không che giấu được nữa: “Quý Bách Dạ biến thành bộ xương kỳ quái sao? Tiểu Điệp biết dùng lửa, không thể để cô ấy mất khống chế, bằng không cứ chờ bị hầm chín đi.”

 

Trong nháy mắt, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

 

Trước không nói độ ấm có thể cao bao nhiêu, nếu Hoài Tiểu Điệp đốt sạch không khí trong tàu ngầm này, bọn họ cũng phải ngạt chết.

 

“Chị!” Hoài Nhị thủy chung chú ý chị mình, đột nhiên thấy trên người Hoài Tiểu Điệp bốc lên ngọn lửa, cậu không quản nguy hiểm, giãy khỏi sự kiềm chế của Lâm Cách Lôi, ba bước thành hai bước nhào về phía Hoài Tiểu Điệp chụp tắt ngọn lửa trên người cô.

 

Có lẽ là trong thanh âm Hoài Nhị tràn đầy sự quan tâm thân thiết, lại có lẽ bởi vì là thanh âm em ruột, ngọn lửa trên người Hoài Tiểu Điệp vụt một cái bị chụp tắt, độ ấm đột nhiên giảm xuống, mỹ nhân tái nhợt ngước mặt lên nhìn về phía em trai, thần sắc mờ mịt, nỉ non: “Nhị, chị vừa rồi mơ thấy Nhạc Nhạc, nó bị nhốt bên trong ống dẫn, nó không thể thoát ra, chị muốn nhấc cái ống lên, nhưng mà không được.”

 

“Vậy sao? Chị, chị nhấc không nổi em giúp chị.”

 

“… Ừm, vậy chị ngủ tiếp xem, em phải giúp chị đó.”

 

“Được, chị mơ thấy thì nói cho em biết.”

 

Cuộc đối thoại không có yếu tố lừa gạt khiến Hoài Tiểu Điệp thập phần an tâm, cô tựa vào trong lòng Hoài Nhị khép mắt lại, hô hấp dần dần vững vàng, vậy mà thật sự ngủ trở lại.

 

Hoài Nhị nghiêm túc ôm Hoài Tiểu Điệp, lúc này mới bắt đầu buồn rầu —— ây, làm sao tiến vào trong mơ hỗ trợ khiêng đồ đây?

 

Suy nghĩ trong lòng đều viết lên trên mặt, ai có thể không hiểu chứ? Khóe miệng không ít người co rút, một hồi lâu mới bình ổn xuống.

 

“Đứa nhỏ này có chút lập dị.” Quý Bách Dạ lắc đầu tỏ vẻ bất đắc dĩ.

 

… Bớt ở đó mà chó chê mèo lắm lông đi.

 

Hạo Trầm Thủy bình tĩnh nhất, cùng chị em nhà họ Hoài hai mươi năm, cũng không phải nói suông, sớm quen với màn đối thoại không đầu không đuôi của chị em nhà này. Y dùng súng chỉ vào binh sĩ đang thừa lúc mọi người không tập trung chú ý mà ý đồ tiễn cho đồng bạn một đao, ánh mắt lại liếc Lâm Cách Lôi: “Trói hắn ta lại luôn? Hắn đã chuyển tàu ngầm thành chế độ lái tự động.”

 

Lâm Cách Lôi không lên tiếng, yên lặng tiến lên trói binh sĩ lại, cũng trói Quý Bách Dạ cùng một chỗ, rồi sau đó lấy hết cơ hồ tất cả trang bị trên người bọn họ, chỉ để lại đồ lót che đậy thân thể.

 

Hành vi cường đạo như thế, khiến tất cả mọi người buốt óc, đương nhiên, Quý Bách Dạ không có óc, nhưng là đau sọ.

 

Mặt khác Quý Bách Dạ nhắc nhở: “È, tui thì không sao, nhưng mà binh sĩ không bị thương kia đừng trói chung nha, người bị cắn qua nổi điên lên sẽ cắn người khác, còn có thể lây bệnh.”

 

“Tui bị cắn rồi nè, cũng không có việc gì.” Vì không quấy rầy giấc ngủ chị mình, Hoài Nhị tận lực đè thấp thanh âm.

 

Hạo Trầm Thủy kinh hãi, trừng mắt nhìn Hoài Nhị một hồi lâu, mới nói: “Mày là ngày hôm qua bị cắn, nếu xảy ra chuyện thì đã sớm xảy ra rồi, như vậy… mày hẳn là cũng có cái gì khác biệt.”

 

“Cái gì khác biệt?”

 

“Ngu ngốc.” Diệp Gia Thành đang muốn giải thích sự tình thay cho người yêu ngốc nghếch giống quá khứ như vậy, lại bị trách móc.

 

“Nhìn xem bộ xương kia cùng chị cậu, hẳn là đều là bị tang thi cắn qua sau đó sinh ra biến dị, cậu có chỗ nào cảm thấy khác biệt không?” Lâm Cách Lôi hướng dẫn từng bước.

 

Diệp Gia Thành thiếu chút nữa nổi sùng, nhưng mà nghĩ đến lấy giá trị vũ lực của Lâm Cách Lôi, thật sự là chỉ dùng một đầu ngón tay cũng có thể xử lý gã, lại giận mà không dám nói gì.

 

Hoài Nhị tuy ngốc, nhưng không có ngu, ngẫm lại cũng hiểu được một ít: “Ai nha, tui không có biến thành tang thi, không có hóa thành bộ xương, cũng hình như không thể đốt người nhấn chìm người hay giật sét người ta nha, tui có chỗ nào khác biệt nhỉ?”

 

“Ừm, này không vội, cậu chậm rãi suy nghĩ đi.” Lâm Cách Lôi một bên nói, một bên ra tay trói binh sĩ không bị thương tới một đầu khác .

 

Anh lưu lại hai người kia, một là vì xác minh virus tang thi, hai là vì tra tình báo quân đội, người còn chưa thể chết được.

 

Hạo Trầm Thủy đột nhiên đào ra từ trong đống đồ cướp được một cái hộp to cỡ bàn tay, dường như không có việc gì mà giấu đi, Lâm Cách Lôi phảng phất như không nhìn thấy.

Advertisements

3 thoughts on “MẠT THẾ: CHƯƠNG 10

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s