Mạt thế

MẠT THẾ: CHƯƠNG 8

Chương 8

 

Muốn rời khỏi nơi này cũng không dễ dàng, dù sao đường ra duy nhất đã muốn bị tang thi chiếm cứ, bằng hỏa lực của bọn họ muốn hợp lại tạo ra một đường máu, đó là chuyện hảo huyền, không thực tế, cho nên chỉ có thông qua đường khác… Tỷ như ống thông gió chật hẹp chỉ đủ cho một người chui qua?

 

May mắn có Lâm Cách Lôi cùng Hoài Nhị hai thanh niên khỏe mạnh ở đây, mang theo Hoài Tiểu Điệp đang hôn mê cũng không làm chậm lại tốc độ. Bọn họ mang theo một người chơi chạy tiếp sức cũng rất thoải mái, nhưng ba người phía sau lại thở hồng hộc, mồ hôi như mưa. Sau khi bò qua ống thông gió, bọn họ đã muốn tiến vào bên trong cứ điểm di động, cả không gian tràn ngập mùi vị gỉ sắt cũ kĩ, không trắng sạch sáng ngời như bên ngoài, trước mắt ánh sáng âm trầm, hai bên con đường chật hẹp đầy các đường ống dẫn, độ rộng chỉ cho phép hai người song song bước đi, nhưng ít ra có thể đứng thẳng.

 

Dưới những ánh mắt hoài nghi nhìn chằm chằm, Hạo Trầm Thủy tựa hồ nhớ lại một chút, rồi sau đó chỉ một cái phương hướng: “Bên này.”

Ngay sau đó đoàn người lại tiếp tục chạy trong đường hầm nhỏ hẹp.

 

Nói là phải chuyển dời đến địa điểm an toàn, nhưng trừ bỏ Hạo Trầm Thủy mọi người ai cũng không biết tình huống, trên thực tế, tương lai tựa như một màn sương, nặng nề mà đặt ở trong lòng, khiến người ta bị chèn ép không nhìn thấu được, lo sợ bất an.

 

Nhưng Hoài Nhị hoàn toàn tín nhiệm Hạo Trầm Thủy, người bạn thân từ nhỏ này tuy nói là trúc mã (bạn quen biết, quấn quýt chơi thân từ nhỏ), nhưng lại như anh em ruột. Giống như nhà họ Hoài, nhà họ Hạo cũng là nhóm người bị nhiễm đầu tiên tiến vào khu cách ly, cũng trải qua những việc giống như chị em nhà họ Hoài, cha mẹ bọn họ đều bị phán định là người bị nhiễm mức độ nặng, từ ngày đầu tiên tiến vào khu cách ly đã bị bắt vào trong bộ trị liệu, bặt vô âm tín. Cô nhi như vậy ở trong khu cách ly cũng không ít, khu cách ly có thành lập trung tâm phúc lợi để chăm sóc cô nhi, nhưng mà như người nào đó đã nói, nơi có người thì sẽ có giang hồ, điều này áp dụng vào xã hội quần thể, chính là trung tâm phúc lợi.

 

Lúc ấy Hoài Nhị cùng Hạo Trầm Thủy đều chỉ có một tuổi, mà Hoài Tiểu Điệp năm tuổi, ở trong trung tâm phúc lợi là một trong những nhân vật chủ yếu bị bắt nạt, nhưng Hoài Tiểu Điệp không nhịn được liền mạnh mẽ lăn xả, dám mang theo hai đứa nhóc mở một đường máu từ dưới tay đám người bắt nạt, bình an nuôi lớn hai đứa nhóc.

 

Không giống Hoài Nhị, Hạo Trầm Thủy từ nhỏ biểu hiện ra sự thông minh lanh lợi, sau lại được Hoài Tiểu Điệp chân truyền mưu trí, không ít lần đánh yểm trợ cho Hoài Nhị luôn gặp rắc rối, từ sau khi Tiểu Điệp gặp chuyện không may, Hạo Trầm Thủy gánh vác nhà họ Hoài, nghiễm nhiên trở thành gia trưởng. Cuộc sống của bọn họ từ trước đến nay là như vậy, tuy rằng dòng họ bất đồng lại giống như thân thuộc, Hoài Tiểu Điệp là nữ vương, Hạo Trầm Thủy là tể tướng, Hoài Nhị là kỵ sĩ, điểm này cho tới bây giờ không có thay đổi.

 

A Thủy là người nhà, cho nên Hoài Nhị tín nhiệm y còn hơn bất luận kẻ nào, bao gồm cả bạn trai cũ cùng bạn giường.

 

Cho nên cho dù dưới sự chỉ dẫn của Hạo Trầm Thủy con đường bọn họ đi càng ngày càng gập ghềnh khó đi, càng ngày càng quanh co khúc khuỷu, bước chân của cậu đều không có chút chần chờ.

 

“Chúng ta đến tột cùng muốn đi đâu?” Diệp Gia Thành là người đầu tiên đề ra nghi vấn, đối với cái người chưa từng biểu đạt thiện ý với gã kia, gã hoàn toàn không tín nhiệm. Này không thể trách gã, dù sao sau khi gã và Hoài Nhị quen nhau, có vài lần ngẫu nhiên gặp mặt người này nhưng cũng không vui vẻ lắm, tuy rằng người này vẫn chưa có thực sự biểu hiện ra, nhưng ánh mắt của y khiến gã cảm thấy mình giống như một cây gậy mát xa—— trừ bỏ để Hoài Nhị lấy đến dùng làm gì gì đó ngoài ra không là gì cả.

 

Hạo Trầm Thủy theo quán tính không thèm nhìn Diệp Gia Thành, tức giận đến mức gã thiếu chút nữa muốn nhào tới, gã không làm gì được Hoài Nhị cùng Lâm Cách Lôi, nhưng cái thân thể nhỏ bé kia của Hạo Trầm Thủy gã còn không sợ đâu.

 

Trịnh Cái vội vàng kéo Diệp Gia Thành lại làm công tác tư tưởng: “Cậu sao vậy? Đừng xúc động, cậu xem y có Hoài Nhị làm chỗ dựa, Hoài Nhị lại có Lâm Cách Lôi làm chỗ dựa, nếu thực sự động thủ, chỉ mình cậu chịu thiệt. Cậu muốn biết chúng ta đi đâu, y không nói, nhưng là nếu y đều đi về hướng này, tổng sẽ không là muốn đi đến chỗ nguy hiểm, bình tĩnh một chút.”

 

Diệp Gia Thành vừa nghe, cũng hiểu được có lý, lấy tình tình kia của Hoài Nhị chính mình tuyệt đối không nhận được lợi ích gì, vì thế oán hận hừ một tiếng, sinh hờn dỗi nhưng không dám làm lớn chuyện.

 

Không qua bao lâu, bọn họ liền ngừng lại, nhưng là không thể không dừng lại, bởi vì đường đi bị một đống ống dẫn cắt đứt, đây là một cái đường cụt.

 

“Này! Đây là có chuyện gì?!” Diệp Gia Thành lại nhảy dựng lên.

 

Lâm Cách Lôi trước mọi người ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ dạng lưới trên trần nhà, đó là một cửa sổ vuông nhỏ phát ra ánh sáng xa xa trên đỉnh đầu, cao ít nhất năm mét.

 

“Má ơi, cao quá.” Hoài Nhị cảm thán.

 

Lâm Cách Lôi ra hiệu bảo cậu im lặng, mày gắt gao nhíu lại, hỏi Hạo Trầm Thủy thần sắc bình tĩnh nhưng sắc mặt có chút tái nhợt: “Cậu có biết bên trên là nơi nào không”

 

“Biết, là góc gần nhất của tầng -3.”

 

-3? Hoài Nhị hai tay che miệng, ánh mắt trừng tròn vo, nhớ tới hiện trường Party tang thi nhìn thấy khi lên thanh máy, tóc thiếu chút nữa dựng đứng lên.

 

“Mày xác định chúng ta phải đi lên?”

 

“Ừ.” Hạo Trầm Thủy nhìn lên trên, rồi sau đó nói: “Sau khi rời khỏi đây hơn hai ba mét có một cánh cửa, dùng mật mã mở ra là thang máy chuyên dụng, có thể tiếp tục lên trên hai tầng, tới tầng -1 chúng ta liền tiến vào ụ tàu ngầm quân dụng số hiệu A69, nơi đó có tàu ngầm loại nhỏ, chúng ta từ nơi đó rời đi.”

 

“Cậu biết điều khiển tàu ngầm?”

 

“Không, lúc trước chỉ là nghĩ tạm thời đừng chết đuối hoặc là bị tang thi ăn luôn, nhưng anh biết điều khiển, vậy cũng có bảo đảm.”

 

“…” Lâm Cách Lôi lại xác định Hạo Trầm Thủy biết thuật đọc tâm không sai, anh đích xác biết điều khiển tàu ngầm loại nhỏ, bởi vì anh cũng dùng cách đó để tiếp cận rồi lẻn vào khu cách ly.

 

“Oa, anh biết điều khiển tàu ngầm hả, vậy mau lên, chúng ta nhanh chóng rời đi.” Hoài Nhị mừng rỡ, cậu thuộc phái hành động lập tức cởi áo khoác quân dụng xuống cố định Hoài Tiểu Điệp cho tốt, xoa xoa tay chuẩn bị trèo lên trên.

 

Lâm Cách Lôi sâu kín liếc mắt nhìn Hạo Trầm Thủy, cũng chuẩn bị trèo lên trên.

 

“Ê, để hắn ta lên trước, nếu hắn bỏ lại chúng ta mặc kệ, vậy làm sao?” Diệp Gia Thành vội vàng ngăn cản, gã làm sao không biết chính mình là một gánh nặng, hơn nữa chính mình tranh đoạt Hoài Nhị với Lâm Cách Lôi, không thể không đề phòng người này nhân cơ hội trả thù.

 

“Móa, anh muốn lên trước? Phía trên toàn là tang thi, nếu không anh cứ lên trước để bọn nó gặm, cho chúng tôi tranh thủ thời gian.” Hoài Nhị đá văng Diệp Gia Thành, thúc giục Lâm Cách Lôi trước đi lên mở đường, Lâm Cách Lôi cũng không có phản đối, anh tách Hoài Tiểu Điệp từ trên người Hoài Nhị xuống, dùng áo khoác quân phục cố định đơn giản trên người cô, vác lên vai liền nhanh chóng hướng lên trên, căn bản không để cho Hoài Nhị có cơ hội phản đối.

 

Anh mang theo một người, khoảng cách năm mét lại trong nháy mắt lên hết một nửa, những người khác đều chưa bắt đầu đi.

 

Hạo Trầm Thủy mím môi nhìn nhìn Lâm Cách Lôi thân thủ nhanh nhẹn, kéo Hoài Nhị qua ghé vào lỗ tai cậu nói một chuỗi mật mã, dặn dò: “Nhớ cho tốt, đi lên dùng cái này mở cửa.”

 

“Ể? Mày mở cửa không phải được rồi sao? Nói cho tao biết làm chi?” Hoài Nhị lăng lăng vuốt đầu, lặng lẽ ghi nhớ chuỗi mật mã kia.

 

“… Thời gian cấp bách, nhanh lên đi!” Hạo Trầm Thủy không giải thích mà đẩy Hoài Nhị đi lên.

 

Hoài Nhị mới đi lên, Diệp Gia Thành lập tức đẩy Hạo Trầm Thủy ra đuổi theo, Trịnh Cái cũng gấp, nhưng là nhìn đến Hạo Trầm Thủy tuổi còn trẻ cũng xấp xỉ con trai mình, có chút không đành lòng, liền thúc giục y: “Cậu lên trước đi.”

 

Hạo Trầm Thủy gật gật đầu, cũng đi lên, Trịnh Cái ở cuối cùng.

 

Hoài Nhị bò cũng rất nhanh, không bao lâu liền lên tới, Lâm Cách Lôi đang vặn đinh ốc, may mắn người phía dưới cũng bò rất nhanh, đợi cho cửa sổ ở mái nhà lỏng ra, bọn họ cũng lên tới không sai biệt lắm, Lâm Cách Lôi lúc này mới đem Hoài Tiểu Điệp đưa cho Hoài Nhị cõng, chính mình lấy ra lựu đạn quơ quơ, cảnh cáo: “Bám chặt.”

 

Sắc mặt người phía dưới khẽ biến, đều bám chặt nắm thứ gì đó, rồi sau đó Lâm Cách Lôi nhổ kim hỏa đẩy tay nắm cửa của cái cửa sổ ra rồi ném vào, tiếng nổ ầm vang chấn động tới mức màng tai mọi người đau nhức, Trịnh Cái thiếu chút nữa ngã xuống. Tiếng vang vừa chấm dứt, Lâm Cách Lôi tựa như một con cá kiếm bắn ra từ mặt nước mà chui ra, đưa tay bắt lấy vật cố định trên người Hoài Tiểu Điệp kéo qua, hành động nhanh chóng, đại khái chỉ mất hai giây.

 

Chờ Hoài Nhị cũng được kéo ra ngoài, mới nhìn thấy một đám tang thi bị lựu đạn nổ bay lúc này đang thong thả chen chúc lại đây, Lâm Cách Lôi bắn nổ đầu mấy con tang thi tới gần nhất, lãnh mặt nói: “Bảo bọn họ nhanh lên, muốn tôi để lại cho bọn họ mỗi người một viên đạn sao?”

 

“Nhanh lên nhanh lên!” Hoài Nhị ghé vào chỗ cửa sổ thúc giục, rồi sau đó kéo từng người từng người bọn họ lên.

 

Cuối cùng bị kéo lên chính là Trịnh Cái, đại thúc mập mạp lúc này tựa như bị vớt từ trong nước lên, mồ hôi đầm đìa, quỳ rạp trên mặt đất nửa ngày lấy lại hơi.

 

Mấy người chưa có chuẩn bị tâm lý nhìn đến tang thi trước mắt, thiếu chút nữa cùng nhau chết ngất với Hoài Tiểu Điệp.

 

Hạo Trầm Thủy lại tương đối bình tĩnh, y sớm biết phía trên là tình huống gì, khiến y càng ngoài ý muốn chính là Lâm Cách Lôi, y không dám tin tưởng Lâm Cách Lôi lại chờ bọn họ: “Cửa ở bên kia đi mau.”

 

Bọn họ xuyên qua đống đầu tang thi, thấy được mép cửa, sắc mặt càng khó nhìn.

 

“Đi.” Lâm Cách Lôi một phát súng bạo một con tang thi, lại giơ chân đá một con tập kích tới qua một bên, chờ đợi những người khác mất rất nhiều thời gian, bọn họ đã muốn bị tang thi bao vây, chỉ có thể liều mạng giết ra một con đường.

 

Vì leo lên, may mắn Hoài Nhị không có ném dao phay với cái chảo xuống, khua khoắng tới lui, thật cũng có chút uy vũ, tang thi trong lúc nhất thời không tới gần được, là sức chiến đấu khác loại, dưới sự che dấu của bọn họ, ba nhân viên phi chiến đấu mang theo Hoài Tiểu Điệp nhanh chóng tới thang máy cách đó không xa, Hạo Trầm Thủy nhập vào mật mã, chờ thang máy xuống tới, bảo vệ cho tiểu đội tác chiến cạnh cửa nhanh chóng lui vào, nhóm tang thi truy đuổi không bỏ, cửa thang máy căn bản không đóng lại được.

 

Những người không có sức chiến đấu ở phía sau oa oa gọi bậy, Lâm Cách Lôi không kiên nhẫn, bạo một con tang thi gần nhất, lấy khối thi thể rách mướp này làm khiên thịt tạm thời ngăn cản đàn thi công kích, phá hủy linh kiện bảo hộ của cửa thang máy, cửa thang máy rốt cục không để ý tới tang thi kẹt ở cửa mà từ từ đi xuống.

 

Tang thi bị kẹp ở khe cửa bị đỉnh thang máy cùng sàn nhà cắt đứt, máu văng lên mặt bọn họ, chỉ có Hoài Tiểu Điệp là ngoại lệ, có Hoài Nhị che chở cho.

 

Nhưng mà cho dù đầy người tanh hôi, nhưng không ai kháng nghị, may mắn tìm được đường sống chiến thắng hết thảy.

 

“Tầng -1 cũng là như thế này sao?”

 

Diệp Gia Thành yếu ớt hỏi, sau khi nhìn thấy sức chiến đấu của Lâm Cách Lôi, gã càng thêm thật cẩn thận.

 

Lâm Cách Lôi không trả lời, Hoài Nhị ngược lại không để ý: “Ai mà biết, vừa nãy ở -4 cũng không có thấy, đột nhiên chạy ra nhiều như vậy, nhưng mà khẳng định không có biến thái như tầng -3 đâu, cũng không biết vì cái gì có nhiều như vậy.”

 

“Đó là bởi vì ngay từ đầu quân đội đã đem tất cả cư dân tụ tập ở nơi này.” Hạo Trầm Thủy dựa vào vách tường thang máy, thấp giọng nói: “Vốn bọn họ chuẩn bị mang đi một bộ phận nhỏ, còn lại toàn bộ giết sạch, nhưng mà còn chưa kịp ra tay liền xảy ra chuyện. Tao cùng Tiểu Điệp nhân cơ hội vào thang máy, nhưng nó liền đưa bọn tao đi xuống… Có thể là bởi vì Nhạc Nhạc đi… Chạy thoát hẳn là không chỉ có chúng ta.”

 

“A! Nói không chừng là vì chờ chúng ta.” Hoài Nhị rất lạc quan mà trêu ghẹo: “Nhạc Nhạc còn biết hỗ trợ mẹ với cậu, đúng là bé ngoan mà.”

 

Lâm Cách Lôi thật cảm thấy được cậu nói có đạo lý, khu cách ly nơi nơi đều có camera theo dõi, nếu máy tính chủ đã muốn bị những thể thực nghiệm này khống chế, biết bọn họ đang đi tìm Hoài Tiểu Điệp mà nhúng tay hỗ trợ cũng không kỳ quái.

 

Thang máy rất nhanh đến tầng -1, thang máy cách bến tàu A69 cũng không xa, nơi đó tựa hồ là chuyên môn cho tàu ngầm loại nhỏ đỗ lại, nơi này thật ra có không ít người sống sót, hơn nữa còn đến trước cả bọn họ. Đại bộ phận tàu ngầm loại nhỏ đã muốn nhét đầy người, chỉ dư lại vẻn vẹn một cái còn mở cửa, thanh âm truyền đến từ bên trong không hài hòa lắm, đại khái có người biến thành tang thi chiếm cứ tàu ngầm.

 

Một cái tàu ngầm mở cửa, một người dò xét đi ra.

 

“Hoài Nhị.”

 

Hoài Nhị nhìn thoáng qua, dĩ nhiên là nhân viên tạp vụ làm công việc chạy chân trong căn cứ, vui vẻ: “Ai, là cậu hả.”

 

“Ừ, cậu với chị cậu cùng người kia nữa đến đây đi, vị trí khác không đủ.” Người nọ nói.

 

Hoài Nhị vừa thấy đây là chỉ bọn họ hai chị em cậu cùng Lâm Cách Lôi, Hạo Trầm Thủy không ở trong danh sách.

 

Hạo Trầm Thủy thấp giọng nói: “Hắn ta biết mấy người có thể chiến đấu, đại khái hắn có biện pháp biết…”

 

Không cần nói thêm nữa, đều đã hiểu… Hoài Nhị không hiểu, nhưng cậu dứt khoát cự tuyệt: “Không được, còn có một chiếc mà, chúng tôi ngồi chiếc kia.”

 

“Bọn này có người biết điều khiển tàu ngầm.”

 

“Không cần.”

 

“Vậy… bảo cậu ta cũng đến đây đi, không thể nhiều hơn.” Nhân viên tạp vụ ý bảo Hạo Trầm Thủy cũng đi vào.

 

“Móa, đừng vô nghĩa!”

 

Người nọ đại khái cũng hiểu biết thái độ làm người của Hoài Nhị, gật gật đầu, lại đi trở về.

 

“Chúng ta kế tiếp thế nào?” Hoài Nhị quay đầu hỏi Lâm Cách Lôi.

 

“… Không giận nữa?” Lâm Cách Lôi hỏi lại.

 

Hoài Nhị giật mình, trên mặt ửng đỏ: “Chậc, tui xem anh cũng là vì chị tui.”

 

Lâm Cách Lôi mỉm cười.

 

Trịnh Cái yếu ớt nói: “Chúng ta trước hết đừng nói chuyện tình cảm được không?”

Advertisements

3 thoughts on “MẠT THẾ: CHƯƠNG 8

  1. Mặc dù không thích tính cách phóng khoáng, dễ dãi khi lên giường của bạn thụ này nhưng tôi lại thích mạnh mẽ, dẻo dai vượt qua mọi gian khó khi đối mặt zombie của bạn. Chứ nếu bạn này không có được mấy vế phía sau chắc tui cũng bỏ của mất

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s