Mạt thế

MẠT THẾ: CHƯƠNG 7

Chương 7

 

Sợ hãi cơ hồ khiến Diệp Gia Thành hỏng mất, gã không chịu buông tay Hoài Nhị ra, nếu đổi thành ngày xưa, Hoài Nhị đã sớm đánh người, chính là Hoài Nhị quen chăm sóc chị gái tinh thần không bình thường, đối với kẻ điên có tính nhẫn nại không tầm thường, hoặc là một loại di tình đi, lại có lẽ cậu căn bản không muốn nhìn đến kết cục bi thảm của kẻ điên, điều đó sẽ khiến cậu thực lo lắng cho tương lai của chị gái.

 

Vì thế Hoài Nhị thỏa hiệp, cậu đưa tay cho Diệp Gia Thành đang trong trạng thái tinh thần không tốt, cảm xúc cực không ổn định. Kéo theo một người tràn ngập bất an đi theo đại đội, Hoài Nhị từ trước đến nay biết Diệp Gia Thành tính tình nhu nhược, nhưng là Diệp Gia Thành suy sụp thậm chí cố ý tìm chết như vậy thật ra chưa từng thấy qua, không khỏi cảm khái: “Tui cũng có tiêm vào cái vắc-xin phòng bệnh gì kia, nhưng mà không có cảm giác đặc biệt nha, A Thủy, chị tao với mày có khác biệt gì không?”

 

Hạo Trầm Thủy tựa hồ không có nghe thấy Hoài Nhị nói, cũng không quay đầu lại mà tiếp tục tiến về phía trước.

Hoài Nhị cào cào ót, lại nhìn Lâm Cách Lôi từ lúc đầu tới giờ không ngừng chú ý Hạo Trầm Thủy một cái, thực kinh ngạc: “Ê, Lâm Cách Lôi, anh có ý với A Thủy hả? Đừng như vậy, A Thủy không cùng giới với chúng ta.”

 

“…” Khóe môi Lâm Cách Lôi giật giật, liếc mắt về hướng cậu em trai nhà họ Hoài đã nhị tới một mức độ hoàn toàn mới, thẳng thắn: “Trong những người này, tôi chỉ cảm thấy hứng thú với mông của cậu.”

 

“Hứ, lưu manh nha!” Hoài Nhị không ngừng quạt gió lên khuôn mặt nở hoa đỏ của mình, ánh mắt cũng không dám bay về phía tên lưu manh họ Lâm kia nữa.

 

Lâm Cách Lôi nhếch môi cười, tầm mắt xẹt qua Diệp Gia Thành thần sắc âm trầm thần tình phẫn hận, cũng không để ở trong lòng. Dựa vào anh mà nói, Diệp Gia Thành không phải uy hiếp, khi còn sống không phải, chết rồi lại càng không phải. Cây súng trong tay chuyển động quanh ngón tay một vòng rồi nắm chặt, Lâm Cách Lôi như cảm giác thấy mà chuyển mắt dối diện với đôi mắt thâm trầm đen như mực của Hạo Trầm Thủy, tươi cười bên khóe môi thay đổi, dối trá đến mức không mang theo một tia chân thật, giống như ảo ảnh đùa bỡn lữ khách trên sa mạc.

 

Hạo Trầm Thủy không nói cái gì, lại xoay mặt sang một bên, bước nhanh hơn.

 

Không bao lâu, bọn họ nghe thấy được một giai điệu nhẹ nhàng đẹp đẽ nhu, đó là một điệu hát dân gian tiếng địa phương , tuy rằng nghe không hiểu ca từ, nhưng là từ làn điệu có thể phán đoán kia hẳn là là một khúc hát ru.

 

“Chị!” Hoài Nhị mừng rơn, hí hửng vứt bỏ tay Diệp Gia Thành, chạy tới nơi phát ra tiếng hát, những người khác lập tức hiểu được đó là Hoài Tiểu Điệp đang hát, cũng liền nhanh chân đuổi theo.

 

Thân hình nữ tính gầy yếu quá mức ánh vào mi mắt, váy liền áo dài tới gót chân, mái tóc dài như đêm đen xõa tung, từ đầu đến chân hoàn toàn là một màu đen đơn điệu, nếu không nhìn kỹ, sẽ nghĩ đó là một cái bóng mờ ánh lên trụ thủy tinh. Đúng vậy, cô đang ôm lấy trụ thủy tinh, cái trụ thủy tinh ít nhất ba người mới có thể ôm hết kia, cho dù cô có dang cả hai cánh tay cũng không có hiệu quả hơn bao nhiêu, nhưng cô vẫn như cũ dính sát vào mặt thủy tinh hình cung, mặt cũng vô cùng thân thiết mà tựa đầu vào, sườn mặt tái nhợt tựa như tỏa ra ánh sáng hiền từ cùng yêu thương, cô nửa nhắm lại hai mắt, giai điệu động lòng người tràn ra từ cánh môi tái nhợt khô nứt.

 

Lúc này cảm giác cô mang lại cho mọi người cũng không quá tệ như vậy, mà là một loại mỹ nữ khác lạ.

 

“Tôi còn tưởng rằng cô ta chỉ thích ôm búp bê vải ca hát, hóa ra cũng thích ôm lấy vật thể không rõ mà hát ru sao?”

 

Diệp Gia Thành nói thầm khiến đoàn người chú ý tới vật thực nghiệm bên trong trụ thủy tinh, nó cũng không khác biệt so với mấy ‘Quái vật’ khác bên trong trụ thủy tinh, trên thực tế bọn quái vật trừ bỏ lớn nhỏ không đồng nhất, cơ bản cũng không khác biệt nhiều lắm. Đó là một quái vật nho nhỏ, nếu theo hiểu biết thông thường mà phán đoán tuổi, ước chừng khoảng hai ba tuổi đi.

 

Một nữ nhân người không ra người quỷ không ra quỷ ôm lấy một quái vật mà hát ru, quá kỳ dị, ngay cả Lâm Cách Lôi cũng nhíu mày.

 

“Chị ơi chị!” Hoài Nhị trừ bỏ Hoài Tiểu Điệp, không có chú ý gì khác, bước một bước dài tiến lên cầm lấy tay Hoài Tiểu Điệp, cao thấp đánh giá một phen, xác nhận chị mình lông tóc vô thương mới thở ra một hơi: “May mắn chị không có việc gì.”

 

Ánh mắt dại ra của Hoài Tiểu Điệp nhìn chăm chú Hoài Nhị một lúc lâu, giống như lúc này mới nhận ra em trai ruột, ánh mắt càng thêm nhu hòa: “Tiểu Nhị, em chạy đi đâu vậy? A Thủy cũng tìm không thấy em.”

 

“Éc… Cái kia, em say rượu ngủ quên trong quán bar.” Đúng rồi, sau đó bị xách lên khách sạn nhỏ trên lầu hai quán bar mà mây mưa.

 

Hoài Tiểu Điệp cưng chiều mà sờ sờ đầu em trai, nắm lấy tay cậu: “Trở về là tốt rồi, Tiều Nhị, em xem, Nhạc Nhạc cũng về nhà.”

 

Hoài Nhị đương nhiên biết Nhạc Nhạc là ai, Nhạc Nhạc chính là ngọn nguồn khiến anh rể chết khiến chị gái nổi điên, cháu trai ruột của mình. Hoài Nhị có gặp qua mặt Nhạc Nhạc, ngay tại ngày Nhạc Nhạc sinh ra, sau đó bé con bị bộ trị liệu bắt đi, tuy rằng bộ dáng của trẻ con mới sinh cũng không khác người ngoài hành tinh mấy, nhưng mà bên trong trụ thủy tinh này chính là quái vật thật sự nha, Hoài Nhị làm sao cũng không nhập cả hai thành một được, ánh mắt cầu cứu hướng về phía Hạo Trầm Thủy, bạn thân từ nhỏ của cậu, quân sư của cậu, đại não của cậu.

 

“A Thủy, đây thật sự là Nhạc Nhạc sao?”

 

Quen biết hơn hai mươi năm, bỏ thời thơ ấu không hiểu chuyện, hiểu biết của Hạo Trầm Thủy đối với Hoài Nhị là cỡ nào thấu triệt, sớm đoán được vấn đề sẽ bị ném cho chính mình, đang muốn nói ra đáp án đã được chuẩn bị trước, có người lại giành trước.

 

“Tự mình nhìn cái thẻ trên đầu kìa, không phải có ghi tên sao?” Lâm Cách Lôi hất đầu ý bảo Hoài Nhị nhìn lại.

 

“Ý, để xem?” Hoài Nhị lui về phía sau hai bước, ngưỡng đầu xem tấm thẻ.

 

Hoài Nhị không có nhiều ưu điểm lắm, chính là trẻ trung khoẻ mạnh, thị lực cũng vô cùng tốt, vừa nhìn, lập tức liền nhìn thấy trên tấm thẻ kim loại nhỏ có đánh số, vậy mà thật sự có viết tên họ, lại còn thật sự viết hai chữ Nhạc Nhạc.

 

“Á?! Thật kìa!” Hoài Nhị sửng sốt, cùng Hoài Tiểu Điệp dán sát vào thủy tinh giương mắt nhìn.

 

Trịnh Cái cũng thấy được, rất là thổn thức: “Thật sự sao, đây là cháu trai của cậu… Ai, này tính cái gì chứ? Nhân từ dối trá sao? Vậy mà còn để tên họ lại, ai.”

 

Mặt mày Hạo Trầm Thủy cau chặt, phiền chán mà trừng về hướng kẻ nhiều chuyện: “Ngươi đừng khơi chuyện.”

 

Người sau hoàn toàn không thèm để ý cảnh cáo của y, còn thật sự nghiêm túc nói: “Có nhân tính khác thường cũng không được.”

 

“Chậc!”

 

Hạo Trầm Thủy kéo Hoài Nhị đi sang môt bên, Lâm Cách Lôi tự nhiên theo sau, Diệp Gia Thành cùng Trịnh Cái cũng theo đi lên.

 

Hạo Trầm Thủy cũng không lảng tránh người khác, trực tiếp nói với Hoài Nhị: “Nhị, tao động thủ không được, tao muốn mày làm ngất Tiểu Điệp ngay lập tức… Không, vẫn là không cần mày nữa, anh… Tên gọi là gì?”

 

Lâm Cách Lôi bị điểm danh thản nhiên nói ra tên mình.

 

“Lâm Cách Lôi? Tôi là Hạo Trầm Thủy, bạn thân từ nhỏ của Hoài Nhị.” Đơn giản làm giới thiệu, Hạo Trầm Thủy liền giản lược điển chính của đề xuất: “Tôi biết thân thủ của anh lợi hại hơn tất cả mọi người ở đây, chúng ta hiện tại phải lập tức dời đi, Nhạc Nhạc tuyệt đối không thể mang theo, nó không thể rời đi cũng không rời khỏi máng cung cấp dinh dưỡng được, cho nên anh phải dùng tốc độ nhanh nhất làm ngất Tiểu Điệp, nhất thiết phải nhanh nhưng tuyệt đối không thể tạo thành thương tổn quá lớn cho cô ấy.”

 

Lâm Cách Lôi nhướn mày, đang muốn hỏi, Hạo Trầm Thủy cũng không cho anh cơ hội.

 

“Đừng hỏi nhiều, đáp án sau này tôi sẽ nói cho anh, cũng đừng lãng phí thời gian, chúng ta không có bao nhiêu thời gian, hiện tại phải lập tức làm ngất Tiểu Điệp, đừng coi cô ấy là người thường, cô ấy… rất nguy hiểm, anh cứ theo lời tôi mà làm.” Tạm dừng đại khái một giây, Hạo Trầm Thủy lại nhíu mày nói: “Anh thật sự là cố chấp, được rồi, người ở bên trong mấy cái máng cung cấp dinh dưỡng này cũng có ý thức, tiến sĩ Si Laier Naxi nối ý thức của bọn họ với máy chủ của khu cách ly, hiện tại máy tính chủ bị bọn họ khống chế, khu cách ly đang tiếp cận dần với lục địa, rất nhanh sẽ phát sinh va chạm, chúng ta phải đi đến địa điểm tị nạn bọn họ cung cấp… Đúng vậy, khu cách ly không phải một cái đảo, mà là một tòa cứ điểm di động. Mau, chúng ta chỉ có ba mươi phút.”

 

Lâm Cách Lôi sắc bén chú ý tới Hạo Trầm Thủy hiểu rõ hết thảy rất quỷ dị, bất luận một người thông minh bao nhiêu cũng không có khả năng phán đoán ra cách suy nghĩ của một người xa lạ nhanh chóng như vậy, không có khả năng đoán chính xác mỗi một cái nghi ngờ cũng như đưa ra câu trả lời như vậy, trừ phi… biết được thuật đọc tâm.

 

Trên thực tế, hết thảy đều đã muốn thoát ly phạm trù thưởng thức, mặc kệ là khu cách ly, bộ trị liệu, hay là những người này.

 

Lâm Cách Lôi cũng là một nhân vật cực đủ lực hành động, anh quyết định tin tưởng Hạo Trầm Thủy, liền quyết đoán xoay người bước về hướng Hoài Tiểu Điệp, chỉ thấy anh ra tay như điện, nhẹ nhàng nhấn một cái ở sau gáy cô gái gầy yếu này, người liền ngất đi.

 

“Chị!” Lúc Hoài Nhị phản ứng được, chỉ kịp tiếp được thân hình yếu đuối của Hoài Tiểu Điệp, cậu lập tức ôm lấy chị mình nghiến răng nghiến lợi với Lâm Cách Lôi: “Anh làm gì!”

 

“Hạo Trầm Thủy nhờ.” Lâm Cách Lôi đá bóng đi (đẩy vấn đề đến cho người khác, ở đây là Hạ Trầm Thủy), tiếp theo nói: “Đi thôi, giải thích sau.”

 

Tiếp theo Diệp Gia Thành cùng Trịnh Cái cũng phản ứng lại, đồng thời lưu ý đến sự không tầm thường của Hạo Trầm Thủy.

 

Diệp Gia Thành mừng thầm, bởi vì gã biết Hoài Nhị rất coi trọng Hoài Tiểu Điệp, lần này sẽ tuyệt đối không có sắc mặt hòa nhã với người ra tay ‘thương tổn’ Hoài Tiểu Điệp là Lâm Cách Lôi.

 

Trịnh Cái thì di động thân hình mập mạp đến bên người Hoài Nhị vẫn đang như một con báo nhỏ xù lông tiến hành hòa giải: “Ai, Hoài Nhị nha, cậu nghe được đi, bạn thân của cậu nói, nơi này rất nguy hiểm, Lâm tiên sinh đều chỉ là vì tốt cho chị cậu, bằng không cô ấy mà không muốn rời đi nơi này, chính là sẽ chết.”

 

Hoài Nhị sau khi nghe xong rốt cục thu hồi móng vuốt, nhìn xem Hoài Tiểu Điệp, lại ngắm ngắm Lâm Cách Lôi, ánh mắt kia như là đang đánh giá cái gì.

 

“Cô ta không có việc gì, rất nhanh sẽ tỉnh lại.” Lâm Cách Lôi nói.

 

“Đừng lề mề, đi.” Hạo Trầm Thủy thêm một câu, liền dẫn đầu chạy ra.

 

“Muốn tôi hỗ trợ?” Lâm Cách Lôi hỏi.

 

Hoài Nhị ôm lấy Hoài Tiểu Điệp chạy nhanh theo sau, cố ý không nhìn Lâm Cách Lôi.

 

Diệp Gia Thành nhìn hết thảy trong mắt, tuy rằng phải chạy trối chết, lại kiềm chế không được mừng thầm trong lòng, đắc ý liếc xéo Lâm Cách Lôi một cái, liền đi theo bên cạnh Hoài Nhị ân cần mà tỏ vẻ hỗ trợ, kết quả cái dáng người bạch trảm kê (gà luộc xắt lát) vai không khiêng tay không thể xách kia của gã bị Hoài Nhị khinh thường sâu sắc.

 

Trịnh Cái đồng tình liếc mắt nhìn Lâm Cách Lôi một cái, trong lòng đại thúc thầm nghĩ: Đây là giữa đàn ông với đàn ông nha, cũng cong cong vẹo vẹo nhiều như vậy, cũng thật không dễ dàng.

 

Lâm Cách Lôi lúc này cũng một bên chạy một bên đánh giá qua lại Hạo Trầm Thủy cùng Hoài Tiểu Điệp, anh nhớ tới dấu vết súng phun lửa công kích cùng xác chết cháy trong ký túc xá của Hoài Nhị, lại kết hợp với lời nói vừa rồi của Hạo Trầm Thủy, thuật đọc tâm cùng cô gái điên nguy hiểm khiến anh thực để ý.

Advertisements

2 thoughts on “MẠT THẾ: CHƯƠNG 7

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s