Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 48

Chương 48

 

Không khí lập tức trở nên xấu hổ lại im lặng!

 

Trịnh Liệt mặt không chút thay đổi nói: “Đã gặp Minh bảo bảo rồi, tôi phải đi.”

 

“Ba ba, không cần!” Trịnh Minh Bảo vội vàng kêu, chạy ra từ sau lưng Trác Thư Nhiên, lại nhào về phía Trịnh Liệt.

 

Tươi cười bên môi Trác Thư Nhiên phai nhạt: “… Tôi chỉ là nói giỡn…”

 

“Không, cậu nói chính là sự thật.” Hai tay Trịnh Liệt đỡ dưới nách Trịnh Minh Bảo, duy trì khoảng cách nửa cánh tay với bé, “Nhưng tôi đã đoạn tuyệt quan hệ với các người. Con nuôi có thể lên giường với tôi, tôi muốn thêm bao nhiêu thì sẽ có bấy nhiêu người, không phải Phó Tranh, cũng sẽ là những người khác. Không cần cậu tự chủ trương, lôi kéo quan hệ lung tung.”

Sắc mặt Trác Thư Nhiên hơi hơi trầm xuống.

 

“Cha nuôi, chuyện tôi làm chính là nhằm vào Ân Triệu Lan, tôi chưa từng muốn làm tổn thương anh.” Cậu đẩy đẩy kính, nghiêm mặt nói, “Tôi thật sự, không thể tha thứ như vậy sao?” Trước kia còn chưa có tình cảm quá sâu đậm, nhưng sau khi Trịnh Liệt đánh vỡ bí mật của cậu, quyết định đoạn tuyệt quan hệ, không bao giờ quan tâm đến nữa, Trác Thư Nhiên phát hiện chính mình tưởng niệm hắn. Cậu không muốn quan hệ giữa bọn họ cứ như vậy chấm dứt.

 

“Loại người xem người khác đều như kẻ ngốc mà đùa giỡn như cậu, tôi tiếp nhận không nổi.” Trịnh Liệt lạnh lùng nói.

 

Trác Thư Nhiên cắn cắn môi, thấp giọng nói: “Anh làm sao không biết… tôi không phải đang bảo hộ anh?” Biết quá nhiều, tuyệt đối không phải một chuyện tốt.

 

Chuyện tới nước này rồi còn muốn ngụy biện!

 

Sắc mặt Trịnh Liệt không hề dịu đi, châm chọc nói: “Tôi không hiếm lạ.”

 

“… Ba ba, anh, đừng cãi nhau…” Trịnh Minh Bảo sợ hãi nhìn Trịnh Liệt, lại nhìn Trác Thư Nhiên, co rúm người nói.

 

Trịnh Liệt cùng Trác Thư Nhiên không hẹn mà cùng ngậm miệng, không tiếp tục đối chọi gay gắt nữa.

 

Phó Tranh vẻ mặt như lọt vào trong sương mù, không biết hai người bọn họ đang nói cái chuyện bí hiểm gì, chỉ cảm thấy một bức tường vô hình ngăn cách cậu với ba người Trịnh Liệt, Trác Thư Nhiên cùng Trịnh Minh Bảo. Chuyện con nuôi Trác Thư Nhiên đề cập với cậu mà nói tựa như thiên phương dạ đàm (nghìn lẻ một đêm – ý chỉ chuyện quá hoang đường, không thực), cậu cảm thấy sửng sốt, nhưng hoàn toàn không có chỗ trống mà cậu có thể xen mồm.

 

“Nếu đã đến đây, ăn cơm xong rồi hãy đi. Tôi nấu ăn.” Trác Thư Nhiên mềm mại nói, giống như người thanh niên ngôn ngữ sắc bén vừa rồi kia là ảo giác của bọn họ vậy.

 

“Ba ba…” Trịnh Minh Bảo thật cẩn thận ôm lấy cánh tay Trịnh Liệt, nhìn hắn đầy mong chờ.

 

Trịnh Liệt không cứng rắn với Trịnh Minh Bảo được, nghiêng đầu nhìn Phó Tranh: “Cậu nói như thế nào?”

 

Phó Tranh nhìn khuôn mặt nếu Trịnh Liệt không đáp ứng lưu lại sẽ khóc ngay lập tức của Trịnh Minh Bảo kia, gật đầu nói: “Ừm, vậy ăn cơm xong lại đi…”

 

Trịnh Liệt hỏi Trịnh Minh Bảo: “Ba ba còn xấu không?”

 

“Ba ba tốt nhất!” Trịnh Minh Bảo mềm nhẹ nói.

 

Trịnh Liệt hừ một tiếng, nắm hai má tròn tròn của bé nhéo nhéo.

 

Trịnh Minh Bảo kêu đau ai ái, nhưng vẫn ngây thô mà đem mặt đưa qua cho nhéo. Cho dù ý chí Trịnh Liệt có là sắt đá cũng không khỏi mềm xuống.

 

Phó Tranh nhìn thấy hỗ động giữa Trịnh Liệt cùng Trịnh Minh Bảo, trong mắt hiện lên hâm mộ sâu sắc.

 

Trịnh Liệt ôm Trịnh Minh Bảo đi vào trong phòng.

 

Trác Thư Nhiên chuyển đi phòng bếp đem đồ ăn nóng ra. Biết Trịnh Liệt lại đây, cậu cho bảo mẫu nghỉ một đêm, tự mình xuống bếp chuẩn bị một bữa cơm thập phần phong phú.

 

Phó Tranh muốn đi phòng bếp hỗ trợ, bị Trác Thư Nhiên liếc mắt một cái bức đi ra. Phó Tranh một trận buồn bực, cậu vẫn là lần đầu tiên gặp được loại người bề ngoài ôn nhu vô hại ánh mắt lại có thể trở nên lợi hại lạnh lẻo trong phút chốc như thế này. Trác Thư Nhiên chỉ kém không ở trong mắt viết “Cách cha nuôi của tôi xa một chút”.

 

Trịnh Phỉ, Tần Trăn, Ân Triệu Lan, Trác Thư Nhiên, Trịnh Minh Bảo… chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Phó Tranh đều gặp mặt cùng nhóm con nuôi của Trịnh Liệt, cho dù cậu là kẻ ngốc cũng nhìn ra Trịnh Liệt cùng bọn họ dây dưa không rõ, quan hệ thật sự phức tạp.

 

Mà cậu chính là bất hạnh bị dính vào, nằm trúng đạn. Phó Tranh nghĩ đến nụ hôn không chút tình cảm cùng câu nói “tình nhân mới” luôn mồm của Trịnh Liệt, làm cậu bị nhóm con nuôi của Trịnh Liệt nhất trí căm thù, quả thực khóc không ra nước mắt. Nếu ánh mắt có thể giết người, cậu sớm đã chết mấy lần.

 

May mà Phó Tranh không phải người sẽ để tâm vào chuyện vụn vặt, một chút buồn bực trong lòng rất nhanh bị đồ ăn đầy đủ cả sắc hương vị đá sang một bên. Một người hằng năm đều ở nước ngoài như cậu thực không có tiền đồ mà quỳ gối dưới trù nghệ của Trác Thư Nhiên.

 

Nhưng mà vô luận cậu tỏ ý tốt như thế nào, Trác Thư Nhiên đều chỉ đeo một nụ cười nhàn nhạt nhã nhặn không nhìn cậu. Trịnh Minh Bảo khờ dại đơn thuần cũng không thích cậu, ánh mắt nhìn cậu tựa như nhìn một tên trộm cướp đi ba ba của bé, sợ hãi lại bài xích. Phó Tranh đều phải hoài nghi khuôn mặt hiền lành của mình có khi nào biến thành mắt trừng dựng thẳng rồi không.

 

Đồng thời với việc cậu bị Trác Thư Nhiên không nhìn, Trác Thư Nhiên cũng bị Trịnh Liệt không nhìn tới.

 

Cho dù cùng ở trên một bàn cơm, Trịnh Liệt cũng có biện pháp lạnh nhạt với Trác Thư Nhiên, chỉ ngẫu nhiên nói nói mấy câu với Phó Tranh Trịnh Minh Bảo, theo thói quen mà gắp đồ ăn cho Trịnh Minh Bảo, dỗ bé ăn thịt mà bé không thích.

 

Ăn xong một bữa cơm, biểu tình ôn hòa trên mặt Trác Thư Nhiên hoàn toàn biến mất, cảm giác đau lòng mất mác nhàn nhạt bao phủ trên người cậu. Cậu như vậy khiến kẻ khác không khỏi đau lòng.

 

Phó Tranh rất muốn lưu không gian cho cậu cùng Trịnh Liệt nói chuyện, nhưng Trịnh Liệt hoàn toàn không có ý tứ này. Đại bộ phận tâm tư của hắn đều đặt trên việc chơi đùa cùng Trịnh Minh Bảo, thẳng đến Trịnh Minh Bảo bắt đầu dụi mắt kêu mệt, hắn mới đứng dậy cáo từ.

 

Trong lúc đó, Trác Thư Nhiên vài lần muốn nói lại thôi cũng chưa thể nói được câu nào với hắn.

 

“Ba ba không ngủ ở đây sao?” Trịnh Minh Bảo nắm lấy ống tay áo Trịnh Liệt.

 

“Không được. Phó Tranh là khách, ba ba phải chiếu cố anh ấy.” Trịnh Liệt sờ sờ đầu Trịnh Minh Bảo, “Minh bảo bảo nghe lời.”

 

Trịnh Minh Bảo nhìn Trác Thư Nhiên một cái, tiến đến bên tai Trịnh Liệt lặng lẽ nói: “Ba ba, anh cũng rất nhớ ba…”

 

Trịnh Liệt thờ ơ: “Minh bảo bảo phải ngủ đúng giờ, biết không?”

 

“Dạ.” Trịnh Minh Bảo ngoan ngoãn gật đầu, lại cọ cọ Trịnh Liệt, lưu luyến không rời mà buông bàn tay đang nắm ống tay áo của hắn ra.

 

“Chăm sóc nó cho tốt.” Trịnh Liệt rốt cục nói với Trác Thư Nhiên một câu.

 

Nhưng hiển nhiên Trác Thư Nhiên cũng không có vì vậy mà cao hứng.

 

“Cha nuôi, tôi biết anh đang điều tra tôi.” Cậu đột nhiên nói, “Không cần điều tra, nếu anh muốn biết cái gì, tôi có thể nói toàn bộ cho anh.”

 

“Có ý gì?” Trịnh Liệt cảm thấy cậu đang ám chỉ gì đó.

 

“Trước khi tôi chưa thay đổi chủ ý, anh nên nắm lấy thời gian.” Trác Thư Nhiên động tác cực nhanh mà hôn lên môi Trịnh Liệt một cái, híp mắt liếm liếm môi, “Em chờ anh.”

 

“Chẳng hiểu ra sao!” Trịnh Liệt có chút tức giận với sự tập kích bất ngờ của cậu, cau mày đẩy ra.

 

Trác Thư Nhiên chỉ là nhìn hắn, ung dung nhếch môi.

 

Trịnh Liệt kéo Phó Tranh đi.

 

Trác Thư Nhiên chờ Trịnh Minh Bảo tắm rửa xong, lên giường ngủ, liền lập tức đi đến phòng làm việc.

 

Trong phòng làm việc bố trí đầy thiết bị máy tính tiên tiến.

 

Trác Thư Nhiên ngồi phía trước một trong những cái máy tính đó, mang tai nghe, mười ngón tay lướt trên bàn phím.

 

Chỉ chốc lát sau, trong tai nghe truyền đến tiếng nói chuyện, Trác Thư Nhiên tháo xuống kính mắt, ánh mắt xinh đẹp dưới ánh đèn phủ một tầng sương mù.

 

Cậu lạnh nhạt nói với người ở đầu bên kia: “Tôi muốn rút khỏi nhiệm vụ của các người.”

 

*****************************************

 

Trịnh Liệt ngủ thẳng nửa đêm bị một cảm giác tồn tại làm bừng tỉnh!

 

Hắn động tác cực nhanh mà rút súng lục từ dưới gối ra, nhắm ngay chỗ nào đó, một bàn tay nhanh nhẹn ngăn trở động tác của hắn!

 

Đèn ngủ ở đầu giường bị bật lên, khuôn mặt mày rậm mắt to của Trịnh Phỉ lộ ra dưới ánh đèn, vẻ mặt kinh ngạc!

 

“Lão ba, tính cảnh giác của ba đột nhiên tăng mạnh à!” Nếu không phải động tác của cậu rất nhanh, có thể sẽ bị một phát ngỏm luôn.

 

Trịnh Liệt bỏ tay hắn ra, thu hồi súng, trong thanh âm mang theo khàn khàn chưa tỉnh ngủ: “Nếu phương thức xuất hiện của nhà ngươi có thể bình thường một chút, hẳn là không chết được.” Hắn vĩnh viễn không hiểu nổi Trịnh Phỉ làm sao có thể xuất quỷ nhập thần như vậy!

 

Trịnh Phỉ nhào lên trên giường Trịnh Liệt, không thành thật nhích tới nhích lui: “Con mới vừa hoàn thành xong chuyện Sân ca giao phó… Lão ba, cái người đàn ông cách vách kia là ai? Sao lại thuê phòng chung với ba?” Cậu móc ra cây súng lục bảo bối của mình, ngón tay linh hoạt mà đùa nghịch.

 

Tên Đại vương kén chọn mau quên này đã quên mất chuyện gặp qua Phó Tranh ở câu lạc bộ Kim Cương rồi. Trịnh Phỉ chưa bao giờ để gương mặt của oanh oanh yến yến bên người Trịnh Liệt ở trong lòng.

 

Phó Tranh không nhà để về ở Nam Phong thị, Trịnh Liệt cũng không muốn quay về chỗ ở, vì thế hai người cùng nhau tìm một khách sạn, thuê một cái phòng xa hoa, mỗi người chiếm một bên phòng, nước sông không phạm nước giếng.

 

Trịnh Liệt cảm thấy nếu hắn phun cái câu “Phó Tranh là tình nhân mới” này ra, Trịnh Phỉ sẽ khiến Phó Tranh không thấy được mặt trời ngày mai, hơn nữa lúc này trên người Trịnh Phỉ còn mang theo lệ khí mạnh mẽ kiềm chế xuống.

 

Trịnh Liệt sẽ không bị cái khóc lóc om sòm lăn qua lộn lại của Trịnh Phỉ làm cho hồ đồ, mà bỏ qua sự thật cậu không phải một người lương thiện.

 

“Người không quan trọng.” Trịnh Liệt nói.

 

Trịnh Phỉ “À” một tiếng không truy hỏi nữa, đột nhiên động tác nhanh chóng đem quần áo trên người cới hết, trần trùi trụi mà tiến vào trong ổ chăn Trịnh Liệt, nhanh đến mức khiến người ta không kịp ngăn cản. Trên người cậu mang theo cái tươi mát khô ráo sau khi tắm rửa, lạnh lạnh thập phần thoải mái.

 

“… Giết người?” Cho dù đã được xử lý xong, Trịnh Liệt vẫn ngửi được mùi máu tươi cực nhạt.

 

“Không, chỉ là thấy máu.” Trịnh Phỉ thấy Trịnh Liệt không có cự tuyệt, đánh bạo vươn tay ôm thắt lưng hắn, một chân như bạch tuột tám xúc tua quấn qua.

 

“Sân ca giao nhiệm vụ gì cho ngươi?”

 

“Vẫn là chuyện Dương Kỳ.” Trịnh Phỉ thành thật nói ra, “Dương Kỳ có vấn đề, Sân ca bảo con không cần chặt đứt quan hệ với Viêm Bang. Trước tiên qua đó giúp Chu Hàng giải quyết một cái phiền toái nhỏ.”

 

Tiêu Sân cư nhiên bảo Trịnh Phỉ đã muốn thoát ly Viêm Bang quay trở về? Trịnh Phỉ cam lòng đối phó với thành viên Viêm Bang của mình?

 

“Nhà ngươi bằng lòng nghe lời Sân ca, quay đầu đối phó Viêm Bang?”

 

“Một cái Viêm Bang nho nhỏ, Sân ca còn không để vào mắt.” Trịnh Phỉ có chút xao động vuốt ve thân thể Trịnh Liệt, “Hơn nữa con không phải nghe lời hắn, con là nghe lời ba! Ba nghe Sân ca, con cũng sẽ nghe Sân ca!”

 

“Thành thật chút!” Trịnh Liệt chụp đầu của cậu.

 

Một thanh niên cả người trần trụi, dáng người mềm dẻo hữu lực động đậy lung tung trong ổ chăn của hắn, Trịnh Liệt đang ở tuổi tinh lực tràn đầy cũng có chút ăn không tiêu. Nếu không phải nghĩ muốn tìm hiểu hướng đi mới nhất của Tiêu Sân một chút, Trịnh Liệt sớm đã đạp Trịnh Phỉ xuống giường.

 

Trịnh Phỉ rên rỉ: “Lão ba, cho con… Con muốn!” Một mặt thô bạo thị huyết trong xương cốt của cậu ngẫu nhiên sẽ bùng nổ, làm tình là biện pháp tốt nhất phát tiết loại cảm xúc này. Cậu cần Trịnh Liệt cho cậu đau đớn cùng khoái cảm.

 

Trịnh Liệt rõ ràng trạng huống của cậu, không khỏi có chút đau đầu. Nếu hắn cự tuyệt, Trịnh Phỉ còn không biết sẽ quậy tới trình độ nào.

 

“Tìm được người liên hệ với Dương Kỳ chưa?” Trịnh Liệt bắt lấy bàn tay đang trêu chọc bộ vị trọng yếu của hắn của Trịnh Phỉ.

 

“Đã muốn có manh mối, còn đang điều tra.” Trịnh Phỉ không kiên nhẫn mà vặn vẹo, “Lão ba, làm xong con sẽ nói rõ đầu đuôi ngọn ngành cho ba sau, nha? Trước cho con…” Trong mắt cậu bắt đầu nổi lên vằn đỏ.

 

Trịnh Liệt ấn đầu của cậu xuống: “Nhà ngươi làm ta cứng lên trước đi!”

 

Trịnh Phỉ sửng sốt, hiểu ý mà trượt xuống, có chút vụng về há mồm ngậm lấy vật giữa hai chân Trịnh Liệt.

 

Cậu cảm giác thái độ của Trịnh Liệt có chút không giống trước kia, nhưng giờ phút này thân thể thật sự xao động, cậu cũng không để ý được nhiều như vậy, trước làm theo yêu cầu của Trịnh Liệt rồi nói sau…

Advertisements

One thought on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 48

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s