MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 80

80

Đoàn người Cao Thăng lúc đi thăm dò, dọc theo đường đi đều làm dấu hiệu, để ngừa thời điểm quay về sẽ lạc đường. Làm dấu hiệu là do Hà Vinh khống chế kim loại, bởi vậy mỗi một ngã rẽ bọn họ đi qua, trên vách đá đều hiện ra một mũi tên kim loại, mũi tên chỉ hướng bọn họ đi đến.

 

Mà hiện tại, bọn họ chỉ cần đi ngược hướng của mũi tên, là có thể trở về tụ cư.

 

Nhưng mà khi người đang đi tiên phong, dị năng giả hệ thể chất Thạch Lỗi tuyên bố tin tốt “Nửa giờ nữa đến”, trong hang động âm u yên tĩnh bọn họ nghe được tiếng người truyền đến.

 

Là do không ít người nhỏ giọng cùng nhau nghị luận, thanh âm tụ hội cùng nhau, thông qua hang động vọng lại khuếch tán, cuối cùng rơi vào tai bọn họ, tựa như vô số con chim sẽ líu ríu, thực ồn ào.

 

Mấy người không khỏi dừng chân.

Cao Thăng hồ nghi nhìn về phía anh hắn: “Tụ cư đang tổ chức hoạt động gì sao?”

 

Cao Tư tỏ vẻ cũng thực mờ mịt: “Không có nghe Tạ lão đại nói qua.”

 

“Có thể là cùng đến săn bắn như chúng ta không?” Lâm Linh đoán.

 

“Không thể nào!” Hai huynh đệ nhà họ Cao đồng thời phản bác.

 

Cao Thăng cho một cái tát khiến anh hắn lui về phía sau, ánh mắt đối diện Lâm Linh, nhấn mạnh từng chữ từng chữ: “Con đường này là Tạ lão đại giao cho chúng tôi khai phá. Không thể lại an bài người khác tiến vào.”

 

“Hơn nữa trước mắt còn có rất nhiều đường chờ khai phá, nhân thủ không đủ, bận rộn muốn chết, sao có thể phái người đi đường cũ.” Cao Tư một tay vòng qua đỉnh đầu Cao Thăng, cười hì hì nói.

 

Mọi người hai mặt nhìn nhau, vậy đây là có chuyện gì? Phía trước có người, người còn không ít.

 

“Đi xem.”

 

Sau một lúc trầm mặc, tiếng nói nghi ngại lạnh lùng của kiếm khách phá vỡ yên lặng, vang lên đồng thời còn có từng tiếng bước chân cực vững vàng đoan chính của hắn.

 

Mấy người nhìn bóng dáng chạy về phía trước của kiếm khách, nhún vai, đuổi theo chân kiếm khách.

 

“Thực không nhẫn nại.” Cao Tư phun tào.

 

Cao Thăng khoác vai Cao Tư, cười: “Thôi đi, anh còn không biết hắn? ‘chẳng qua là không muốn lãng phí thời gian vào chuyện vô nghĩa như chờ đợi vậy’—— mỗi lần nghe hắn nói như vậy, ông đây liền đau trứng.”

 

Hai huynh đệ không tim không phổi cười run người.

 

Lee Al liếc bọn họ một cái, ngữ khí lành lạnh sửa đúng lại điểm phun tào của Cao Tư: “Hai người sao lại không kỳ quái, vì cái gì lúc hắn đi đường, đuôi ngựa lại không lay động?”

 

Cao Tư cùng Cao Thăng nghe xong, cười đến càng thêm khó thở.

 

“Sáp chải tóc? Keo xịt tóc? Ha ha ha ha. . . . . .” Cao Tư chợt cười, “Chúng ta đã sớm hoài nghi qua, nhưng mà người ta ngay cả hai thứ đồ này là cái gì cũng không biết. . . . . .”

 

Cao Thăng lau nước mắt: “Người ta nói dùng kiếm là một chữ ổn, phải ổn định từng bộ vị thân thể, ngay cả đi đường đều phải tứ bình bát ổn (tứ phương yên bình, tám hướng ổn định), sợi tóc nhỏ cũng không thể lay động.”

 

Lee Al híp híp mắt, nhìn bóng dáng kiếm khách, nhấc lên khóe môi: “Tôi cảm thấy hắn nói rất có đạo lý, thật không rõ các người đang cười cái gì? Là ếch ngồi đáy giếng cười nhạo lữ khách đi ngang qua, thế giới trong mắt ngươi tuyệt đối không lớn như của ta nhìn thấy, như vậy sao? Thật sự là nông cạn.”

 

Tiếng cười của Cao Thăng ngưng bặt, co rút khóe miệng, tiến đến bên tai Cao Tư nhỏ giọng hỏi: “Các anh từ nơi nào kiếm được nhóc con này? Miệng này cũng thật độc.”

 

Cao Tư xúc động vỗ vai em trai, lần này có người cùng anh trúng đạn, cảm giác thật tốt.

 

Thế nhưng cước bộ không đổi của kiếm khách ngừng lại trong chớp mắt, trên khuôn mặt tái nhợt lạnh lùng, mơ hồ có một chút ý tứ vừa lòng.

 

Cẩn thận tiếp cận nơi phát ra thanh âm.

 

Bên trái đường hầm thẳng tắp, là một sông ngầm nước chảy ầm ầm, bên phải con đường, cũng là một hang động lõm sâu thật lớn, hang động giờ phút này được những cây đuốc tẩm mỡ động vật thắp sáng, ngọn lửa khi mờ khi tỏ, đem bóng người trong hang động in lên vách đá, bóng hình lay động, như lệ quỷ đang giương nanh múa vuốt.

 

Trong hang động có ước chừng gần trăm người, đều đang cúi đầu ghé vào nhau nhỏ giọng nói chuyện, sắc mặt xám trắng, vẻ mặt sợ hãi mà tuyệt vọng, một tình cảnh bi thảm. Trải qua bốn người Cao Tư nhận biết, xác định trong hang động, tuyệt đại bộ phận là người thường trong tụ cư.

 

Phát sinh tình huống gì, mà làm cho người thường trong tụ cư tập trung đến nơi đây? Bị không khí lo âu trong hang động ảnh hưởng, mấy người cũ của tụ cư khẩn trương liếc nhau, trong lòng dần dần dâng lên cảm giác không tốt.

 

—— thời điểm bọn họ mới thành lập tụ cư, chỉ khi quyết định tập thể di chuyển đến thế giới dưới lòng đất, mới có thể đầu tiên dời người thường xuống dưới.

 

Thế nhưng thực hiển nhiên, lúc bọn Cao Tư rời đi sáng nay, tụ cư còn chưa có nửa điểm tiếng gió phải di chuyển. Cũng là nói, quyết định này là do tụ cư vội vàng định ra trong hôm nay. Lại nghĩ sâu hơn, không khó cho ra kết luận: tụ cư đã xảy ra chuyện!

 

Không hề che dấu thân hình, đoàn người đi vào trong hang động, bắt lấy dị năng giả quen biết, nghiêm túc hỏi đến sự tình đã xảy ra.

 

Cao Thăng bọn họ trở về cùng với sứ giả bọn họ mang theo, khiến cho tâm thần vốn bị đàn tang thi làm cho kinh hãi mà sinh ra tuyệt vọng của mọi người sinh ra một chút hy vọng mỏng manh: đi về phương xa, còn có nhiều đồng bạn. Đoàn kết cùng một chỗ, liền có lực lượng lớn hơn nữa!

 

Nhưng mà điều kiện tiên quyết là tránh được một kiếp này.

 

Mấy người Cao Tư tự nhiên cũng rõ ràng nguy cơ giờ phút này của tụ cư, khiếp sợ lại lo lắng, vội vàng chào hỏi một tiếng, liền không hề dừng lại, chạy về hướng lối ra của hang động.

 

Hai người Diêu Kiến Dân cùng Sở Thần, Thạch Lỗi tự nhiên là đề nghị họ ở cùng nhóm người tụ nạn ở lại trong hang động chờ bọn họ trở về, hai người này cũng không từ chối. Không phải bọn họ quá mức lạnh lùng, chỉ là bởi vì bọn họ giống Điền Vũ Điềm, thuộc loại trí thức tiến hóa của dị năng giả hệ thể chất, đây cũng là nguyên nhân bọn họ có thể trở thành đại biểu cho tụ cư.

 

Nếu đi cũng chỉ là liên lụy dựa vào người khác bảo hộ, còn không bằng không cần để ý mặt mũi, thành thành thật thật đứng chờ ở phía sau.

 

Cao Tư bọn họ lần nữa nện bước nhanh hơn, sau đó đều biến thành chạy như điên.

 

Sau mạt thế, nhà của mọi người đều bị hủy. Ràng buộc của mọi người cũng không còn dư bao nhiêu. Tụ cư có lẽ còn tồn tại các loại tệ nạn không hợp ý người, nhưng nó quả thật cũng đã trở thành vướng bận trong lòng những người này, khiến cho người ta ở thời mạt thế tàn khốc hoang vu, không hề cảm thấy mờ mịt, không hề lại không mục đích không phương hướng, khiến bọn họ có nơi quay về, khiến cho bọn họ có mục tiêu kiên định cố gắng hoàn thành, cố gắng sống sót, thậm chí còn muốn có niềm tin bảo hộ thứ gì đó.

 

Cái tên Hạ Chi Sâm này, mặc kệ nó có dễ nghe hay không, trong lòng bọn họ, chính là một ngôi sao treo trong bóng tối, ánh sáng chỉ dẫn phương hướng cho bọn họ đi tới, đó là hy vọng.

 

Chạy nhanh đi, phía trước hang động mơ hồ xuất hiện tia sáng, là lối ra!

 

Chỗ lối ra, độ cao của hang động đột nhiên biến thấp, mấy người gập thắt lưng cúi đầu, cước bộ nhanh chóng từ từ đi lên, híp mắt, để cho đôi mắt ở lâu trong bóng đêm thích ứng với ánh sáng chói lóa bên ngoài.

 

Lau đi nước mắt sinh lý do bị ánh sáng kích thích nơi khóe mắt, tiểu đội bốn người đi xa nhìn về hướng tụ cư, lại chỉ nhìn thấy từng gian nhà đá đơn sơ, từng đỉnh lều trại cũ nát, lại không thấy một bóng người quen thuộc.

 

Vẻ mặt bọn họ có chút phức tạp, trên đường trở về, ít nhiều đều từng ảo tưởng qua thời điểm quay lại, sẽ có tình huống cùng các huynh đệ gặp mặt như thế nào, lại sẽ vỗ tay hoan nghênh chúc mừng những lữ khách đường xa thành công ra sao, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới, lúc quay về, sẽ đối mặt với cảnh tượng quạnh quẽ đến tàn khốc như vậy.

 

“Bọn họ ở phía trên.” Lee Al ngẩng đầu, nhìn về phía trên liệt cốc, tuy rằng từ nơi này nhìn qua, căn bản nhìn không thấy người, nhưng hơi thở trong gió không sai, “Còn chưa có đánh nhau, không có mùi máu tươi.”

 

Trái tim thắt chặt hơi hơi thả lỏng một ít.

 

“Đi, đi lên!” Thạch Lỗi lớn giọng quát.

 

Vừa rồi còn có một câu Lee Al chưa nói ra: khí tức trong gió cũng đồng dạng nói cho cậu, số lượng tang thi, rất nhiều, rất nhiều.

 

Mà lời cậu không nói ra, không lâu sau, mỗi người leo lên liệt cốc đều rõ ràng cảm nhận sâu sắc được —— đàn tang thi sắp thành một hàng tựa như thành lũy phía xa xa, chỉ là khí thế đông nghìn nghịt như một cái lồng bằng mây đen, trực tiếp mà hung hãn áp bách hướng đến người nơi này, bầu không khí trầm trọng áp lực nhất thời khiến cho trong lòng nhiễm lên lo âu, rốt cuộc không lạc quan nổi.

 

“Tạ lão đại bọn họ ở bên kia!” Cao Tư chỉ hướng một bên, kỳ thật trận địa sẵn sàng đón địch của nhóm dị năng giả trên mặt đất nhìn không sót một thứ gì này, liếc mắt một cái liền có thể phát hiện.

 

Mà dị động bên này của bọn họ hiển nhiên cũng khiến cho Tạ Mặc Hiên chú ý, đôi mắt lợi hại như chim ưng nhìn qua bên này, phong bạo lãnh khốc quen thuộc trong mắt khi nhìn thấy mấy khuôn mặt quen thuộc, nhất thời chuyển thành kích động cùng vui sướng.

 

Mấy người Cao Thăng chạy nhanh qua, cho dù không khí áp lực lại u ám, cũng không ngăn được nỗi lòng mênh mang của nhón bọn họ giờ phút này.

 

“Thạch Lỗi, Cao Thăng, Hà Vinh, Lăng Thanh.” Ánh mắt Tạ Mặc Hiên theo thứ tự đảo qua mấy người trước mặt anh, trong con ngươi lãnh khốc lợi hại của anh, lần đầu mơ hồ có chút hơi nước. Đã làm tốt quyết tâm bỏ lại những người anh em này, mang theo tụ cư rời khỏi đây, nhưng bọn họ vậy mà lại có thể gấp rút trở về, thật sự là. . . . . . thật sự là quá tốt!

 

Nhưng ít người. Mười lăm người chỉ còn lại bốn sao? Tạ Mặc Hiên trầm mặc siết chặt nắm tay, bốn tiểu đội đi xa chỉ trở về có một. . . . . . Không, có thể gấp rút trở về trong hôm nay chỉ có một, cho dù chỉ có bốn người, cũng tốt lắm rồi . . . . . .

 

“Tạ lão đại!” “Tạ đại ca!” Bốn người đều tiến lên, lời muốn nói còn rất nhiều, trong lúc đi xa gặp được đủ loại nguy hiểm, vô số lần tìm được đường sống trong chỗ chết, cuối cùng vui sướng phát hiện tụ cư khác, đều muốn nước miếng tung bay mà kể kể nói nói. Thế nhưng những lời này, nên giữ lại đến một đêm có thể tận tình tán gẫu nói đùa, hoặc là thắp đuốc vây quanh lửa trại, trong ánh mắt tán thưởng của các huynh đệ khoa tay múa chân vui sướng nói ra —— tóm lại không phải hiện tại.

 

Hiện tại, bọn họ đầu tiên phải đối mặt, chính là với một đàn tang thi lớn.

 

“Chúng nó vì cái gì không tiến công?” Cao Thăng thì thào.

 

“Tấn công tâm lý.” Tạ Mặc Hiên dứt bỏ tâm trạng bắt đầu dâng lên, ánh mắt một lần nữa lãnh liệt lại, “Loại biến dị muốn dùng phương thức này, trên tinh thần tiêu diệt chúng ta. Hoặc là, chúng nó chỉ đơn giản nghĩ muốn tiến công vào buổi tối.” Nhưng nghe Hạ Phi hình dung, khả năng con tang thi biến dị kia chơi chiến thuật tâm lý hơi cao.

 

“Nó không biết chúng ta có thể trốn vào lòng đất sao?” Cao Tư kinh ngạc.

 

Nói tới đây, trong giọng nói của Tạ Mặc Hiên cũng có một chút hương vị tức giận: “Không biết.” Sở dĩ bọn họ nắm chắc có thể toàn thân thoát ra —— điều kiện tiên quyết là trước khi bọn họ rút lui, đàn tang thi vẫn lựa chọn không tiến công.

 

“Chúng ta phải chờ tới khi nào?” Cao Tư tiếp tục hỏi, anh ngẫm lại có thể hiểu được, hiện tại Tạ Mặc Hiên sở dĩ không có dẫn dắt số người hiện có rút lui, là muốn chờ đội ngũ săn bắn sáng sớm nay tiến vào lòng đất trở về.

 

“Lại chờ một giờ.” Tạ Mặc Hiên quả quyết nói, “Một giờ sau, toàn bộ lui lại.”

 

Một giờ sao? Mấy người đứng dưới ánh tà dương phía tây, nhìn vào đàn tang thi khổng lồ khiến kẻ khác sởn gai óc phía xa xa, lần đầu tự mình cảm nhận, trên thế giới này xuất hiện một giống mới, khủng bố lại tàn nhẫn, tộc đàn khổng lồ hơn xa nhân loại.

 

Cách tụ cư xa xa.

 

“Mặt trời mau xuống núi.” Quý Hùng dắt Hạ Phi ra rất xa phía sau Trương Hà Sơn, nói nhỏ, “Trương huynh đệ nè, chúng ta có thể trở về trước khi bầu trời tối đen sao?”

 

Hạ Phi nhìn bóng đèn bự đang quấy rầy hắn quấy rầy Nhạn Hành nheo mắt lại: “Anh nói lớn như vậy, Hà Sơn sao có thể nghe được? Muốn hỏi thì đi lại gần người ta rồi hỏi.”

 

“Anh ta thật sự nghe không được?” Quý Hùng cười như kẻ trộm, mang theo chút hưng phấn mà xác nhận lại.

 

Hạ Phi nhìn thoáng qua Trương Hà Sơn đi ở phía trước, cùng Từ Ý trầm mặc đi theo phía sau Trương Hà Sơn không xa, bỗng nhiên liền hiểu Quý Hùng đang làm cái quỷ gì.

 

“Nói đi. Em đang nghe.” Hắn biếng nhác híp mắt lại, khuôn mặt tuấn mỹ dưới ánh chiều tà như được phủ một tầng vàng kim nhu hòa, vô luận nhìn từ phương hướng nào, đều tốt đẹp tựa như một bức họa với màu sắc ấm áp, “Hai người bọn họ rốt cuộc làm sao vậy?”

 

Quý Hùng cười he he he, có loại cảm giác vui sướng của bị nghẹn hồi lâu rốt cục có thể phóng thích: “Là như vậy như vậy. . . . . .”

 

—— thời điểm ba người bọn họ nghỉ ngơi trong hang động.

 

Dị năng của Trương Hà Sơn cùng Quý Hùng rốt cục khôi phục lại, ba người đứng dậy, tính toán rời đi.

 

Lúc này đây, Trương Hà Sơn bỗng nhiên trong bóng đêm hỏi Từ Ý một câu.

 

Gã hỏi: “Anh đã động tay động chân gì trên người tôi, Từ Ý?”

 

Từ Ý chỉ bối rối chớp mắt một cái, liền khôi phục trấn định, sau khi thật cẩn thận quan sát vẻ mặt Trương Hà Sơn, mới thừa nhận: “Động qua tay chân. Nhưng cụ thể làm cái gì, tôi không thể nói.”

 

Trương Hà Sơn không có tiếp tục truy vấn, chỉ đứng tại chỗ lầm bầm lầu bầu: “Trước đó vài ngày, trong đầu tôi rất loạn. Tôi không biết trên người mình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Tôi không dễ mềm lòng với người khác như trước, có thể thẳng thắn với người khác ‘tôi không muốn làm chuyện này’, bị thương, máu, tử vong, tôi còn không sợ .”

 

“Tôi nhớ rõ tôi lúc trước là người thế nào. Tôi rõ ràng tôi hiện tại là một người ra sao. Tôi hiện tại chán ghét tôi trước kia, nhưng tôi biết, tôi trước kia cũng tuyệt đối không thích biến thành tôi như bây giờ.” Gã thật rõ ràng, bình tĩnh nói cho xong, “Nhưng người nào mới là tôi thật sự? Tôi hiện tại sẽ không tựa như đột nhiên xuất hiện, đột nhiên biến mất như vậy phải không? Tôi không biết, anh có thể nói cho tôi biết không?”

 

Từ Ý nghe lời nói của gã, ánh mắt dần dần trở nên phức tạp, áy náy, thương tiếc, không đành lòng. . . . . . Nhưng mà càng nhiều tình tự lại hỗn tạp cùng một chỗ, khiến người không thể phân rõ.

 

Anh nhẹ giọng nói: “Hẳn là sẽ không.”

 

Trương Hà Sơn gật gật đầu: “Vậy thì tốt. Tôi không muốn biến mất, lại càng không muốn biến về bộ dạng ban đầu.” Bởi vì nếu biến trở về bộ dáng ban đầu, gã ban sơ nhất định sẽ chống cự gã hiện tại xuất hiện trở lại, tựa như gã cũng chống lại bản thân lúc đầu vậy.

 

Gã không muốn biến mất.

 

Cho dù biết chính mình là do Từ Ý động tay động chân mới xuất hiện trên đời này, gã cũng không muốn biến mất.

 

“Cám ơn anh.” Gã nói lời cảm tạ với Từ Ý.

 

Từ Ý chợt trừng to mắt, kinh ngạc nhìn gã một lúc lâu, sau đó vô lực khép lại mi mắt, thanh âm suy yếu: “Không cần cảm tạ.” Người nói lời cảm tạ này là ai? Là Trương Hà Sơn quen biết lúc ban đầu cái người thành thật hàm hậu, mềm lòng đến khiến người nổi giận cũng không tranh đấu kia sao?

 

Gã cư nhiên nói lời cảm tạ với anh. . . . . .

 

Gã cư nhiên nói lời cảm tạ với anh!

 

Trong lòng Từ Ý tựa như đánh đổ hũ gia vị, năm vị lẫn lộn, duy nhất có thể xác định là, anh vô luận thế nào cũng không cao hứng nổi.

 

. . . . . .

 

Mặt trời chiều ngã về tây.

 

Từ Ý đi phía sau Trương Hà Sơn, ánh mắt khắc chế không được thủy chung dừng trên tấm lưng dày rộng của người nọ.

 

Anh một mực nghĩ đến, câu “Cám ơn anh” kia, thuyết minh lựa chọn của anh là chính xác sao? Đổi thành Trương Hà Sơn ban đầu, sẽ bởi vì việc này mà nói lời cảm tạ với anh sao?

 

Phía sau anh, ở xa xa Quý Hùng đang quấn quít lấy Hạ Phi truy vấn: “Cái gì tôi ban đầu tôi hiên tại? Tiểu Phi Phi chú có biết hông? Trương huynh đệ anh ta chẳng lẽ là người bệnh tinh thần phân liệt?”

 

Hạ Phi chỉ mỉm cười, đôi mắt hẹp dài ánh lên ánh chiều hồng hồng, xinh đẹp không gì sánh được.

 

Cùng thời gian, dưới lòng đất, bên hồ nước từng chứa tinh hạch.

 

Một con tang thi đứng bên cạnh hồ, ánh mắt đỏ tươi gắt gao nhìn chằm chằm đáy ao trống không, một lát sau, nó ngẩng đầu lên, cuộn lại mái tóc tán loạn sau đầu, lộ ra gương mặt trắng bệch tối tăm, phẫn nộ rống lên vang vọng cả hang động, quanh quẩn thật lâu.

 

Tác giả: Hạ Phi Phi bọn họ gặp rắc rối rồi phốc phốc ~

 

          PS: viết lâu như vậy. . . . . . rốt cục có người chết, thở ra một hơi xoa xoa vai ~~ đây mới là mạt thế a điệu vịnh than ~

Advertisements

13 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 80

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s