MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 79

79

 

Sau khi hàn huyên ngắn ngủi, hai tiểu đội hợp lại làm một, lên đường quay trở về tụ cư.

 

Dọc theo đường đi đều là Cao Tư kích động hàn huyên cùng đồng bạn xa cách đã lâu, dù sao chỉ có anh cùng đối phương là bạn cũ. Mặc dù Lâm Linh cùng Nam Tuyết có tâm kéo gần mối quan hệ lẫn nhau, thế nhưng dù sao vừa mới gặp mặt, luôn cảm thấy dường như có một tầng cảm giác giác mới lạ vô hình ngăn cách.

 

Tỷ như nghĩ muốn hâm nóng đề tài, nhưng nói xong lại không có ai tiếp lời mà tẻ ngắt, khiến người xấu hổ không thôi.

 

Dù sao hai nàng cũng là nữ tính rất thưa thớt thời mạt thế, cho nên dù đề tài chuyện phiếm vắt hết óc nghĩ ra luôn chấm dứt bằng hai chữ “ha hả” khô cằn, nơi này cũng có người nguyện ý phối hợp với các đề tài đông cứng mà các nàng đề ra.

Người phối hợp tự nhiên là hai người Cao Tư Cao Thăng, nói thật hai người bọn họ thật không hỗ là huynh đệ, không phải sao?

 

Nhưng mà trong lúc nói chuyện, mấy người Cao Tư cũng rõ ràng thân phận của hai sứ giả.

 

Vị tiểu bạch kiểm mắt đào hoa, tên là Diêu Kiến Dân, trước mạt thế là sinh viên một trường đại học có tiếng. Tụ cư của cậu đại khái tạo thành từ đồng học cùng lão sư trường bọn họ —— trong động đất, những học sinh giáo sư khác hệ khác chuyên ngành này có vận khí vô cùng tốt vì tham dự hoạt động đi bộ đường xa do xã đoàn tổ chức, cầm cờ hiệu màu xanh biếc của cuộc sống, rất nhiều người tham dự hoạt động đó, xâm nhập vùng núi, bởi vậy không giống như đồng học bạn bè trong trường học của họ, chết khi rừng sắt thép sụp xuống.

 

Đội ngũ đi bộ đường xa thực khổng lồ, nhưng sau địa chấn, vẫn có tổn thất, cuối cùng may mắn còn sống ước chừng có đến một trăm người.

 

Một trăm người này nhưng thật ra không biết đến uy hiếp trí mạng từ ánh sáng mặt trời, bọn họ chỉ phát hiện một hang động thật lớn hình thành sau khi mặt đất nổ tung, địa thế dễ thủ khó công, bởi vậy thương lượng một chút, liền trốn vào. Sau lại phát hiện dưới mặt đất mới có thể sắn bắn động vật, vì thế cũng yên tâm thoải mái ở chỗ này, không di chuyển, hơn nữa lục tục thu lưu không ít người sống sót chạy nạn —— thẳng đến Sở Thần dẫn người đến tụ cư bọn họ—— Đại Học Thành (thành ở đây vừa chỉ tường thành vừa chỉ thành phố) —— bọn họ tự xưng như thế.

 

Sở Thần chính là một vị sứ giả khác, mang mắt kính viền vàng, da mặt trắng nõn, mắt hẹp dài, vừa nhìn liền cảm thấy được là cái loại hình tượng nham hiểm điển hình, rất xảo trá này. Thế nhưng thân phận hắn là tham mưu của căn cứ quân sự tỉnh H, phẩm cách đáng giá tin cậy.

 

Căn cứ quân sự này trong động đất đồng dạng bị phá hủy hoàn toàn, mặt đất biến hình khiến cho các kiến trúc bí mật dưới lòng đất vỡ đến ngay cả mẩu vụn cũng không tìm được một mảnh.

 

Sở Thần nói, vốn tại thời điểm địa chấn kia, đại bộ phận quân nhân trong căn cứ đều thao luyện ở bên ngoài. Cho dù động đất, bằng vào đầu não bình tĩnh cùng thân thủ linh hoạt của bọn họ, tại cái khe đóng đóng mở mở, xác xuất sống sót của bọn họ muốn xa xa hơn dân chúng bình thường.

 

Thế nhưng cái đêm trước địa chấn, mọi người đều biết, đã xảy ra tình huống sốt cao hôn mê trên diện rộng. Trong lúc nhiều chuyện đánh úp lại như vậy, quân nhân khí lực cường kiện cũng không có cái quyền gì được miễn so với người bình thường.

 

Một cái căn cứ quân sự, bởi vì quân nhân sốt cao hôn mê chiếm hết chín phần mười trong đó. Mà trong phạm vi cả nước, đều có tình huống tương tự. Quốc gia chấn động, nhóm nhỏ chuyên gia nhanh chóng di chuyển, khoa học gia trong các phòng thí nghiệm bí mật đều bước lên đài —— chỉ tiếc động đất tới quá nhanh, chưa cho nhóm khoa học gia vốn đầu nhập hoàn toàn thể xác và tinh thần vào nghiên cứu, thậm chí nguyện ý hủy diệt vết tích tồn tại của chính mình trên đời này bao nhiêu thời gian.

 

Tóm lại, bởi vì cảnh giới cấp bậc cao nhất, quy luật cuộc sống huấn luyện của căn cứ bị đánh vỡ.

 

Khi động đất phát sinh, quân nhân không có ở trên sân huấn luyện, mà ở trong các kiến trúc.

 

Cho nên sau động đất, quân nhân trong căn cứ chỉ còn hơn ba trăm người.

 

Sau mưa to, bọn họ khiếp sợ phát hiện từng là đồng bạn biến thành một loại sinh vật khác—— tang thi. Ba trăm người đối địch với quân đoàn tang thi, mấy ngàn con, tuyệt đối không có phần thắng, bởi vậy nhân lúc tang thi còn chưa hoàn toàn thức tỉnh, bọn họ chạy thoát.

 

Tiếp theo, vì để săn bắn động vật biến dị lấp đầy bụng, nhóm quân nhân không biết sợ hãi là gì bước vào thế giới dưới lòng đất. Trong quá trình săn bắn, đội ngũ của Sở Thần bọn họ phát hiện tụ cư Đại Học Thành của bọn họ, lại đàm phán sau đó xác định nguyên tắc ở chung chiếu ứng cho nhau, bọn họ tìm một điểm dừng chân gần Đại Học Thành, quyết định đó là tụ cư của chính bọn họ —— Căn cứ Mê Thải (rằn ri-màu áo bộ đội).

 

Sau đó nữa, chính là chuyện tiểu đội thăm dò của Cao Thăng gặp gỡ bọn họ.

 

Đáng nhắc tới chính là, trong đội ngũ của Sở Thần đồng dạng tồn tại một “chuyên gia” như lão già điên vậy. Mấy khoa học gia này đó đều là tài phú quý giá của quốc gia, trên đời này bọn họ không có gia đình, không có thân phận, ẩn trong chỗ tối, nghiên cứu các loại chuyện không thể kể trên đời. Việc này không thể dùng logic khoa học hiện có giải thích, cho nên nghiên cứu của bọn họ thành lập trên quy tắc phá vỡ thế giới này. Nghe thực điên cuồng, nhưng có chút tồn tại thực thần kỳ, sự sống ngoài hành tinh chính là một hạng mục nghiên cứu không có tính khiêu chiến nhất trong đó.

 

Đương nhiên, dị năng cho tới nay là đối tượng nghiên cứu của bọn họ.

 

Sau khi phát sinh sự kiện sốt cao, mấy chuyên gia đó bước ra chỗ sáng, chạy tới các nơi tiến hành khảo sát thực địa. Lão già điên là trên đường đến bệnh viện thành lập phòng thí nghiệm, gặp phải động đất, sau lại trong mưa to được Quý Hùng cứu, sau nữa liền đơn giản đi theo bọn Tạ Mặc Hiên.

 

Mà chuyên gia của căn cứ quân sự kia, cũng thuận lợi đến căn cứ quân sự, trong địa chấn bởi vì thổ hệ dị năng của bản thân mà thoát khỏi cái chết.

 

Sở Thần gọi vị chuyên gia kia là tiến sĩ. Sau khi rời xa căn cứ quân sự, tiến sĩ bắt đầu nghiên cứu tinh hạch. Lão xác định năng lượng trong tinh hạch có thể cho dị năng giả sử dụng, chỉ là trước mắt tìm không thấy biện pháp chiết xuất năng lượng ra.

 

Cao Thăng bọn họ đến, khiến cho hai tụ cư này bổ sung được không ít tin tức.

 

Tỷ như lão già điên minh xác xác định thuộc tính dị năng, các loại dị năng vân vân, tỷ như tin tức dị năng giả hệ năng lượng như lão già điên có thể chiết xuất năng lượng tinh hạch, giao cho dị năng giả hệ nguyên tố, hệ thể chất hấp thu, trợ giúp các dị năng giả đó nhanh chóng thăng cấp linh tinh.

 

Tin tức bọn họ mang đến có sức hấp dẫn đủ lớn đối với hai cái tụ cư, bởi vậy hai tụ cư biểu đạt ý nguyện kết minh gì đó là đương nhiên.

 

Bởi vậy Sở Thần cùng Diêu Kiến Dân liền đại biểu cho hai cái tụ cư, cùng bọn Cao Thăng trở về tụ cư, hy vọng có thể bàn luận tốt cùng Tạ Mặc Hiên.

 

Lâm Linh hiếu kì hỏi Cao Thăng: “Một cái Đại Học Thành một cái căn cứ Mê Thải, vậy tụ cư chúng ta dùng danh hiệu gì để lang bạt trong thế giới dưới lòng đất?”

 

Cao Thăng đứng đắn ho khan hai tiếng, sau đó trả lời: “Đương nhiên là Hạ Chi Sâm.”

 

Hy vọng tụ cư bọn họ trong tương lai có thể vững vàng cắm rễ trong thế giới ngầm, một thế hệ lại một thế hệ sinh sôi nảy nở truyền thừa tiếp nối, tựa như rừng rậm xanh um tươi tốt, sinh cơ bừng bừng.

 

“Danh hiệu thật tốt, đúng không?” Cao Thăng cười hỏi.

 

Lâm Linh nhìn thấy ánh mắt tràn ngập hy vọng của hắn, nhất thời cũng cảm thấy cảm xúc tràn trề, gật đầu thật mạnh: “Đúng!”

 

Lee Al đi ở bên cạnh kiếm khách Lăng Thanh, nghe mấy người xung quanh nói nói cười cười, ánh mắt lại thường liếc nhìn trên người Lăng Thanh một cái, cậu cảm thấy hứng thú với chuôi kiếm sau lưng Lăng Thanh. Vừa rồi thanh trường kiếm dài chừng một thước này trực tiếp cắt xuyên vách đá mười thước, mặt cắt bóng loáng chỉnh tề, hay là loại kiếm khí thần kỳ gì đó có tồn tại?

 

Thiếu niên hiếu kì, lúc thanh âm như sét đánh của Thạch Lỗi nói “Sắp đến”, cậu mới cau mày kéo kéo không ít tóc dài dính hai bên má, liếc nhìn gương mặt tái nhợt giống cậu của Lăng Thanh, lười biếng kéo dài giọng nói: “Đại thúc, chiêu vừa rồi của thúc là kiếm khí sao?”

 

“Không phải.” Lăng Thanh mắt nhìn thẳng, thanh âm lãnh đạm.

 

“Vậy là cái gì?” Lee Al nhếch môi mỏng, còn tưởng rằng sẽ không có phản ứng.

 

“Dị năng.”

 

Lee Al bừng tỉnh đại ngộ, Cao Thăng vừa mới nói, Lăng Thanh cùng cậu là phong hệ dị năng. Là ngưng tụ áp súc phong nhận lên mũi kiếm sao? Uhm, nghĩ như vậy, liền không khác kiếm khí lắm nhỉ? Phong hệ được ngưng tụ áp súc uy lực thông qua trường kiếm mà phát ra, thật sự rất lợi hại.

 

Lúc trước còn tưởng phong hệ dị năng chỉ có thể am hiểu viễn chiến, không nghĩ đến còn có thể cận chiến như vậy.

 

Lee Al nháy mắt mấy cái: “Thúc có thể dạy tôi kiếm pháp không?”

 

“Có thể.” Kiếm khách quay đầu sang, phong thái trong nháy kia thật tựa như một tuyệt thế kiếm khách, cao xử bất thắng hàn (ở chỗ cao lâu thì sẽ lạnh), cao ngạo lại tịch mịch, hắn thản nhiên nói, “Một giờ một trăm viên tinh hạch. Không cho thiếu.”

 

“. . . . . .” Từng thiếu niên trong lòng đều có một giấc mộng võ hiệp, Lee Al cảm thấy mộng võ hiệp của mình trong một khắc này rầm rầm vở nát, cậu nói, “Hai mươi viên.”

 

“Một giờ, tôi ít nhất có thể giết sáu trăm con tang thi.” Đôi mắt Lăng Thanh nhìn cậu, cũng không phải đang nói giỡn.

 

Lee Al nhún nhún vai: “Để cho tôi nghĩ đã.” Loại chuyện ép giá này, chờ cậu hỏi Hạ Phi một chút nên xử lý thế nào rồi nói sau.

 

Lăng Thanh gật gật đầu, nhận kéo dài kỳ hạn bái sư.

 

Mà Hạ Phi lúc này, đang cùng Mục Nhạn Hành thông qua cái khe đi lên mặt đất. Cũng không phải, hai người bọn họ ngồi trên phiến lá của một gốc thực vật, thực vật cao dần lên, giống như đi thang máy, trực tiếp lên tới mặt đất.

 

Từ lá cây nhảy lên mặt đất, hai người nhìn nhìn mặt trời treo trên không trung, đoán đoán ước chừng cũng khoảng năm giờ, cách lúc mặt trời xuống núi không quá một hai giờ nữa.

 

Thông qua mặt trời, bọn họ cũng có thể đại khái phán đoán phương hướng. Thế nhưng vấn đề là, tụ cư so với vị trí hiện giờ của bọn họ, ở phương nào, bọn họ cũng không biết.

 

“Đi một bước tính một bước?” Hạ Phi đề nghị, “Trên mặt đất nhìn bao quát mọi thứ, nếu có thể gặp gỡ người tuần tra của tụ cư, từ rất xa đã có thể thấy được.”

 

Hắn giơ giơ thân cây nắm trong tay lên: “Dù sao đói không chết chúng ta.”

 

Mục Nhạn Hành đồng ý gật đầu, chỉ hướng hướng tây bắc: “Đi bên này?”

 

Lúc trước bọn họ chính là từ thành phố C đi theo hướng tây bắc, mới gặp được tụ cư. Hiện tại tùy tiện chọn một hướng, chọn hướng tây bắc coi như là dựa vào vận khí.

 

Hạ Phi tự nhiên là đồng ý.

 

Hai người đi dưới ánh mặt trời nóng rực, nhưng hướng tây bắc có lẽ thật là hướng may mắn của bọn họ, đại khái nửa giờ sau, ở đường chân trời xa xa, xuất hiện ba điểm đen. Hiện giờ du đãng trên mặt đất, trừ bỏ tang thi chính là người.

 

Đến gần, song phương mới giật mình vui vẻ phát hiện, là người quen!

 

Ba người kia rõ ràng chính là Trương Hà Sơn, Từ Ý cùng Quý Hùng!

 

Muốn nói bị nhốt dưới lòng đất, ai có thể dễ dàng thoát ra rời đi hơn, trả lời tất nhiên là thổ hệ dị năng giả Trương Hà Sơn. Trái Đất đối với gã mà nói giống như sân nhà, dùng hình dung Đất mẹ đối với gã mà nói cũng không tính nói quá.

 

Sau khi dị năng của gã khôi phục, dưới cảm ứng của gã đối với bùn đất nham thạch, gã rất nhanh mang Từ Ý cùng Quý Hùng thoát khỏi địa phương quỷ quái dưới mặt đất kia.

 

Nhưng mà không khí giữa Trương Hà Sơn cùng Từ Ý cũng rất kỳ quái, Hạ Phi dùng ánh mắt liếc Quý Hùng một cái, ánh mắt của tên đàn ông này nóng lòng muốn thử, tựa hồ cực khẩn cấp muốn chia sẻ bát quái với Hạ Phi. Dù vậy làm trò trước mặt đương sự, y cũng không tốt trực tiếp mở miệng, vì thế kìm nén đến nhe răng trợn mắt, giống như muốn đi WC nhưng không thể không xếp hàng chờ vậy.

 

“Vậy thì tốt lắm, cuối cùng tìm được đường về rồi.” Không để ý tới Quý Hùng đang nháy mắt nháy đến rút gân với hắn, Hạ Phi mỉm cười nói, “Lần này toàn dựa vào anh, Hà Sơn.”

 

Trương Hà Sơn không nói gật đầu, bước tới trước một bước, dẫn đường cho mọi người.

 

Hạ Phi nghiêng đầu liếc Từ Ý một cái, phát hiện ánh mắt anh vẫn đuổi theo bóng dáng Trương Hà Sơn, phức tạp lại giãy dụa.

 

Hắn gãi gãi cằm, giữa hai người này rốt cuộc đã xảy ra cái gì vậy?

 

Quý Hùng ở một bên vò đầu bứt tai, hỏi tui hỏi tui!

Advertisements

2 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 79

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s