Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 47

Chương 47

Tin tức Trịnh thiếu dẫn theo một tình nhân mới lên thẳng văn phòng chủ tịch hoả tốc truyền khắp cả tổng bộ tập đoàn Trung Thiên!

 

Trần Đường cùng Ân Triệu Lan là cao tầng của công ty, cơ bản không có ai lại ngu ngốc mà trước tiên nói cho bọn họ loại bát quái này. Cho nên hai người chỉ biết là Trịnh Liệt đã trở lại, vì thế bọn họ lập tức chuẩn bị đem phương án ngày mốt tham dự cạnh tranh trình hắn xét duyệt, nhưng khi thông báo cho thư ký chủ tịch, trên mặt đối phương lại toát ra vẻ khó xử: “Thực có lỗi, giám đốc Trần, trưởng phòng Ân, Trịnh thiếu đang… bận, tạm thời không có thời gian gặp hai vị.”

 

Trần Đường hỏi thẳng: “Trịnh thiếu đang bận cái gì?” Trừ bỏ tỏ vẻ muốn xen vào công tác của Ân Triệu Lan, Trịnh Liệt ở công ty cũng không có phụ trách chuyện gì khác.

 

“Trịnh thiếu, ừm, có khách.” Ngữ khí của thư ký mang theo chút ái muội.

 

Ân Triệu Lan mẫn cảm nâng mắt lên.

 

Trần Đường không rõ cho nên tiếp tục hỏi: “Khách gì?”

Không trách ông không có nghĩ tới phương diện khác. Cái danh hoàn khố của Trịnh Liệt rất là vang dội, nhưng rất ít đem tình nhân tới công ty. Từ sau khi Ân Triệu Lan đến đây, loại hành vi này lại hoàn toàn tuyệt tích. Cho dù sau lại chia tay với Ân Triệu Lan cũng là như thế này, Trịnh Liệt vẫn hết sức tránh khiến cho Ân Triệu Lan cảm thấy khó chịu. Cho nên Trần Đường căn bản không hiểu được ám chỉ của thư ký.

 

Thư ký không thể không nói rõ ràng hơn một chút: “Trịnh thiếu cùng vị khách này quan hệ thân mật, hơn nữa phân phó xuống dưới, không có chuyện gấp không cần quấy rầy ngài ấy…”

 

Lúc này Trần Đường đã hiểu. Mặt ông trầm xuống, theo bản năng liếc mắt nhìn Ân Triệu Lan một cái.

 

Bàn tay cầm văn kiện của Ân Triệu Lan siết thật chặt, sắc mặt như thường: “Giám đốc, chúng ta đợi một chút lại tới tìm chủ tịch Trịnh.”

 

Trần Đường thầm than, trong lòng cực kỳ bất mãn đối với Trịnh Liệt công và tư chẳng phân biệt được.

 

Nhưng trên thực tế, phong cảnh bên trong văn phòng chủ tịch cũng không có kiều diễm như người bên ngoài tưởng tượng như vậy.

 

Cái người bị đồn đãi là tình nhân mới của Trịnh thiếu kia kỳ thật là Phó Tranh.

 

Buổi sáng An Thế Duy đem Phó Tranh còn chưa quen thuộc đường sá tới cửa trụ sở chính tập đoàn Trung Thiên, sau khi ném người trực tiếp thông tri Trịnh Liệt tới tiếp nhận, cơ hồ khiến Trịnh Liệt tức chết. Hắn vội vàng muốn đem Phó Tranh đưa trở về, trên đường lại ra chuyện của Tần Trăn kia, Trịnh Liệt nhất thời xúc động hôn Phó Tranh, khiến không khí giữa hai người trở nên thập phần xấu hổ. Hắn càng khẩn cấp muốn phủi sạch quan hệ với Phó Tranh.

 

Chính là An Thế Duy trực tiếp né tránh Phó Tranh. Trịnh Liệt tới chỗ y ở không chộp được người, vì thế trực tiếp gọi điện thoại cho y.

 

An Thế Duy chỉ nói một câu: “Giúp tao quẳng nhóc đó ra nước ngoài.” Sau đó vội vàng cúp máy.

 

Phó Tranh biết An Thế Duy không định gặp cậu, nhưng chán ghét mà vứt bỏ đến loại tình trạng này, trực tiếp bóp chết tình cảm vừa mới nảy sinh trong lòng cậu, cả người giống như mất hồn.

 

Trịnh Liệt được An Thế Duy nhờ đưa cậu ra nước ngoài, nhưng nhìn thấy khuôn mặt búp bê uể oải mất mác của cậu, nhất thời cũng không nỡ bắt cậu phải lập tức thu dọn hành lý.

 

“Trịnh thiếu, coi như tôi thiếu anh một cái nhân tình. Có thể thu lưu tôi mấy ngày được không? Sau khi tôi sắp xếp xong một số chuyện sẽ về nước.” Phó Tranh nói khẽ với Trịnh Liệt.

 

Trịnh Liệt nghĩ nghĩ, đáp ứng: “Có thể.”

 

Phó Tranh tạm thời không có địa phương có thể đi, chỉ có thể đi theo Trịnh Liệt. Trịnh Liệt biết hôm nay Trần Đường cùng Ân Triệu Lan sẽ tìm hắn thương lượng phương án cạnh tranh kế hoạch làng du lịch Nhuận Minh, hiện tại đã muốn trì hoãn không ít thời gian, phải nhanh chóng quay về công ty, không có thời gian lập tức an bài chỗ ở cho Phó Tranh, đành phải đem theo cậu.

 

Phó Tranh sao cũng được, tâm tình suy sụp mà bước lên xe Trịnh Liệt.

 

Cái người vừa mới nãy còn rất hoạt bát nhiều chuyện đột nhiên trở nên trầm mặc u buồn, còn là bởi vì anh em của mình, Trịnh Liệt không khỏi có một chút không được tự nhiên.

 

Mang theo Phó Tranh tới văn phòng, cậu im lặng ngồi vào một bên ngẩn người. Trịnh Liệt cũng không biết nên nói cái gì, chỉ phải mặc kệ cậu. Một lát sau, Phó Tranh mệt mỏi mà tựa vào trên sô pha ngủ thiếp đi, chờ đến lúc Trịnh Liệt phát hiện, cậu đã muốn lạnh tới mức cuộn thành một đoàn, đáng thương hề hề.

 

Trịnh Liệt bật hệ thống sưởi trong phòng lên, đem áo khoác tây trang khoác lên người cậu, nhẹ giọng phân phó thư ký đừng cho người tiến vào quấy rầy. Hắn thu thập một vài thứ, chuẩn bị trực tiếp đi tìm Trần Đường cùng Ân Triệu Lan.

 

Lúc mở cửa văn phòng đi ra ngoài, Trịnh Liệt vừa lúc nhìn thấy Trần Đường cùng Ân Triệu Lan xoay người muốn rời khỏi.

 

Trần Đường cùng Ân Triệu Lan nghe được tiếng mở cửa, lập tức quay đầu lại.

 

Trịnh Liệt khép cửa lại: “Tới tìm tôi sao? Đi phòng họp.”

 

Trước khi cửa phòng chủ tịch khép lại, Ân Triệu Lan mắt sắc nhìn thấy Phó Tranh nằm ở trên sô pha, trên người đắp áo khoác tây trang của Trịnh Liệt, trong lòng nhất thời nổi lên một mạt trống rỗng mênh mang nặng trịch.

 

*****************************************

 

Hội nghị tiến hành thật sự thuận lợi. Ân Triệu Lan trình bày mũi nhọn của phương án, Trịnh Liệt chọn không ra nửa điểm sai lầm, thống khoái mà thông qua.

 

Được sự khẳng định của Trịnh Liệt, Ân Triệu Lan đánh cao hứng từ tận đáy lòng, tuy rằng trên mặt cố gắng duy trì biểu tình bình thản, nhưng sung sướng trong mắt vẫn lộ ra một ít.

 

Lúc tan họp, Trịnh Liệt dẫn đầu rời đi, Ân Triệu Lan sửa sang lại tư liệu, gật đầu với Trần Đường, đuổi theo Trịnh Liệt.

 

“Chuyện gì?” Khó được nhìn đến Ân Triệu Lan chủ động tới gần, Trịnh Liệt nhướn mi.

 

“… Đại hội đấu thầu ngày mốt, anh có đi cùng chúng tôi không?” Ân Triệu Lan chần chờ một chút, nhìn hắn hỏi. Cậu thập phần có niềm tin đối với phương án của mình, trúng thầu nhất định chính là đội kiến trúc của tập đoàn Trung Thiên. Vì vậy cần có sự tham dự của Trịnh Liệt, cậu muốn cho Trịnh Liệt nhìn thấy cậu thành công!

 

“Cậu không phải đã nói, Lâu Vũ Tĩnh không muốn nhìn thấy tôi sao?” Trịnh Liệt không nghĩ tới Ân Triệu Lan lại đây là để mời hắn.

 

“Anh ta không trọng yếu. Anh là chủ tịch, về tình về lý đều nên xuất hiện.” Ân Triệu Lan nói.

 

Cái loại trường hợp này, hắn trước kia cũng rất ít xuất hiện mà? Sao hiện tại lại có chuyện “về tình về lý” này chứ?

 

Trịnh Liệt nhìn thấy ánh mắt Ân Triệu Lan mang theo thận trọng, nhưng chỉ nói: “Tôi sẽ suy nghĩ.”

 

Đã bao lâu rồi? Trịnh Liệt không hề xem yêu cầu của cậu là chuyện quan trọng nữa, càng đừng nói đến việc ngàn y trăm thuận. Trước kia chỉ cần cậu xuất hiện, tâm trạng Trịnh Liệt liền sẽ xuất hiện dao động, vô luận là vui sướng, phẫn nộ, hay là phức tạp. Nhưng từ ngày Trác Thư Nhiên nói ra những lời kia, Trịnh Liệt tựa hồ rốt cục chết tâm với cậu, giải thoát rồi, mà cậu lại bắt đầu không thể tiếp tục thờ ơ nữa…

 

Này tính cái gì?

 

Ân Triệu Lan dường như không có việc gì cười: “Tùy anh.” Rồi sau đó rõ ràng dứt khoát xoay người muốn đi.

 

Không ngờ vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy Phó Tranh khoác áo khoác tây trang của Trịnh Liệt, có chút mờ mịt mà đứng đó.

 

“Cậu sao lại đi ra?” Trịnh Liệt sửng sốt, lướt qua Ân Triệu Lan đi đến bên người Phó Tranh.

 

“Di động của anh cứ kêu suốt. Thư ký bảo tôi đưa cho anh.” Phó Tranh ngơ ngác nói. Cậu lúc vừa thức dậy sẽ bị tụt huyết áp, đầu hỗn hỗn độn độn, người khác nói cái gì làm nấy.

 

Trịnh Liệt tiếp nhận di động, nhìn dãy số hiển thị trên màn hình một chút, nhăn lại mi nói: “… Chúng ta về văn phòng trước. Cậu có đói bụng không?”

 

Phó Tranh đột nhiên hắt xì, sau đó theo bản năng sờ sờ cái bụng: “Đói.”

 

“Lạnh? Cậu có mang theo quần áo nào khác không?”

 

“Đều ở… trong phòng.” Phó Tranh hơi mếu, giấu đi ba chữ “An Thế Duy”, không muốn lại nhắc tới y.

 

“Quên đi, tôi bảo người đi mua cho cậu.” Trịnh Liệt thấy cậu mơ mơ màng màng, đi đường đều giống như chân nam đá chân chiêu, đơn giản một tay nắm ở vai cậu, đi về phía thang máy.

 

“A…” Phó Tranh ngoan ngoãn lên tiếng trả lời. Bởi vì đầu phản ứng trì độn, cũng không phát giác tư thế hiện tại của hai người có cái gì không đúng.

 

Trịnh Liệt mắt trợn trắng, bất đắc dĩ nở nụ cười.

 

Hai người tư thái thân mật đi vào thang máy, lưu lại Ân Triệu Lan mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm điểm nào đó phía trước ước chừng một phút đồng hồ, thẳng đến hốc mắt có chút đau xót khống chế không được, mới chậm rãi bước đi.

 

*****************************************

 

Điện thoại là Trịnh Minh Bảo gọi tới. Sau khi Trịnh Liệt yêu cầu mang đi Trịnh Minh Bảo từ Trác Thư Nhiên không có kết quả, bởi vì kiêng kị Trác Thư Nhiên, hắn đã muốn có một đoạn thời gian không có đi xem Trịnh Minh Bảo.

 

Trịnh Minh Bảo thực không muốn xa rời ba ba tự nhiên không thuận theo, bám riết không tha mà gọi điện thoại cho Trịnh Liệt, từ nào từ nấy đều là “Nhớ ba ba” thực thẳng thắn mềm nhẹ.

 

Trịnh Liệt cũng rất nhớ bé, nhưng cái tâm lý ám chỉ không biết là thật hay giả của Trác Thư Nhiên kia đích thật là khiến hắn như mắc xương cá. Hắn không dám thân cận cùng Trịnh Minh Bảo, lo lắng mình sẽ nhịn không được ra tay với bé, lặp lại cái bi kịch trong mộng kia.

 

Nhưng chuyện Trịnh Minh Bảo đã quyết, không ai có thể giảng đạo lý với bé. Ngay từ đầu chính là một tuần hai cú điện thoại, tiếp theo là một tuần bốn cuộc, sau đó mỗi ngày đều có điện thoại, cuối cùng một ngày vô số cuộc điện thoại. Trịnh Liệt không tiếp liền tiếp tục gọi, trừ phi Trịnh Liệt tắt máy.

 

Vài lần đầu Trịnh Liệt còn có thể qua loa cho qua, về sau thanh âm Trịnh Minh Bảo đều dẫn theo tiếng khóc nức nở, cảm thấy ba ba không thích bé không thương bé không cần bé nữa.

 

Cuối cùng Trác Thư Nhiên nói: “Cha nuôi, anh tới đi. Tôi cam đoan sẽ không làm cái gì với anh. Minh bảo bảo đều khóc khàn cả giọng.”

 

Trịnh Liệt luyến tiếc Trịnh Minh Bảo, trong khoảng thời gian này cũng bị bé cọ xát càng ngày càng mềm lòng, thậm chí lấn át cả bóng ma Trác Thư Nhiên gây cho hắn, cho nên cuối cùng bất chấp tất cả đồng ý đêm nay sẽ tới.

 

Nhưng mà hắn liếc mắt nhìn Phó Tranh một cái, nói với Trác Thư Nhiên ở đầu bên kia: “Tôi sẽ mang thêm một người đến.”

 

Trác Thư Nhiên tựa hồ giật mình, nghi hoặc hỏi: “Ai?”

 

“Cậu không quen, đừng xen vào.” Trịnh Liệt nói.

 

Trác Thư Nhiên trầm mặc cúp điện thoại.

 

Trịnh Liệt hỏi Phó Tranh: “Theo tôi đi một chỗ gặp hai người, có thể chứ?”

 

Phó Tranh không hề hứng thú, nhưng vẫn là thực săn sóc nói: “Trịnh thiếu, tôi có thể.”

 

Tan tầm, Trịnh Liệt mang theo Phó Tranh lái xe đi đến biệt thự Trác Thư Nhiên cùng Trịnh Minh Bảo ở.

 

Vừa mở cửa ra, Trịnh Minh Bảo tựa như một con thỏ đang hưng phấn nhắm thẳng trên người Trịnh Liệt nhào tới: “Ba ba!”

 

Trịnh Liệt thuần thục ôm lấy bé, lắc tới lắc lui con búp bê cỡ bự trên người: “Minh bảo bảo có phải gầy đi hay không?”

 

“Không có!” Trịnh Minh Bảo không muốn xa rời mà cọ co hõm vai Trịnh Liệt, nhỏ giọng thỏ thẻ, “Bảo bảo mỗi ngày ăn rất nhiều cơm cơm, còn tập thể dục!”

 

Trịnh Liệt vỗ vỗ mông bé: “Vậy ngoan lắm!”

 

Trịnh Minh Bảo vặn vẹo, khanh khách cười không ngừng.

 

Trác Thư Nhiên mang kính gọng đen, đầu cài kẹp tóc dựa vào một bên tường, chân mày mang theo ý cười nhu hòa nhã nhặn, thoạt nhìn ôn nhuận vô hại, cực đủ tính lừa gạt.

 

Ánh mắt của cậu dừng trên người Phó Tranh đứng sau lưng Trịnh Liệt, Phó Tranh mạc danh kỳ diệu rùng mình, tầm mắt từ Trịnh Liệt cùng Trịnh Minh Bảo đáng yêu như búp bê chuyển qua Trác Thư Nhiên bên kia, sau khi tập trung nhìn vào đầy mặt kinh dị!

 

Trịnh Liệt nói: “Minh bảo bảo, đến! Gọi anh!” Đem mặt Trịnh Minh Bảo chuyển sang hướng Phó Tranh.

 

Phó Tranh lập tức không nhìn Trác Thư Nhiên nữa, theo phản xạ quay sang nở nụ cười với Trịnh Minh Bảo, khuôn mặt búp bê nổi lên má lúm đồng tiền thập phần khiến người khác yêu thích. Cậu liếc mắt một cái nhìn ra trí lực Trịnh Minh Bảo có thể có chút vấn đề, nhưng điều này không gây trở ngại cậu yêu thích bé búp bê khờ dại hồn nhiên này.

 

Cánh tay Trịnh Minh Bảo đang ôm cổ Trịnh Liệt siết chặt, yên lặng quay đầu sang một bên làm như không thấy Phó Tranh.

 

Tươi cười trên mặt Phó Tranh hơi hơi cứng đờ, có chút xấu hổ sờ sờ đầu.

 

Trịnh Liệt thấy Phó Tranh vẫn luôn uể oải bởi vì Trịnh Minh Bảo mà tươi cười trở lại, lại bị thái độ cự tuyệt của Trịnh Minh Bảo biến thành lại đầy người uể oải, không khỏi nói với Trịnh Minh Bảo: “Minh bảo bảo, lễ phép của con đâu?”

 

Nghe ra trách cứ nhàn nhạt trong giọng nói của Trịnh Liệt, đôi môi nhỏ của Trịnh Minh Bảo chu ra, đột nhiên giãy dụa từ trên người Trịnh Liệt tụt xuống, bạch bạch bạch chạy về hướng Trác Thư Nhiên, trốn sau lưng cậu, ủy khuất kêu lên về phía Trịnh Liệt: “Ba ba xấu…”

 

“Trịnh thiếu, anh đừng trách em ấy. Em ấy có thể gặp không quen người xa lạ.” Phó Tranh nói.

 

Trịnh Liệt kỳ thật không có ý muốn trách cứ Trịnh Minh Bảo, thấy bé ủy khuất, trong lòng lập tức mềm xuống.

 

“Tiểu hài tử không hiểu chuyện.” Trịnh Liệt nhẹ nhàng nói, “Nó là của con nuôi của tôi, Trịnh Minh Bảo, chúng ta đều gọi là Minh bảo bảo, bình thường chiều hư…”

 

“Bảo bảo không có hư!” Trịnh Minh Bảo ở sau lưng Trác Thư Nhiên nhỏ giọng bĩu môi.

 

Phó Tranh phì cười.

 

“Phải phải, Minh bảo bảo không hư.” Trịnh Liệt nói, “Cậu ta là Trác Thư Nhiên, được Minh bảo bảo nhận làm anh.” Không hề đề cập tới thân phận con nuôi của Trác Thư Nhiên.

 

“Xin chào, tôi là Phó Tranh.” Thấy Trịnh Liệt không có ý muốn tiếp tục giới thiệu, Phó Tranh nói, “Vừa nãy bị dọa nhảy dựng, Trác tiên sinh rất giống một người trong công ty của Trịnh thiếu, tôi còn tưởng rằng hai người là song bào thai chứ!”

 

Cậu chỉ gặp lướt qua Ân Triệu Lan ở trụ sở chính tập đoàn Trung Thiên, hơn nữa lúc ấy cậu mới vừa tỉnh ngủ còn mơ hồ, nhưng ấn tượng của cậu đối với Ân Triệu Lan lại khắc sâu không lý giải được, có thể đây là bởi vì ánh mắt Ân Triệu Lan khi nhìn thấy áo khoác tây trang cậu khoác trên người quá mức dọa người, giống như muốn đốt ra một cái động.

 

“Cái người kia tên Ân Triệu Lan, trưởng phòng tài chính của tập đoàn. Cậu ta là anh trai Trác Thư Nhiên.” Trịnh Liệt nói, lại ý tứ hàm xúc không rõ bỏ thêm một câu, “Anh ruột.”

 

Phó Tranh nháy mắt mấy cái, không quá hiểu được mà mù quáng phụ họa: “Ra vậy! Trách không được bộ dạng giống nhau, ha ha…”

 

“Phó tiên sinh cùng Trịnh thiếu là?” Trác Thư Nhiên hỏi.

 

“Bạn bè.” Phó Tranh.

 

“Tình nhân.” Trịnh Liệt.

 

Vừa dứt lời, Trịnh Liệt liếc mắt nhìn Phó Tranh một cái. Phó Tranh há miệng thở dốc, nghẹn ứ nói không nên lời.

 

“Cậu ấy là tình nhân mới của tôi.” Trịnh Liệt giải quyết dứt khoát.

 

Mặt Phó Tranh lập tức không phối hợp mà nhăn lại. Trịnh Liệt mặt không đổi sắc.

 

“Ồ…” Trác Thư Nhiên chậm rì rì gật đầu tỏ vẻ hiểu được, “Ý của cha nuôi là, tôi vừa có thêm… em trai sao?”

 

“Cậu ấy không có quan hệ gì với cậu. Tôi và cậu cũng không có quan hệ gì.” Trịnh Liệt.

 

“Tôi 25 tuổi, tôi lớn hơn cậu.” Phó Tranh.

 

Hai người đồng thời nói xong, Trịnh Liệt bị Phó Tranh hoàn toàn nắm không được trọng điểm phá đám biến thành không còn lời nào để nói, rất muốn ném cậu ra ngoài.

 

Phó Tranh bị Trịnh Liệt dọa đến mức lập tức im miệng.

 

Trong mắt Trác Thư Nhiên hiện lên ý cười, biết nghe lời phải: “À, vậy đúng là anh trai nuôi. Thực hoan nghênh anh gia nhập đại gia đình này của chúng ta, Phó Tranh.” Ngữ khí chân thành.

 

Phó Tranh mờ mịt nhìn Trịnh Liệt cùng Trác Thư Nhiên: “Ặc, cha nuôi, em trai, anh trai…” Cậu bị Trác Thư Nhiên quay mòng mòng, không hiểu nổi tình huống.

 

Trịnh Liệt đanh mặt, trừng mắt nhìn Trác Thư Nhiên: “Đừng nói lung tung.”

 

“Anh không biết sao? Trịnh thiếu là cha nuôi của chúng ta, chúng ta là con nuôi của anh ấy, tổng cộng có 5 người. Ân Triệu Lan, ừm, anh trai tôi, cũng là một trong số con nuôi.” Trác Thư Nhiên không để ý tới cảnh cáo của Trịnh Liệt, nhẹ nhàng bâng quơ nói, khóe môi cong lên một cái độ cong ý vị thâm trường, “Là bồi trên giường, cái loại con nuôi này đó…”

 

Miệng Phó Tranh mở lớn thành một cái vòng tròn, ánh mắt nhìn Trịnh Liệt kinh ngạc mờ mịt!

Advertisements

One thought on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 47

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s