MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 77

77

 

Tinh hạch trong hồ nước, sau khi trải qua sự hấp thu không tiết chế của Hạ Phi, mấy tầng phía trên cùng đã hoàn toàn trong suốt, thế nhưng hồ nước rất sâu, số lượng tinh hạch hoàn hảo phía dưới vẫn đủ để khiến một dị năng giả động tâm.

 

Hạ Phi nhịn cười nhìn Mục Nhạn Hành trầm mặc không nói, trong lòng biết người này lại da mặt mỏng. Hắn nháy mắt mấy cái, xem như lúc nãy chuyện gì cũng chưa phát sinh, gãi cằm, bộ dáng sầu thảm nói: “Nhiều tinh hạch như vậy, để tại chỗ này cũng quá đáng tiếc, nhất định phải lấy đi theo. Thế nhưng nói muốn dọn đi, thực hiện có chút không tốt lắm.” Cho dù là nguyên thạch trong suốt đã bị hấp thu sạch sẽ năng lượng, hiện nay cũng có giá trị lợi dụng thật lớn, không thể buông tha.

 

Mục Nhạn Hành không có đáp lời, y đứng bên cạnh ao, vươn tay phải, trong lòng bàn tay là mảnh lá cây của một thực vật không biết tên. Mảnh nhỏ trong chớp mắt sinh trưởng lớn lên, dưới tầm mắt của Hạ Phi hóa thành cây xanh cao lớn hình thù kỳ quái.

 

—— tựa hoa ăn thịt với những cánh hoa hợp lại cùng một chỗ, nhưng mà đóa hoa được tạo thành từ ba phiến lá đầy đặn rộng lớn, phần đuôi mọc ra một sợi dây khô thô to, quấn trên cánh tay phải của Mục Nhạn Hành.

Dây khô duỗi dài, đem phần lá vói vào trong nước.

 

Ba phiến lá trong nháy mắt vào nước mở ra thật to, tựa như quái thú mở miệng thật lớn. Một phiến lá trong đó giống như có sinh mệnh, xuyên qua tần tầng tinh hạch, chui xuống đáy của hồ nước, một phiến lá khác vững vàng bao phủ phía trên hồ, hai phiến lá cứ như vậy mà tạo thành một khoang miệng mở lớn, ngậm hồ nước vào bên trong. Còn một phiến lá nữa linh hoạt tựa như đầu lưỡi, kéo tinh thạch dưới hồ nước tiến vào trong khoang miệng.

 

Bọt nước văng khắp nơi, chỉ trong chốc lát, ba phiến lá gắt gao khép lại, theo sự rút ngắn của thân dây, cũng kéo nó từ dưới hồ về đến trên bờ ao. Lúc này lại nhìn xuống hồ nước, trong hồ nước ước chừng sâu nửa thước chỉ còn lại có vài viên tinh hạch rải rác lọt lưới, xuyên thấu qua làn nước trong suốt, cái hồ tối đen như mực rốt cục bại lộ trước mắt hai người.

 

Hạ Phi nhướng mày, ngoài ý muốn nhìn về phía loài cây tựa như một nụ hoa sung mãn trên mặt đất, tinh hạch trong hồ chắc đã bị gói lại trong ba phiến lá cây này nhỉ?

 

“Làm không tệ, Nhạn Hành.” Hạ Phi nhịn không được bật cười, phải nói dị năng của Nhạn Hành không hổ là chuẩn bị cho xây nhà cướp bóc sao?

 

Mục Nhạn Hành còn đang nhìn mấy viên tinh hạch còn sót lại trong hồ, nhíu nhíu mày: “Rơi lại mấy viên.” Y thao túng thực vật còn chưa đủ chính xác, nếu không sẽ không xuất hiện sai lầm như vậy.

 

Hạ Phi liếc mắt nhìn bảy tám viên tinh hạch khoảng cấp hai trong hồ, phụt một tiếng bật cười: “Bỏ nó đi? Chúng ta tốt xấu cũng nên để lại một ít cho nguyên chủ nhân, người ta tân tân khổ khổ tích góp nhiều gia sản như vậy bị hai ta càn quét sạch sẽ, cũng quá bi kịch rồi.”

 

Thái độ Mục Nhạn Hành thực kiên định: “Không thể để lại.”

 

“Hả?” Khó được nhìn đến Nhạn Hành kiên trì như vậy với một sự kiện.

 

“Nơi này, có khả năng nhất là kho hàng của Ngưu Ngưu.” Mục Nhạn Hành nói ngắn gọn, “Để lại mấy viên tinh hạch, chính là giảm bớt thực lực của chúng ta, gia tăng thực lực của đối thủ. Không có lợi.” Lập trường địch ta của y khá rõ ràng.

 

Mấy viên tinh hạch cho dù có bé nhỏ không đáng kể, cũng không thể để lại. Hạ Phi hiểu được ý tứ của Mục Nhạn Hành, buồn cười: “Nói cũng đúng, một chút ưu đãi cũng không thể lưu lại cho địch nhân. Chúng ta tức chết nó.” Lại nói tang thi sẽ có loại cảm giác tức giận này sao?

 

Sau khi nhặt hết tinh hạch còn sót dưới đáy hồ đến một viên cũng không còn bỏ vào trong túi, Hạ Phi mới mang giày vào, phất phất tay với Mục Nhạn Hành: “Chúng ta nhanh chóng rời khỏi nơi này thôi.” Nói không chừng chủ nhân nơi này thật sự sẽ bị tức điên, đến lúc đó sẽ làm ra chuyện gì, khó có thể nói chính xác .

 

“Em mang được không?” Lúc đi ra khỏi hang động, Hạ Phi lại liếc cái “nụ hoa” chỉ nhìn đã cảm thấy nặng, “Nếu không để anh?”

 

Mục Nhạn Hành không có cự tuyệt đề nghị của Hạ Phi, thế nhưng cũng không phải kéo không đi, mà là y cần khoảng không để ra tay, tùy thời chuẩn bị ứng phó với nguy cơ ẩn núp trong bóng tối. Điều cơ bản nhất của thao túng thực vật, chính là nhanh, nhân lúc con mồi chưa phát hiện liền trói chặt chúng nó, kế tiếp sẽ thoải mái rất nhiều.

 

Mà để cho Hạ Phi kéo vật nặng, cho dù có nguy hiểm đột kích, Hạ Phi nói không chừng còn có thể lấy vật nặng làm vũ khí, hung hăng nện qua, khiến cho con mồi có đến mà không có về.

 

Sau khi ra khỏi hang động bị phong bế, Hạ Phi nắm thân của thực vật, nhìn trái nhìn phải: “Anh cảm thấy, chúng ta có lẽ đang ở phía dưới con sông.” Nơi này âm lãnh ẩm ướt, hội tụ thành hồ nước, tựa hồ đều đang chứng minh điểm này.

 

“Gần con sông, anh nhớ rõ có mấy cái khe lớn?” Hắn cười khanh khách nhìn về phía Mục Nhạn Hành, “Có lẽ chúng ta sẽ tìm được đường lên mặt đất.”

 

Mục Nhạn Hành gật gật đầu, đuổi kịp bước chân Hạ Phi.

 

Có lẽ bởi vì thu hoạch có phần phong phú, có lẽ bởi vì thể nghiệm tuyệt vời lúc trước, tâm tình Hạ Phi vẫn khá sung sướng. Không để ý Mục Nhạn Hành trầm mặc, hắn cười tủm tỉm nói không ngừng, tiếng nói mang theo chút ít khàn khàn quanh quẩn trong đường hầm của hang động tối tăm.

 

“Nhạn Hành, em nói cái hang động kia thật là của Ngưu Ngưu sao?”

 

“Uhm, hẳn là vậy đi? Trừ bỏ một con biến dị là nó, anh thật sự nghĩ không ra còn có ai có thể làm ra loại chuyện tích trữ tinh hạch này, còn có thể một hơi tích trữ nhiều như vậy. Thế nhưng nó làm gì mà không trực tiếp hấp thu chứ? Phương pháp an toàn nhất để thức ăn ngon không bị người khác cướp đi, chính là giấu vào bụng chính mình đó thôi.” Hạ Phi thích ý tự hỏi tự đáp, “Nói không chừng nó không thông minh như vậy? Bởi vì rất thích tinh hạch, cho nên luyến tiếc ăn luôn, phải cất chứa lại?”

 

Mục Nhạn Hành liếc mắt nhìn hắn.

 

Hạ Phi vô tội buông tay: “Hoặc là nó có tập tính của rồng, thích thu thập mấy thứ gì đó xinh đẹp?”

 

Mục Nhạn Hành lại liếc mắt nhìn hắn.

 

“Được rồi.” Hạ Phi buông tay, “Theo kinh nghiệm vừa rồi của anh mà nói, tinh hạch không phải có bao nhiêu thì có thể hấp thu bấy nhiêu. Thân thể dị năng giả đều có một lượng bão hòa, vượt qua điểm mấu chốt của lượng kia, có hấp thu cũng chỉ khiến bản thân no căng mà nổ mất. Tang thi chắc cũng như vậy đi?”

 

Bằng không, đối với loại biến dị có thể chỉ huy các tang thi phổ thông khác mà nói, nơi cung cấp tinh hạch của tang thi có thể xem như cuồn cuộn không dứt, nếu nó thời thời khắc khắc đều có thể tiếp tục hấp thu, đã sớm biến thành BOSS tang thi không người địch nổi, đến lúc đó nhân loại cứ thành thật chờ bị hủy diệt đi.

 

Bởi vì đã hấp thu năng lượng đến điểm bão hòa, không còn cách nào tiếp tục hấp thu tinh hạch, cho nên Ngưu Ngưu mới cất giữ tinh hạch còn dư ở trong hang động, chờ sau khi thân thể tiêu hóa hoàn toàn nguồn năng lượng khổng lồ, lại tiến hành hấp thu lần hai, nghĩ như vậy thật ra cũng có chút đạo lý.

 

Mục Nhạn Hành rốt cục mở miệng: “Thời gian cho đến lúc anh có thể hấp thu lại tinh hạch, đại khái kéo dài bao lâu?”

 

Hạ Phi suy tư một lát, cong cong khóe môi: “Một tháng đi.” Hắn tao nhã mỉm cười: “Nói như vậy có lẽ không đúng với Ngưu Ngưu —— thế nhưng cứ tiến giai thăng cấp dạng này, thực mẹ nó thích.” Hắn hưng trí bừng bừng đề nghị: “Chúng ta về sau dứt khoát chuyên môn đi tìm kho hàng ngầm của Ngưu Ngưu được không? Tìm được một cái sẽ ít đi một năm rưỡi phấn đấu đó.”

 

Mục Nhạn Hành nhịn không được nở nụ cười yếu ớt, tính cách người này thật sự rất ác liệt. Thế nhưng y vẫn gật đầu: “Được.”

 

“Nhiều tinh hạch như vậy nếu chiết xuất ra, Nhạn Hành em cùng mấy nhóc Al Lâm Linh, hẳn là đều có thể thăng cấp nhỉ?” Hạ Phi tưởng tượng, “Nhưng mà sau khi tất cả mọi người thăng cấp rồi, thu hoạch lần này cũng dùng xong hết luôn. . . . . . Nuôi gia đình thật khó, đúng không, Nhạn Hành?”

 

Mục Nhạn Hành cúi đầu ừ một tiếng, suy nghĩ đã có chút bay xa. Al cùng Lâm Linh, không biết bọn họ hiện tại thế nào.

 

“Hắt xì!”

 

Tiểu muội Lâm Linh được nhớ thương hắt xì một cái thật to.

 

“Bị cảm?” Lâm Linh xoa xoa chóp mũi, lầm bầm lầu bầu, “Có phải do độ ấm trong hang động thấp quá hay không?”

 

“Nơi này gần sông, độ ấm mới thấp.” Cao Tư đi ở phía trước, quay đầu tiếp đón một câu, “Lại đi xa một chút, trong hang động sẽ ấm áp như mùa xuân.”

 

“Nói đến con sông. . . . . .” Lee Al bỗng nhiên dừng lại cước bộ, “Trong gió có hương vị của hơi nước.”

 

Cao Tư cười: “Trong hang động có chút hơi nước cũng không kỳ quái đi, nhóc con?”

 

Lee Al liếc anh một cái, không nhanh không chậm nói: “Gió thổi qua sông mang theo hơi nước tôi còn nhận biết được nha. Gần đây có nước chảy. Nói kiểu bình dân là sông ngầm. Nếu anh có xem qua tiểu thuyết trộm mộ, anh sẽ phát hiện hang động dưới lòng đất có tồn tại sông ngầm là một chuyện không quá tầm thường a.”

 

Cao Tư phốc phốc bật cười: “Dù cho chưa xem qua, ông đây cũng biết.” Anh nâng tay sờ lên vách đá, một mảnh ướt sũng, cảm thấy lời Lee Al có đạo lý, khí ẩm nơi này rất nặng, khả năng đến gần nguồn nước rất lớn.

 

“Gió từ chỗ nào tới?” Cao Tư nhìn về phía Lee Al, “Mang nhóm chúng ta qua đi.”

 

“Đi theo tôi.” Lee Al không nói nhiều, chân dài nâng lên, đi theo hướng gió.

 

Cuối cùng bọn họ đứng dưới một cái khe.

 

Trên vách đá có một vết nứt dọc theo đỉnh hang động kéo đến mặt đất, nhưng thật đáng tiếc, chỉ rộng có ba ngón tay. Nam nhân tay to chân to như Cao Tư, ngay cả cánh tay cũng duỗi không qua được.

 

Cao Tư ghé vào khe nứt nhìn nhìn lên trên, thế nhưng đại khái do vách đá quá dày, mặt nứt của cái khe rất ngoằn ngoèo, anh căn bản nhìn không thấy tình hình đối diện, trước mắt chỉ có một màu đen. Dù vậy đứng ở nơi này, tiếng nước chảy ầm ầm của sông ngầm cũng rõ ràng hơn.

 

“Chậc, không có cách nào khác đi qua.” Cao Tư đạp một cước lên vách đá.

 

Nam Tuyết vẫn im lặng không nói rốt cuộc nhịn hết nỗi, nhẹ nhàng chen vào: “Vì sao chúng ta phải qua?” Nói vì cái gì phải tìm sông ngầm này? Nàng không rõ. Cho dù tìm được con sông, bọn họ cũng không dám dùng nước bên trong để uống đúng không?

 

Cao Tư giật mình: “Éc, này. . . . . . Vì sao chứ?” Anh cào cào tóc, bỗng nhiên cảm thấy hành động vừa rồi của đoàn người của mình quả thực không hề ý nghĩa, cố tình còn thật nghiêm túc, nhất thời thẹn quá thành giận chậc một tiếng: “Lee Al nhóc không có việc gì nói sông ngầm làm chi?”

 

Lee Al lạnh lùng trả lời: “Tôi chỉ nói có sông ngầm, là anh yêu cầu tôi mang mọi người tới.” Nói ngắn gọn, chuyện không liên quan đến cậu.

 

Cao Tư nhe răng cười: “Nhóc con, còn dám phản bác, hử?”

 

Lee Al đang muốn phản kích, lại một thanh âm đột ngột đánh gảy.

 

“Lão ca! Nè! Cao Tư! Đối diện là anh sao?! Em nghe được giọng nói của anh!” Một tiếng nói kinh hỉ vang lên sau vách đá.

 

Cao Tư không thể tin mở to hai mắt, trong mắt mờ mịt, sau mấy hơi thở, anh tựa hồ rốt cục hiểu được đã xảy ra chuyện gì, trong mắt hiện lên kinh hỉ cùng kích động, thân thể anh hành động trước suy nghĩ ghé vào trên vách đá, mừng như điên rống lên với cái khe: “Cao Thăng?! Ha ha, Cao Thăng có phải em không?! Anh là Cao Tư a! Ha ha ha, thằng khốn! Mấy người cuối cùng trở về rồi! Ha ha ha ha. . . . . .”

 

Ba người Al bị tiếng người chợt đến làm kinh ngạc, khi nhìn đến khóe mắt Cao Tư bất giác lấp lánh nước mắt, rốt cục phục hồi tinh thần từ trong khiếp sợ.

 

Lâm Linh chống vách đá suy yếu cảm khái: “Đây đến tột cùng là cái thần triển khai gì a?”

 

Trong hang động dưới lòng đất tương phùng cùng bạn cố tri gì đó không cần nhiều vậy!

 

Tác giả: mặc niệm. . . . . . Ngưu Ngưu xui xẻo ╮( ̄▽ ̄”)╭

Advertisements

7 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 77

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s