Mạt thế

MẠT THẾ: CHƯƠNG 6

Chương 6

 

An toàn sinh mệnh có bảo đảm, mọi người mới bắt đầu chú ý hoàn cảnh bốn phía, đằng sau cánh cửa này hình như là một phòng thí nghiệm cỡ lớn, bố trí lượng lớn máy móc nói không ra tên cùng dụng cụ thủy tinh hình thù kỳ quái.

 

Diệp Gia Thành hung hăng hít một hơi, thanh âm kia quá mức đột ngột, mọi người đều không hẹn mà cùng theo tầm mắt của gã nhìn về phía cái bàn giải phẫu bị chà lau sáng tới mức có thể làm gương soi kia, nó được phối trí với nội dung phong phú, thậm chí khiến cho người ngoài nghề như bọn họ nhìn không ra môn đạo. Trịnh Cái co rúm lại một chút, trung niên phát tướng như ông lúc này thấy thế nào cũng dăng nản lòng thoái chí, ngay cả cái thân thịt béo bủn beo kia cũng rũ xuống, không còn đầy đặn nữa, ông lại nói lắp.

 

“Kia, kia là cái gì… Chúng ta bị nhốt ở đây… Có phải cũng muốn bị đưa tới nơi này… giải… giải phẫu hay không?”

Mặt Diệp Gia Thành cũng tái đi một chút, nghĩ không rõ tại sao tất cả những chuyện xui xẻo này đều đổ lên trên đầu gã.

 

Năm năm trước đột nhiên ngay trong lúc kiểm tra sức khỏe bị quét ra, bị cưỡng chế đưa vào khu cách ly, vốn thiếu chút nữa hết hy vọng, hảo hảo sống cùng Hoài Nhị, nhưng đơn xin rời đi khu cách ly lại đột nhiên được phê chuẩn, nhẫn tâm chia tay với Hoài Nhị rồi bị dần nhừ tử một chút, ôm hy vọng khôi phục tự do chờ đợi rời đi, trái lại bị bắt nhốt lại, thật vất vả cửa mới mở ra, lại bị tang thi truy đuổi tới mức thở không nổi, tương lai một mảnh xa vời.

 

Vì cái gì, vì cái gì mình lại xui xẻo như vậy chứ? Diệp Gia Thành chán nản nghĩ. Đột nhiên, rất nhiều rất nhiều hình ảnh tràn vào trong đầu, đều là những chuyện đã qua, trí nhớ ngắt quãng, những chuyện này vốn rất bình thường cũng không phải là hình ảnh cuộc sống đáng được ghi nhớ chặt chẽ nhưng vào lúc này trở nên rõ ràng như vậy hơn nữa lại chi tiết một cách ly kỳ, sau khi trải qua phân phân hợp hợp thậm chí dẫn ra càng nhiều thâm ý, khiến Diệp Gia Thành sinh ra phẫn nộ cùng oán hận sâu sắc.

 

Đã từng, gã là phần tử tinh anh ở ngoài tường, lúc ấy ở trường là thành viên hội học sinh, sau khi tốt nghiệp thi vào được tổ chức chính phủ làm nhân viên công vụ, sau lại thậm chí được lãnh đạo ưu ái, thiếu chút nữa kết thành quan hệ thông gia. Khi đó, gã là cán bộ trong mắt bạn học, là sự kiêu ngạo trong mắt cha mẹ, là người may mắn trong mắt đồng sự, nhưng chỉ bởi vì không thể thông qua cái kiểm tra sức khoẻ hàng năm chết tiệt kia, tiền đồ của gã hoàn toàn bị hủy hoại, rơi vào vòng xoáy thống khổ. Kỳ thật gã hiểu được, cho dù không có sự xuất hiện của tang thi, cho dù gã có thể thuận lợi rời đi khu cách ly, cho dù trở lại thế giới trước đây, kỳ thật hết thảy đều không có khả năng trở lại như lúc trước.

 

Gã là người đi ra từ khu cách ly, điều này còn tồi tệ hơn so với tội phạm cải tạo ra tù.

 

Trong nháy mắt, tuyệt vọng chộp lấy linh hồn gã, gã nghĩ, có lẽ để tang thi cắn chết sẽ rất tốt, dù sao tiếp tục sinh tồn vất vả như vậy.

 

“Này, Diệp Gia Thành, anh đang làm gì vậy?”

 

Diệp Gia Thành bỗng dưng phục hồi tinh thần lại, trợn trừng nhìn đôi mắt to như chuông đồng của Hoài Nhị, trong lúc nhất thời không phản ứng lại kịp, một hồi lâu mới nhìn thấy cái chảo dính máu, sau đó cảm giác đầu đau muốn vỡ ra.

 

“A! Tôi làm sao vậy?”

 

Mắt Hoài Nhị càng trừng to hơn, vẻ mặt ba người khác cũng mang chút quỷ dị.

 

“Anh vừa mới lấy cái chảo tự đập vào đầu mình.” Hoài Nhị thừa dịp Diệp Gia Thành xuất thần cướp cái chảo về, đưa cho Trịnh Cái: “May mắn tui lúc nãy không có đưa cái dao phay cho anh, bằng không đầu của anh phải chia thành mấy cánh hoa rồi.”

 

… Này có đáng được ăn mừng không?

 

“Anh… Anh tự đánh vào đầu mình?” Diệp Gia Thành trố mắt sờ sờ cục u rõ ràng trên trán, đau đến hút khí: “Anh như thế nào có thể?!”

 

Hoài Nhị liếc trắng mắt: “Không tin? Vậy anh hỏi Trịnh Cái một chút, bộ dáng vừa rồi của anh giống hệt chị tui khi nổi điên.”

 

“Anh… Anh…” Diệp Gia Thành bàng hoàng nhìn Hoài Nhị, trong mắt có cầu xin: “Nhị, anh sắp điên rồi, chúng ta đừng ầm ĩ được không? Anh chỉ có em.”

 

Hoài Nhị há hốc mồm: “Này, ai làm ầm ĩ, chúng ta là chia tay, chia tay.”

 

“Anh không tin em không muốn tái hợp, chúng ta vốn tốt đẹp như vậy.” Diệp Gia Thành tiến lên cầm lấy tay Hoài Nhị, cầu xin: “Thật sự, anh biết sai rồi, cho anh một cơ hội nữa đi.”

 

Trịnh Cái đột nhiên sinh ra hứng thú thật lớn đối với trang trí bốn phía xung quanh, cặp mắt đậu xanh kia liếc tới liếc lui, chỉ là không rơi xuống trên người bọn họ.

 

“Không cho.” Hoài Nhị vung tay gã ra, mắng to: “Móa anh, tui đánh cũng đánh rồi, thương tâm cũng thương tâm rồi, chia tay liền chia tay, làm gì có chuyện anh bảo tui lăn tui liền lăn, bảo tui quay về tui lại giống như chó thè lưỡi cọ cọ trở về, tui có tiện như vậy sao?”

 

“Anh! Chỉ là nếu ngay cả em cũng không còn, anh sẽ chết, thực sẽ chết, anh sắp điên mất rồi.” Diệp Gia Thành bắt đầu không để ý hoàn cảnh mà cuốn lấy Hoài Nhị, muốn cướp dao phay chết cho Hoài Nhị xem.

 

“Tóm lại không thể tái hợp.” Hoài Nhị né tránh bàn tay của Diệp Gia Thành, không cho gã chạm vào dao phay, thái độ lại mềm xuống không ít: “Anh cũng đừng điên đừng chết, có bao nhiêu người muốn không điên muốn còn sống cũng không thành nha, anh ít thêm phiền đi.”

 

“…” Diệp Gia Thành đương nhiên nhìn ra Hoài Nhị nhượng bộ, nếu bình thường chính mình đã sớm ăn đấm rồi, sao có thể lại hống lại khuyên như thế này. Diệp Gia Thành nhất thời thấy ánh sáng hy vọng rực rỡ, cũng biết dục tốc sẽ bất đạt, liền thay đổi sách lược: “Anh biết rồi, chỉ cần em đừng đuổi anh đi, đều nghe lời em.”

 

Hoài Nhị bĩu môi, không nói cái gì nữa.

 

Trịnh Cái nhẹ nhàng thở dài, mặc dù cho rằng Diệp Gia Thành một đại nam nhân vì chuyện tình cảm giả ngây giả dại, chơi xấu, sử dụng khổ nhục kế thực mất mặt, nhưng không thể không thừa nhận hiệu quả cũng không tệ lắm.

 

Lâm Cách Lôi lặng lẽ đánh giá Diệp Gia Thành, ánh mắt xẹt qua mọi người, cuối cùng dừng ở trên người Hạo Trầm Thủy có vẻ đặc biệt trầm tĩnh, dùng âm lượng chỉ có hai người có thể nghe thấy hỏi: “Cậu có nhận xét gì?”

 

Hạo Trầm Thủy liếc mắt nhìn Lâm Cách Lôi một cái, tính cách nghiêm cẩn khiến y có lòng cảnh giác rất mạnh đối với người xa lạ, đối với câu hỏi y xoay mặt sang một bên, giả vờ như không nghe thấy.

 

Lâm Cách Lôi ngay cả lông mi cũng không lay động một sợi, tựa như không thèm để ý sự thất lễ của đối phương, không chút dao động xoay đầu nói với Hoài Nhị: “Lát nữa sẽ nhìn thấy chị cậu.”

 

Nghe vậy, Hoài Nhị cười tươi như hoa: “Ừa, đúng rồi, nếu không nhờ anh tui cũng không thể đi tới đây, thật không biết nên cảm ơn anh như thế nào nữa.”

 

Lâm Cách Lôi gật gật đầu: “Không cần cảm ơn, lấy thân báo đáp là được rồi.”

 

Trừ bỏ Lâm Cách Lôi bản nhân, mọi người đang đi về phía trước cơ hồ đồng thời lảo đảo một cái, mặt Hoài Nhị lại càng y hệt cái người họ Quan tên Vân Trường.

 

Nhị tới mức này, cũng biết e lệ.

 

“Tui không phải đã cho rồi sao?! Trả rồi trả rồi!”

 

“Đó là đặt cọc.”

 

“Đặt cọc em gái anh á! Cả nhà anh đều đặt cọc!”

 

Diệp Gia Thành giận sôi lên, lập tức nhảy ra bảo vệ Hoài Nhị: “Cái tên không biết xấu hổ này, Nhị em ấy không nợ mày cái gì, mày nếu không muốn hỗ trợ thì mau lăn đi, mau cút.”

 

Hoài Nhị liếc trắng mắt Diệp Gia Thành một cái, Lâm Cách Lôi ngược lại coi Diệp Gia Thành như không khí, trực tiếp không nhìn.

 

Hạo Trầm Thủy liếc mắt nhìn Hoài Nhị một cái, lại nhìn về hướng Lâm Cách Lôi, híp mắt lại, chỉ là người sau tựa hồ hoàn toàn không có phát hiện, vẫn trưng ra cái mặt than quá mức như cũ.

 

Không qua bao lâu, bọn họ lại bước vào một cánh cửa, sau đó cái tâm tình thả lỏng không ít từ sau khi thoát hiểm của bọn họ nháy mắt trở nên trầm trọng, thật giống như sắc trời ráng chiều vừa mới tan hết lại nhanh chóng trở nên âm u ảm đạm, ngay cả ánh sao cũng không thể chiếu sáng sự tối tăm. Nơi này như một cái nhà kho, phóng mắt nhìn chỉ thấy một cái lại một cái trụ thủy tinh, bên trong đổ đầy chất lỏng màu lục nhạt, chứa đựng một ít ‘Quái vật’. Chúng nó giống như nhân loại, lại không hoàn toàn giống, đầu chúng nó rất lớn, đỉnh đầu không có tóc cắm đầy kim tiêm từ các sợi dây đủ màu sắc kéo dài tới đỉnh của trụ thủy tinh, không biết nối với loại máy móc gì, ngũ quan gì đó cũng có hình có dạng, hốc mắt lõm vào trong, mũi tẹt, miệng bị một ống dẫn nhồi vào, cái lổ tai cực kỳ tương tự nhân loại. Tứ chi cùng thân thể chúng nó gầy đét thậm chí có thể nói là héo rút, như là da bọc xương, không có lỗ chân lông cùng nếp nhăn, có thể thấy rõ ràng được mạch máu phía dưới, vị trí trái tim nảy lên từng nhịp từng nhịp, xương cốt những quái vật này dĩ nhiên là mềm oặt, ngay cả tim đập cũng ngăn không được, chúng nó tựa như một đám bạch tuộc hình người, động vật nhuyễn thể.

 

“Cái gì vậy?” Hoài Nhị chỉ ngây ngốc hỏi, cậu nhìn một phòng đầy những con quái vật to to nhỏ nhỏ này, chỉ nói Bộ trị liệu này thực không phúc hậu, ngâm nhiều quái vật to to nhỏ nhỏ như vậy ở trong này, số lượng đông đúc, nói không chừng đã diệt cả một chủng tộc ‘Quái vật’.

 

Hạo Trầm Thủy thản nhiên nhìn Hoài Nhị, nói cho cậu đáp án: “Là người đó.”

 

“…”

 

Hoài Nhị ngốc lăng, cậu thật sự không biết ‘Quái vật’ này có quan hệ gì với nhân loại, đại khái chính là cũng có hai mắt một mũi một miệng.

 

Lâm Cách Lôi nheo lại ánh mắt đánh giá máng cung cấp dinh dưỡng ở nơi này, nhìn ra phỏng chừng không dưới bốn chữ số, mặc dù anh đã nhìn quen hàng trăm sắc thái nhân sinh thậm chí tiếp xúc với càng nhiều mặt hắc ám so với thường nhân, cũng không nhịn được động dung: “Khu cách ly đang tiến hành thực nghiệm gì vậy? Người bị đưa vào Bộ trị liệu đều chịu loại kết cục này?”

 

Cảm giác sợ hãi sâu nhất phải kể tới Diệp Gia Thành cùng Trịnh Cái, dù sao bọn họ thiếu chút nữa sẽ có kết quả như vậy, bộ dáng của quái vật trước mắt này kích thích thần kinh bọn họ, bọn họ cơ hồ muốn sụp đổ mà bắt lấy tóc mình, đồng tử bắt đầu chuyển động không theo quy tắc.

 

“Đừng quá kích động.”

 

Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng nhắc nhở, Diệp Gia Thành cùng Trịnh Cái hơi hơi ổn định tâm thần, trừng mắt về hướng Hạo Trầm Thủy, tổng cảm giác cặp mắt đen như mực kia đáng sợ tựa như xoáy nước cắn nuốt người khác.

 

“Ngày hôm qua tôi ở trong phòng khám nhìn thấy, lúc những người đó bị đưa vào rất kích động, đột nhiên không khống chế được, tự mình hại mình, sau đó bắt đầu công kích người khác, tiếp theo liền có nhiều người nổi điên hơn, sau đó tang thi triều bùng nổ. Tôi nghĩ, các người cũng không muốn biến thành tang thi phải không? Như vậy tốt nhất tự khống chế tâm tình của bản thân đi.”

 

Hạo Trầm Thủy một mực công tác trong cơ sở phục vụ khám chữa bệnh của khu cách ly, y tin tưởng những gì chính mình chứng kiến chính là chân tướng.

 

“Vì cái gì lại như vậy!!!” Hoài Nhị ồn ào phát biểu nghi hoặc trước trước tiên: “Làm sao đột nhiên nổi điên liền biến thành tang thi, chị hai đã sớm điên rồi, nhưng chị ấy không có biến thành tang thi mà.”

 

Hạo Trầm Thủy liếc mắt nhìn Lâm Cách Lôi một cái, cũng không chú ý nhiều đến Diệp Gia Thành cùng Trịnh Cái, lúc này đây y không hề cố kỵ Lâm Cách Lôi, nói thẳng ra nguồn gốc suy đoán của bản thân.

 

“Còn nhớ rõ lần cuối cùng tiêm vắc-xin phòng bệnh? Hẳn là nơi đó xảy ra vấn đề.”

 

Ngày cuối cùng của mỗi tháng là ngày cư dân khu cách ly tiêm vào vắc-xin phòng bệnh, nghe nói có thể ức chế virus 41 phát tác, nhưng là tác dụng cùng thành phần cụ thể, nhóm cư dân chưa từng có tư cách đi tìm hiểu.

 

“Nhưng mà, chúng ta đều tiêm vào, mỗi người đều tiêm vào.” Trong lòng Diệp Gia Thành sót lại một tia hy vọng.

 

Hạo Trầm Thủy cự tuyệt ôn nhu săn sóc đối với bất cứ ai ngoài Hoài Tiểu Điệp: “Thể chất bất đồng, phản ứng cũng không giống nhau, tôi thấy bộ dáng vừa rồi của anh kia cũng rất có nguy cơ.”

 

Trịnh Cái vội vàng chạy ra xa khỏi Diệp Gia Thành, những người còn lại nhìn khuôn mặt tuyệt vọng trắng bệch của Diệp Gia Thành, tương đối bình tĩnh.

 

“Ai, đừng như vậy, anh chưa có biến đổi gì đâu.” Hoài Nhị an ủi nói: “Dù sao anh biến thành tang thi cũng là chuyện tụi tui phải lo lắng, anh làm gì còn tri giác nữa, cứ thoải mái một chút đi.”

 

… Em xác định đây là an ủi?

 

Giờ khắc này, ý nghĩ muốn tái hợp cùng Hoài Nhị của Diệp Gia Thành, dao động.

Advertisements

2 thoughts on “MẠT THẾ: CHƯƠNG 6

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s