Mạt thế

MẠT THẾ: CHƯƠNG 5

Chương 5

Từ dưới một gian phòng thí nghiệm đi tiếp, chỉ còn lại có ba người ban đầu lại thêm một thành viên nữa, một đại thúc tên Trịnh Cái. Trịnh Cái cũng là tân di dân nghe nói có tang thi ngay lập tức đã nghĩ rất nhiều, sắc mặt trắng bệch, lắp bắp nói: “Có tang thi xuất hiện? Trong mấy cuốn tiểu thuyết con tôi thích xem nhất đều gọi cái này là mạt thế gì đó… Có phải tất cả mọi người sẽ bị cắn sau đó biến thành tang thi hay không? Không… Không được, chúng ta nhanh chóng rời khỏi khu cách ly đi, tôi… Tôi muốn tìm người nhà để cùng đi lánh nạn.”

 

Biểu tình của Lâm Cách Lôi không thay đổi, thản nhiên nhìn Hoài Nhị, đúng rồi, đây đã muốn là gian phòng thí nghiệm cuối cùng trong danh sách, nhưng mà cũng không có tìm được Hoài Tiểu Điệp, điều này khiến cho Hoài Nhị cảm thấy cực kỳ mất tinh thần.

 

“Chị hai đến tột cùng ở đâu chứ?”

Diệp Gia Thành thật tình cảm thấy Hoài Tiểu Điệp đã muốn dữ nhiều lành ít, trong ấn tượng của gã, chị gái của Hoài Nhị Hoài Tiểu Điệp là một người bệnh thần kinh, mỗi một lần đến ký túc xá của Hoài Nhị đều sẽ nhìn thấy cái người đàn bà ma ma quỷ quỷ kia ôm lấy một con búp bê vải cũ nát mà hát ru, nổi điên lên sẽ chạy loạn gọi bậy, bộ dáng cực kỳ đáng sợ, thử hỏi một người điên ngay cả búp bê vải với trẻ sơ sinh đều không phân biệt được như vậy, dựa vào cái gì mà sống sót được trong khu cách ly đang có tang thi hoành hành? Cho dù hiểu được đạo lý trong đó, Diệp Gia Thành lại sợ hãi thẳng thắn quá mức sẽ làm tổn thương Hoài Nhị, gã vẫn hy vọng hai người hòa hảo, lúc này phải biểu hiện một mặt ôn nhu săn sóc, vì thế gã lựa chọn lảng tránh: “Nói không chừng chị ấy đã rời khỏi khu cách ly, em cũng biết, khu cách ly vẫn do quân đội khống chế, xảy ra sự cố trọng đại quân đội khẳng định đã sơ tán mọi người rồi.”

 

Không thể không nói suy đoán của Diệp Gia Thành cũng thực có đạo lý, Hoài Nhị nhớ tới dấu vết súng phun lửa trên vách tường ký túc xá, càng cảm thấy chị mình có thể không ở trong Bộ trị liệu. Cậu không tự giác đưa ngón tay đến bên môi há mồm cắn, tầm mắt do trầm tư mà buông xuống bất ngờ nâng lên, khóa vào khuôn mặt tuấn tú trầm tĩnh không dậy nổi gợn sóng của Lâm Cách Lôi, nản lòng xin giúp đỡ: “Ai, tui nghĩ không ra, Lâm Cách Lôi, chúng ta nên làm cái gì tiếp theo bây giờ?”

 

Diệp Gia Thành rất là ăn dấm, tốt xấu gã cùng Hoài Nhị cũng có nền tảng tình cảm đã hơn một năm, như thế nào chia tay rồi lại đi thiên vị người ngoài?! Diệp Gia Thành bị dấm chua ngâm nhũn não bỏ qua vũ khí trong tay Lâm Cách Lôi, nghiến răng nghiến lợi trào phúng: “Hỏi hắn làm gì? Cái loại máu lạnh này cũng có thấy nhiệt tình giúp đỡ gì em đâu, nói không chừng hắn căn bản không nghĩ tìm được Hoài Tiểu Điệp, chỉ có ngốc như em mới đi tin tưởng hắn.”

 

Lâm Cách Lôi ngay cả một cọng lông mi cũng không nhúc nhích, ngược lại Hoài Nhị đầu bốc hơi nước, dao phay trong tay tung bay, chỉ kém không phập lên người Diệp Gia Thành mà thôi: “Anh phun cái gì mà phun, lãnh huyết còn đỡ hơn đê tiện, ít nhất anh ấy đem tui đến đây không thiếu một cọng tóc nào, còn anh vì ra khỏi khu cách ly mà vứt bỏ tui, tiện nhân.”

 

“Anh… anh…”

 

Bị đôi mắt to tròn của Hoài Nhị nhìn trừng trừng, Diệp Gia Thành lập tức thành trái cà héo, cúi đầu rụt cổ. Ở chung đã hơn một năm, Diệp Gia Thành ít nhất hiểu biết Hoài Nhị là cái loại bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rữa… ặc, bề ngoài bộ dạng nhã nhặn, gầy gầy mắt to da trắng, trên thực tế là bạo long thần kinh vận động chiếm 99% bên trong não bộ, hôm trước đưa ra lời chia tay đã bị dần nhừ tử một trận, bây giờ lại chọt lông đuôi con bạo long này nữa, phỏng chừng thực sẽ bị băm thành thịt nát.

 

Trịnh Cái vừa thấy, hê, cãi yêu, đây không phải là tình yêu nam nam trong tiểu thuyết cái gì giang cái gì mỹ mà mấy cô gái hay xem sao.

 

“Ai, này đúng là Gia Thành không đúng, nhưng mà Nhị à, hiện tại cũng không phải là lúc tạo nên mâu thuẫn, chúng ta phải đoàn kết nhất trí đối ngoại nha, địch nhân của mọi người là tang thi, tang thi.”

 

“Hừ.” Hoài Nhị hừ mũi một cái mới buông tha Diệp Gia Thành, lại tiếp tục đặt câu hỏi với Lâm Cách Lôi người có sức chiến đấu mạnh nhất trong đội ngũ: “Kế tiếp làm sao bây giờ?”

 

Lâm Cách Lôi nhướn máy đánh giá khuôn mặt tha thiết tín nhiệm của Hoài Nhị, vậy mà lại cảm thấy trùng với hình tượng chó săn Beagle, chờ phục hồi tinh thần lại, bàn tay đã muốn đặt lên trên đỉnh đầu đối phương.

 

Hoài Nhị hơi giật mình, lập tức đập rớt cái tay trên đỉnh đầu mình, nhe răng trợn mắt với Lâm Cách Lôi: “Móa, nếu tui biến thành tang thi, nhất định phải gặm đứt chân anh, gặm rớt luôn một khúc! Cho anh sờ! Cho anh sờ! Cao thì giỏi lắm hả!”

 

“Cái gì tang thi?” Trịnh Cái ngẩn ngơ, hồ nghi đánh giá Hoài Nhị.

 

“Không có gì.” Diệp Gia Thành vội vàng giúp Hoài Nhị che dấu, cho dù đương sự cũng không có ý giấu diếm.

 

Lâm Cách Lôi lắc lắc tay, khóe môi gợi lên một độ cung nhợt nhạt, mặt khẽ nhếch chỉ về phía trước: “Đi về phía trước.”

 

“Vô nghĩa.” Diệp Gia Thành phát huy bản lĩnh tận dụng mọi hoàn cảnh, ý đồ tăng mâu thuẫn lên: “Còn tưởng rằng mày có thể có cái đề nghị tốt gì chứ, đây là kế hoạch của mày? Tao còn có thể nói đi về phía sau nữa đó.”

 

Lâm Cách Lôi gật gật đầu: “Có thể, cậu trở về đi, chúng tôi tiếp tục đi về phía trước, đi thôi.”

 

Bị trả về một câu, Diệp Gia Thành á khẩu không trả lời được, lăng lăng nhìn Lâm Cách Lôi, lại nhìn Hoài Nhị.

 

Hoài Nhị tặng gã hai con mắt xem thường, đương nhiên theo sát Lâm Cách Lôi, thuận tiện nhắc nhở: “Đừng quên anh đáp ứng giúp tui tìm chị gái rồi đó nha.”

 

“Cậu không phải muốn biến thành tang thi?”

 

“Oài, cái này cũng không phải tui nói biến là có thể biến a, bọn họ đều nói là bị cắn, phát sốt, sau đó hôn mê, mới biến thành tang thi, anh coi tui cắn cũng bị cắn rồi, ngủ cũng ngủ rồi, không biến đổi, tui cũng không có biện pháp a.”

 

Thái dương Lâm Cách Lôi giật giật, thầm nghĩ: Còn ồn hơn chó săn Beagle nữa.

 

“Cho nên chúng ta trước tìm được chị tui, nếu chị ấy biến thành tang thi, tui để cho chị ấy cắn thêm một cái, cùng nhau làm tang thi đi.”

 

Cước bộ của Lâm Cách Lôi bỗng nhiên dừng lại, đầu Hoài Nhị tông thẳng tới, cái mũi thiếu chút nữa bị cơ lưng rắn chắc ép lệch đi, ứa nước mắt, đau đến thẳng giơ chân.

 

“Ê, anh làm gì vậy? Cơ lưng cứng rắn thì giỏi lắm hả?!”

 

Lâm Cách Lôi liếc mắt nhìn Hoài Nhị thật sâu một cái, rồi sau đó nói: “Cậu có thể nhanh hơn viên đạn không?”

 

“Gì?” Đầy đầu Hoài Nhị toàn là dấu chấm hỏi: “Đương nhiên chậm hơn viên đạn rồi, làm sao vậy?”

 

“Ừ, đi thôi.”

 

“Ê! Anh có ý gì? Nói cho rõ ràng nha.”

 

Trịnh Cái đại thúc lau mồ hôi: “Hoài Nhị hình như có chút ngốc.”

 

Diệp Gia Thành chà chà cái trán: “Ờ, ừm, em ấy chính là có chút nhị.”

 

Một đoạn đường kế tiếp không có gặp gỡ nguy hiểm gì, Diệp Gia Thành cùng Trịnh Cái chưa từng thực sự nhìn thấy tình huống thực tế nên ý thức nguy cơ yếu kém, cho nên lúc một con tang thi từ ngã rẽ phóng tới, bọn họ chỉ biết há miệng thành hình chữ O, Hoài Nhị quả nhiên là kẻ hành động nhanh hơn suy nghĩ, tức khắc bổ dao phay, không ngờ còn nhanh hơn cả Lâm Cách Lôi, miễn cưỡng chặt đứt cái cánh tay chỉ còn có thịt đầu xương của con tang thi, nhấc chân đạp con tang thi ngã xuống mặt đất. Lâm Cách Lôi bước nhanh tới nhấc chân đá vào đầu tang thi, chỉ nghe răng rắc một tiếng, đầu tang thi vặn vẹo thành một góc độ quỷ dị, bất động.

 

Diệp Gia Thành cùng Trịnh Cái còn đang nhìn chằm chằm tang thi xuất thần, Lâm Cách Lôi nâng súng bắn, đầu của ba con tang thi từ phía sau xông tới đều nở hoa, niêm dịch dạng thạch đông lạnh trắng trắng đỏ đỏ dưới tác dụng của viên đạn phun ra tung tóe, loang lổ trên sàn nhà trắng sạch trơn bóng.

 

Nôn ——

 

Diệp Gia Thành cùng Trịnh Cái chống vách tường nôn ra một trận.

 

Hoài Nhị chùi chùi dao phay lên trên quần mình, lau sạch vết máu, xoa xoa ngực nói: “Móa nó, tang thi lại tới nữa.”

 

“Cẩn thận ứng phó.” Lâm Cách Lôi ước chừng cây súng ống trong tay, liếc mắt về phía hai người còn đang nôn khan, nói với Hoài Nhị: “Cậu cản phía sau, ai không muốn sống nữa, để người đó tiếp tục nôn đi.”

 

Hoài Nhị nhanh chóng gật đầu, thét lên với hai người đang chống tường: “Ê, di chuyển đi chứ, muốn đợi tang thi tới ăn cơm hả.”

 

Cái thứ ghê tởm gì đó cũng không đáng sợ hơn sự an toàn của sinh mệnh bị uy hiếp, Diệp Gia Thành cùng Trịnh Cái nâng đỡ nhau cố gắng đuổi kịp cước bộ của Lâm Cách Lôi, Hoài Nhị cầm dao phay đi ở phía sau, thỉnh thoảng quay đầu lại chú ý mỗi một cái giao lộ có phân nhánh mở, bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất chạy qua lộ trình gần một ngàn mét.

 

“Có tang thi, có tang thi.” Hoài Nhị thấy ở ngã rẽ xuất hiện hai ba con tang thi, cao giọng cảnh báo.

 

Vừa dứt lời, vài tiếng súng vang lên, phía trước ngã xuống bốn con tang thi, may mắn Lâm Cách Lôi thân thủ rất tốt, trong lúc di chuyển vẫn có khả năng duy trì không phát nào trượt, tốc độ của bọn họ cũng không có bởi vậy mà giảm bớt, không đến mức rơi vào cục diện chật vật hai mặt thụ địch. Bốn người bắt đầu liều mạng chạy trốn, mỗi một ngã ba đều có mấy con tang thi nhào ra, hơn nữa số lượng dần dần gia tăng, tựa như cước bộ ngừng lại sẽ bị tang thi bao phủ.

 

Mấy con tang thi vết thương chằng chịt không giống hình người này phần lớn mặc áo trắng dài giống áo khoác trên người Diệp Gia Thành cùng Trịnh Cái, bởi vì quần áo của bọn chúng, Hoài Nhị mới xác định đây không phải tang thi từ tầng -3 ngồi thang máy xuống.

 

“Ai, phía trước, phía trước!” Diệp Gia Thành tuyệt vọng thét chói tai.

 

Phía trước là một cánh cửa, đóng chặt, mà phía sau bọn họ là một đàn tang thi đông nghìn nghịt, nếu không mở cánh cửa này ra được, bọn họ sẽ không còn đường sống.

 

Ngay từ rất xa, Lâm Cách Lôi đã giơ súng bắn, mỗi một phát đều bắn trúng khóa điện tử, nhưng mà cánh cửa này đặc biệt chắc chắn, có cả khóa điện tử ở bên trong, viên đạn vậy mà không thể phá hư nó. Tinh quang trong mắt Lâm Cách Lôi chợt lóe lên, từ trong túi quần lấy ra hai trái lựu đạn, cắn rớt kim hỏa, nổ súng liên tiếp xóa sạch tang thi chỗ ngã rẽ, ba người phía sau nhanh chóng chạy tới, Lâm Cách Lôi dán sát vào góc tường ném ra một quả lựu đạn về phía trước.

 

Bọn họ dán sát tường che lại hai tai, sau khi tiếng nổ qua đi, trừ Lâm Cách Lôi ra ba người còn lại đều bị chấn động mạnh cùng dòng khí làm cho choáng váng, trên thực tế bọn họ ngay cả thời gian trì hoãn cũng không có, lập tức liền đi theo Lâm Cách Lôi ra khỏi ngã rẽ, nhưng thấy cánh cửa kia vẫn đóng kín như cữ, mà lựu đạn cũng không có xử lý bớt bao nhiêu tang thi, dù sao chỉ cần chưa tổn thương nơi trọng yếu, chúng nó còn có thể đi thì sẽ vẫn bám riết không tha mà hướng về phía ‘Thức ăn’.

 

“Oa! Bọn chúng tới kìa!” Hoài Nhị thậm chí không suy xét tới việc có nên tìm đường sống từ chỗ ngã rẽ hay không, chạy nhanh về phía cánh cửa tự động đóng chặt, lấy dao phay đập quyết liệt vào phía ngoài máy giám định điện tử: “Ai, ai, ai! Mở cửa ra! Mở cửa ra!”

 

Mặc cho ai nhìn thấy hành động này của Hoài Nhị, đều nhịn không được trợn trắng mắt—— nếu cửa điện tử cũng có thể đập mở, người đó còn có thể tin tưởng vào tình yêu sao?

 

Đang lúc Lâm Cách Lôi chuẩn bị khiêng cái tên ngốc này đi, cửa tự động soạt một tiếng mở ra.

 

… Còn có thể tin tưởng vào tình yêu hay không nha?

 

Hoài Nhị vui mừng quá đỗi, nhất là người xuất hiện từ phía sau cửa, khiến cậu không để ý gì hết mà nhào qua.

 

“A Thủy!”

 

Hạo Trầm Thủy thấy bạn thân từ nhỏ nhiệt tình yêu thương nhung nhớ, bình tĩnh nghiêng người khiến cậu nhào vào khoảng không, bình tĩnh ngay trước khi cậu kịp làm loạn bỏ lại miếng mồi nhử: “Đi, chị Tiểu Điệp ở bên kia.”

 

“Cậu ở cùng một chỗ với chị hai?!” Hoài Nhị mừng rỡ: “Ai, Cậu nhất định sẽ chiếu cố chị hai mà. Tớ sao lại không nghĩ tới chứ?”

 

“Ngoan, đừng làm khó dễ đầu óc của cậu.” Hạo Trầm Thủy vuốt vuốt lông Hoài Nhị, ánh mắt lướt qua ba người khác, cuối cùng dừng lại ở trên người Lâm Cách Lôi có khí thế mạnh mẽ nhất, ánh mắt ra hiệu về phía khóa điện tử đã bị hóa giải ở cạnh cửa: “Ấn chốt màu đỏ đóng cửa lại.”

 

Lâm Cách Lôi im lặng đóng cửa điện tử, ánh mắt sắc bén liếc về hướng Diệp Gia Thành, người sau giật mình, hiểu được ý của Lâm Cách Lôi, nhưng mà làm tình địch, gã không chịu thua mà trừng mắt trở về, chỉ là dưới sự lăng trì của lưỡi đao băng giá kia, gã không thể kiên trì quá ba giây liền héo.

 

“Cậu ta là Hạo Trầm Thủy, bạn thân từ nhỏ của Hoài Nhị, một tên thối tha độc miệng lãnh huyết lại vô tình, nhưng mà mục tiêu của cậu ta là Hoài Tiểu Điệp, không phải uy hiếp.”

 

Nghe vậy, Lâm Cách Lôi bất động thanh sắc, ánh mắt lại cố định ở trên người Hạo Trầm Thủy đang đi song song với Hoài Nhị, ánh mắt càng híp lại.

 

Không phải uy hiếp? Chỉ sợ là uy hiếp cực lớn, có ai quy định chỉ có tình địch mới là uy hiếp, gia trưởng thông minh còn khó chơi hơn so với tình địch ngu ngốc.

 

Chó săn Beagle

Advertisements

2 thoughts on “MẠT THẾ: CHƯƠNG 5

  1. “Cậu có thể nhanh hơn viên đạn không?” = “Tôi không cho em chết.” Phải không ta ~ Thiệt ân ái ~ Thiệt cảm động! ~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s