Mạt thế

MẠT THẾ: CHƯƠNG 4

Chương 4

 zombie

          Đề nghị ‘làm quen với nhau” bị Lâm Cách Lôi cùng Diệp Gia Thành xem thường, Hoài Nhị lòng tràn đầy ủy khuất, âm thầm oán hận: Cái gì chứ, tui không phải là theo yêu cầu của hai người làm giới thiệu thôi sao.

 

Bạn giường cùng bạn trai cũ rất ăn ý không nhìn đối phương, Lâm Cách Lôi im lặng tiếp tục đi đến phòng thí nghiệm kế tiếp, Hoài Nhị lập tức đuổi theo, Diệp Gia Thành tự nhiên cũng không thể có dị nghị.

 

“Chúng ta muốn đi đâu?” Diệp Gia Thành một bên trừng bóng dáng mở đường phía trước, một bên hỏi Hoài Nhị.

“Tìm chị.” Hoài Nhị liếc mắt nhìn cái người không để cho phần tử bạo lực họ Lâm bạo đầu ngược lại bám theo mình, không thể không thừa nhận người này càng yếu ớt càng là gánh nặng hơn so với chính mình, Hoài Nhị tuy rằng không đến mức làm cái gì ‘Chia tay cũng là bạn bè’, nhưng là dù sao từng có quan hệ, cũng không thể thấy chết mà không cứu được. Cậu bĩu môi rối rắm sau một lúc lâu, vẫn là đưa cái chảo cho Diệp Gia Thành: “Nè, đuổi theo cho tốt đi.”

 

Diệp Gia Thành tiếp nhận cái chảo, hai mắt sáng ngời, hồi tưởng lại sự tốt đẹp của Hoài Nhị, ngực gã nóng hổi: “Nhị, chúng ta…”

 

Đoàng một tiếng, Lâm Cách Lôi lại bắn nát khóa điện tử của phòng thí nghiệm, đồng thời đánh gãy lời chưa kịp nói xong của Diệp Gia Thành.

 

“Lại đây nhận người.” Lâm Cách Lôi cầm súng chỉ chỉ cái người đang run rẩy lui ở trong góc.

 

“Chị!” Hoài Nhị bật người chạy lên, cước bộ lại dừng ở trước cửa, cậu liếc mắt nhìn khuôn mặt lạnh như băng của Lâm Cách Lôi, nghĩ muốn xác định cái bức tượng mặt lạnh này có phải đang cười châm chọc hay không: “Ê, chị tui là nữ mà.” Cái người đang lui ở trong góc ngẩn ngơ nhìn lại bọn họ rõ ràng là một nhân loại giống đực.

 

Lâm Cách Lôi không nói gì, lại càng không đáp lại ánh mắt hoài nghi của Hoài Nhị, xoay người liền đi về hướng phòng thí nghiệm kế tiếp.

 

“Này, mặc kệ anh ta sao?” Diệp Gia Thành vừa đi vừa quay đầu lại, gã nhận ra được người lui ở trong góc kia, là một trong những thành viên cùng được phê chuẩn rời đi khu cách ly, ngày hôm qua lúc tụ hội bọn họ từng tán gẫu về kế hoạch sau khi rời đi khu cách ly, gã nhớ rõ người đàn ông này đã nói chính mình ở bên ngoài có vợ có con, hai năm trước không thể thông qua kiểm tra sức khỏe hàng năm mà bị đưa vào khu cách ly, lần này muốn về nhà đoàn tụ.

 

Lâm Cách Lôi căn bản xem Diệp Gia Thành không tồn tại, tự nhiên sẽ không trả lời, Hoài Nhị trái lại quay đầu nhìn cánh cửa đã được mở ra, có chút bất đắc dĩ: “Làm sao giúp? Cõng anh ta đi cùng sao? Anh ta phải tự mình đuổi theo đi.”

 

Diệp Gia Thành hơi giật mình, tổng cảm thấy được có chỗ nào không đúng, chính là hiện tại quay đầu lại bảo người nọ đuổi theo sao? Không chừng cái tên âm hiểm nhìn hung thần ác sát lãnh huyết vô tình đi phía trước kia sẽ nhân cơ hội bắt cóc Hoài Nhị, rốt cuộc tìm không thấy nữa. Nghĩ vậy, Diệp Gia Thành không khỏi cắn chặt răng lắc lắc đầu, vứt bỏ cái thân ảnh lui trong góc phòng kia.

 

Người đàn ông kia không đuổi theo, bọn họ lại tìm mấy gian phòng thí nghiệm nữa, cũng có người cắm đầu cắm cổ chạy theo, còn có người không ngừng hỏi thăm đây là có chuyện gì. Hoài Nhị liền đơn giản nói lại tình huống bên ngoài, bình thường người xin rời đi khu cách ly đều là vài năm gần đây không có thông qua kiểm tra sức khoẻ hàng năm bị đưa vào, mà những người này nguyên nhân chính là thời gian bị đưa vào đây khá ngắn, bọn họ có được tri thức về bên ngoài khu cách ly, khi bọn họ nghe nói bên ngoài bị tang thi chiếm lĩnh, sắc mặt đều không thế nào tốt được.

 

Hoài Nhị ban đầu nghĩ rằng tang thi là một trong mấy loại trong chuyện ma quỷ biến thành, sau lại nghe nói các loại virus gì đó, người sống sau khi bị nhiễm sẽ biến thành tang thi, trong lòng càng thấp thỏm lo lắng, ánh mắt không nhịn được liếc về chỗ băng bó của mình, tổng cảm giác vết thương ở phía dưới quần áo ngưa ngứa.

 

“Ê, Diệp Gia Thành, anh nói người sống bị tang thi cắn hoặc cào bị thương cũng sẽ biến thành tang thi?”

 

Diệp Gia Thành thấy Hoài Nhị chủ động nói chuyện với mình, thầm nghĩ đây là cơ hội hòa hảo, lập tức nhiệt tình giải thích: “Ừ, đều nói như vậy, có cơ hội anh sẽ nói cho em nghe một chút về ‘Resident Evil’.”

 

Kỳ thật giữa người vốn sống trong khu cách ly cùng người mới chuyển đến vẫn tồn tại ngăn cách, cư dân bên trong có 99% đều là bị giam vào đây khi khu cách ly được thành lập mấy năm trước, có người lúc ấy thậm chí mới chỉ là trẻ mới sinh không hiểu chuyện, sau lại chỉ có một ít người ngẫu nhiên rải rác bị đưa vào, người trước được gọi là dân nguyên trụ, người sau là tân di dân. Trải qua thời gian hai mươi năm, khoảng cách lại ngày càng rõ ràng, dân nguyên trụ dần dần bằng lòng với hiện trạng mà không có dã tâm rời đi khu cách ly, lại hoặc là bọn họ có thân nhân trong ‘Bộ trị liệu’, thậm chí mong đợi ngày gặp lại xa vời cho nên mất đi hùng tâm (tâm chí mạnh mẽ), mà tân di dân bình thường vẫn luôn nghĩ tất cả trăm phương nghìn kế tìm kiếm phương pháp rời đi khu cách ly, cho nên giữa hai bên có một khoảng cách không thể vượt qua.

 

Diệp Gia Thành là đồng tính luyến ái, Hoài Nhị cũng vậy, đồng tính luyến ái ở trong khu cách ly cũng thuộc số ít, bởi vậy bọn họ mới có thể đến với nhau, chính là cho dù trở thành người yêu, bọn họ cũng rất ít đề cập đến chủ đề về khu cách ly cùng ngoài tường, đây đã muốn trở thành một loại ăn ý giữa dân nguyên trụ cùng tân di dân, tránh dẫn đến chuyện không thoải mái.

 

Nghe Diệp Gia Thành nói sẽ kể cho mình nghe về ‘Resident Evil’, Hoài Nhị tuy rằng không quá lý giải, vẫn gật gật đầu, rồi sau đó nói: “Nhưng mà tui bị con tang thi gì đó cắn một cái rồi, cũng đâu có gì đâu.”

 

Vài người đi theo phía sau bất ngờ dừng lại cước bộ, trong đó có Diệp Gia Thành, Hoài Nhị thấy thế cũng dừng lại, Lâm Cách Lôi nhíu chặt mày dừng lại, ôm cánh tay nhìn tất cả phát triển.

 

Những người này lặng lẽ lui về phía sau đến khoảng cách an toàn, bắt đầu châu đầu ghé tai.

 

“Cậu ta nói cậu ta bị cắn.”

 

“Xong rồi, cậu ta cũng sẽ biến thành tang thi.”

 

“Chúng ta làm sao bây giờ?”

 

“Chúng ta vẫn là đừng đi theo cậu ta thì tốt hơn.”

 

Diệp Gia Thành sửng sốt một hồi lâu, vẻ mặt có chút sợ hãi lại sầu não: “Em… em nói em bị cắn?”

 

“Bị cắn rồi.” Hoài Nhị mờ mịt gãi gãi đầu: “Nhưng mà tui không có bị biến thành tang thi nha.”

 

Ở phía sau một tân di dân Hoài Nhị không quen nhưng lúc trước tuyệt đối gặp mặt qua ồn ào: “Đó là bởi vì còn chưa đến thời gian, tuyệt đối, nhất định sẽ biến, nói không chừng đột nhiên liền thay đổi.”

 

“Đúng rồi, có thời kỳ ủ bệnh.” Diệp Gia Thành nghẹn nghẹn, cắn môi dưới nghĩ nghĩ, hoài nghi nói: “Em… em sẽ không là vì trả thù anh, mới cố ý nói như vậy chứ?”

 

Cảm giác trong đó có nội tình, tất cả mọi người an tĩnh lại.

 

Hoài Nhị thiệt tình bị thuyết âm mưu của Diệp Gia Thành làm choáng váng, không khỏi xắn tay áo lộ ra cánh tay đã được băng bó sau khi bị cắn, cường điệu: “Nè, ở chỗ này, thật sự bị cắn một ngụm.”

 

Cậu là sau khi rượu vào loạn tính tỉnh lại theo Lâm Cách Lôi cùng nhau chạy trốn mà bị cắn, Hoài Nhị nhớ rõ rất rõ ràng, ngày hôm qua bartender mời rượu cho cậu từ quầy bar nhảy ra cắn cánh tay cậu, bartender kia lúc ấy thiếu một con mắt cùng một cánh tay, cậu theo bản năng nện một đấm về phía con mắt còn lại kia, đấm rớt bartender đó, sau đó Lâm Cách Lôi lên gối một cách tao nhã đá bay cái đầu rớt xuống nền gạch.

 

Chứng cớ vô cùng xác thực, thanh âm hút không khí vang lên, mấy người kia nhìn Hoài Nhị, lại nhìn Lâm Cách Lôi đứng sau lưng cậu không xa hai tay mang súng bất động thanh sắc, hai mặt nhìn nhau rồi lùi về sau cùng nhau rời đi, lúc đi một người trong số đó kêu Diệp Gia Thành cùng đi, Diệp Gia Thành do dự một hồi, vẫn chưa đuổi theo, người nọ cũng liền bỏ lại gã rồi chạy đi.

 

“Em nhất định là đang gạt anh.” Diệp Gia Thành cứ khăng khăng Hoài Nhị là vì trả thù chuyện gã đưa ra lời chia tay mà nói dối, gã quay đầu sang một bên không muốn nhìn vết thương vẫn còn đang thấm máu, nhưng không có yêu cầu Hoài Nhị mở băng ra nhìn.

 

Lúc này Lâm Cách Lôi mới mở miệng chỉ về phía trước: “Đi thôi.”

 

“Nhưng mà, tui bị cắn.” Hoài Nhị nhìn thẳng Lâm Cách Lôi, lại chỉa chỉa vết thương.

 

Lâm Cách Lôi mắt lạnh liếc nhìn cậu: “Tôi đã sớm biết.”

 

Hoài Nhị á khẩu không trả lời được, Lâm Cách Lôi đích thật là người đầu tiên biết việc này, mà Lâm Cách Lôi thân là người ngoài tường rõ ràng rất tường tận chuyện tang thi, nếu ở chung một đêm cũng không bạo đầu cậu, cũng chính là căn bản không thèm để ý. Hoài Nhị nghĩ nghĩ, lấy nhân tố bạo lực của Lâm Cách Lôi, phỏng chừng cho dù chính mình biến thành tang thi, cũng là kết cục lập tức bạo đầu, đương nhiên là không cần để ý.

 

Nghĩ thông suốt, Hoài Nhị âm thầm gật đầu, sau đó nói với Lâm Cách Lôi: “Ê, nể tình chúng ta ngủ với nhau một đêm, nếu chị tui không có bị cắn, anh phải mang chị ấy tới chỗ an toàn nha.”

 

Lâm Cách Lôi không đồng ý cũng không từ chối, thân hình thon dài thay đổi phương hướng, dứt khoát bước đi, Hoài Nhị vội vàng theo sau.

 

“Nè, anh đồng ý với tui đi, gạt tui cũng được, đồng ý với tui một chút bộ sẽ chết hả?”

 

“Anh đây làm sao bây giờ?” Diệp Gia Thành đuổi theo Hoài Nhị, ngây ngốc hỏi.

 

Hoài Nhị còn đang bực bội Lâm Cách Lôi, nhe răng nói: “Làm sao bây giờ? Nếu tui biến thành tang thi, chúng ta liền hòa hảo đi, đến lúc đó tui cạp anh một cái, làm một đôi uyên uyên vong mạng, tang thi tình lữ, chúng ta cùng nhau hát ‘Đến chết vẫn yêu’ .”

 

“A!” Diệp Gia Thành sợ tới mức sắc mặt đều trắng, không ngừng lẩm bẩm em ấy đang gạt mình, em ấy đang trả thù mình.

 

Hoài Nhị vui vẻ hát vang một ca khúc kỳ lạ trong số những bài hát ít ỏi mà cậu biết, ngũ âm không được đầy đủ tra tấn đến mức mặt Diệp Gia Thành như giấy vàng, Lâm Cách Lôi cũng cân nhắc xem có phải bây giờ liền bạo đầu người này hay không.

Advertisements

9 thoughts on “MẠT THẾ: CHƯƠNG 4

  1. Ấy, không ngờ bộ này cũng có nói về Resident Evil, ban đầu đọc cũng thấy ngờ ngợ không biết có lấy ý tưởng từ nó hay không? (vì cũng có 1 anh làm thủ lĩnh đi chung với partner của mình), cũng đi vào bối cảnh nào đó v.v… đọc đến chương này thấy nhắc đến mừng húm, chắc anh công này cũng thuộc loại 6 múi nhỉ? :3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s