MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 74

74

 

Tụ cư.

 

Giờ phút này đúng là buổi chiều, không trung liên tục nhiều ngày trời trong không mây, ánh mặt trời sáng rực nóng bỏng tùy ý chiếu rọi khắp mặt đất hoang vu, liên tục gia tăng nhiệt độ cho cát đá trên mặt đất.

 

Trên liệt cốc, dị năng giả của tụ cư đạ nhanh chóng tập hợp, xây dựng phòng tuyến chặt chẽ, trận địa sẵn sàng đón đàn tang thi đột kích.

 

Thời điểm mỗi người đều làm tốt chuẩn bị anh dũng gian khổ chiến đấu, có người kinh ngạc phát hiện —— đàn tang thi dừng!

 

Tạ Mặc Hiên tự nhiên cũng chú ý tới một màn kỳ quái này, khi đàn tang thi như thủy triều tiến quân đến cách bọn họ ước chừng một cây số, nhất tề dừng lại, giống như binh sĩ phục tùng mệnh lệnh, kỷ luật nghiêm minh, hành động thống nhất.

 

“Chúng nó, chúng nó muốn làm gì?” Bạch Bàn Tử chà lau mồ hôi túa ra trên trán, ghé vào bên người Tạ Mặc Hiên hỏi.

 

Tạ Mặc Hiên mặt nhăn mày nhíu, anh làm sao có thể đo lường được ý tưởng kỳ quái của tang thi?

Thế nhưng có một sự thực rõ ràng, tang thi hành động đều nhịp như thế, tất nhiên là có tang thi đầu lĩnh ở phía sau chỉ huy. Hơn nữa khả năng thật lớn chính là cái con tang thi biến dị ban đầu kia —— hy vọng nơi này chỉ có duy nhất một con tang thi loại biến dị này.

 

Nếu theo báo cáo Hạ Phi cho anh biết lúc trước, con tang thi biến dị dẫn đầu kia là một đối thủ có trí tuệ có suy nghĩ, vậy anh không phải không phỏng đoán được, con tang thi kia hiện giờ vây mà không đánh, là muốn đả kích tinh thần nhân loại, sau khi nhân loại hỏng mất, mới dễ dàng thu hoạch chiến quả?

 

Nếu thật là như vậy, thế thì con tang thi biến dị đó cũng quá thông minh đi, thông minh đến khiến người ta không thể không tâm sinh kiêng kị.

 

“Chúng ta hiện tại nên làm cái gì bây giờ?” Bạch Bàn Tử không có chủ ý tiếp tục hỏi.

 

Làm sao bây giờ?

 

Tạ Mặc Hiên nheo lại đôi mắt lợi hại, dù sao bọn họ bên này cũng muốn kéo dài thời gian, vậy dây dưa cùng đàn tang thi đi. Con tang thi kia nghĩ muốn áp bức tinh thần nhân loại, thông minh thì thông minh, nhưng nó lại không hiểu điều cơ bản nhất của chiến tranh là biết người biết ta.

 

Nó không biết, tụ cư đã làm chuẩn bị tùy thời rút lui, hoàn toàn không như ý nó, tiếp tục dây dưa thời gian dài với đàn tang thi.

 

Cho nên nói, nếu là con tang thi kia thực vây mà không đánh, đánh chủ ý áp bách tinh thần, như vậy cuối cùng sẽ thành toàn cho tụ cư, khiến tụ cư ít đi một chút thương vong.

 

“Chờ đợi.”

 

Tạ Mặc Hiên quả quyết phun ra hai chữ này, cười lạnh, cho dù con tang thi kia biết suy nghĩ, chỉ số thông minh hiện giờ của nó cũng không cao đến mức này. Có lẽ cho nó thời gian một hai năm tiến hóa nữa, chỉ số thông minh của nó mới đủ để cùng nhân loại phân ra cao thấp.

 

Anh ngẩng đầu, híp mắt nhìn thoáng qua thái dương treo phía chân trời, trong lòng yên lặng tính toán thời gian, còn bốn năm giờ, nhóm dị năng giả dưới lòng đất nên trở lại.

 

. . . . . . Là thời điểm, cáo biệt cùng tụ cư này. Tuy rằng thực tế so với kế hoạch của bọn họ, quả thật sớm rất nhiều.

 

Mà mấy dị năng giả được anh nhớ thương, trừ một tổ của Hạ Phi quả thực không hay ho một chút, đội ngũ bị đánh tan, người còn đang lạc đường, mấy đội ngũ còn lại đều coi như khá thuận lợi, xem ra có thể như mong muốn của Tạ Mặc Hiên, trước khi mặt trời xuống núi quay trở về tụ cư.

 

Trong đội ngũ bị đánh tan, nhóm người Lee Al đã săn được chim trĩ, thuận tiện mò được mấy cái trứng chim, dưới hỏa hệ dị năng của Cao Tư, ăn được một chút thịt chín—— tuy rằng bởi vì gia công thô ráp, món thịt này có hương vị dị thường kỳ quái.

 

Cơm nước xong, Lee Al tiện lợi dụng dòng chảy không khí mỏng manh không thể phát hiện trong hang động, để tìm kiếm con đường rời khỏi lòng đất.

 

Mà ba người Trương Hà Sơn, Quý Hùng cùng Từ Ý, vẫn đang ở trong không gian phong bế nghỉ ngơi, dù sao lúc trước một hồi oanh oanh liệt liệt phá hủy hang động kia, hai dị năng giả đều cạn kiệt năng lượng. Quý Hùng miễn cưỡng xuất ra ba cái bóng nước nhỏ cho mọi người giải khát, cũng nhân tiện dùng nước lạnh trút đầy bụng.

 

Trong dạ dày chứa dòng nước lạnh lẽo, thân mình ngả nghiêng lay động tựa hồ đều có thể nghe được tiếng nước “rào rào” vang lên trong bụng. Quý Hùng trộm dùng khóe mắt liếc liếc Từ Ý cùng Trương Hà Sơn một cái, cảm thấy hai người này trầm mặc dị thường quỷ dị, bầu không khí áp lực này khiến y không còn hưng trí kể chuyện làm trò giả bộ bán manh làm phấn chấn sĩ khí, ai.

 

Cho nên thật tưởng niệm Tiểu Phi Phi, thật tưởng niệm Hiên Hiên, đi theo bọn họ nhân sinh mới sẽ không bị nhàm chán. Quý Hùng xoa xoa đám râu lún phún, vẻ mặt buồn khổ, tìm được đường sống không phải nên vui mừng khôn xiết sao? Trương Hà Sơn với Từ Ý hai người bộ muốn so xem sắc mặt ai càng thâm trầm càng khổ bức hơn hả? A!

 

Người được Quý Hùng tưởng niệm, một đang giằng co với tang thi dưới ánh mặt trời, bày trận địa sẵn sàng đón địch, một còn lại đang ở sâu trong lòng đất bị khí tức mỹ vị dụ dỗ, cẩn thận đi tới.

 

Trong hang động sâu thẳm, yên tĩnh nặng nề, tiếng bước chân hai người một trước một sau vọng lại rõ ràng, tiết tấu giẫm đạp giống nhau kỳ dị, dần dần thống nhất thành một cái thanh âm, tựa như bước đi trong hang động này chỉ có một người.

 

Quẹo vào đường rẽ, từng bước xâm nhập vào trong.

 

Khí tức hấp dẫn càng ngày càng đậm, bên tai trừ bỏ tiếng bước chân cùng hít thở, không biết sao lại nhiều thêm một loại vang vọng thanh thúy. Đó là giọt nước từ trên cao rơi xuống nện lên phiến đá cứng rắn sau đó vỡ tan, “tí tách”, không nhanh không chậm, mang theo nhịp điệu kỳ lạ vang vang bên tai.

 

Bọn họ tựa hồ đang tới gần một nguồn nước. Đi được càng gần, giọt nước mưa tí tách càng thêm rõ ràng.

 

Nhưng mà sau đó không lâu, Hạ Phi liền bị một vách đá chặn mất đường đi, nơi này nhìn như là một cái ngõ cụt. Nhưng khí tức cùng tiếng nước quả thật truyền ra từ sau vách đá —— chỉ có thể nói, phía sau vách đá có càn khôn.

 

Bị khí tức mê hoặc nhân tân kích thích tinh thần phấn chấn, Hạ Phi híp mắt, môi mỏng nhếch lên một nụ cười sắc bén, rất nhanh tung quyền, hung hăng nện lên vách tường gập ghềnh.

 

“Ầm ầm” vang lên, vách đá dày bằng hai tầng gạch lấy nắm tay làm trung tâm, vỡ thành khối nhỏ bay vụt vào không gian trong vách tường.

 

Mục Nhạn Hành đi phía sau lúc nhìn đến Hạ Phi nâng tay lên, định lên tiếng ngăn cản, khí lực Hạ Phi có mạnh, trên nắm tay là thịt là xương, lấy thân thể chống đối tường đá cứng rắn, nhất định sẽ bị thương!

 

Thế nhưng Hạ Phi động thủ quá nhanh, y phản ứng không kịp, một câu mới đến bên miệng, Hạ Phi bên kia cũng đã đập nát tường đá.

 

Chênh lệch thị giác giữa bàn tay thon dài trắng nõn cùng hòn đá vỡ vụn quá mãnh liệt, mí mắt Mục Nhạn Hành không tự giác giật giật, nhìn nhìn một chút mu bàn tay chưa xước miếng da nào kia, yên lặng nuốt xuống quan tâm của bản thân. Dị năng của Hạ Phi, không chỉ gia tăng lực công kích, đồng dạng cũng thêm vào lực phòng ngự, y sao có thể quên chứ?

 

Trên tường đá phá ra một cái động lớn. Nhưng Hạ Phi cũng không hoàn toàn dỡ bỏ vách tường, hắn lui về phía sau một bước, giơ nguyên thạch chiếu sáng lên cạnh động lớn, híp mắt nhìn vào trong tường đá.

 

Chỉ liếc mắt một cái, hắn liền giật mình sững sờ tại chỗ.

 

“Hạ Phi?” Mục Nhạn Hành phát hiện không đúng, ở phía sau hắn gọi hắn, Hạ Phi đến tột cùng nhìn thấy gì?

 

Bị thanh âm của Mục Nhạn Hành bừng tỉnh, Hạ Phi mới từ trong khiếp sợ phục hồi lại tinh thần.

 

Hắn chậm rãi xoay người, đôi mắt hẹp dài sáng tỏ dị thường, bên môi nở một nụ cười kỳ dị, thanh âm mơ hồ: “Nhạn Hành, chúng ta giàu to rồi. . . . . .”

 

“Cái gì giàu to rồi?” Mục Nhạn Hành mờ mịt nhìn hắn, rốt cuộc làm sao vậy? Hạ Phi chẳng lẽ đã bị cái gì kích thích? Y cau mày, suy xét muốn hay không dùng dây trói Hạ Phi lại rồi chạy trốn.

 

Nhưng chưa cho y cơ hội hành động, Hạ Phi lần nữa xoay người, nương theo lực đạo xoay người, chân dài như trường tiên (roi dài), mang theo sức mạnh không thể ngăn chặn, hung hăng đạp lên vách đá phía dưới.

 

Lại “rầm” một tiếng, vách đá cứng rắn tựa như thủy tinh giá rẻ, nát đầy đất. Vách đá trải qua hai lần tàn phá, rốt cục cũng mở ra một miệng hang thật to người có thể vào, tiếng nước tích tích càng thêm rõ ràng.

 

Tâm Mục Nhạn Hành cũng theo một chân bạo lực này co rút chút ít, khoảnh khắc nam nhân xinh đẹp tao nhã bày ra quái lực, luôn khiêu chiến cực hạn thừa nhận của tâm lý con người.

 

Nhưng mà ngay sau đó, xuyên qua tường đá rộng mở nhìn đến cảnh tượng phía sau, Mục Nhạn Hành cũng như Hạ Phi vừa nãy, khiếp sợ giật mình ngây ngốc đứng tại chỗ, ngay cả cảm thán Hạ Phi lừa tình trong ngoài không đồng nhất cũng buông xuống hết .

 

Đây. . . . . . Đây là?!

 

Mục Nhạn Hành nhìn thấy thế giới sau vách đá, hít thở thật sâu, có loại cảm giác lâng lâng choáng váng, y nhéo đùi một cái, dưới đau đớn bén nhọn rốt cục lý giải câu “Chúng ta giàu to rồi” của Hạ Phi là có ý gì.

 

Đúng, bọn họ. . . . . . phát lớn!

Advertisements

6 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 74

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s