MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 73

73

 

Chính như lời Lee Al nói.

 

Hai nhóm người thất lạc với bọn họ giữa hang động phức tạp cũng trốn thoát khỏi sự đuổi theo của tang thi.

 

Trương Hà Sơn bên này, sau khi khôi phục dị năng, gã liền kiến tạo bên trong hang động lại thành một phòng đá, che chắn hết mấy cái khe, hy vọng ba người bọn họ có thể ở trong này tạm thời tu dưỡng một chút, mà sau nữa phải suy nghĩ kế tiếp nên làm thế nào —— gã cùng với Quý Hùng đã mệt muốn chết rồi, mà Từ Ý. . . . . . trên phương diện chiến đấu, anh đích xác có không nhiều công dụng.

 

Ba người ngồi trong hang động bị bịt kín, nhắm mắt lại, bởi vì mỏi mệt, cho nên tùy ý trầm mặc lan tràn.

 

Lúc Lee Al bên kia thật cẩn thận săn bắn lấp đầy bụng, Trương Hà sơn nơi này cố gắng nghỉ ngơi tạm thời, Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành sau khi thoát khỏi tang thi, chậm lại cước bộ, trong hang động sâu thẳm chậm rãi đi về phía trước, hồi phục từng chút thể lực.

 

Hạ Phi lấy chiến dưỡng chiến, dị năng tiêu hao lại nhanh chóng được lấp đầy, bởi vậy giờ phút này vẫn đang duy trì trạng thái không sai.

Hắn quay đầu lại, đau lòng nhìn khuôn mặt mỏi mệt của Mục Nhạn Hành, có chút hối hận: “Khi nãy giết tang thi, đã quên giữ lại mấy viên tinh hạch.” Sau khi tiến vào trạng thái Thị Huyết, suy nghĩ chỉ còn làm cách nào xé nát đối phương, những chi tiết nhỏ còn lại hoàn toàn bị hắn vứt ra sau đầu. Tinh hạch tới tay đã trước tiên bị cơ thể hấp thu theo bản năng chiến đấu, căn bản không có cất giữ viên nào.

 

Nếu hiện tại trong tay có lượng lớn tinh hạch, vậy hắn có thể chiết xuất ra năng lượng tinh hạch, giao cho Mục Nhạn Hành hấp thu.

 

Mục Nhạn Hành bị ánh mắt trắng trợn của Hạ Phi làm đỏ mặt, y ho nhẹ một tiếng, một gốc cây xanh thẳm lộ ra sau lưng y, nhẹ nhàng lay động trên vai, y nói: “Tôi có nhớ rõ giữ lại.”

 

Hạ Phi kinh ngạc nháy mắt mấy cái, cảm thấy gốc cây này này nhìn quen mắt nha.

 

Khi nhìn đến lá cây khép kín, hắn mới bừng tỉnh đại ngộ —— phiên bản phóng đại của cây mắc cỡ Tiểu Mộc!

 

“Anh còn giữ nó?” Hạ Phi kinh hỉ vươn tay sờ sờ lá cây lạnh lẽo, gốc cây mắc cỡ này trong đoạn thời gian hắn yên lặng chú ý Mục Nhạn Hành kia, vẫn luôn làm bạn với hắn. Có rất nhiều từ ngữ, hắn chỉ biết tâm sự hết với cây mắc cỡ cực kỳ giống Mục Nhạn Hành. Tình yêu của hắn đối với Mục Nhạn Hành, có lẽ cây mắc cỡ này mới hiểu sâu sắc nhất.

 

Tại mạt thế này, nhìn thấy tồn tại trọng yếu trong khoảng thời gian trước, Hạ Phi vui vẻ cong cong mắt: “Nhạn Hành, anh cố ý lưu trữ nó, đúng không?”

 

Mục Nhạn Hành cúi đầu lên tiếng: “Ừ.” Y sẽ không nói cho Hạ Phi, từ sau khi y tìm được mảnh nhỏ của các loại thực vật khác, gốc mắc cỡ này đã được hắn cất chứa bên người, không lại vận dụng qua trong chiến đấu.

 

Đây là sau mạt thế thứ duy nhất mang được ra khỏi nhà Hạ Phi, là thứ cứu y cùng Hạ Phi, là tồn tại vô cùng ý nghĩa đối với y.

 

Cho nên muốn giữ lại.

 

Trong tương lai, ở mạt thế tàn khốc, lại có lẽ dưới lòng đất tối đen, gốc mắc cỡ này chính là đại biểu cho ký ức tốt đẹp nhất trước mạt thế của y. Lúc nhìn nó, sẽ không lại chết lặng quên đi từng hồi ức đã trải qua.

 

Cây mắc cỡ bản phóng đại chậm rãi mở ra một phiến lá, từng viên tinh hạch liền rơi vào trong tay Mục Nhạn Hành.

 

Khóe môi y nhu hòa: “Tuy rằng vội vàng đào mệnh, thế nhưng vẫn có chút thu hoạch.”

 

Hạ Phi nhìn nam nhân thần sắc tuy rằng mệt mỏi, ánh mắt lại kiên định trầm ổn, thích đến hận không thể bổ nhào qua hung hăng hôn một cái. Đương nhiên, trên thực tế hắn cũng làm vậy, bẹp một cái, làm cho mặt nam nhân càng đỏ.

 

“Nhạn Hành, anh sao lại có khả năng như vậy!” Hạ Phi thấp giọng cười, trong lòng phình lên cảm giác thỏa mãn cùng tự hào, người hắn coi trọng, chính là lợi hại như vậy!

 

Mục Nhạn Hành nghiêm lại khuôn mặt đỏ hồng, trấn định dùng một mảnh lá cây gói lại tinh hạch, đưa vào tay Hạ Phi, thanh âm vững vàng: “Chiết xuất năng lượng tinh thạch đi.”

 

“Ừ.” Hạ Phi mỉm cười tiếp nhận, “Nhiều như vậy, ít nhất đủ dùng cho hai ngày này.”

 

Có tinh hạch, sẽ không lo đói khát mà chết. Có tinh hạch, không sợ lúc chiến đấu hao hết năng lượng.

 

Có lẽ hai người bọn họ trong đám người thất lạc, là đội thoải mái nhất.

 

Đương nhiên bên cạnh đó cũng nói lên, tinh hạch đối với dị năng giả mà nói đến tột cùng có bao nhiêu trọng yếu. Giống như thức ăn với người thường, giống như dầu mỏ với thế giới trước mạt thế.

 

Hạ Phi chiết xuất từng viên từng viên tinh hạch. Năng lượng tinh hạch chiết xuất ra liền giao cho Mục Nhạn Hành, nguyên thạch trong suốt sau khi chiết suất còn lại do hắn tự giữ lấy.

 

“Nhạn Hành, chúng ta nên như thế nào di về đây?” Trong hang động tối tăm, bọn họ không có dừng bước, nhưng cũng không biết rõ, phương hướng bọn họ đi đến tột cùng đúng hay không, chỉ là không muốn dừng lại thôi.

 

Hạ Phi một bên chiết xuất, một bên ra vẻ thực buồn rầu hỏi: “Hay là Nhạn Hành anh thật muốn dùng thực vật phá tan lòng đất này?”

 

“Nếu thật sự không biện pháp khác, tôi sẽ làm.” Thanh âm Mục Nhạn Hành trầm thấp hữu lực, làm cho người ta không chút nghi ngờ tính chân thực trong lời y.

 

Hạ Phi không khỏi bật cười, bọn họ hiện tại hoàn toàn không biết chỗ này sâu bao nhiêu so với mặt đất đâu! Nhưng mà Nhạn Hành nói như vậy, thì dù phải hao phí thời gian nửa năm một năm, y cũng sẽ làm được đi? Kiên định cùng chấp nhất của người này, hắn đã sớm xem ở trong mắt.

 

“Trước tạm thời không cần. Chúng ta ngẫm lại biện pháp khác.” Hạ Phi không nhanh không chậm nói, “Hà Sơn cùng Al đều có năng lực cảm nhận động tĩnh phương xa. Nói không chừng chúng ta đến gần bọn họ, bọn họ sẽ phát hiện chúng ta.”

 

Đến lúc đó mấy người hội hợp, lại phải nghĩ biện pháp khác.

 

Sau khi hợp lại, trừ bỏ lôi hệ dị năng, phong thổ thủy hỏa dị năng đều tề tựu, dị năng giả hệ năng lượng cùng dị năng giả hệ thể chất cũng không kém, khi đó lấy khả năng của mọi người, dưới lòng đất nếu như không gặp phải chuyện không hay ho như hôm nay, bọn họ ít nhất có thể tiếp tục tự do sinh tồn dưới lòng đất.

 

Đương nhiên, nếu thật muốn đi ra ngoài, mấy người liên hợp đánh xuyên qua nền đất, có lẽ cũng không thể không tạo được một con đường ra.

 

Còn muốn xâm nhập hơn nữa, từ sau động đất, đại địa nứt ra vô số khe rãnh. Hạ Phi cũng không tin, bọn họ cho dù không thể theo đường cũ trở về liệt cốc, còn không gặp được một cái khe thông lên bề mặt quả đất sao!

 

“Cũng không biết tình huống của Al bọn họ thế nào.” Nghĩ đến bọn nhóc sau mạt thế lần đầu thất lạc, Hạ Phi khẽ thở dài một tiếng, “Hy vọng bọn họ không chạy tan như chúng ta vậy.”

 

Mục Nhạn Hành trầm mặc hấp thu năng lượng tinh thạch bổ sung dị năng, trong con ngươi âm u che dấu không được lo lắng.

 

“Có Quý Hùng với Cao Tư, bọn họ hẳn là thoát được đi.” Không nghĩ thấy bộ dáng Mục Nhạn Hành quá mức trầm thấp, Hạ Phi không dấu vết nhắc tới chuyện khác, “Hôm nay gặp được tang thi số lượng nhiều lắm, hiện tại ngẫm lại, cảm thấy có chút không bình thường .”

 

Mục Nhạn Hành nâng mắt nhìn hắn: “Không bình thường?”

 

“Đúng a.” Hạ Phi nghĩ nghĩ, tìm từ rồi nói, “Chúng nó rõ ràng đã muốn hình thành một quần thể khổng lồ, có cứ điểm dưới lòng đất. Nơi này không phải thành thị, mật độ dân cư thành thị lớn, quần thể tang thi tự nhiên hình thành. Nơi này là vùng dã ngoại hoang vu, tang thi hẳn nên phân tán, không nên dày đặc như vậy. Nhưng theo tình huống phía trước nhìn xem, có lẽ phạm vi trăm dặm, hoặc phạm vi ngàn dặm, tóm lại những tang thi phân tán các nơi rõ ràng đã hội tụ đến với nhau.”

 

Hắn vuốt cánh môi, thấp giọng thì thào: “Tôi thật hiếu kì, là cái gì hấp dẫn chúng nó tụ hội lại cùng nhau.”

 

“Vì cái gì không phải bắt buộc chúng nó hội tụ đến cùng nhau?” Mục Nhạn Hành trầm ngâm một lát, thản nhiên vạch trần, “Hạ Phi, anh tựa hồ quên con tang thi lúc trước.”

 

Ngưu Ngưu?

 

Hạ Phi giật mình, sau đó nện vào lòng bàn tay: “Nói không chừng thật sự là nó!”

 

Ngưu Ngưu là loại tang thi biến dị, có được năng lực suy nghĩ cùng học tập. Lúc trước, nó từng chỉ huy đàn tang thi khởi xướng hình thức tự sát tập kích dị năng giả tuần tra. Nó có thể tổ chức cùng chỉ huy đám tang thi kia, vậy sao không thể tổ chức chỉ huy một đàn tang thi khổng lồ.

 

Mấy ngày hôm trước nó mai danh ẩn tích, không lẽ chính là vội chuẩn bị cái này ——mời chào tiểu đệ chung quanh, tìm cứ điểm bắt bọn nó hội tụ lại.

 

Hạ Phi càng nghĩ càng cảm thấy chính là như vậy, Ngưu Ngưu đã biết có thể thông qua ăn tinh hạch đồng bạn để tiến hóa, bởi vậy lúc nó có thể khống chế tang thi bình thường, tốc độ tiến hóa của nó giống như ngồi hỏa tiễn, so với đám dị năng giả của Hạ Phi bên này thông qua hấp thu tinh hạch tiến hóa, nhanh không biết mấy trăm lần! Ngưu Ngưu tiến hóa thần tốc, khống chế đàn tang thi càng khổng lồ hơn tuyệt đối không phải chuyện đùa!

 

Dù sao người ta ngoắc ngoắc ngón tay, thì có vô số tang thi người trước ngã xuống người sau tiến lên vì nó, nói không chừng còn có thể tự động móc tinh hạch trong đầu ra hiến cho nó đâu. Hạ Phi hâm mộ nghĩ, dị năng giả bọn họ còn phải đánh sống đánh chết mới được đến tinh hạch, trong mắt Ngưu Ngưu, cứ như viên bi thủy tinh không đáng giá tiền vậy?

 

Nhưng mà Ngưu Ngưu đã tập hợp được đàn tang thi khổng lồ như vậy, đối với tụ cư mà nói, tuyệt đối là một uy hiếp phi thường lớn không thể khinh thường!

 

“Sau khi trở về, phải đem tin tức này nói cho Tạ Mặc Hiên một tiếng.” Tinh hạch trong tay Hạ Phi đã chiết xuất xong, hắn nhìn về phía Mục Nhạn Hành đang hấp thu năng lượng tinh thạch, “Anh khôi phục thế nào?”

 

“Tốt hơn nhiều.” Mục Nhạn Hành hoạt động một chút vai cổ, tiếng nói trầm thấp dễ nghe, “May mắn có anh.”

 

Hạ Phi dùng khóe mắt liếc y một cái, vô hạn ôn nhu lưu luyến: “Cho nên quan trọng hơn cả là đứng bên cạnh tôi, đừng tùy tiện rời đi.”

 

“Uhm.” Nam nhân mím chặt đôi môi mỏng, ánh mắt dao động chuyển qua bóng tối phương xa trong hang động, lỗ tai lặng yên không tiếng động nhiễm màu hồng phấn, dưới ánh sáng trắng mơ hồ có thể thấy được.

 

Hạ Phi che miệng cười nhẹ vài tiếng, đang muốn trêu đùa vài câu nữa, bước chân chợt khựng lại, thân thể cứng ngắc nhìn về ngã rẽ cách đó không xa.

 

“Làm sao vậy?” Mục Nhạn Hành cảnh giác nhìn chỗ kia.

 

“Có. . . . . . hương vị ăn thật ngon.” Tươi cười biến mất trên môi, Hạ Phi nhíu nhíu mày, đi phía trước vài bước, sau đó kinh ngạc trừng lớn mắt, “Hương vị này. . . . . .” Hắn chỉ cảm thấy thần trí bị mê hoặc lợi hại, nếu hắn không có định lực kinh người, chỉ sợ đã vắt chân lên cổ chạy đến chỗ kia.

 

Loại cảm giác bị mê hoặc bị hấp dẫn này này chỉ có khi đối mặt với tinh hạch cao cấp hoặc căn nguyên dị năng của dị năng giả, đã lâu rồi không cảm nhận thấy.

 

Hạ Phi lại đi nhanh về phía trước vài bước, hương vị chợt nồng đậm lên, hắn liếm liếm khóe môi, trong đôi mắt đen màu đỏ cùng màu cam xuất hiện xem kẽ, chỉ cảm thấy từ thân thể đến tinh thần đều quá mức cơ khát.

 

Khối tinh thạch thứ ba màu vàng trong đầu chỉ còn kém một điểm nhỏ nữa là thắp sáng, tựa hồ đang điên cuồng kêu gào đòi đi qua, đến gần chỗ kia, hấp thu sạch toàn bộ năng lượng trong đó!

 

Mục Nhạn Hành còn đang lý giải lời Hạ Phi, ý nghĩa của ăn ngon. Mà Hạ Phi đã nhấc chân hướng đến chỗ kia: “Nhạn Hành, nơi đó có hương vị năng lượng.” . . . . . . Năng lượng thực khổng lồ, cực lớn đến đủ khiến hắn không cẩn thận như vậy một lần, cực lớn đến cũng đủ làm cho hắn bỏ qua nguy hiểm đánh cược một phen.

 

Khí tức này rất hấp dẫn, có lẽ chính là một cái bẫy rập âm độc được khoác lên lớp vỏ bọc ngọt ngào. Hắn có lẽ nên xa xa vòng qua. Dù sao ít nhất không nên chủ động đến gần. Hành vi này tựa như thiêu thân lao vào ngọn lửa ngu không ai bằng!

 

Lý trí nói với hắn như vậy.

 

Nhưng mà người không có khả năng vĩnh viễn lý trí và bình tĩnh, chính là xem ở tiền đặt cược khiến người ta xúc động một phen có đủ lớn hay không, hấp dẫn có đủ sâu hay không.

 

Bản năng thân thể nói cho Hạ Phi, tiền đặt cược này. . . . . . rất lớn! Lớn đến đủ để áp đảo lý trí luôn luôn kiêu ngạo của hắn.

 

Cho nên hắn hướng về phía kia mà đi.

 

“Nhạn Hành, tạm thời tránh xa tôi một chút.” Đầu óc bị tình tự băng lãnh bao trùm, hết thảy cảm tình mềm mại tốt đẹp đều bị áp chế xuống, thanh âm Hạ Phi cũng trở nên lãnh khốc buốt giá, khiến người không rét mà run.

 

Trạng thái này của Hạ Phi, Mục Nhạn Hành đã tiếp xúc qua rất sớm phía trước, một lần đó, y bị thương tích đầy mình.

 

Nhưng mà lúc này có chút không giống, Hạ Phi có thể khống chế lời nói và việc làm của mình. Ánh mắt hắn lạnh lùng, nhưng mà lời nói ra vẫn là người mà Mục Nhạn Hành nhận thức kia: “Một khi tôi điên cuồng, không cần thủ hạ lưu tình. Nếu bên trong có nguy hiểm, chúng ta liền cùng nhau trốn!” Kéo Nhạn Hành nói loại lời nói nguy hiểm chạy trước đi, hắn sẽ không làm. Bởi vì Mục Nhạn Hành không muốn nghe đến cách nói này.

 

Mục Nhạn Hành bình tĩnh nhìn hắn, trong con ngươi sâu thẳm nhìn không ra cảm xúc gì: “Một khi có nguy hiểm, anh sẽ cùng tôi trốn đi?”

 

“Đúng”

 

“Anh xác định mình có thể chống lại hấp dẫn, có thể bắt buộc bản thân rời đi?” Mục Nhạn Hành còn thật nghiêm túc nhìn hắn. Y cũng từng cảm thụ qua tư vị bị năng lượng tinh thạch mê hoặc, kia quả thực như trực tiếp bắt lấy linh hồn người ta, tựa như một loại thuốc phiện của tinh thần, khiến con người trầm mê trong đó.

 

Hạ Phi nhếch khóe môi, tươi cười yêu mị hoặc nhân: “Không phải có Nhạn Hành sao? Nếu tôi trầm mê trong đó, Nhạn Hành nhớ rõ hung hăng quất tôi một roi.”

 

“Tôi sẽ.” Mục Nhạn Hành nghiêm túc đáp ứng.

 

“Thật không thể chờ đợi.” Hạ Phi say mê rên rỉ một tiếng, dưới sự bao vây của khí tức “mỹ vị” nồng đậm, thuận theo bản năng của thân thể không ngừng kêu gào, bước đi hướng về phía kia.

 

Không xa phía sau hắn, Mục Nhạn Hành im lặng đi theo, cước bộ kiên định.

 

Tác giả: ╮( ̄▽ ̄”)╭

 

Marbles
Bi thủy tinh
Advertisements

5 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 73

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s