MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 72

72

Thời gian dài đào mệnh cùng chiến đấu, mấy người Hạ Phi lục tục thất lạc, đến cuối cùng, mỗi người đều quên trong lòng đất qua bao nhiêu cua quẹo, quên trong hang động gập ghềnh chạy bao nhiêu thời gian, cũng quên tang thi chết trong tay rốt cục nhiều ít, khi cuối cùng nhìn không thấy bóng dáng con tang thi nào nữa, mọi người mới tựa như vừa tỉnh lại từ trong mông, đứng đó, thở phì phò, trên người phả ra luồng khí nóng hầm hập, mờ mịt hai mặt nhìn nhau.

Người đứng chỗ này, có Lee Al, Lâm Linh, Cao Tư cùng Nam Tuyết. Bốn người bọn họ một đường trốn chạy, sau khi thất lạc với người khác, khẩn trương nhìn kỹ lẫn nhau, không lại lạc mất nữa.

Từng ngụm từng ngụm thở phì phò, từ sau mạt thế tố chất thân thể đề cao, bọn họ đã thật lâu chưa nếm lại tư vị khó chịu của thể lực cạn kiệt.

“Được cứu rồi?” Lâm Linh cào cào một đầu tóc ngắn ướt sũng của mình, trong ánh mắt mờ mịt lộ ra kinh hỉ không thể tin.

Lee Al hít một hơi thật sâu, giọng nói thực khàn: “Tạm thời, an toàn.”

Cao Tư chống lên vách đá gồ ghề lạnh lẽo của hang động, kéo vạt áo lau mặt: “Vận khí thực con mẹ nó tốt!”

Cũng không phải là vận khí tốt sao? Hang động trong lòng đất phức tạp như thế, bọn họ thế nhưng không bị bức tiến đến đường cùng ngõ cụt, vậy mà lại có thể trốn khỏi đàn tang thi khổng lồ như vậy, nhặt lại một cái mạng, quả thực là kỳ tích!

Trong mấy người thể lực Nam Tuyết là yếu nhất. Bởi vì không muốn chết, lại càng không muốn chết trong một đám tang thi, nàng coi như là trong tuyệt cảnh bạo phát tất cả tiềm lực của chính mình. Cho nên nói, nhát gan sợ chết có đôi khi cũng là lợi khí tuyệt hảo kích thích ý chí chiến đấu của một người.

Mà giờ phút này tỉnh táo lại, thả lỏng tinh thần, sợ hãi to lớn tích tụ trong lòng hồi lâu mới chậm rãi từ chỗ sâu trào ra, khiến nàng ôm hai vai lẩy bẩy phát run, nhỏ nhẹ thút thít khóc, nước mắt không thể khống chế rơi xuống.

Lâm Linh không nói gì vỗ vỗ bả vai Nam Tuyết, cô hiểu được cảm giác nghĩ lại mà sợ này. Bởi vì cô hiện tại toàn thân cao thấp đều đang run rẩy, muốn trấn định lại, nhưng run run rẩy rẩy lại dừng không được, ngay cả răng nanh đều đánh “cách cách” vào nhau, dừng không được.

Cô nhóc nhìn về phía Lee Al, muốn nói lại thôi, ánh mắt phức tạp. . . . . . Bọn họ đây là may mắn, vậy mấy người Hạ Phi đại ca thì sao? Hà Sơn đại ca thế nào? Cũng may mắn như bọn họ sao?

Lee Al lấy ra viên năng lượng tinh hạch cuối cùng, nhìn nhìn, lại nhét vào trong túi. Bây giờ cứ chờ dị năng tự động khôi phục, năng lượng tinh thạch vẫn chờ đến lúc chỉ mành treo chuông rồi hãy dùng đi.

“Bọn họ mạnh hơn chúng ta.” Cậu cắm tay vào túi quần, đầu ngón tay nhẹ nhàng gãy gãy năng lượng tinh thạch lạnh như băng, con ngươi đảo qua Lâm Linh, lành lạnh nói, “Tôi cùng Cao Tư mang theo cô với Nam Tuyết đều có thể xông qua đến đây, nhìn thế nào, tình huống bọn họ cũng nên tốt hơn so với chúng ta.”

Lâm Linh sợ run cả buổi, mới cảm giác được —— bên Hà Sơn đại ca cùng Quý đại ca chỉ có một Từ Ý, hai người Hạ Phi đại ca cùng Mục đại ca lại không cần chiếu cố những người khác, mà bọn họ bên này, lại có cô cùng Nam Tuyết.

Cô trừng mắt, Al khốn khiếp, cười nhạo cô không giúp được gì ngược lại cần được chiếu cố sao?

“Tôi mới không phải ——” Lâm Linh phản bác, thế nhưng nói đến bên miệng liền nghẹn trở về, tuy rằng cô có giết mấy con tang thi, nhưng quả thật không tính là giúp đỡ. Ngây ngốc ngậm chặt miệng, cô quẫn bách xoắn vặn đầu ngón tay, nhưng trong lòng không quá mức chán nản, ngược lại kỳ dị bình tĩnh lại . . . . . . Lời Al nói không sai, bọn họ bên này có thể chống đỡ, hai phương khác cũng nên không có vấn đề gì mới đúng!

Loại thời điểm này, phàm việc gì cũng nên nghĩ theo hướng tốt đi?

“Không có việc gì.” Thanh âm bình tĩnh của thiếu niên vang lên trong hang động lăng im, tựa hồ có thể trực tiếp trấn an lòng người.

Mọi người không khỏi nhìn lại cậu, thiếu niên ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định, khuôn mặt sau một hồi vận động kịch liệt nổi lên một tầng đỏ ửng, có loại nhiệt huyết bồng bột của người trẻ tuổi anh tuấn, bởi vậy lời cậu nói tựa hồ mang theo lực lượng nào đó bừng bừng sinh cơ, phấn chấn lòng người.

Cao Tư nở nụ cười, thực nhìn không ra, tiểu tử non như vậy, mà lại còn có chiêu thức đó. Ngay cả anh cũng được trấn an.

“Thật sự đáng tiếc, giết nhiều tang thi như vậy, lại chưa kịp nhặt tinh hạch.” Cao Tư chậc lưỡi tiếc nuối, nhìn nhìn Nam Tuyết, “Con mồi săn được cũng mất.”

Nam Tuyết lau mắt, ngượng ngùng cười cười, thời điểm đào mệnh, động vật nàng mang tự nhiên là trực tiếp ném.

“Đi thôi, lại săn vài động vật nhỏ. Đã không còn tinh thạch điền đầy bụng, chúng ta chỉ có thể trông cậy vào thức ăn bình thường.” Cao Tư kéo căng khóe miệng, đắc ý nói, “Mấy người phải may mắn có tôi đi theo mấy người. Một hỏa hệ dị năng giả, là bảo đảm cơ bản được ăn chín uống sôi.”

“Không phải ăn tươi nuốt sống thì thật đúng là phải cảm tạ.” Lee Al liếc anh một cái, lời trong miệng hoàn toàn không chút ý tứ cảm tạ kia.

“Ha ha.” Cao Tư xem như thiếu niên còn chưa qua khỏi thời kì phản nghịch, chỉ cười, “Đi thôi.”

Bốn người lần nữa nâng lên đôi chân bủn rủn, bước về phía trước, đi tới từng bước trong hang động lạnh lẽo ẩm ướt dưới lòng đất, ai cũng không biết trước mặt đến tột cùng còn có cái gì chờ bọn họ, bọn họ chỉ biết, đã không tìm thấy đường để trở về.

Nguyên thạch chiếu sáng rồi sẽ hết, đến lúc đó bọn họ sẽ rơi vào một mảnh bóng tối trong lòng đất. Có lẽ hỏa hệ dị năng của Cao Tư có thể chiếu sáng đường đi về phía trước của mọi người, nhưng sử dụng dị năng liên tục không ngừng như thế, anh có thể duy trì đến lúc nào? Bóng tối xung quanh che dấu nguy cơ, có thể để anh tiêu hao dị năng bản thân như vậy sao?

Năng lượng tinh thạch sẽ dùng hết, đến lúc đó bọn họ sẽ mất đi cách duy nhất nhanh chóng bổ sung dị năng. Nếu gặp chút chiến đấu kịch liệt tiêu hao, bọn họ lại không thể có vận khí tốt lần hai. Năng lượng tinh thạch đồng thời cũng thay thế thức ăn cùng nước uống cho dị năng giả, một khi mất đi nó, dị năng giả để duy trì sự sống, cũng không khác gì người thường, cần ăn cơm, cần nước uống.

Thức ăn có thể dễ dàng đạt được trong khu vực săn bắn lớn dưới lòng đất, nhưng mà, nước? . . . . . . Hy vọng bọn họ có thể chút nữa gặp được Quý Hùng, bằng không, cần phải tìm một con sông ngầm. Thế nhưng, cho dù tìm được nước ngầm, bọn họ đại khái cũng không dám tùy tiện uống loạn nhỉ?

Làm sao quay trở về tụ cư, làm sao thoát khỏi mê cung dưới lòng đất này, không ai đưa ra được chủ ý. Đối với tương lai, mọi người đều thực mờ mịt. Có lẽ sau đó không lâu bọn họ sẽ hỏng mất, sẽ khát chết, sẽ chết trong tay tang thi hay sinh vật biến dị, nhưng hiện tại, ý chí muốn sống vẫn khiến bọn họ lựa chọn bình tâm tĩnh khí đi đối mặt.

Dù sao, có thể trong lúc đào vong sống sót đã là kỳ tích không thể tin, ai có thể nói bọn họ không có vận may sáng tạo nên kỳ tích chứ?

Kỳ tích. . . . . . Cao Tư đi trước nhất, không dấu vết hít một hơi, hôm nay không thể đúng hạn trở về, cũng không biết tụ cư sẽ có phản ứng gì, Tạ lão đại có tâm tình ra sao—— hiện giờ bên cạnh Tạ lão đại, chỉ còn lại mấy huynh đệ .

Chính như Bạch Bàn Tử nói với bọn Hạ Phi, lúc trước các anh em tham gia huấn luyện trong quân đội cùng Tạ lão đại, sau khi tụ cư thành lập không lâu, đều tự mang theo nhân thủ tiến vào lòng đất thăm dò. Bọn họ không giống nhóm Hạ Phi sáng đi chiều về, mà đi thời gian rất lâu, khi nào thì về, ai cũng không biết chính xác. Có thể trở về hay không, ai cũng đoán không được.

Lưng bọn họ đeo hy vọng về một tương lai có thể an toàn sinh tồn trong lòng đất, đợi bọn họ trở về, đại khái chính là ngày toàn thể tụ cư xuống dưới lòng đất.

Cao Tư chờ đợi ngày đó đến, bởi vì em trai Cao Thăng của anh, ở trong một nhóm người đã đi trước kia.

Mà giờ phút này, tụ cư đang được Cao Tư nhắc đến, cũng gặp phải một nguy cơ bất thình lình xảy đến.

——”Cảnh báo! Cảnh báo! Có tang thi!”

“Đàn tang thi đang bao vây lại đây!”

“Tập hợp! Tất cả dị năng giả tập hợp!”

Tạ Mặc Hiên đứng trên liệt cốc, ánh mắt lợi hại trông xa xa về phía đường chân trời, liền thấy đàn tang thi tựa như sóng biển, một đường thật dài đông nghìn nghịt, nhìn đã biết đối phương cuồn cuộn mà đến, chỉnh chỉnh tề tề, chậm rãi tiến lên, khiến tâm lý người ta áp lực không thôi.

—— giống như tang thi trong phạm vi trăm dặm ngàn dặm trong mấy ngày này tập hợp lại với nhau, lặng yên không một tiếng động, không bị bất cứ kẻ nào phát hiện.

Sắc mặt anh lạnh như băng, mấy ngày nay sóng êm gió lặng, tang thi chính là đang chuẩn bị cho chuyện ngày hôm nay sao?

Bạch Bàn Tử đứng bên cạnh anh, răng run cầm cập nói: “Tạ lão đại, giờ nên làm gì bây giờ? Có khoảng phân nửa dị năng giả đều tiến vào trong lòng đất, dựa vào mấy người còn lại, chúng ta đánh không lại.”

Tạ Mặc Hiên lạnh lùng nói: “Dù toàn bộ người cùng đứng lên, cũng không giữ được tụ cư.” Anh không chút cảm xúc trần thuật thực tế.

“Vậy phải trốn sao?” Bạch Bàn Tử xoa xoa mồ hôi trên trán, thịt mềm trên mặt run rẩy, “Tiến vào lòng đất sớm một chút? Con đường Cao Thăng bọn họ đã đi, giai đoạn trước đã chuẩn bị không sai biệt lắm. Vật tư, bẫy rập linh tinh, đã chuẩn bị chu đáo.”

“Phải sớm, nhưng không phải hiện tại.” Ánh mắt Tạ Mặc Hiên lăng liệt, ngữ khí lãnh khốc lại chân thật đáng tin, “Chúng ta hiện tại nếu đi, là muốn mấy người buổi tối trở về từ lòng đất, không hề phát hiện mà đưa vào miệng tang thi sao?”

Đôi tay buông lỏng bên người hung hăng nắm chặt . . . . . . Nhất là, các huynh đệ rời đi sớm nhất kia, nếu có một ngày trong tương lai phong trần mệt mỏi lại vui sướng kích động trở về, phát hiện sau khi rời khỏi lòng đất không phải tụ cư đang thành lập, mà là biển tang thi, bọn họ lại nên làm cái gì bây giờ?

Nơi không người phát hiện, đôi mắt lợi hại băng lãnh của anh ảm đạm xuống, thế nhưng xem ra, anh có thể đợi nhóm dị năng giả tiến vào lòng đất hôm nay trở về, lại không đợi được ngày về của bọn Cao Thăng.

Mạt thế thối tha!

Sấm sét bắt mắt từ không trung đánh xuống, ù tai chói mắt.

Lúc này tập hợp, tử thủ phòng tuyến, người thường thu thập hành trang, trước tiên tiến vào hang động ký hiệu đi! Người còn lại, đứng vững cho anh!

Nhìn thấy biển tang thi đông nghìn nghịt, Tạ Mặc Hiên lần đầu nếm thử tư vị chua sót vô lực.

. . . . . . Mỗi người, làm tốt chuẩn bị tùy thời rút lui.

Có đôi khi, trong lúc nguy cấp, người lãnh đạo không thể quá bốc đồng. Rút hay không rút, không thể chỉ nhìn tình nghĩa, mà phải đặt trên đĩa cân lạnh như băng, cân nhắc giá trị như vậy có đáng hay không.

Cho nên mới nói —— cái mạt thế thối tha này!!!

Advertisements

6 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 72

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s