Mạt thế

MẠT THẾ: TIẾT TỬ

Tiết tử

“Chị hai, chị!”

Hoài Nhị như một chú cá chép bật người ngồi dậy, phía sau lưng toàn bộ ướt đẫm, cậu xoa xoa đôi mắt buồn ngủ nhập nhèm nhìn quanh bốn phía, lại cúi đầu xem xét miệng vết thương đã được băng bó xử lý trên cánh tay, trên băng vải trắng tinh còn rướm màu máu.

Mình bị thương khi nào nhỉ? Cậu nghĩ nghĩ, sau đó trí nhớ giống như thủy triều tràn về, đem cảm giác hỗn độn sau khi thức dậy vừa nãy cuốn đi không còn một mảnh, Hoài Nhị giật mình một cái, nhất thời tỉnh táo lại, cậu mạnh trừng mắt về phía người đàn ông đang dựa vào bên tường mà quan sát cậu, hận đến nghiến răng nghiến lợi, tùy tay sờ thấy cái gạt tàn liền ném qua.

Người đàn ông hơi hơi nghiêng người liền thoải mái tránh thoát hung khí, cái gạt tàn loảng xoảng nện rớt một tầng bụi trên tường, yên lặng nhìn chăm chú Hoài Nhị như chú báo nhỏ xù lông, trên mặt không một gợn sóng.

Hoài Nhị đứng lên muốn đi về phía cửa, người đàn ông từ bên cạnh bước ra, thân hình cao lớn chặn trước cửa, tựa hồ còn chắc chắn hơn cả ván cửa.

Đối mặt với người đàn ông cường tráng hơn cậu, cao hơn cậu, mạnh hơn cậu, Hoài Nhị tức giận đến giậm chân: “Cút ngay!”

“Bên ngoài rất nguy hiểm.” Người đàn ông ngữ khí đạm mạc thái độ cường ngạnh.

Hoài Nhị không thèm để ý hắn, vừa xắn tay áo vừa siết nắm tay, chuẩn bị không biết tự lượng sức một phen: “Tui phải đi tìm chị tui!”

“Đừng đi chịu chết.” Người đàn ông khuyên một câu, lại bổ sung: “Tôi sẽ giúp cậu tìm cô ta, nhưng không phải hiện tại.”

Hoài Nhị vẫn còn sợ hãi những việc vừa trải qua không lâu, cho nên tức thì tức, nhưng không có cố xông tới. Cậu thực sự phải đoàn tụ với chị mình, mà không phải tự đem chính mình nhét vào hàm răng của mấy tên yêu ma quỷ quái này. Cho dù cậu hiểu rằng người đàn ông này đúng, chỉ là nhìn thấy cái khuôn mặt người chết lạnh lùng không chút biểu tình tựa như băng khắc đá tạc kia, lại nghĩ tới chuyện xảy ra lúc trước, lửa trong lòng liền cọ cọ bốc lên: Hoài Nhị nha Hoài Nhị, mày quả thật là bị cồn ngâm hư não rồi, ăn cái loại gậy băng này không sợ rụng hết cả răng hả?

“Khốn nạn! Nếu không phải tại anh quấn lấy tui cả một đêm! Tui đã không thất lạc chị mình.”

Người đàn ông nhướn mày, đôi mắt nheo lại càng lộ vẻ sắc bén: “Là cậu yêu thương nhung nhớ.”

“Yêu thương nhung nhớ em gái anh á!”

&——

Hoài Nhị rõ ràng nhớ rõ ngày 1 tháng 4 năm 2033, được rồi, cũng chính là hôm trước.

Đó là một ngày lành nắng ấm trời trong ánh mặt trời sáng lạn, xuyên thấu qua tường thủy tinh trơn bóng có thể nhìn thấy tường vây treo đầy cờ màu cùng áp-phích khổ lớn, là áp-phích tuyên truyền về lễ mừng tròn hai mươi năm ngày thành lập khu cách ly T, ngôi sao nổi tiếng của giới giải trí hiện nay Quý Bách Dạ đang tạo dáng gãi đầu ở bên trên.

Trong cái cuộc sống đặc biệt ở đây, phố buôn bán có các loại hoạt động chúc mừng ngày thành lập xúc tiến mua bán, đều là giảm giá khiến cho chị em phụ nữ điên cuồng, mà cánh đàn ông thì lại ngâm mình trong các loại rượu miễn phí, rất có loại tâm tình hùng tráng say chết mới thôi.

Lúc ấy Hoài Nhị thật lòng tin tưởng sẽ có một cuộc hẹn hò tốt đẹp, ít nhất đây là khoảng thời gian sung sướng hiếm có trong khu cách ly T. Hoài Nhị đã lên kế hoạch, đầu tiên cậu phải cùng bạn trai uống đủ rượu miễn phí, sau đó trở về nhà lăn giường thẳng đến buổi sáng ngày hôm sau, thật là một buổi hẹn hò tốt đẹp.

“Chúng ta chia tay đi.”

Xoảng ——

Hoài Nhị nghe thấy có cái gì đó vỡ nát, lổ tai như bị nhét vải bông, tiếng cười vui bốn phía bị bao phủ, trong tai nổ vang, giống như cả thế giới chỉ còn chính mình, cậu trở thành nhân vật chính. Hoài Nhị trừng lớn đôi mắt bị ánh mặt trời chiếu tới hoa mắt, đợi cảnh vật lung lay trong mắt yên tĩnh trở lại, khuôn mặt không tính rất anh tuấn nhưng rất dễ nhìn của bạn trai dần dần thành hình, cậu mới vươn ngón út đào đào lổ tai, thắc mắc: “Anh nói cái gì?”

Diệp Gia Thành bất an chuyển động ly rượu, cuối cùng cắn chặt răng quyết tâm nói: “Chia tay, tôi ngày mai sẽ đi ra ngoài.”

“Đi ra ngoài?” Hoài Nhị tựa hồ hoang mang thì thào, tốn một ít thời gian để tiêu hóa tin tức, Hoài Nhị bỗng nhiên nhảy dựng lên chỉ vào tường cao: “Anh đi ra ngoài? Đến bên ngoài tường vây?!”

Diệp Gia Thành nâng ly lên che khuất vẻ mặt chột dạ, đồng thời cũng nhấp một ngụm rượu, mượn cái vị cay nồng của rượu hòa tan cảm giác áy náy: “Hoài Nhị, chúng ta không giống nhau, cậu từ nhỏ sống ở đây, nhưng tôi thì không. Tôi ở trong này năm năm, cảm giác tựa như ngồi tù, rất thống khổ, cậu có biết, ngoài tường mới là nhà của tôi, tha thứ…”

“Tha thứ em gái anh!” Hoài Nhị huy quyền đánh gãy lời ngụy biện của Diệp Gia Thành: “Anh muốn chết thì đi chết trước đi!”

Ngày hôm đó đến tột cùng là kết thúc như thế nào nhỉ? Cậu chỉ nhớ rằng có rất nhiều bàn tay kéo cậu ra khỏi người Diệp Gia Thành mặt mũi bầm dập, sau đó cái thằng hèn nhát kia lăn lộn mà chạy mất, tiếp theo cậu xem rượu như nước lã mà nốc từng ly từng ly, dù sao là miễn phí, cứ buông thả mà uống cho đủ đi. Sau đó có một người đàn ông đến gần cậu, không biết có phải vì rượu hay không, cậu cảm giác thanh tuyến trầm thấp của người đó thực gợi cảm, so với ngôi sao trên đài giáo dục người lớn nào đó còn khiêu khích hơn, dáng người cũng thực tuyệt.

Trong kế hoạch hẹn hò tốt đẹp của Hoài Nhị nguyên bản còn có lăn giường… Vì thế cậu nhào qua.

Đúng vậy, là cậu nhào qua, cơ khát cứ như cầm thú động dục.

Nghĩ tới toàn bộ, Hoài Nhị không khỏi che mặt rên rỉ, hiện thực thiệt là tàn khốc, cậu tình nguyện cái gì cũng không nhớ ra. Qua một hồi lâu cậu mới xuyên thấu qua kẽ tay lặng lẽ quan sát người đàn ông xa lạ cùng mình dây dưa cả một đêm, không thể không thừa nhận, người đàn ông này đích xác có tư bản khiến người ta nhào tới. Hình thể thon dài mà không thô ráp, áo T-shirt bó sát người làm lộ rõ đường cong cơ thể xinh đẹp rắn chắc, quần bò bao lấy đôi chân thon dài hữu lực, Hoài Nhị còn nhớ rõ khi nó dùng toàn lực đá tạo nên một độ cung xinh đẹp, tựa như roi ngựa trên tay quý tộc vậy, sắc bén mà xé gió, cao nhã đánh bay đầu quái vật… Được rồi, cái đầu không tao nhã lắm, đánh lên ngựa chắc có thể. Tuy rằng khuôn mặt người đàn ông này luôn chỉ có một cái vẻ mặt nghiêm túc kia, nhưng băng khắc đá tạc cũng chắc chắn là một anh chàng đẹp trai, mắt sâu, mày nhếch cao, mũi cao thẳng, đôi môi cương nghị, tìm không thấy nếp nhăn trên mặt khi cười, ngược lại có một vết khắc sâu ở mi tâm, tăng thêm vài phần khí chất u buồn tang thương độc hữu của đàn ông, Hoài Nhị phỏng chừng người này ít nhất đã muốn khổ đại cừu thâm mười mấy năm mới làm ra được một nếp nhăn MAN đến trang bức như vậy.

Đó là một người đàn ông thực có mị lực.

Thưởng thức hết bốn phía của anh chàng đẹp trai một phen, Hoài Nhị lại vừa hối vừa hận, tuy rằng chính mình sớm đã không phải ngây thơ tiểu xử nam, nhưng mà cũng sống hai mươi hai năm đầu, 419 gì gì đó vẫn là lần đầu tiên, cái loại cảm giác hạ thân không khống chế được này thực tồi tệ… Tuy rằng quá trình thực thích, Hoài Nhị vẫn âm thầm tự nhủ không thể lại có lần tiếp theo.

Tâm niệm thay đổi thật nhanh, Hoài Nhị cố ý ho khan một tiếng ý đồ thu hút sự chú ý, nhưng thấy tư thế người đàn ông kia không thay đổi biểu tình chưa biến hóa, chỉ có tròng mắt di chuyển khóe mắt liếc nhìn về phía cậu, tỏ vẻ có chú ý.

Trang bức quá à nha! Hoài Nhị lại muốn ném gạt tàn, để coi có ném ra được cái vẻ mặt trợn mắt thè lưỡi hay không, như vậy càng đáng yêu. Nhưng mà nghĩ thì nghĩ, Hoài Nhị còn không ngốc đến mức đi khiêu chiến vũ lực của anh ta đâu, cậu cũng không muốn đầu mình giống như ngựa bị quất một phát phi thiệt là xa đâu, thật sự rất không xong.

“Ê, tui nói anh cũng không có vô tội nghen, tui yêu thương nhung nhớ anh anh cũng không biết đẩy ra hả? Một bàn tay đánh không vang, hai bên đều có trách nhiệm, việc này chúng ta cho qua đi, bên ngoài còn có một đống không phải nhân loại đó, chúng ta đấu tranh nội bộ sẽ tiện nghi không công cho đám quái vật này.” Hoài Nhị phát huy bản tính rộng rãi sáng sủa của chính mình, hữu nghị vươn tay.

Nam nhân hạ mắt suy tư.

Anh ta đang trầm tư, cư nhiên đi trầm tư, móa! Trầm tư em gái anh nha, giậu đổ bìm leo có ý tứ gì, chính là thừa dịp chủ đất đầu óc không thanh tỉnh một mình chiếm lấy đó, có biết hay không hả?!

“Ê! Hiện tại cũng không phải tui đè anh, anh mà không muốn, tui còn có thể ép anh sao? Như thế nào, thực để ý như vậy? Nếu không chúng ta trên dưới đổi chỗ, chiến một trận cho thống khoái?!”

Người đàn ông chỉ là dùng đôi mắt đen sâu thăm thẳm nhìn thẳng Hoài Nhị, trầm mặc không nói.

Hoài Nhị bị cặp mắt sắc bén kia nhìn chằm chằm đến mức cả người sợ hãi, quyết định không so đo với tên đầu gỗ này nữa, vội vàng nói sang chuyện khác: “Tui còn chưa biết tên anh ha? Tui là Hoài Nhị, Hoài trong hoài thượng (淮上), là chữ thủy (氵) với chữ chuy (隹) ghép thành, không phải hoài (怀) do chữ tâm (忄) ghép với chữ không (不) đâu nha, Nhị là nhị trong nhất nhị (一二), có nghĩa là thứ hai, không có ý khác… Tên là do chị tui đặt cho, è… Lúc đó chị ấy chỉ mới có năm tuổi.”

Người đàn ông tiếp tục dùng ánh mắt sâu thăm thẳm nhìn thẳng Hoài Nhị, không lại trầm mặc: “Lâm Cách Lôi, Cách trong cách tân, vũ điền lôi.”

“À.”

Cái bức tượng băng này rõ ràng không được trang bị công năng làm nóng bầu không khí… Thậm chí còn được cài dấu hiệu tẻ ngắt chuyên dụng, trực tiếp đóng băng bầu không khí vừa được Hoài Nhị hâm nóng lên, Hoài Nhị đảo cặp mắt trắng dã, trảm đinh tiệt thiết nói: “Anh không phải người của khu cách ly.”

“…”

“Không cần nghĩ tới chuyện lừa bịp tui, anh tuyệt đối không phải, người trong khu cách ly tui đều biết hết. Ê, lúc trước cũng có người trộm chạy vào giống anh như vậy, anh là vì lấy tin tức hay có người trả thù lao muốn anh dẫn người từ trong này ra ngoài?”

“…”

“Tui nói anh nha, đó là không có khả năng, khu cách ly trực tiếp bị quân đội khống chế, bị bắt được cũng không phải là nói giỡn đâu, anh tốt nhất là nên chạy trốn đi, tiền này kiếm không dễ đâu.”

Lâm Cách Lôi cổ quái quan sát Hoài Nhị đang hướng dẫn từng bước cho anh, trong mắt thoáng có chút ý cười: “Cậu cũng muốn trốn.”

“A?”

Lâm Cách Lôi dùng ngón tay cái chỉ ra ngoài cửa sổ, nhướng mày: “Cậu xác định muốn đợi ở trong này?”

Cách cửa sổ được đóng nghiêm mật còn có thể nghe thấy tiếng thình thịch ầm ầm ình ình, có thể thấy được quân đội cùng quái vật chiến đấu rất kịch liệt, trong lòng Hoài Nhị sợ hãi, lúng ta lúng túng hỏi: “Đó là cái gì vậy?”

“Cậu không biết đó là cái gì?” Lâm Cách Lôi nheo lại ánh mắt.

Hoài Nhị bĩu môi, rầu rĩ nói: “Ừa, tui cũng không phải bác học như người ngoài tường mấy anh, anh cho rằng tui nên biết cái gì?”

“… Đó là tang thi.” Lâm Cách Lôi cũng không dám xác định, dù sao anh không có cách nào chứng thật thứ này có hoàn toàn giống với cái loại tang thi trong phim điện ảnh không, nhưng là không thể phủ nhận ngoại hình hai thứ cực kỳ tương tự: “Là hoạt tử nhân (người chết biết đi).”

“Người chết? Cùng loại với cương thi với quỷ á hả.” Hoài Nhị ngơ ngác hỏi, nhớ tới mấy chuyện ma quỷ xưa nghe được từ miệng người già cùng người từ bên ngoài đến, ý nghĩ càng thêm hỗn loạn.

Ngày hôm qua cậu vừa tỉnh lại thì phát hiện một người đàn ông xa lạ đang nằm bên cạnh. Ngay sau đó tang thi phá cửa xông tới, sự tình tới đột nhiên mà vượt quá lẽ thường, trong lúc vội vàng chỉ lo chạy trốn làm sao còn có lòng dạ thành thơi mà quan tâm việc khác, gây sức ép một đêm lại trải qua trốn chạy, thật vất vả tìm được địa phương không có tang thi để tị nạn, cậu ngủ như chết ngay bên cạnh người đàn ông kia.

Hoài Nhị cẩn thận đánh giá mình một phen, trên người không có thiếu thứ gì, chỉ thêm vết thương, vừa mới ngủ no, trạng thái tinh thần lại càng không tệ. Cậu xem Lâm Cách Lôi cũng là tứ chi kiện toàn, da thịt màu lúa mạch hoàn hảo không tổn hao gì… Ừm, thiệt muốn cắn một ngụm.

“Tình huống cũng không tệ lắm!” Hoài Nhị lạc quan nhếch môi nở nụ cười.

“Nếu không có chúng nó.” Lâm Cách Lôi đẩy ra một bên cửa sổ, tầm mắt săn thú tập trung vào một con tang thi lạc đàn.

Cổ tang thi đã muốn bị gặm rớt một nửa, trên cánh tay nâng lên phía trước treo một cây súng tự động, thân mặc quân phục, trang bị đầy đủ hết.

Hoài Nhị nháy mắt mấy cái, cũng dựa vào cửa sổ nhìn: “Wow! Tang thi trang bị phần cứng cường hãn nha.”

“Cậu chờ tại chỗ này.”

Dứt lời, Lâm Cách Lôi không đợi Hoài Nhị đáp ứng liền đẩy cửa sổ ra từ lầu hai nhảy xuống, giống như một con mèo lặng yên không một tiếng động tiếp đất, mủi chân vừa chạm đất, cũng không biết dùng biện pháp gì, giống như chỉ trong nháy mắt liền vọt đến sau lưng tang thi, tang thi thậm chí không kịp xoay người, động tác Lâm Cách Lôi nhanh như thiểm điện, hai tay ôm lấy đầu nó vặn về sau một cái, cái cổ đáng thương kia nháy mắt liền bị đứt hoàn toàn, con tang thi binh sĩ bị rớt đầu lập tức mểm oặt ngã xuống đất.

Lâm Cách Lôi nhanh chóng cướp đoạt trang bị của tang thi binh sĩ, mấy con tang thi bình dân du đãng ở cách đó không xa phát hiện anh, đang thong thả tới gần, anh vẫn gọn gàng rành mạch cướp đoạt tang thi binh sĩ tới không còn một mảnh, chỉ để lại cái quần lót chữ T, giống như là bởi vì ghét bỏ mới bỏ lại. Cướp đoạt xong, cường đạo họ Lâm dùng áo khoác quân trang gói tất cả vật phẩm lại, nhanh chóng chạy về dưới cửa sổ, trước tiên ném cái bọc lên, sau đó bám vào một mảnh tường nhỏ nhô ra mà leo lên lầu hai, động tác còn muốn nhanh nhẹn hơn so với Spider Man, không mất bao lâu liền nhảy vào đóng cửa sổ lại, một chuỗi động tác liền mạch lưu loát, nhanh chóng hơn nữa không có tạo thành động tĩnh quá lớn.

Hoài Nhị âm thầm tính, này đại khái mới dùng khoảng nửa phút, trong đó hơn phân nửa thời gian dùng để cướp đoạt. Nhìn thấy Lâm Cách Lôi thắng lợi trở về, Hoài Nhị chỉ cảm thấy lỗ chân lông quanh thân xôn xao một trận, âm thầm may mắn chính mình vẫn là một người sống, bằng không để cái người nầy vẻ mặt bình tĩnh mà cướp đoạt, dù biến thành tang thi cũng muốn rơi lệ đầy mặt.

“Mặc vào.” Lâm Cách Lôi ném quân trang cho Hoài Nhị.

Hoài Nhị lúc này mới phát hiện chính mình không có cường tráng hơn binh sĩ bao nhiêu, khá lắm cũng chỉ vẻn vẹn cái quần lót bao ở mông, thân thể có chứa không ít ‘chứng cứ phạm tội’ vẫn luôn trần trụi. Lõa lồ thật sự không hề khiến Hoài Nhị bị đả kích tinh thần cái gì hết, e lệ xấu hổ là không cần thiết, nhưng cậu không thích lạnh, cho nên cậu nhanh chóng mặc vào quân trang, tay áo xắn lên mấy lần, ống quần cũng xắn hai cái.

Binh sĩ đáng ghét!!!

Rõ ràng vẫn là cái khuôn mặt người chết kia, cố tình Hoài Nhị lại cảm giác Lâm Cách Lôi cong môi, nhất thời nghiến răng nghiến lợi: “Vóc dáng cao giỏi lắm hả! Napoleon cũng chỉ có 168, tui còn cao hơn ổng mấy cm đó, rồi sao!”

Lâm Cách Lôi bình tĩnh: “Rất đáng yêu.”

Hoài Nhị xù lông: “Đáng yêu em gái anh! Cả nhà anh mới đáng yêu!”

Advertisements

15 thoughts on “MẠT THẾ: TIẾT TỬ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s