Mạt thế

MẠT THẾ: CHƯƠNG 2

Chương 2

 

Lâm Cách Lôi di động đến vị trí thích hợp, nương chướng ngại vật che dấu, giơ súng nhắm vào máy định vị laser chờ thời cơ hành động.

 

Hoài Nhị đợi ở bên người Lâm Cách Lôi ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, cậu âm thầm cầu nguyện Lâm Cách Lôi có thể thành công giải quyết cái máy định vị kia, không thể để cho hỏa tiễn bắn xuống, chị hai có thể đang ở trong bộ trị liệu?

 

Thừa dịp lúc binh sĩ đang quan sát địa hình phía sau chờ đợi dụng cụ khởi động, Lâm Cách Lôi bắt lấy thời cơ kéo cò súng, tiếng súng vang lên giữa chiến trường chiến đấu kịch liệt cũng không đột ngột, viên đạn thình lình bắn tới quyết đoán đánh trúng máy định vị laser, hòm dụng cụ bị đánh bay, Lâm Cách Lôi thậm chí còn hào phóng thừa dịp đối phương chưa kịp phản ứng, nã thêm mấy phát đạn vào bia ngắm di động.

Tiểu đội bị bắn lén nhanh chóng ứng biến, hai người tiếp tục đối chiến đàn tang thi, hai người khác phụ trách đối phó Lâm Cách Lôi cùng Hoài Nhị.

 

“Đi.” Lâm Cách Lôi ném ra một viên lựu đạn, giữa tiếng nổ vang dắt Hoài Nhị nhanh chóng rời đi.

 

Hoài Nhị chỉ nghe ầm vang một tiếng, trước mắt run lên, dưới chân lung lay, tiếng tim đập giữa nơi hỗn loạn này càng phát ra rõ ràng, cảm giác sợ run truyền khắp tứ chi bách hài, bởi vì trận chiến ác liệt không lường trước được này? Tuy rằng Hoài Nhị tính tình khó ở, thường không nhịn được khiêu khích, dễ dàng xúc động, luôn sử dụng nắm đấm giải quyết vấn đề, nhưng cậu chưa bao giờ biết chính mình là một phần tử hiếu chiến.

 

“Làm sao bây giờ? Tui hưng phấn.” Hoài Nhị nỉ non.

 

Lâm Cách Lôi giữa lúc chạy trốn nghiêng mặt qua liếc nhìn cậu, lời lẽ chính nghĩa nói: “Đây không phải thời điểm động dục.”

 

“… Động em gái anh!” Bức tượng mặt lạnh mỉm cười gì đó là đáng ghét nhất.

 

Lâm Cách Lôi trong mắt có chứa ý cười, trên mặt lại không một gợn sóng, anh đang tự hỏi vì sao quân đội còn muốn dùng đến máy định vị laser để xử lý ‘Bộ trị liệu’, chỉ có dưới tình huống đối phó với mục tiêu di động hoặc là mục tiêu không xác định vị trí công kích mới cần dùng đến thứ đó. Nếu khu cách ly vẫn do quân đội khống chế, như vậy quân đội phải có được tọa độ của mỗi một kiến trúc trên đảo này, bằng không thông qua qua vệ tinh khóa mục tiêu cũng được, là nguyên nhân gì khiến cho hai loại phương pháp này mất đi hiệu lực chứ?

 

“Ê, trước cửa đều là quân nhân với tang thi, chúng ta đây như thế nào đi vào?” Hoài Nhị không biết tâm tư Lâm Cách Lôi, trước mắt là tường cao vây quanh cả khu cách ly, ánh mắt đảo qua máy chống trộm laser trên đầu tường, cameras giám thị cùng dây kẽm gai tích điện, tim đập lại kịch liệt thêm vài phần.

 

Cảnh báo chỉ dưới tình huống bình thường mới có thể có tác dụng, hiện giờ chướng ngại trước mắt Lâm Cách Lôi hoàn toàn không có ý nghĩa gì, anh giơ súng nhắm vào dây kẽm gai bắn vài phát, bắn đứt dây kẽm, ý bảo Hoài Nhị cởi áo khoác quân trang, anh vứt áo khoác lên trên đầu tường, để nó treo lên dây kẽm, dùng sức kéo xuống một cái, lưới sắt liền toàn bộ rớt xuống dưới. Vung rớt mấy thứ dính trên áo khoác rồi ném trả cho Hoài Nhị, Lâm Cách Lôi chạy lấy đà hai cái rồi thoải mái bám lên đầu tường, máy chống trộm laser lập tức xúc động, tiếng cảnh báo vang lên, chỉ là trên vọng gác không có người, dưới tường trừ bỏ mấy con tang thi bị tiếng cảnh báo ầm ĩ tới mức không phân được phương hướng, thì không còn gì khác.

 

Lâm Cách Lôi vươn tay từ trên đầu tường: “Ném quần áo lên.”

 

Hoài Nhị lập tức hiểu ý, ném quần áo cho Lâm Cách Lôi, rồi sau đó nắm lấy tay áo mượn lực trèo lên đầu tường, chất lượng quần áo không tồi, ít nhất không làm cho Hoài Nhị ngã xuống.

 

Tang thi rõ ràng phát hiện trên đầu tường có người sống, kéo về bên này, liếc mắt một cái đại khái khoảng bảy tám con, có mặc quần áo lao động, có mặc áo khoác trắng dài, cũng có mặc quân trang, phỏng chừng chính là ‘nhân viên công tác’ trong bộ trị liệu. Tang thi không biết có phải có cảm ứng với nhau hay không, rất nhanh đã không chỉ có bảy tám, càng nhiều tang thi từ bốn phương tám hướng chầm chậm hướng về bên này.

 

Lâm Cách Lôi xem chuẩn lối đi duy nhất có thể đi vào tòa nhà, quyết đoán bắn nát mấy cái đầu phía dưới tường, mang theo Hoài Nhị nhảy xuống nhanh chóng băng ngang qua khu đất trống cùng loại với thao trường loại nhỏ đi vào khu nhà mái bằng, anh giắt súng về lại bên hông, khuỵu gối nửa ngồi chồm hổm hai tay đan vào nhau đặt ở giữa, nhìn Hoài Nhị ra hiệu: “Đi lên.”

 

Tốc độ di động của tang thi cũng không mau, nhưng cũng dùng tốc độ cao nhất chạy tới đoạt thực vật, thời khắc giành giật từng giây Hoài Nhị cũng không có thời gian lo lắng chuyện khác, lập tức đạp lên tay Lâm Cách Lôi, dưới sự trợ lực của đối phương bám vào hàng rào bảo vệ của khu nhà, trèo lên. Cậu vừa mới xoay người qua rào chắn, Lâm Cách Lôi đã muốn leo lên, động tác vẫn tiêu sái như cũ, Hoài Nhị không vui bĩu môi.

 

—— xí, khoe khoang.

 

Tựa hồ ý thức được tâm tình Hoài Nhị, khóe môi Lâm Cách Lôi hơi nhếch, tức giận đến mức Hoài Nhị thiếu chút nữa nội thương.

 

Có độ cao khu nhà làm bảo hộ, tang thi chỉ có thể quấy nhiễu ở phía dưới, bọn họ sẽ không lãng phí đạn đi giải quyết.

 

“Theo sát.” Lâm Cách Lôi mang theo Hoài Nhị từ một cánh cửa không đóng kín của khu nhà tiến vào Bộ trị liệu.

 

Hoài Nhị cũng không phản đối, dù sao cậu chưa bao giờ tiến vào Bộ trị liệu, cũng không biết đường đi.

 

“Chúng ta có nên tìm phòng giám sát hay không, nhìn xem có thể tìm được bóng dáng của chị hai không?”

 

Lâm Cách Lôi gật đầu, cẩn thận lại nhanh chóng đi tới: “Tôi đang tìm.”

 

Tuyến đường này rất đơn giản, hai bên đường có mấy phòng nhỏ nhìn như phòng thí nghiệm, bày đầy các loại dụng cụ nhưng không có sinh vật gì, tang thi cũng không có.

 

Một đường đi tới, thế nhưng an toàn đên mức khiến người ta lơi lỏng.

 

“Kỳ quái.” Hoài Nhị nói thẳng ra nghi hoặc trong lòng Lâm Cách Lôi: “Sao lại như vậy, quá im lặng đi? Tang thi đâu? Chẳng lẽ tất cả đều ở dưới lầu?”

 

“Như vậy cũng quá trùng hợp.” Lâm Cách Lôi không cho rằng tang thi thật sự vừa vặn toàn bộ tụ tập dưới lầu: “Hẳn là có nguyên nhân khác.”

 

“Anh là nói có thứ so với tang thi còn mạnh hơn? Có thể nào là quân nhân trong Bộ trị liệu bắn chết hết tang thi hay không?”

 

“Cũng có thể, tóm lại cẩn thận một chút.”

 

“À.” Hoài Nhị để dao phay cùng cái chảo ở trước ngực, vẻ mặt cẩn thận, tròng mắt loạn chuyển… Uầy, có chút choáng.

 

Nhưng mà một đường đi tới, vẫn như cũ không có bóng dáng tang thi, cuối đường là một cánh cửa tự động đóng chặt, Lâm Cách Lôi quan sát một chút, phát hiện ổ khóa này cần mật mã, giám định thanh âm, giám định đồng tử cùng giám định vân tay gì gì đó nhiều tầng giám định mới có thể mở ra, càng không xong là vũ lực trên tay bọn họ căn bản không có biện pháp phá hư cánh cửa này. Nhưng mà đang lúc anh ảo não đường này không thông, khóa điện tử vốn hiện màu đỏ biểu thị cửa đóng đột nhiên chuyển thành màu xanh, cửa soạt một tiếng mở ra.

 

Lâm Cách Lôi trợn tròn mắt, thầm nghĩ: Chẳng lẽ là bẫy rập?

 

Hoài Nhị ngắm ngắm con đường không có tang thi phía trước, hoang mang đẩy đẩy Lâm Cách Lôi: “Ê, đi mau nha, tìm chị hai.”

 

Sát vũ nhi quy (tổn thất quay về, hạ thấp danh dự) không phải là phong cách của Lâm Cách Lôi, anh cũng muốn biết rõ ràng là chuyện gì xảy ra: “… Ừ, đi thôi.”

 

Kế tiếp trên hai bên con đường trắng toát đều là cửa điện tử tự động, toàn bộ khóa chặt, bọn họ không thể tiến vào, chỉ có đi thẳng về phía trước, càng không có nhìn tới nửa con tang thi. Con đường thật dài không biết thông đến nơi nào, khiến người ta đi tới có một loại cảm giác mờ mịt lại mệt mỏi, Lâm Cách Lôi thời khắc đề phòng mấy cái cửa tự động này sẽ đột nhiên mở ra, sau đó bên trong không biết tiềm tàng nguy cơ như thế nào.

 

“Đây là cái nơi quỷ quái gì vậy!” Hoài Nhị lấy mu bàn tay xoa xoa mắt: “Trắng tới mức hoa cả mắt, người của bộ trị liệu sinh hoạt trong này cũng không được tốt lắm a.”

 

Lâm Cách Lôi không nhận xét gì, bọn họ cứ như vậy lướt qua một cái lại một cái cửa tự động, lúc đi qua một cánh cửa tự động không có gì khác biệt khác, đột nhiên nghe thấy tiếng cửa mở, Lâm Cách Lôi phản ứng cực nhanh, nòng súng lập tức nhắm ngay cánh cửa đang mở ra, nhưng mà đây là một cái phòng trống, chắc là phòng không người. Nhìn như là một phòng ngủ, kết cấu hoàn thiện, các loại đồ điện tử tiên tiến, giá sách chật kín, giường mền chỉnh tề.

 

Quan sát một hồi, xác định không có nguy hiểm, Lâm Cách Lôi đặt một cây súng dưới khung cửa, đề phòng cửa tự động đột nhiên đóng lại nhốt bọn họ, lúc này mới mang Hoài Nhị cùng nhau tiến vào.

 

Anh không cho rằng ổ khóa này đột nhiên bị hỏng, quá mức trùng hợp, cũng chỉ có thể là cố ý làm, anh muốn biết trong phòng có cái gì.

 

Cùng lúc với Lâm Cách Lôi đánh giá phòng, Hoài Nhị lại không hề hứng thú với chuyện này, cậu tương đối quan tâm tới việc tìm chị gái của mình hơn, chỉ nghĩ đây có thể là ký túc xá của nhân viên công tác nào đó, cũng muốn lật lật xem xem có tìm thấy bản đồ Bộ trị liệu hay gì đó không, liền xoay người đi tới bàn làm việc của chủ nhân căn phòng, vừa lật vừa giũ hết từng quyển sách trên bàn, qua loa ném ở bên cạnh, cho đến khi cậu thấy được một quyển bút ký bìa cứng, mở ra trang đầu, tên là Naxi, ký tên là Si Laier, trên tờ bookmark kẹp trong quyển bút ký đánh dấu ngày là ngày 1 tháng 4 năm 2033.

 

Hoài Nhị trong lúc vô tình lướt qua nội dung, ngây ngẩn cả người.

 

[Biến dị đã muốn không thể khống chế, bọn họ quyết định từ bỏ căn cứ. Cain, con ta, ta không thể để cho những cố gắng của con trở nên vô ích, nếu thế giới này không thích hợp với con, vậy khiến nó thay đổi đi. ]

 

“Si Laier? Naxi? Nhà sinh vật học phát hiện ra virus 41?” Lâm Cách Lôi từ trên tay Hoài Nhị lướt qua nội dung bút ký, mày nhíu càng sâu: “Là ông ta làm.”

 

“Mặc kệ, tìm chị hai quan trọng hơn.” Hoài Nhị đem bút ký ném trở về trên bàn, tiếp tục lật tới lật lui, lúc này cửa tự động truyền đến tiếng cảnh báo máy móc.

 

“Đi!” Lâm Cách Lôi cảnh giác đi ra ngoài.

 

Hoài Nhị thuận tay lấy quyển bút ký nhét vào quần lót, một lần nữa xách dao phay cùng chảo chạy ra khỏi phòng, cửa tự động khép lại sau gót, tay nắm cửa kẹp lấy cây súng, Lâm Cách Lôi dùng sức hung hăng rút một cái mới lấy ra được, cửa lại khóa chặt.

 

Lâm Cách Lôi liếc mắt nhìn quyển bút ký kẹp trong quần lót của Hoài Nhị một cái, nhướng mày: “Là hy vọng chúng ta biết được chuyện gì đã xảy ra?”

 

Hoài Nhị kéo kéo vạt áo che khuất quyển bút ký: “Đi, tìm chị hai đi.”

 

Lâm Cách Lôi nâng mặt liếc mắt nhìn máy giám thị trên đầu một cái, không khỏi gật gật đầu, lại men theo đường lúc trước mà đi. Anh yên tâm không ít… Bởi vì nhân vật giấu ở phía sau máy giám thị kia, tựa hồ không có ác ý, mà chỉ nghĩ muốn khiến bọn họ hiểu biết chân tướng của kịch biến hôm nay ở khu cách ly T, tuy rằng anh không rõ làm như vậy có ý nghĩa gì.

Advertisements

3 thoughts on “MẠT THẾ: CHƯƠNG 2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s