Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 46

Chương 46:

“A Hàm, anh đi ra ngoài lâu như vậy làm gì?” Tần Trăn thấy Trần Hàm đẩy cửa tiến vào, miễn cưỡng xốc lại tinh thần hỏi.

Lúc này cậu nửa nằm trên giường bệnh, trên khuôn mặt tinh xảo không có một chút huyết sắc, nét mặt còn lưu lại một mạt hoảng sợ cùng thống khổ chưa vơi, tự nhiên biểu lộ một loại sắc thái ốm yếu đáng thương.

Andre ngồi ở một bên, ánh mắt không rồi khỏi người cậu.

Khoảng cách từ khi sự việc xảy ra đã qua ba giờ, Trần Hàm nhớ tới tình trạng nguy cấp ngay lúc đó lòng vẫn còn sợ hãi như cũ.

Lúc ấy Lăng Thụy An giống như phát điên tạt acid sulfuric vào mặt Tần Trăn, may mà Tần Trăn phản ứng mau, đúng lúc giơ cánh tay lên ngăn trở. Bởi vì thời tiết chuyển lạnh, hơn nữa trước đó làm ngụy trang, Tần Trăn mặc đều là quần áo tay dài có chút dày, ngăn được làn tiếp xúc trực tiếp với acid sulfuric. Nhưng cho dù như vậy, quần áo dài tay của Tần Trăn đã muốn tan ra hết, diện tích bị phỏng trên tay phải cao tới 40%, tay trái cũng bị phỏng ước chừng 10%, có thể thấy được nồng độ acid cao bao nhiêu. Nếu trực tiếp tiếp xúc làn da, chỉ sợ tay Tần Trăn sẽ trực tiếp tàn phế. Trải qua xử lý cấp cứu, thương thế đã muốn khống chế được, nhưng mà vết sẹo lưu lại phải làm phẫu thuật cấy da để xóa đi.

Một phiền toái khác chính là, Lăng Thụy An bị chế phục vẫn như cũ mắng Tần Trăn không ngớt, cao giọng gọi Tần Trăn là đồ thỏ nhi gia (1) bị người bao dưỡng. Có thể tưởng tượng tiêu đề báo giải trí ngày mai sẽ là cái gì. Chuyện này phải phải xử lý cẩn thận, bằng không chỉ sợ sẽ tạo thành không ít ảnh hưởng tiêu cực đối với Tần Trăn.

(1) Thỏ nhi gia (ông già thỏ): là một vị thần Trung Quốc trong truyền thuyết, chuyên điều khiển đồng tính luyến, cảm tình của nam giới nhân gian, xuất hiện trong một số tác phẩm văn học.

Kỳ thật Trần Hàm có một chút khuynh hướng lôi kéo làm quen với Andre. Lấy độ để ý của gã đối với Tần Trăn, có thể lợi dụng một chút. Dù sao theo Trần Hàm thấy, Andre có chút người ngốc tiền nhiều.

Nhưng mà gã biết Tần Trăn nhất định sẽ không cho phép. Cậu tránh Andre còn không kịp. Hơn nữa lúc này, chuyện trong lòng Tần Trăn chờ mong nhất, e rằng chỉ có Trịnh Liệt sẽ đến gặp cậu. Gặp phải loại chuyện đáng sợ này, thực rõ ràng Tần Trăn thực khát vọng người mình yêu có thể ở bên cậu, cho cậu một vòng tay ấm áp khiến cậu có thể mặc sức biểu lộ mặt yếu ớt nhất của mình.

Nhưng Trần Hàm không có chút lạc quan nào đối với chuyện Trịnh Liệt có thể đến hay không. Loại thiếu gia có tiền như Trịnh thiếu này, thấy phiền phức nhất chính là tình nhân đã chia tay rồi còn quay đầu lại dây dưa không rõ, không phải sao?

Nhưng nhìn thấy Tần Trăn sợ hãi đến mức ngay cả nhắm mắt lại nghỉ ngơi cũng không an bình, lại cậy mạnh không chịu yếu thế rụt rè trước mặt Andre vẫn còn đang ở lại không đi, Trần Hàm lại không đành lòng.

Cho nên gã nhịn không được gạt Tần Trăn lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại cho Trịnh Liệt, hy vọng có thể dùng tin tức giả là sinh mệnh Tần Trăn dang bị đe dọa mà dấy lên lòng trắc ẩn của Trịnh Liệt. Gã đi theo Tần Trăn nhiều năm như vậy, kỹ năng diễn xuất cũng luyện được không tồi, Trịnh Liệt hẳn là sẽ tin tưởng lời nói của gã. Chỉ cần Trịnh Liệt đến đây, gã cho dù phải lôi kéo cũng phải kéo hắn vào trong phòng bệnh của Tần Trăn để bọn họ gặp mặt một lần.

Nếu ngay cả Tần Trăn sắp chết Trịnh Liệt cũng không đến, như vậy Tần Trăn thật sự có thể hết hy vọng. Cậu đời này cũng không có một tia khả năng quay lại với Trịnh Liệt nữa.

“Chỉ gọi một cuộc điện thoại thôi.” Trần Hàm dường như không có việc gì nói.

“Gọi cho ai?” Tần Trăn tìm chuyện để nói, hoàn toàn thờ ơ với ánh mắt nóng rực của Andre.

Trần Hàm nhìn ra tâm tư Tần Trăn, phối hợp tiếp tục nói: “Cho Trịnh thiếu.”

Lực chú ý của Tần Trăn lập tức tập trung toàn bộ trên người Trần Hàm.

Trần Hàm nhìn thấy cậu như vậy, trong lòng hơi hơi thở dài: “Tôi nói cho hắn tin tức cậu bị thương… Hắn, có thể sẽ đến nhìn cậu…” Câu cuối cùng mơ hồ không rõ.

Tần Trăn nghĩ gã chính là không muốn nói ra chân tướng khiến cậu khổ sở. Dù sao khả năng Trịnh Liệt sẽ đến nhìn cậu rất thấp. Lúc trước Trịnh Liệt xảy ra tai nạn, cậu bởi vì tâm thần không yên cố gắng không có trở về nhìn hắn, thậm chí ngay cả điện thoại hỏi thăm cũng không gọi một cuộc, hành động này làm tổn thương Trịnh Liệt. Sau lại thêm chuyện Lăng Thụy An khiến Trịnh Liệt giận không thể nén cuối cùng nản lòng thoái chí chia tay với cậu… Hiện tại đổi vị trí, Trịnh Liệt làm sao lại đến nhìn cậu?

Trần Hàm gọi điện thoại cho Trịnh Liệt, phỏng chừng Trịnh Liệt không chút do dự cự tuyệt hoặc là trực tiếp cúp điện thoại đi?

“Anh ấy sẽ không tới, tôi biết.” Tần Trăn hít sâu một hơi, mặt mang vẻ chua sót, “Anh không cần uổng phí công sức.”

Trần Hàm đột nhiên có chút chột dạ. Vừa rồi lúc gã lừa Trịnh Liệt không có nghĩ nhiều, nhưng nếu Trịnh Liệt đến đây, phát hiện thương thế Tần Trăn không có nghiêm trọng như vậy, có thể hay không cảm thấy Tần Trăn lừa hắn, khiến hắn càng thêm chán ghét Tần Trăn hơn nữa?

Nghĩ đến đây, gã không khỏi nói: “A Trăn, thực xin lỗi! Tôi lừa Trịnh thiếu rằng thương thế cậu đang nguy ngập, muốn hắn đến đây gặp cậu lần cuối…” Gã càng nói càng nhỏ giọng, phút chốc ý thức được chủ ý này có bao nhiêu ngu xuẩn!

“Anh nói cái gì?” Tần Trăn mạnh cao giọng, tức giận đến cả người run rẩy, “Anh sao có thể lừa anh ấy như thế? Anh sao có thể…” Dùng loại chuyện giả dối không thực này lừa Trịnh Liệt đến liếc nhìn cậu một cái thì có cái ý nghĩa gì chứ? Trịnh Liệt chỉ sẽ càng thêm không thể tha thứ cậu thôi!

Trần Hàm thấy Tần Trăn gấp đến độ đau sốc hông, hối hận đầy mặt, luống cuống tay chân lấy di động: “Thực xin lỗi, A Trăn! Tôi, tôi lập tức gọi điện thoại xin lỗi Trịnh thiếu…”

“Không cần, tôi đều nghe được.” Cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, Trịnh Liệt lạnh mặt đứng ở nơi đó, khiến người trong phòng giật nảy mình.

Phó Tranh đi theo phía sau hắn, ánh mắt nhìn về phía Trần Hàm mang theo không đồng ý.

“Cha nuôi, anh nghe tôi giải thích!” Tần Trăn nóng nảy, ôm cánh tay quấn băng vải thật dày, mặt trắng bệch muốn xuống giường.

“Không cần.” Trịnh Liệt ném một câu, trực tiếp xoay người bước đi. Phó Tranh liếc mắt nhìn Tần Trăn một cái, yên lặng đuổi kịp Trịnh Liệt.

“Cha nuôi!” Tần Trăn không quan tâm đến thương thế, dồn sức muốn đuổi theo!

“Em điên rồi!” Andre vốn một mực yên lặng không lên tiếng tay mắt lanh lẹ từ phía sau ôm cậu, “Trên người em có thương tích!”

“Đau quá!” Tần Trăn kêu to, toàn thân co giật, “Anh buông tay! Anh làm tôi đau!”

Trần Hàm bị biến cố này làm mơ hồ, nghe được Tần Trăn kêu lên đau đớn, không chút nghĩ ngợi theo quán tính quát Andre: “Cậu buông tay!”

Andre cũng nghĩ rằng động tác chính mình quá mức thô lỗ thương đến Tần Trăn, không tự giác buông tay ra lui về phía sau.

“Gọi bác sĩ!” Tần Trăn thống khổ ôm cánh tay nói với Trần Hàm.

“Ừ! Ừ…” Trần Hàm một bên đáp lời một bên hành động, lập tức lao ra, ngay cả việc trong phòng bệnh có chuông cấp cứu cũng quên mất.

Andre lại nhớ rõ. Gã nghi hoặc nhìn về phía cửa, giây tiếp theo, ngạc nhiên phát hiện thân ảnh Tần Trăn nghiêng ngả lảo đảo lao ra phòng bệnh!

*****************************************

“Cha nuôi!” Lúc Tần Trăn nhìn đến Trịnh Liệt cùng Phó Tranh, cửa thang máy đang muốn đóng cửa. Cậu không quan tâm xông về hướng cửa thang máy đang dần khép lại!

Trịnh Liệt sửng sốt, nhìn thấy Tần Trăn mặc đồ bệnh nhân, hai tay quấn băng vải thật dày sắc mặt tái nhợt, đầu đầy mồ hôi đuổi tới, một thân chật vật, động tác lại suy yếu lại bướng bỉnh, nhất thời quên phản ứng.

Ngược lại Phó Tranh thấy cửa thang máy sắp kẹp đến Tần Trăn, nhanh chóng đè lại nút mở cửa, khiến cửa thang máy một lần nữa mở ra.

Tần Trăn nhào vào trong lòng Trịnh Liệt, ửa thang máy mới chậm rãi đóng lại phía sau.

Vì không để Tần Trăn bị truyền thông quấy rầy, tầng lầu mà Tần Trăn tiếp nhận trị liệu thiết lập tại khu vực đặc thù. Trịnh Liệt là khách hàng VIP của bệnh viện này mới có thể dùng thân phận người thăm nuôi tiến vào. Cho nên trong thang máy to như vậy chỉ có Trịnh Liệt, Tần Trăn cùng Phó Tranh ba người.

Trịnh Liệt đẩy Tần Trăn ra.

Tần Trăn dù sao cũng là người bị thương, dựa vào một cỗ ý chí đuổi theo đến đây đã muốn là nỏ mạnh hết đà, bị Trịnh Liệt nhẹ nhàng đẩy, thân thể lập tức không thể khống chế ngã nhào xuống đất.

Phó Tranh vội vàng đỡ lấy cậu: “Trịnh thiếu, anh làm gì vậy? Cậu ấy là người bệnh!”

Môi Trịnh Liệt mím thành một đường thẳng tắp, không nói lời nào.

“Cám ơn, tôi không sao.” Trên miệng vết thương có chích thuốc tê, bởi vì dược hiệu chưa hết, Tần Trăn cũng không thấy đau, nhưng thân thể bị thương vẫn là cảm thấy cực kỳ không khỏe. Cậu miễn cưỡng gật đầu với Phó Tranh tỏ ý cám ơn, chống một hơi đứng thẳng, nhìn Trịnh Liệt: “Cha nuôi, tôi xin lỗi vì chuyện Trần Hàm lừa anh. Nhưng chuyện này thật sự không phải ý của tôi…”

“Không sao cả.” Trịnh Liệt cứng ngắc nói, “Tôi và cậu đã không còn quan hệ gì nữa rồi. Mắc mưu bị lừa là tôi ngu ngốc, không có liên quan gì đến cậu.”

“Cha nuôi!” Có lẽ là do chấn kinh quá độ hoặc là bị thương, Tần Trăn lúc này đã không còn cái ngoan kính lúc trước kia tình nguyện để Trịnh Liệt chán ghét cậu hận cậu nhưng phải nhớ kỹ cậu nữa. Chính tai nghe được Trịnh Liệt cắt đứt quan hệ với cậu, cậu cảm thấy rất khó chịu đựng.

Trịnh Liệt quay mặt sang một bên.

“Em sai lầm rồi… Cha nuôi, anh đừng không để ý tới em…” Tần Trăn thấp giọng nói, “Anh còn bằng lòng đến xem em… Em, em thật cao hứng…” Cậu giận Trần Hàm dùng lời nói dối ác liệt như vậy lừa Trịnh Liệt, nhưng cậu càng sợ Trịnh Liệt thật sự ngay cả cậu sắp chết cũng không chịu đến nhìn mặt cậu. May mà kết quả tồi tệ nhất không xảy ra. Tần Trăn đối với việc khiến Trịnh Liệt quay về gia tăng tin tưởng một chút.

Trong lời nói của cậu tràn đầy vui sướng chân thành tha thiết, Trịnh Liệt nghe được trong lòng hơi hơi động. Sau đó hắn lập tức cảm thấy tức giận với bản thân!

“Về sau sẽ không.” Hắn lạnh lùng nói.

“Cha nuôi… Em sẽ không buông tay…” Tần Trăn thật sâu mà nhìn hắn, không hề che dấu tình ý trong mắt.

Trịnh Liệt cả người đều cảm thấy bực bội.

Sẽ không buông tay? Tình ý? Hừ!

“Cậu tốt nhất nên buông tay đi. Tôi sẽ không tiếp tục lãng phí thời gian trên người cậu! Bởi vì…” Trịnh Liệt đột nhiên kéo Phó Tranh qua, một tay giữ lấy gáy cậu, cúi người hôn lên môi cậu!

Mắt Phó Tranh trợn tròn như trái bóng!

Ngực Tần Trăn kịch liệt đau xót, giống như bị cọc gỗ xuyên qua, kinh ngạc nhìn Trịnh Liệt cùng Phó Tranh không coi ai ra gì mà hôn môi…

“Bởi vì tôi có tình nhân mới rồi, không cần cậu nữa.” Trịnh Liệt lãnh khốc nói, lôi kéo Phó Tranh đang choáng váng bước ra khỏi thang máy.

Tần Trăn chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, ôm đầu hôn mê bất tỉnh.

Tiếng kinh hô bên cạnh cùng tiếng ồn ào phía sau khiến Trịnh Liệt biết Tần Trăn có thể phát sinh bất thường, nhưng hắn cứng rắn không quay đầu lại mà đi ra ngoài.

“Trịnh, Trịnh thiếu… Cậu ấy té xỉu…” Phó Tranh quay đầu về phía sau nhìn xem, lắp bắp khoa tay múa chân.

“Câm miệng!” Trịnh Liệt quát, “Nói nữa liền hôn cậu!” Hắn phiền tới mức bắt đầu nói không suy nghĩ.

Phó Tranh lập tức che miệng lại, hoảng sợ nhìn hắn, nhưng mà hoàn toàn thành thật trở lại.

Lên xe, Trịnh Liệt một quyền đánh vào trên tay lái chiếc Bugatti, cảm thấy được trong lòng nghẹn một hơi không thể phát tiết.

“… Anh cứ như vậy bỏ lại cậu ấy mặc kệ sao?” Bugatti chỉ có hai chỗ ngồi, Phó Tranh cố gắng rụt người lại cách Trịnh Liệt thật xa, lí nhí hỏi.

“Cậu biết cái gì? Câm miệng!” Trịnh Liệt bực bội.

Cậu đã muốn 25 tuổi, được chưa? Phó Tranh mặt như đưa đám, ủy khuất bĩu môi: “Anh vô duyên vô cớ hôn tôi, tôi còn không thể nói câu nào sao?”

“Bớt ẻo lả đi! Cũng không thiếu miếng thịt nào!” Trịnh Liệt ghét bỏ nói, “Cậu cho là hôn cậu tốt lắm sao? Ngốc y như khúc gỗ, ngay cả Tần…” Hắn mạnh im miệng, ảo não lại đánh một quyền vào trên tay lái.

“… Anh rõ ràng còn thích cậu ta, cậu ta cũng thích anh… Vì cái gì anh lại khiến mọi chuyện thành cái dạng này?” Phó Tranh có lẽ hơi đơn thuần, nhưng cũng không phải ngốc. Sự căng thẳng giữa Trịnh Liệt cùng Tần Trăn, cậu thấy rất rõ ràng. Cậu thực buồn bực vì sao Trịnh Liệt lại khiến mối quan hệ trở nên căng thẳng, nói nên lời nói quyết tuyệt như vậy thương tổn cái người có bộ dạng rất được kia.

Cái người gọi là Trần Hàm đó mới là người lừa Trịnh Liệt, cũng không phải người kia lừa Trịnh Liệt. Kỳ thật Phó Tranh nhìn thấy Tần Trăn kéo một thân thương tích chấp nhất đuổi theo Trịnh Liệt giải thích, trong lòng cực kỳ rung động.

Trịnh Liệt nở một nụ cười châm chọc về phía Phó Tranh: “Nhóc khờ! Cậu có biết thân phận cậu ta là gì không? Cậu ta lúc trước là tình nhân được tôi bao dưỡng, nhưng cậu ta cư nhiên có tình nhân khác sau lưng tôi. Rõ ràng đã muốn chia tay, lại quay đầu lại nhắm vào tôi gây trở ngại khắp nơi, vừa rồi lại nói sẽ không buông tha cái rắm gì! Thương tích trên người cậu ta là do cái tên tình nhân tốt đẹp của cậu ta gây ra đó! Cậu cho rằng cậu ta là cái thứ tốt đẹp gì hả?”

Phó Tranh trầm mặc một chút, trên khuôn mặt búp bê hiện lên một mạt nghi hoặc khó hiểu: “Nhưng cho dù cậu ta không là cái … người gì tốt, anh vẫn để ý tới cậu ta mà… Hơn nữa anh là cha nuôi của cậu ấy, dưỡng bất giáo phụ chi quá (nuôi con mà không dạy là lỗi của cha), cậu ấy không tốt, anh cũng có trách nhiệm.”

Trịnh Liệt dừng một chút, hừ một tiếng: “Cậu cái gì cũng đều không hiểu…”

Phó Tranh không phục lắm: “Ai nói tôi không hiểu? Hai người chính là đang làm mình làm mẩy!” Cậu mới không tin cái người vừa xinh đẹp lại chấp nhất kia đối với Trịnh Liệt là giả!

“… Câm miệng! Nói nữa liền bóp chết cậu!”

“Hứ! Anh rất không giảng đạo lý!”

“Câm miệng! Nói nữa liền hôn cậu!”

“…”

Advertisements

One thought on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 46

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s