CDNST

CDNST: CHƯƠNG 44

☆. Cửa bốn mươi bốn

Trong tẩm cung hoàng đế, trên long sàng.

Hoàng đế dùng cái gối tình yêu Đới Nhược Trạch tự tay thêu điên cuồng đánh Đới Nhược Trạch, phiền muốn chết,”Cút ngay a, giường của trẫm ngươi há có thể tùy tiện bò lên”

Đới Nhược Trạch thừa nhận đòn hiểm của hoàng đế, một chân đặt trên giường, một chân khác chống trên mặt đất, hình thành một cục diện nửa vời xấu hổ.

Đới Nhược Trạch nói, “Bệ hạ ngươi đã chấp thuận ta quay về tẩm cung với ngươi, cùng nhau ngủ một giấc thôi”

Hoàng đế nói,”Ngày sinh nhật của hoàng đế cùng một phi tần. . . . . . Ưm. . . . . . là quy củ, cho nên trẫm mới cho ngươi đi theo trẫm vào tẩm cung! Nhưng trẫm sẽ không sủng hạnh ngươi a!”

Đới Nhược Trạch nói: “Lão tổ tông định ra quy củ không nên tùy tiện phá bỏ, nhanh lên đến sủng hạnh ta a!”

Hoàng đế mắng to: “Cút!”

Thái độ hoàng đế cực kì kiên quyết không cho Đới Nhược Trạch lên giường, thiếu chút nữa dùng gối đầu đánh cho Đới Nhược Trạch đi gặp diêm vương. Dưới thế công mãnh liệt Đới Nhược Trạch bại trận, chỉ có thể lấy lùi làm tiến mà ngủ tại nhuyễn tháp.

Tuy rằng không thể thỏa mãn ý nguyện cùng tiểu hoàng đế tiến thêm một bước trao đổi, nhưng Đới Nhược Trạch cũng ngầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Đới Nhược Trạch nghĩ đến thái hậu thân thiết ngóng trông hắn mang thai liền nôn nóng, nam nam sinh tử gì đó có lẽ thực hợp ý trong cái trò chơi chó má không logic này, nhưng hắn một chút cũng không nghĩ hợp lý biết không!

Nam nhân có khả năng sinh đứa nhỏ sao? Hoa cúc hả? Sinh ra đích thực chính là tiểu hài nhi mà không phải shit sao? Hoặc là tiểu hài nhi bọc shit?!

Đới Nhược Trạch càng nghĩ càng kinh tởm, tóc gáy đều dựng thẳng lên.

Đới Nhược Trạch hỏi hệ thống: “Chẳng lẽ ta thật sự phải sinh tiểu hài tử mới có thể hoàn thành nhiệm vụ sao?”

Hệ thống: xin chào người chơi thân mến, vấn đề của ngài nằm ngoài phạm vi giải đáp của ta. 】

Đới Nhược Trạch hỏi: “Vậy nếu ta thượng hoàng đế mà nói, ngươi sinh tiểu hài tử sẽ biến thành hoàng đế sao?”

Hệ thống: vấn đề này đáng giá tham thảo. 】

Đới Nhược Trạch nói: “Nếu không như vậy, ta cùng hoàng đế quyển quyển xoa xoa (XXOO), xong rồi ngươi tới phụ trách sinh tiểu hài tử.”

Hệ thống: người chơi thân mến ngài khỏe, ta chỉ là một cái hệ thống. 】

Đới Nhược Trạch nói: “Đúng vậy, ngươi là hệ thống, cho nên ngươi tạo một cái đứa nhỏ là thực dễ dàng đi, coi như thay mặt mang thai là được rồi.”

Hệ thống: ta không có công năng sinh đứa nhỏ. 】

Đới Nhược Trạch nói: “Ta cũng không có, hơn nữa ta cũng không muốn tiểu hoàng đế sinh, cho nên chỉ có ngươi tới sinh , vì hạnh phúc cùng tính phúc của ta cùng tiểu hoàng đế, ngươi nhanh lên đi khai phá công năng này đi.”

Hệ thống: ngài đang ép buộc người khác. 】

Đới Nhược Trạch nói: “Ngươi cũng không phải người.”

Hệ thống lệ rơi mà đi.

Hoàng đế ôm gối đầu, quấn lại thật dày trong chăn như một cái bánh chưng, hỏi: “Ngươi đang lầm bầm lầu bầu cái gì a?”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta đang lo lắng chuyện sinh tiểu hài tử.”

Hoàng đế nói: “Ngươi suy nghĩ quá nhiều! Trẫm cũng không sủng hạnh ngươi, ngươi làm sao có tiểu hài nhi a?”

Đới Nhược Trạch nói: “Ừ, cũng đúng, ta cũng không muốn tiểu hài nhi.”

Hoàng đế nhấp mím môi, hỏi: “Vì sao?”

Đới Nhược Trạch nói: “Rất ồn.”

Hoàng đế phẫn hận nói: “Ai cũng không ồn bằng ngươi!”

Hoàng đế buông màn, ngăn cách ánh mắt Đới Nhược Trạch bên ngoài, lại đánh chibi Đới Nhược Trạch trên gối đầu hai quyền, lúc này mới ngáp một cái đi ngủ .

Đới Nhược Trạch thổi tắt ngọn nến, nhìn chằm chằm long sàng trong bóng đêm, rồi mới nằm lên nhuyễn tháp.

Hắn nghĩ, có nghĩ nhiều cũng như không, trước hoàn thành mục tiêu thăng cấp đi!

Trong thọ yến của hoàng đế Đới Nhược Trạch được thái hâu ưu ái, cũng trong đêm đó ngủ lại Vị Ương cung, điều này khiến cho địa vị trong cung của hắn lại lên một bậc, rất nhiều phi tần trong bóng tối lời ong tiếng ve về hắn cũng chuyển biến thái độ, đều đến nịnh bợ hắn, hy vọng hắn có thể giúp y (nàng) nói tốt vài câu trước mặt hoàng đế, khiến các y (nàng) có thể có cơ hội diện thánh, ngay cả Vũ tần nhiều ngày xem Đới Nhược Trạch như không khí cũng đến Thiển Hương viện bái phỏng.

Vũ tần nói: “Sau lần từ biệt tại lãnh cung, ta cùng Đới quý nhân còn chưa tâm sự nữa đó.”

Đới Nhược Trạch nói: “Lần trước là ta mạo phạm Vũ tần nương nương, còn thỉnh nương nương không nên trách tội.”

Vũ tần nói: “Ta trách tội ngươi làm cái gì đâu, lần trước ngươi không cho ta uống nước là đã cứu ta mà, ta tạ ơn ngươi còn không kịp.” Nàng dùng khăn tay che nửa bên mặt, cười nói, “Đới quý nhân cũng đừng gọi ta cái gì nương nương nữa, dựa theo ân sủng của bệ hạ đối với ngươi, nghĩ rằng không quá mấy ngày ngươi cùng ta có thể ngang vai ngang vế đi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Vũ tần nương nương quá đề cao ta.”

Vũ tần nói: “Đây là không phải cất nhắc trong lòng Đới quý nhân biết rõ ràng.” Nàng đĩnh đĩnh bộ ngực ngạo nhân của nàng, nói, “Đới quý nhân, chúng ta tỷ muội một hồi, sau ngươi thăng chức, cũng đừng quên tỷ tỷ a.”

Đới Nhược Trạch tự động loại bỏ hai chữ “tỷ muội”, cười gượng nói: “Lúc ta mới vào cung Vũ tần nương nương chỉ điểm ta không ít, ta sao có thể quên ân đức của Vũ tần nương nương chứ.”

Vũ tần nói: “Trí nhớ Đới quý nhân thật tốt, là ta buồn lo vô cớ.”

Vũ tần đến Thiển Hương viện chính để thăm dò khuynh hướng của Đới Nhược Trạch, nàng mới đầu không xem trọng Đới Nhược Trạch, người này xuất thân bình dân, không có bối cảnh không chỗ dựa vững chắc, diện mạo cùng dáng người đều trên trung bình nhưng trong hậu cung này cũng không quá đặc biệt, thật sự không giống người có thể làm nên chuyện. Nàng vốn tính toán kéo Đới Nhược Trạch đến dưới trướng mình, làm một trong mấy quân cờ chống lại các phi tần khác, ai ngờ Đới Nhược Trạch lại lọt vào mắt hoàng đế, trở thành người tấn chức nhanh nhất trong chúng phi chứ!

Cứ việc vị phân trước mắt của Đới Nhược Trạch là quý nhân, nhưng Vũ tần cũng không khống chế được Đới Nhược Trạch, nàng có dự cảm, con đường tấn chức của Đới Nhược Trạch sẽ không dừng lại tại đây, nam nhân này tương lai sẽ hưởng hết vinh hoa! Cho nên nàng cải biến sách lược, thu hồi hâm mộ ghen tị căm ghét của chính mình, nàng phải mượn sức Đới Nhược Trạch, quan hệ tốt với Đới Nhược Trạch, này chính là chuẩn bị tốt cho tương lai của chính nàng.

Cất bước Vũ tần, Đới Nhược Trạch phải đi tìm Nguyễn Tử Hồng.

Nguyễn Tử Hồng đang luyện kiếm.

Đới Nhược Trạch ngày ngày đều cùng Nguyễn Tử Hồng luyện kiếm, lặng lẽ đến gần thưởng thức Nguyễn Tử Hồng múa kiếm.

Thân ảnh Nguyễn Tử Hồng xuyên qua xuyên lại giữa hoa sơn trà, tốc độ y cực nhanh, lấy nhãn lực của Đới Nhược Trạch chỉ có thể bắt giữ được tàn ảnh cùng kiếm quang của Nguyễn Tử Hồng, phàm là nơi y lướt qua, hoa sơn trà đều thành cỏ nhỏ trong gió, lay động không ngừng, lá cây hỗn độn tung bay, rơi xuống tạo thành một cơn mưa lá.

Đới Nhược Trạch vỗ tay trầm trồ khen ngợi, “Quá tuyệt vời!”

Nguyễn Tử Hồng ngừng một chút, dùng vỏ kiếm đập vào một gốc cây sơn trà, một thanh kiếm đặt trên chạc cây kia bắn nhanh về phía Đới Nhược Trạch, Đới Nhược Trạch vươn tay tiếp được.

Ngay khi Đới Nhược Trạch nhận được kiếm, liền tấn công về phía Nguyễn Tử Hồng, Nguyễn Tử Hồng không lùi mà tiến tới, cùng Đới Nhược Trạch dây dưa một chỗ.

Hai người ai cũng đều không rút kiếm ra khỏi vỏ, đem bảo kiếm xem như gậy gỗ, đại chiến trăm hiệp. Đới Nhược Trạch cuối cùng không địch lại Nguyễn Tử Hồng, thua một chiêu, trận tỷ thí này kết thúc.

Đới Nhược Trạch nói: “Tử Hồng với tu vi này của ngươi, ta đời này phỏng chừng đều khó vượt qua.”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Ngươi có thiên phú, nếu chuyên tâm luyện tập mà nói, trong vòng năm năm nhất định khó tìm địch thủ.”

Đới Nhược Trạch nói: “Tha ta đi, một ngày dùng một cái nửa canh giờ luyện công ta đã muốn thực khắc khổ được chứ!”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Ta một ngày luyện công ba canh giờ.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta không phải võ si như ngươi nha bạn!”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Mặc kệ ngươi có phải võ si hay không, nửa canh giờ hôm nay của ngươi chưa hoàn thành, nhanh đi luyện!”

Đới Nhược Trạch kéo kiếm, buồn bã ỉu xìu nói: “Rồi”

Do Vũ tần đến Thiển Hương viện quá sớm, Đới Nhược Trạch vì tiếp đãi nàng nên chỉ phải trì hoãn luyện kiếm. Vốn hắn nghĩ cũng chỉ trì hoãn một ngày, coi như tranh thủ một ngày thôi mà, nhưng hắn bỗng dưng nhớ đến thích khách của thích khách lâu Ăn Hàng, cho dù hắn không luyện kiếm vì chính mình, cũng phải luyện kiếm để có thể bảo vệ tiểu hoàng đế lúc thích khách tập kích a.

Vì thế Đới Nhược Trạch vượt qua tính ỳ của bản thân, khổ bức đi tìm Nguyễn Tử Hồng luyện kiếm.

Khi Đới Nhược Trạch luyện kiếm Nguyễn Tử Hồng ngay tại một bên quan sát, sửa đúng tư thế sai lầm của Đới Nhược Trạch, cũng thường thường dùng hòn đá nhỏ đánh chỗ các đốt ngón tay Đới Nhược Trạch để kiểm tra năng lực phản ứng cùng ứng đối của Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch sớm đã thành thói quen huấn luyện như vậy, thoải mái thoải mái đánh bay viên đá Nguyễn Tử Hồng bắn đến, mà khi có một cỗ kình phong mạnh mẽ tập kích Đới Nhược Trạch phản xạ có điều kiện mà vươn kiếm ra đỡ, hắn sợ tới mức trực tiếp đánh rơi kiếm!

Lần này bay về phía hắn không phải viên đá, mà là hươu bào ngốc nhà hắn!

Tiểu Hoàng hoảng sợ quơ chân bay đến trước mặt Đới Nhược Trạch, Đới Nhược Trạch vội vàng dang hai tay dùng nội lực dừng hươu ngốc nhà mình lại, lực kia thật lớn khiến hắn bị đâm hộc mấy ngụm máu, thanh máu giảm xuống chỉ còn 50%!

Đới Nhược Trạch kinh hồn táng đảm bỏ Tiểu Hoàng xuống, “Tử Hồng ngươi là muốn mưu sát ta hay là mưu sát hươu bào huynh a?!”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Ta giúp ngươi tu luyện tiến thêm một bước.”

Đới Nhược Trạch nói: “Siêu cấp nguy hiểm được không!”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Ta có đúng mực.”

Đới Nhược Trạch rất không tín nhiệm nói: “Vậy vạn nhất Tiểu Hoàng đâm ta chết hoặc là ta chém chết Tiểu Hoàng thì làm sao bây giờ?”

Nguyễn Tử Hồng tự hỏi, nói, “Mùa hoa của sơn trà sắp đến, vậy xem như phân bón đi.”

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .” Chúng ta là có bao nhiêu cừu oán vậy?!

Đới Nhược Trạch thu kiếm vào bao, hướng Nguyễn Tử Hồng đòi nước uống.

Nguyễn Tử Hồng cho Đới Nhược Trạch một ly nước trắng, Đới Nhược Trạch giơ cái chén lên đang chuẩn bị uống, liền cảm thấy có cái gì đó đang kéo tay áo mình, hắn cúi đầu nhìn, chỉ thấy Tiểu Hoàng cắn cắn tay áo hắn khát khao nhìn cái chén trong tay hắn.

Đới Nhược Trạch nói: “Hươu huynh, muốn uống nước thì quay về ổ của mình đi.”

Đôi mắt Tiểu Hoàng đen bóng tròng mắt tròn xoe tròn xoe, nghiêng đầu bán manh.

Nguyên tắc Đới Nhược Trạch bỗng nứt, đưa cái chén đến bên miệng Tiểu Hoàng cho nó uống nước, Tiểu Hoàng dùng đầu lưỡi liếm liếm mấy cái, sau đó ăn luôn cái chén.

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .” Này không dành để ăn nha bạn! Tiêu hóa không được nha bạn! Mau nhổ ra đi bạn!

Đới Nhược Trạch nắm cổ Tiểu Hoàng lắc lắc, lắc đến Tiểu Hoàng choáng váng đầu miệng sùi bọt mép cũng không lắc ra cái chén.

Nguyễn Tử Hồng nói: “Đới quý nhân, ngươi phải bồi thường ta năm lượng bạc.”

Đới Nhược Trạch nói: “Kia chỉ là một cái cái chén!” Cái chén nhà ai bán năm lượng, ngươi đi cướp hả! Cũng không phải đồ cổ!

Nguyễn Tử Hồng nói: “Là cái chén thượng đẳng được chế tác bởi danh gia.”

Đới Nhược Trạch gặp Nguyễn Tử Hồng vẻ mặt nghiêm túc rất có vẻ ngươi không trả tiền ta liền đánh ngươi, khổ bức bỏ tiền trả nợ thay sủng vật nhà mình.

Đới Nhược Trạch nói: “Tử Hồng ngươi bình thường không phải người tham tiền a.”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Ta phải mua phân bón tốt nhất cho hoa sơn trà.”

Đới Nhược Trạch ói ra ngụm huyết, “Tử Hồng, ngươi thành thật nói rõ coi, đời này ngươi trừ bỏ hoa sơn trà có phải hay không sẽ không yêu người hay là sự vật khác?”

Nguyễn Tử Hồng không có trả lời ngay mặt, mà là ý tứ hàm xúc không rõ chăm chú nhìn Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch chợt thấy tim đập nhanh hơn, trên trán xuất mồ hôi, kịch tình phát triển cái kiểu gì vậy?!

Chẳng lẽ. . . . . .

Đới Nhược Trạch ổn định tâm thần, nói: “Tử Hồng, bệ hạ cáu kỉnh với ta.”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Ừ.”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ ghen.”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Ừ.”

Đới Nhược Trạch đơn giản làm rõ, nói: “Bệ hạ hoài nghi hai chúng ta có một chân!” Hắn giống như huynh đệ cầm tay Nguyễn Tử Hồng, “Tử Hồng, hai ta tại trong cung là quan hệ bằng hữu tốt nhất, ta đem ngươi trở thành huynh đệ, ngươi cũng nhất định xem ta là huynh đệ đi!”

Nguyễn Tử Hồng mâu quang lóe lóe, nói: “Không phải.”

Trước mắt Đới Nhược Trạch tối sầm, trong lòng lệ rơi thành biển, tự mình kiểm điểm, đều do giá trị mị lực của ta quá cao đến nỗi cao lĩnh chi hoa như Nguyễn quý nhân cũng kiềm lòng không được, ta thật là một người nghiệp chướng năng nề mà!

Đới Nhược Trạch nói: “Tử Hồng, ta đối với ngươi. . . . . .”

Nguyễn Tử Hồng bỗng dưng cầm lại tay Đới Nhược Trạch, sức mạnh kia lớn đến có thể bóp nát tay Đới Nhược Trạch, y nói: “Đới quý nhân, ta có lời muốn nói với ngươi.”

Advertisements

4 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 44

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s