CDNST

CDNST: CHƯƠNG 43

☆. Cửa bốn mươi ba

Đới Nhược Trạch thất thần cũng không gây trở ngại đến tiến hành yến hội, Đại Phúc cùng Đại Quý như con thoi qua lại giữa bàn tiệc thu lễ vật các tần phi tặng cho hoàng đế.

Sau khi thu xong lễ vật, Đại Quý dựa theo vị phân cao thấp mà dọc danh mục.

Lễ vật của các phi tần nhiều nhất là văn phòng tứ bảo, thơ họa danh gia, nghiên mực sang quý vân vân không phải trường hợp cá biệt, lễ vật của Đới Nhược Trạch để cho đủ số cũng chính là một chiếc bút lông cừu với cán chế bằng ngọc, mà trong đám lễ vật hấp dẫn ánh mắt nhất chính là lễ vật của bốn người Lam quý phi, Lương phi, Nguyễn Tử Hồng cùng Dung Phong.

Không nhắc lại chủy thủ của Nguyễn Tử Hồng cùng thuốc tăng lực của Dung Phong, Lam quý phi tặng chính là pháp khí mà y mới nghiên cứu chế tạo ra, tên là “Ấm dào dạt”.

Cái gọi là ấm dào dạt có cùng tính chất như ấm cục cưng (miếng dán giữ ấm) thời hiện đại, vào mùa đông dán trên quần áo có thể tỏa ra khí ấm, khiến người ta cũng có thể cảm nhận được ấm áp trong ngày đông giá rét.

Hoàng đế nói,”Trẫm thực thích ấm dào dạt của A Lam, ngươi ngày khác làm thêm mấy cái đưa cho thái hậu đi.”

Thái hậu nói: “Uhm, ai gia cũng cho rằng cái này tốt, Lam quý phi rất có tài.”

Lam quý phi nói: “Các ngươi có thể thích phát minh của ta mới thật sự là quá tốt!”

Lễ vật Lương phi tặng là một cái gương cao ngang người, mặt trái cùng khung gương đều nạm vàng khảm bạc, phá lệ đẹp đẽ quý giá, chính là bản phóng đại của cái gương nhỏ y mang theo bên người.

Lương phi nói: “Đều nói bảo kiếm tặng anh hùng, gương kia tự nhiên tặng cho mỹ nhân. Đây là cái gương tốt nhất của thần thiếp, dâng tặng cho bệ hạ.”

Hoàng đế cực bất mãn khi Lương phi dùng “mỹ nhân” hình dung chính mình, nói: “Trẫm mới không phải mỹ nhân.”

Lương phi nói: “Đúng đúng đúng, bệ hạ anh tuấn, nam nhân anh tuấn nên soi gương nhiều, sẽ khiến cho bệ hạ càng thêm anh tuấn!” Y nói xong lấy gương nhỏ của bản thân ra, đỏm dáng đông soi soi tây soi soi, sửa sang lại kiểu tóc.

Lễ vật đều tặng xong, tiếp theo là tiết mục biểu diễn.

Trong cung có nhạc phường chuyên môn chuẩn bị tiết mục cho sinh nhật hoàng đế, ca hát múa một cái không thiếu, còn có gánh hát bình dân cũng được mời đến diễn một vở mừng ngày lễ, biến tiệc sinh nhật trở nên vô cùng náo nhiệt.

Đới Nhược Trạch ngáp một cái, dựa vào vai Nguyễn Tử Hồng, nói: “Chậc, không quá xuất sắc, ta xem chỉ muốn ngủ.”

Nguyễn Tử Hồng điểm một huyệt vị nào đó bên hông Đới Nhược Trạch, nửa người trên của Đới Nhược Trạch bỗng cứng ngắc như nham thạch, quy củ ngồi thẳng, “Đới quý nhân, chú ý ảnh hưởng.”

Đới Nhược Trạch hắc tuyến nói: “Không đến nỗi vậy đi bạn thân! Chúng ta đều là nam đây chỉ là kề vai sát cánh cực bình thường giữa huynh đệ với nhau thôi được chứ!”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Cái nhìn của người khác cùng cái nhìn của ngươi không hẳn là giống nhau.”

Vừa nói đến người khác Đới Nhược Trạch đầu tiên nghĩ đến chính là tiểu hoàng đế, hắn nhìn về phía tiểu hoàng đế, vừa vặn nhìn thấy tiểu hoàng đế thở phì phò dời tầm mắt, bóp “bụp bụp” đậu phộng hạt dưa trên mâm nhỏ.

Đới Nhược Trạch bỗng bừng tỉnh, lúc ban đầu hoàng đế không đồng ý cho hắn dọn đến Thiển Hương viện, tuy rằng hoàng đế không thừa nhận, nhưng Đới Nhược Trạch khẳng định tiểu hoàng đế ăn dấm chua của Nguyễn Tử Hồng.

Nếu hoàng đế thật sự vì hắn ăn dấm chua của Nguyễn Tử Hồng mà nói, vậy mới vừa rồi động tác hắn dựa vào Nguyễn Tử Hồng trong mắt hoàng đế chắc chắn là thực ái muội, thế thì hoàng đế có thể cho ra kết luận hắn với Nguyễn Tử Hồng thật sự có gian tình hay không a?!

Đới Nhược Trạch buồn bực nghĩ, không xong, tiểu hoàng đế khẳng định sẽ nghĩ đến phương pháp chỉnh hắn!

Đới Nhược Trạch dự đoán hoàng đế sẽ chỉnh hắn, nhưng không dự đoán được sẽ đến nhanh như vậy!

Sau khi nhạc phường cùng gánh hát biểu diễn xong, các phi tần cũng đều nhiệt tình phô diễn tài hoa bản thân, để tăng thêm sắc màu cho thọ yến của hoàng đế.

Vũ tần ca, Thục phi đàn, Hoa tần nhảy.

Hoàng đế chỉnh Đới Nhược Trạch ngay tại vũ đạo của Hoa tần.

Hoa tần nhảy một vũ đạo vừa đặc biệt lại vừa khó.

Sân khấu của y chính là một cọc gỗ cao hai thước, mà Hoa tần lai nhẹ nhàng như cánh bướm, bay đến bay đi trên mấy chục cái cọc gỗ, cũng giạng chân, cong eo, có cả loại kỹ thuật nhảy xoay vòng với độ khó thật cao.

Mọi người ngẩng đầu nhìn Hoa tần, đều không thấy rõ gương mặt y, nhưng từ góc độ này nhìn lên, phía sau Hoa tần nổi lên một mặt trăng lớn vừa sáng lại vừa tròn, thật giống như y là tiên nhân đến từ cung trăng, dưới ánh trăng vì hoàng đế mà múa, hình ảnh đẹp đến khó có thể miêu tả.

Hoa tần múa xong, toàn trường đều là tiếng vỗ tay như sấm.

Hoàng đế tán thưởng nói: “Vũ kĩ của Hoa tần lại tinh tiến.”

Hoa tần nói: “Cần luyện tập thêm, sẽ luôn tiến bộ.”

Hoàng đế nói: “Nhảy thật sự rất đẹp.”

Hoa tần nói: “Đa tạ bệ hạ.”

Hoàng đế nói: “Vũ đạo của Hoa tần trong cung không người có thể vượt, trẫm nghe nói Đới quý nhân đã từng theo Hoa tần học múa, có chuyện này sao?”

Hoa tần nói: “Xác thực có việc này, Đới quý nhân học rất nhanh.”

Hoàng đế nói: “Vậy để Đới quý nhân nhảy lại bài múa ban nãy của Hoa tần một lần đi.”

Chúng phi đồng loạt nhìn về phía Đới Nhược Trạch, Đới Nhược Trạch vạn phần muốn tránh vào WC đi khóc lóc.

Đới Nhược Trạch vẻ mặt cầu xin: “Bệ hạ, thần thiếp chỉ học được chút da lông của Hoa tần mà thôi.”

Hoàng đế nói: “Không sao, chỉ trợ hứng, trẫm cũng không yêu cầu ngươi làm được thập toàn thập mỹ.”

Thái hậu nói: “Đới quý nhân chớ để mất hứng, ngươi mau thừa dịp chưa mang thai khiêu vũ nhiều một chút đi, đợi đến ngươi mang thai muốn nhảy cũng nhảy không được đâu đó.”

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .” Vì cái gì ngươi nói ba câu đều không rời khỏi mang thai a thái hậu nương nương!

Hệ thống: người chơi, ngài mở ra trò chơi nhỏ “Nhảy múa dưới trăng” . 】

Hệ thống: thành công thông qua trò chơi nhỏ, ngài đạt được độ hảo cảm của hoàng đế. 】

Hệ thống: hữu tình nhắc nhở, ngài chỉ có một cơ hội. 】

Đới Nhược Trạch kiên trì đứng trên cọc gỗ.

Cọc gỗ sẽ dựa theo trình tự Hoa tần lúc trước từng giẫm qua mà sáng lên từng cái, Đới Nhược Trạch cần làm là khi cọc gỗ kia sáng lên trong chớp mắt nhảy qua, kiểm tra chính là năng lực phản ứng cùng khống chế khinh công.

Sau khi “Leng keng” nhắc nhở, cọc gỗ sáng, Đới Nhược Trạch linh hoạt nhảy đến cọc gỗ được chỉ định, tùy tiện khoa tay múa chân vài lần, rồi nhảy đến cọc gỗ kế tiếp.

Lúc ban đầu vũ đạo rất đơn giản, tới lui mấy cái cọc gỗ liên tiếp cũng tốt lắm, nhưng khi bài múa đến đoạn cao trào, tiết tấu càng ngày càng nhanh, tốc độ sáng lên của cọc gỗ càng lúc càng gấp, mà khoảng cách lại càng lúc càng xa, Đới Nhược Trạch liền lực bất tòng tâm .

Hệ thống: ngài tử trên cọc gỗ ngã xuống, bất hạnh ngã đập đầu, đầu rơi máu chảy mà chết tại chỗ. Sau khi nài chết, hoàng đế đem thi thể ngài làm thành tiêu bản, đặt trong tẩm cung, ngày ngày cùng giường mà ngủ. 】

Hệ thống: độ hảo cảm của hoàng đế -2, tổng cộng độ hảo cảm 46. 】

Kịch tình trở lại sau khi tiệc tối bắt đầu không lâu, lúc này đây Đới Nhược Trạch thành thật, đứng thẳng như tùng ngồi vững như chuông, tuyệt đối không nghiêng qua Nguyễn Tử Hồng đến một lần —— tiểu hoàng đế ghen thật là đáng sợ được chứ!

Yến hội liên tục đến lúc trăng lên giữa trời, lúc này thái hậu mới hạ lệnh khiến tất cả mọi người giải tán.

Đới Nhược Trạch ngồi ngay ngắn cả đêm, mệt đến xương sống thắt lưng đau nhức, nghĩ mau quay về Thiển Hương viện nằm trên giường lăn một vòng, lại bị thái hậu gọi lại.

Thái hậu gọi Đới Nhược Trạch, các phi tần khác đều lộ ra biểu tình hoặc thất vọng hoặc hâm mộ hoặc ghen ghét, từng người quỳ an cáo từ thái hậu cùng hoàng đế.

Thái hậu nói: “Đới quý nhân, ai gia có một loại thuốc, đưa cho ngươi.” Nàng đem một cái bình sứ cho Đới Nhược Trạch, “Thuốc này rất trân quý, khắp thiên hạ cũng không mấy bình, Đới quý nhân nên tận dụng cho tốt.”

Đới Nhược Trạch không rõ cho nên nói, “Thái hậu nương nương, thân thể thần thiếp rất khỏe mạnh, ngay cả cảm mạo đều rất ít, ngài cho ta thuốc này thật. . . . .”

Thái hậu cười nói, “Ai, nhìn ngươi như hiểu chuyện, nguyên lai cũng là ngươi không thông thạo. Thuốc này tên là Hoài cốt đan, có thể giúp người mang thai, trước khi ngươi cùng bệ hạ sinh hoạt vợ chồng dùng một viên, có thể giúp ngươi nhanh chóng mang thai long tử nha.”

Đới Nhược Trạch như nghe thấy sét đánh giữa trời quang, tay tiếp nhận Hoài cốt đan run lên, suýt nữa không được mà ném vỡ bình.

Đới Nhược Trạch nói: “Tạ ơn thái hậu nương nương ưu ái, lễ vật nặng như vậy thần thiếp thừa nhận không nổi.” Ai đặc biệt muốn mang thai hả?! Hơn nữa ta cùng con ngài cũng chưa sinh hoạt vợ chồng được chứ! Cho dù muốn sinh hoạt vợ chồng người xem thân thể này của ta chính là cái bên bị đè kia sao?! Thái hậu nương nương ngài tỉnh tỉnh lại đi!

Thái hậu không nhanh không chậm nói: “Đới quý nhân, bệ hạ tuy là hoàng đế, nhưng hắn cũng là con ta, mỗi một người làm mẫu thân đều hy vọng con mình có thể khoái hoạt. Bệ hạ thích ngươi, ai gia. . . . . .”

“Ai thích hắn?!” Vốn là hoàng đế làm như không thấy thái hậu cùng Đới Nhược Trạch hỗ động lại như con mèo nhỏ bị đạp đuôi lông tóc toàn thân dựng đứng lên, “Mẫu hậu ngài đừng nói loạn! Trẫm mới không có thích cái tên thay đổi thất thường này!”

Đới Nhược Trạch hô to oan uổng, “Ta không có thay đổi thất thường!”

Hoàng đế hét lên: “Gạt người! Ngươi không thay đổi thất thường mà nói ngươi dựa vào Nguyễn quý nhân bên kia làm cái gì?!”

Đới Nhược Trạch nói: “Tư thế ngồi của ta tiêu chuẩn đến không thể tiêu chuẩn hơn được chứ, lúc nào dựa vào y bên kia chứ! Bệ hạ ngươi nhìn lầm rồi!”

Hoàng đế nói: “Trẫm mới sẽ không nhìn lầm! Trẫm nói có chính là có, ngươi dọn đến ở cùng Nguyễn quý nhân, còn suốt ngày đều kề cận y, ngươi chính là thay đổi thất thường!”

. . . . . .

Hoàng đế cùng Đới Nhược Trạch cãi cãi càng có tinh thần, phát triển đến có xu thế động tay đông chân.

Thái hậu mỉm cười quan sát hai người cãi nhau một lát, cũng không đi khuyên, ngay cả cái chào hỏi cũng không nói, liền để thái giám nâng đi, cũng đuổi cung nhân xung quanh, để lại không gian cho hai người trẻ tuổi.

Hoàng đế thấy Đới Nhược Trạch nhất định phải tranh luận với bản thân, tức giận bùng nổ, xem bút lông cán ngọc Đới Nhược Trạch tặng cậu như đả cẩu bổng (gậy đánh chó) đập loạn Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch cũng nổi giận rồi, tiểu hoàng đế ăn dấm cũng ăn bất chấp lý lẽ!

Đới Nhược Trạch nắm tay đang cầm bút của hoàng đế, đoạt lấy bút lông ném xuống đất, tại nắm eo khiêng hoàng đế lên, tùy ý hoàng đế nổi điên đấm đá trên lưng hắn cũng không không động chút nào.

Đới Nhược Trạch khiêng hoàng đế đến dưới một góc đại thụ, đè bả vai hoàng đế, không nói hai lời ngăn chặn cái miệng chửi bậy của hoàng đế.

Đới Nhược Trạch luyến tiếc đánh chửi tiểu hoàng đế, liền đem toàn bộ lửa giận phát tiết trong cái hôn này.

Đới Nhược Trạch hôn thật sâu, đầu lưỡi hắn cuốn lấy đầu lưỡi muốn chạy trốn của hoàng đế, buộc cậu múa lưỡi với chính mình.

Hoàng đế đầu tiên là giãy dụa không ngừng, đá đá cẳng chân Đới Nhược Trạch, thẳng đến chính cậu đá muốn mệt chết mà Đới Nhược Trạch lại không chút buông tha.

Hoàng đế oán niệm nghĩ, đồ lưu manh, lần nào cũng dùng chiêu này!

Hoàng đế không náo loạn, thả lỏng tập trung vào cái hôn này, mà Đới Nhược Trạch cũng chuyển từ cuồng bạo thành nhu tình, một nụ hôn mà song phương đều muốn tranh cao thấp chậm rãi biến thành một nụ hôn triền miên.

Đới Nhược Trạch hôn tiểu hoàng đế đến hít thở không thông mới rời môi hoàng đế, ngược lại hôn hôn cái mũi hoàng đế, lỗ tai, cổ, lại hạ lưu mà cách quần áo vuốt ve cặp mông cùng bắp đùi hoàng đế.

Hoàng đế trước khi trầm luân liền cho Đới Nhược Trạch một cái tát, đôi mắt to ngậm đầy sương mù trừng người, nhược thanh nhược khí (yếu đuối) mắng, “Lưu manh!”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta chỉ đùa giỡn lưu manh với một mình ngươi.”

Hoàng đế nói: “Hừ ~! Ngươi là phi tần của trẫm đương nhiên chỉ có thể nhìn một mình trẫm!”

Đới Nhược Trạch nói: “Đúng vậy, ta vĩnh viễn đều yêu bệ hạ, sẽ không di tình biệt luyến.”

Hoàng đế mặt đỏ tới mang tai, than thở nói: “Hoa ngôn xảo ngữ, hừ ~ trẫm quay về Vị Ương cung.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta tiễn bệ hạ a.”

Hoàng đế nói: “Ai muốn ngươi tiễn a!”

Hoàng đế nói không cần Đới Nhược Trạch tiễn, nhưng lại không xua đuổi Đới Nhược Trạch như cái đuôi đi theo cậu, hơn nữa còn không cự tuyệt bàn tay ấm áp của Đới Nhược Trạch không biết xấu hổ đan cài cùng tay cậu kia.

Tuy rằng thú một phi tần vô lại, nhưng cậu là một hoàng đế sẽ ôn nhu với vợ mình, cho nên cho dù phi tần của mình là một tên mưu manh cậu cũng phải chịu đựng.

Hệ thống: độ hảo cảm của hoàng đế +3, tổng cộng độ hảo cảm 49. 】

văn phòng tứ bảo

Văn phòng tứ bảo

ấm 2ấm

Ấm cục cưng (Miếng dán giữ ấm)

giạng chângiạng chân 2

Giạng chân

cong eocong eo 2

Cong eo

xoay vòng

Xoay vòng

Advertisements

3 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 43

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s