CDNST

CDNST: CHƯƠNG 42

☆. Cửa bốn mươi hai

Hoàng đế tỉnh sớm hơn so với Đới Nhược Trạch, cậu bị Đới Nhược Trạch ôm thật chặt, muốn ngồi dậy cũng không được.

Hoàng đế trong vòng tay của Đới Nhược Trạch duỗi cái thắt lưng nhỏ nhắn, chán đến chết đi nhổ lông mi Đới Nhược Trạch.

Một cọng, hai cọng, ba cọng. . . . . .

Đới Nhược Trạch ngay trước khi mình trở thành một người đàn ông không lông mi thì thức tỉnh, thống khổ che hai mắt mình, muốn khóc cũng khóc không được, “Bệ hạ, lông mi không thể tùy tiện nhổ a.”

Hoàng đế già mồm át lẽ phải nói, “Cũng không phải trẫm nhổ, là chúng nó tự rụng.”

Hoàng đế triển lãm ba cọng lông mi cậu nhổ cho Đới Nhược Trạch, phù một hơi thổi bay hết bọn nó, cầu nguyện: “Khiến lông mi Đới Nhược Trạch đều rụng hết đi.”

Đới Nhược Trạch manh đến tâm can loạn chiến, quả thực muốn vo vo tiểu hoàng đế nhét vào trong túi.

Đới Nhược Trạch nói: “May mắn ngươi cầu nguyện là khiến cho ta rụng hết lông mi, chứ không phải rụng hết âm mao, chậc chậc, bằng không rừng cây nhỏ của ta sẽ không giữ được, gió thổi kê kê lạnh a.”

Hoàng đế liền lấy gối đầu đánh người, Đới Nhược Trạch phối hợp bò khắp giường, hai người ấu trĩ chơi đại chiến gối đầu.

Hoàng đế đánh người đánh đến mệt, liền ôm gối vào trong ngực, mà khi cậu thoáng nhìn thấy hoa văn thêu trên gối, lập tức dùng hết sức bú sữa mẹ lại quất Đới Nhược Trạch một lần nữa.

Trên gối đầu thêu hai người nho nhỏ dạng chibi, một người mặc long bào, một người mặc y phục quý nhân, người mặc trang phục quý nhân đem người mặc long bào đặt trên giường chơi hôn nhau, đỉnh đầu hai người còn có bọt nước ghi chữ, trong bọt nước thêu chữ “Chụt ~”.

Hai người bé nhỏ được thêu rất sinh động, rõ ràng chính là Đới Nhược Trạch cùng tiểu hoàng đế.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Thích không?”

“Cái thứ gì vậy?!” Hoàng đế dùng móng tay gảy gảy em bé trên gối, ý đồ gảy rớt Đới Nhược Trạch, “Xấu muốn chết!”

Đới Nhược Trạch nói: “Chỗ nào xấu, đường may này, đồ án này, cách thêu so với sư phó trong tiệm thêu cũng không không kém nhiều đi!”

Hoàng đế nói: “Dù sao cũng rất xấu!”

Đới Nhược Trạch nói: “Ngươi nếu ghét xấu, vậy ta không tặng ngươi cái này, tự ta lưu lại làm vật kỉ niệm là được rồi.” Hắn nói xong muốn đi rút gối đầu, nhưng tay hắn còn chưa chạm đến một góc của cái gối, hoàng đế liền xuất móng vuốt ra, tựa như mèo con điên cuồng cào hắn, cào đến trên mu bàn tay Đới Nhược Trạch thêm vài đường đỏ chót.

Đới Nhược Trạch chọn mi, hỏi: “Bệ hạ có ý gì?”

Hoàng đế nói: “Đã đưa cho trẫm còn vọng tưởng lấy lại, người đang mơ mộng hão huyền sao?”

Đới Nhược Trạch nói: “Ngươi không phải không thích sao?”

Hoàng đế nói: “Mặc dù trẫm không thích nhưng cũng là đồ của trẫm, ngươi không có quyền lấy đi!”

Hoàng đế nói không thích, nhưng ôm lấy gối đầu không buông tay, Đới Nhược Trạch không có biện pháp với tiểu hoàng đế trong ngoài không đồng nhất này, chỉ phải nói, “Được rồi, gối đầu là của bệ hạ.” Hắn ôm tiểu hoàng đế cùng gối đầu, hôn một cái tại thái dương hoàng đế, nói, “Chúc bệ hạ vạn sự như ý, sống lâu trăm tuổi, muốn gì được đó.”

Hoàng đế nói: “Hừ ~ trẫm là sẽ sống đến một vạn tuổi! Lời chúc của ngươi lưu trữ đến tiệc tối rồi nói đi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Vậy cũng quá lâu, ta nhưng sống không đến một vạn tuổi, đến lúc đó không ai cùng bệ hạ mà nói bệ hạ sẽ thực tịch mịch.”

Hoàng đế nói: “Mới sẽ không đâu!”

Đới Nhược Trạch nói: “Được rồi được rồi, bệ hạ là một nam tử hán kiên cường, mới sẽ không tịch mịch đâu! Chúng ta trước không thảo luận này, trước thảo luận ta buổi tối nên tặng cái gì cho ngươi đi.”

Hoàng đế nghi hoặc: “Ngươi không phải tặng gối đầu cho trẫm sao?”

Đới Nhược Trạch nói: “Các phi tần đều công khai tặng lễ cho bệ hạ trong tiệc tối, cũng có thái giám công bố lễ vật của phi tần trước mọi người, ngươi lấy gối đầu đi, ta đây buổi tối phải tặng ngươi một thứ làm thủ thuật che mắt a, nếu không người khác sẽ nghĩ ta chỉ có hai bàn tay trắng, không ấy ngươi trước đưa gối đầu cho ta, buổi tối ta đưa lại cho ngươi?”

Hoàng đế nói: “Không có khả năng, vậy rất dọa người!”

Đới Nhược Trạch cùng hoàng đế không hẹn mà cùng nghĩ đến hình ảnh khi Đới Nhược Trạch đem gối đầu trình lên thái giám hô to “Đới quý nhân, tặng một cái gối” trước mặt chúng phi, kia quả thật là mất mặt mất đến nhà bà ngoại luôn!

Hoàng đế lòng còn sợ hãi nói: “May mà trẫm đã cầm cái gối xấu xí này đi trước.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta đây chế tác trăm phần trăm thủ công đầy tâm ý đó! Chậc, được rồi, ta buổi tối tặng ngươi cái gì có thể diện chút đi.”

Hệ thống: độ hảo cảm của hoàng đế +2, tổng cộng độ hảo cảm 48. 】

Hoàng đế ngồi ở Thiển Hương viện không bao lâu phải trở về Vị Ương cung, vì tiệc sinh nhật buổi tối, cậu cũng phải trước đó tắm rửa thay quần áo quen thuộc tất cả lưu trình.

Hoàng đế vừa đi, Đới Nhược Trạch lại lâm vào tình cảnh bi thảm, hắn lại rối rắm nên đưa lễ vật gì cho hoàng đế!

Thời gian giữa trưa chớp mắt qua đi, các phi tần trang điểm thay đổi xiêm y, tiệc tối bắt đầu.

Do hoàng đế chia hai ngày đãi tiệc, ngày đầu tiên là tần phi trong hậu cung, ngày hôm sau là đại thần triều đình, giờ này, tiệc gia đình dành cho các phi tần cũng không chọn địa điểm lao sư động chúng (rầm rộ, khoa trương, sử dụng nhiều nhân lực) khác, chỉ đơn giản làm tại Vị Ương cung.

Các phi tần dựa theo vị phân theo thứ tự ngồi vào bàn, mỗi người đều ăn mặc lộng lẫy lóa mắt, trang điểm xinh đẹp, giống như chim công vì muốn tìm bạn đời mà cực lực khoe ra bộ lông xinh đẹp của mình.

Đới Nhược Trạch nói với Nguyễn Tử Hồng: “Cái áo của Hoa tần thấp thêm chút nữa chính là cởi trần, chậc, bộ ngực của Vũ tần rõ ràng sống động a, hắc hắc Lương phi quả thật quá tuấn tú, đích thật có vốn liếng để tự kỷ, nhưng y cả ngày nhìn gương có thể hay không biến thành hoa thủy tiên a.”

Đới Nhược Trạch hóa thân thành đại sứ tuyển chọn mỹ nhân, bình luận xoi mói từng phi tần, Nguyễn Tử Hồng lại ngay cả một câu phụ họa cũng chưa nói.

Đới Nhược Trạch nói: “Tử Hồng ngươi thật không nể mặt.”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Muốn vui vẻ thì tìm Dung đáp ứng nói đi.”

Đới Nhược Trạch cùng Dung Phong ngồi cuối bàn xa xăm nhìn nhau, sầu bi nói: “Cách quá xa, đây là muốn ta cùng gã đối sơn ca (một loại hát đối giữa nam với nữ thường ở vùng núi, ý bạn Đới đại khái là xa quá sao mà nói chuyện được) sao?”

Nguyễn Tử Hồng bình tĩnh ngồi yên.

Các phi tần trong hậu cung đều đến đầy đủ, tuy bản thân hoàng đế chưa đến, nhưng không ai dám làm bừa.

Người bên phải hoàng đế là hoàng hậu, nhưng vị trí bên trái hoàng đế lại trống không —— đây là chỗ ngồi của thái hậu.

Thái hậu chưa đến, ai cũng không thể động trước.

Mọi người đợi ước chừng một chén trà nhỏ, thái hậu khoan thai đến chậm.

Thái hậu khoảng bốn mươi tuổi, do bảo dưỡng thích đáng nên mặt non mềm như con gái, xinh đẹp mĩ lệ, mà bộ dáng nàng cùng hoàng đế có vài phần tương tự, đặc biệt là ánh mắt cùng cái miệng như một khuôn mẫu khắc ra, khiến người ta vừa thấy liền nhận ra bọn họ là mẫu tử thân sinh.

Toàn thể hậu phi đứng dậy, hướng thái hậu hành lễ, cùng hô: “Vấn an thái hậu.”

Thái hậu cùng hoàng đế nghiêm mặt giống hệt nhau, nói: “Đều ngồi đi.”

Hoàng đế đỡ thái hậu, để mẫu thân của mình ngồi xuống, các phi tần khác lúc này mới dám ngồi xuống.

Ánh mắt thái hậu tựa như đèn pha, đem tất cả phi tần ở đây đều chiếu qua một lần.

Thái hậu nói: “Đây là lần đầu ai gia nhìn thấy các phi tần của bệ hạ tề tựu cùng một chỗ đó.”

Hoàng đế nói: “Ngày sinh của trẫm, bọn họ tự nhiên đều phải đến.”

Thái hậu nói: “Rất tốt, các phi tần của bệ hạ trái lại mỗi người một vẻ.”

Hoàng đế nói: “Cũng chỉ như vậy.”

Thái hậu cười nói, “A, khẩu khí này của bệ hạ là còn chưa hài lòng với dung mạo của các phi tần?”

Hoàng đế nói: “Không có.”

Thái hậu nói: “Đúng rồi, ai gia nghe nói hậu phi bệ hạ sủng ái nhất là Đới quý nhân, không bằng bảo vị Đới quý nhân này tiến lên đây, để cho ai gia hảo hảo nhìn xem dung mạo này khuynh thành đến thế nào mà có thể khiến cho bệ hạ của chúng ta thần hồn điên đảo?”

“Trẫm mới không có thần hồn điên đảo!” Hoàng đế gắt, “Hắn cũng không có khuynh quốc khuynh thành, hừ ~ ánh mắt trẫm rất cao đó.”

Đối thoại giữa hai mẫu tử thái hậu cùng hoàng đế vô cùng thân thiết, nhưng thái hậu đã điểm danh Đới Nhược Trạch, vậy Đới Nhược Trạch có chạy cũng chạy không thoát.

Đới Nhược Trạch đứng lên, ôn nhuận có lễ nói: “Vấn an thái hậu.”

Thái hậu nói: “Ngươi chính là Đới quý nhân ngày gần đây phong đầu chính kính (nổi bật, được chú ý)?”

Đới Nhược Trạch nói: “Chưa đến mức phong đầu chính kính, thế nhưng vận khí tốt, cùng bệ hạ vượt qua hoạn nạn.”

Thái hậu nói: “Thật có thể nói, ngươi cứu bệ hạ, ai gia sẽ ban thưởng cho ngươi. Đến, đến gần chút, để ai gia nhìn kĩ một cái.”

Đới Nhược Trạch tuân mệnh đi đến trước mặt thái hậu, thái hậu cầm hai tay Đới Nhược Trạch, đánh giá từ trên xuống dưới.

Hoàng đế lén lút cho Đới Nhược Trạch một ánh mắt mang đao, hừ ~ phiền chết người, đến chỗ nào cũng có phần của ngươi!

Đới Nhược Trạch nháy mắt mấy cái với hoàng đế, ai bảo ngươi sủng ta đâu?

Hoàng đế xoay đầu, trẫm mới không có sủng ngươi đâu!

Đới Nhược Trạch cùng hoàng đế không tiếng động nói chuyện với nhau, nhưng cũng không quên đối phó thái hậu.

Sau khi Đới Nhược Trạch trả lời mấy vấn đề thường quy như là “Bao nhiêu tuổi ” “Trong nhà làm gì vân vân” của thái hậu, nghênh đón một vấn đề táo bạo đến nỗi khiến Đới Nhược Trạch nghĩ muốn đập đầu vào tường.

Thái hậu nói: “Người kính sự phòng bẩm báo với ai gia bệ hạ đã sủng hạnh ngươi, vậy bụng ngươi có động tĩnh gì chưa?”

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .” Bụng có động tĩnh chỉ cái gì? Tiêu chảy sao? Ta mấy ngày hôm trước ăn rất cay mới dẫn đến đau dạ dày trực tiếp tử vong trọng sinh a! Nhưng thái hậu ngài là phụ nữ ngay trước mặt nhiều người như vậy hỏi một đại nam nhân như ta chuyện đại tiện được sao?! Ngài thật là đang hỏi ta chuyện đại tiện chứ không phải vấn đề khác đi!

Thái hậu vỗ vỗ tám khối cơ bụng của Đới Nhược Trạch, nói, “Với dáng người này của ngươi mang thai mà nói sợ là phải nếm chút khổ sở, cơ thể rất chắc đứa nhỏ cùng ngươi sẽ không thoải mái. Vì tốt cho ngươi cùng đứa nhỏ, Đới quý nhân ngươi nên mập lên.”

Đới Nhược Trạch chỉ cảm thấy một hàng quạ đen bay qua, lôi đến ngoài chín trong mềm, quả thực không biết nên dùng biểu tình nào để đối mặt với thái hậu tha thiết dặn dò hắn nên mập thêm như thế nào!

Đới Nhược Trạch cười thực miễn cưỡng, nói: “Khởi bẩm thái hậu, thần thiếp không có thai.”

Thái hậu nói: “Chuyện sớm hay muộn.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ha hả, thần thiếp cảm thấy sẽ không quá nhanh.”

Thái hậu trừng lớn mắt, thần thái kia cực kì giống tiểu hoàng đế, “Lời này của Đới quý nhân không đúng rồi, ngươi là đang ngầm nói bệ hạ không được sao?! Tuy tuổi bệ hạ còn nhỏ, nhưng là phu quân của ngươi, làm thê tử không thể nói xấu phu quân! Hơn nữa, ai gia muốn ôm tôn tử, con trai ai gia đã trưởng thành cũng không đùa được, ngươi nhanh sinh một tiểu bảo bảo cho ai gia đùa đi.” Nàng lại nói với phi tần toàn bàn, “Các ngươi cũng cố gắng hơn, ai sinh hài tử của bệ hạ đầu tiên, ai gia sẽ ban thưởng thật lớn.”

Chúng phi nói: “Vâng!”

Đới Nhược Trạch mặt than trở về chỗ ngồi của mình, cảm giác nhân sinh quá u ám.

Trong lúc hắn cố hết sức hoàn thành nhiệm vụ đầu mối chính là lên làm hoàng hậu đẩy ngã tiểu hoàng đế, sao lại quên mất nhiệm vụ đầu mối chính này bao gồm cả cái điều kiện sinh hạ long tử vớ vẩn này chứ?! Nếu thái hậu không cho một gậy cảnh báo, hắn đều đã muốn quên chuyện này.

Đới Nhược Trạch cúi đầu, nhìn chằm chằm bụng mình ngẩn người, liên tưởng đến cơ bụng bản thân biến thành bộ dạng to to tròn tròn, thiệt muốn tự sát một trăm lần!

Nếu không, hắn trước chậm lại tiết tấu của bản thân, đừng theo đuổi tiểu hoàng đế gấp như vậy? Đợi sau khi hắn tìm được cách có thể không cần sinh tiểu hài tử mà vẫn hoàn thành nhiệm vụ công lược của trò chơi rồi hãy phát động thế công tiểu hoàng đế? Vậy phải chờ bao lâu a?! Hắn tuyệt không muốn trường kỳ bị nhốt trong trò chơi biến thái này, sắp suy nhược thần kinh rồi biết không!

Đầu ngón tay Đới Nhược Trạch có quy luật gõ gõ mặt bàn, khó khăn nha.

hoa thủy tiên

Hoa thủy tiên

Advertisements

21 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 42

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s