CDNST

CDNST: CHƯƠNG 41

☆. Cửa bốn mươi mốt

khóc một dòng sông

Đới Nhược Trạch nghĩ muốn phá đầu cũng không nghĩ ra tặng lễ vật gì thích hợp, phải đi thỉnh giáo Nguyễn Tử Hồng.

Trong chuyện này Nguyễn Tử Hồng đặc biệt bình tĩnh, nên luyện kiếm luyện kiếm, nên uống trà uống trà, hoàn toàn không vì lễ Trung thu mà hao phí tâm tư, lấy hiểu biết của Đới Nhược Trạch đối với Nguyễn Tử Hồng, tuy rằng người này không có hứng thú lấy lòng hoàng đế, nhưng cấp bậc lễ nghĩa cơ bản khẳng định làm đủ, y bình tĩnh như vậy chắc chắn là đã chuẩn bị tốt lễ vật.

Đới Nhược Trạch cùng Nguyễn Tử Hồng nói chuyện chưa bao giờ vòng vo, hỏi thẳng vào vấn đề, “Tử Hồng, ngươi tặng cái gì cho bệ hạ?”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Chủy thủ.”

Nguyễn Tử Hồng thoải mái đem lễ vật y muốn tặng hoàng đế cho Đới Nhược Trạch xem, đó một cây chủy thủ thực mộc mạc, không có hoa văn phiền phức, không có trang sức quý trọng, ngoại hình không khác biệt gì so với chủy thủ bán trong tiệm vũ khí. Nhưng sau khi Đới Nhược Trạch rút chủy thủ ra, cũng kìm lòng không được mà khen một câu “Tốt”, cả thanh chủy thủ đen nhánh, sắc bén dị thường, có thể chém sắt như chém bùn, hai bên sườn của lưỡi đao có khắc rãnh máu (khắc một rãnh nhỏ trên vũ khí làm cho vũ khí nhẹ hơn), càng khiến cho uy lực của chủy thủ tăng lên một tầng.

Nguyễn Tử Hồng nói: “Võ công của bệ hạ qua quít bình thường, tặng hắn đao kiếm hắn cũng không tiện đeo, chẳng bằng chủy thủ khéo léo có thể mang trên thắt lưng, gặp nguy hiểm có thể sử dụng để tự vệ.”

Đới Nhược Trạch khen tự đáy lòng: “Ngươi nghĩ thực chu đáo.”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Ta là người tập võ, trừ binh khí cũng không biết tặng cái gì.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta mới là cái gì cũng kiếm không ra nè, chậc ta đi hỏi tên tiểu tử Dung Phong kia vậy.”

Đới Nhược Trạch đến Đông Sơ ảnh viện, chỉ thấy Dung Phong đang gà bay chó sủa lục tung trong phòng, đồ đạc xiêm y tất cả đều lung tung lộn xộn, vừa thấy giống như là gặp phải trộm.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Ngươi đang tìm cái gì?”

Dung Phong nói: “Lễ vật cho bệ hạ.”

“Hả?” Đới Nhược Trạch không còn gì để nói, “Lễ vật gì mà để ở dưới gầm giường chứ? Ai, ta nói ngươi đừng chui, với cái đầu kia của ngươi chui vào được cái rắm a, giường sẽ sụp đó biết không?!”

Dung Phong đầu đầy đổ mồ hôi chui ra khỏi sàng, nói: “Vậy ngươi thay ta chui xuống dưới sàng đi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Nghĩ cũng đừng nghĩ.”

Dung Phong nói: “Làm đi làm đi, là thứ tốt, ngươi nếu tìm được ta chia ngươi một nửa.”

Đới Nhược Trạch cảnh giác hỏi: “Cái thứ tốt gì?”

Dung Phong nói: “Ngươi giúp ta tìm được ta liền nói cho ngươi.”

Đới Nhược Trạch ngàn vạn lần không muốn chui xuống sàng, này cũng quá ngu! Chỉ là hắn thật hiếu kì đồ vật Dung Phong nói là cái gì, bởi vậy dưới sự thúc đẩy của lòng hiếu kì hắn chui xuống gầm giường. Một khắc kia, nội tâm Đới Nhược Trạch quả thực muốn khóc một dòng sông, hắn đặc biệt bị hươu ngốc nhà mình đồng hóa sao? Lòng hiếu kì có cần nặng vậy hay không hả!

Gầm giường ít khi được quét dọn, chồng chất một lớp bụi.

Đới Nhược Trạch bò đến bò đi khắp gầm giường, ăn một bụng bụi, lúc này mới tìm được một bình sứ nhỏ.

Đới Nhược Trạch lắc lắc cái bình, cái bình kêu vang “lộc cộc lộc cộc”, cái này chắc dùng để chứa viên thuốc linh tinh gì đó.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Đây là cái gì?”

Dung Phong nói: “Đây là thuốc tăng lực.”

Đới Nhược Trạch đào đào lỗ tai, “Ngươi lặp lại lần nữa.”

Dung Phong cao hứng bừng bừng nói: “Đây là thuốc tăng lực, ai ~ ngươi đừng đánh ta a! Thuốc tăng lực này của ta cùng thuốc tăng lực của giang hồ thuật sĩ giang hồ không giống nhau, của ta đây chính là thuốc tăng lực do chính tiên nhân rèn luyện mà thành! Thuốc tăng lực này nguyên bản là vật bảo đảm của chuyến tiêu kia, người ủy thác chuyến tiêu kia trả ta ngân lượng làm thù lao ta đều cự tuyệt, chỉ lấy thuốc tăng lực này thôi. Tục truyền ăn một viên thuốc tăng lực, có thể khiến người ta trong khoảng thời gian ngắn biến thành đại lực sĩ, chỉ với thân thể nhỏ bé kia của hoàng đế có thể thoải mái nâng con trâu mập của Thục phi nha, lại thêm con hươu ngốc của ngươi cũng không vấn đề gì.”

Mặt Đới Nhược Trạch 囧, nói: “Ngươi thật giống như bọn giang hồ bịp bợm.”

Dung Phong mất hứng, “Ta mới không phải kẻ lừa đảo, những lời của ta là thật!” Gã vỗ vỗ ngực, “Giang hồ hảo hán không nói dối.”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Vậy bản thân ngươi dùng qua chưa?”

Dung Phong nói: “Chưa, thuốc tăng lực trân quý như vậy ta không việc gì dùng nó làm chi, đó không phải lãng phí sao.”

Đới Nhược Trạch yên lặng dán cho Dung Phong danh hiệu “Giang hồ bịp bợm”, nói: “Tái kiến!”

Hỏi xong Nguyễn Tử Hồng cùng Dung Phong, Đới Nhược Trạch nghĩ lại đến chỗ Lam quý phi tìm kiếm chút kiến nghị, nhưng Lam quý phi còn tại nhà mẹ đẻ chưa hồi cung, người hắn muốn hỏi cũng hỏi không được. Về phần các phi tần khác, Đới Nhược Trạch sẽ không suy nghĩ , một là giao tình không đủ, hỏi người ta cũng không tất sẽ nói lời thật; hai là nếu cho hắn chủ ý lộn xộn mà nói vậy thật là muốn mạng a.

Đới Nhược Trạch bình tâm lại, không hề mù quáng mà hỏi người khác nữa, hắn là người ở chung cùng hoàng đế lâu nhất, nếu không khiến hoàng đế vui vẻ được mà nói vậy cũng quá thất bại rồi.

Hắn xuất ra ảnh chụp màn hình của hệ thống, xem kỹ từng tấm từng tấm ảnh của hắn và hoàng đế.

Tấm thứ nhất, hắn bởi vì đùa giỡn hoàng đế bị đánh.

Tấm thứ hai, hắn bởi vì hôn lén hoàng đế bị đánh.

Tấm thứ ba, hắn bởi vì quấy rầy hoàng đế bị đánh.

Tấm thứ tư. . . . . . Hắn mỗi một tấm đều đang bị đánh.

Đới Nhược Trạch nảy ra ý tưởng, có sáng kiến.

Rất nhanh, lễ Trung thu đến.

Sinh nhật hoàng đế là một ngày hội không hơn không kém, hơn nữa còn trùng với lễ Trung thu, các triều thần được cho ba ngày nghỉ, kể cả hoàng đế cũng không cần vào triều sớm, mỗi ngày ngủ thẳng tự nhiên tỉnh, tinh thần tốt vô cùng.

Hoàng đế một khi không có việc gì làm, vậy phải làm khổ người khác, mà lựa chọn để làm khổ của cậu tất nhiên là Đới Nhược Trạch.

Hoàng đế bảo Đại Phúc dạo vài vòng ở Thiển Hương viện, cũng không để lão rõ ràng truyền gọi Đới Nhược Trạch, chỉ nói bóng nói gió “Bệ hạ hôm nay sự vụ không nhiều lắm” “Bệ hạ cảm thấy nhàm chán” linh tinh ám chỉ Đới Nhược Trạch đi Vị Ương cung hầu hạ. Dựa theo tính cách vô sỉ nhất quán của Đới Nhược Trạch, hắn nhất định sẽ tận dụng triệt để cơ hội liền chạy đến Vị Ương cung, hoàn thành sự nghiệp suốt đời quấy rầy tiểu hoàng đế. Nhưng mà, thái độ Đới Nhược Trạch lại khác thường, làm như không nghe thấy lời Đại Phúc, một bộ dáng vội đến trời đất mù mịt không thể phân tâm tư tư tình nhi nữ.

Đại Phúc bẩm báo chi tiết cho hoàng đế, hoàng đế lập tức liền nổi giận.

Đới Nhược Trạch được cho mặt mũi mà không biết xấu hổ, chuyện gì có thể khiến y vội đến ngay cả trẫm cũng không để ý a?!

Hoàng đế phiền muộn đánh gối đầu, đánh cái gối đầu lành lặn đánh ra một cái lỗ to, bông rơi đầy đất —— gối đầu các đời hoàng đế ngủ bình thường đều là gối ngọc, nhưng tiểu hoàng đế ghét cứng, ngủ không quen, bởi vậy liền xem gối ngọc như vật trang trí, ngủ chỉ là gối vuông người bình thường dùng trong nhà, dùng để đánh Đới Nhược Trạch cũng là gối vuông —— nếu không số lần tử vong của Đới Nhược Trạch chắc phải nhảy lên gấp đôi.

Đại Phúc nói: “Bệ hạ, không bằng lão nô đi truyền Đới quý nhân đi.”

Hoàng đế nói: “Không được!” Hừ ~ để trẫm tự mình truyền hắn mà nói hắn nhất định sẽ càng đắc ý, mới không khiến cho hắn hất mũi lên mặt đâu!

Đại Phúc nói: “Bệ hạ, theo lão nô nhìn, Đới quý nhân đang chuẩn bị lễ vật sinh nhật cho ngài.”

Hoàng đế nói: “Hắn tặng lễ vật khẳng định sẽ không thanh cao phong nhã.” Tròng mắt cậu xoay chuyển vài vòng, nói, “Phúc công công, ngươi đi lấy cho trẫm một bộ y phục của thái giám đến đây.”

Đại Phúc kinh hãi: “Bệ hạ, làm như vậy không được a, ngài là ngôi cửu ngũ. . . . . .”

Hoàng đế nói: “Câm miệng! Trẫm bảo ngươi lấy ngươi phải đi lấy!”

Đại phúc nói: “Vâng”

Đới Nhược Trạch buông kim chỉ, đánh bộ quyền giãn gân giãn cốt, thở dài thường thượt: “Rốt cục làm xong!”

Hắn đã thêu xong bao gối bên trong bỏ thêm bông làm mềm mại ruột gối, lại khâu bao gối lại, liền hoàn thành một cái gối đầu thoải mái.

Đây là lễ vật Đới Nhược Trạch muốn tặng cho hoàng đế—— cái gối do tự tay hắn làm.

Dụng ý Đới Nhược Trạch tặng gối đầu cho hoàng đế thực rõ ràng.

Một là gối đầu ngụ ý ân ái giữa hai vợ chồng, hai là do gối đầu chứng kiến cảm tình được hâm nóng sau bao lần cãi nhau ầm ĩ giữa hắn cùng tiểu hoàng đế.

Quả thực là lãng mạn lại tốt đẹp!

Đới Nhược Trạch say mê ngửa mặt nằm xuống, trên gối đầu cọ đến cọ đi, cảm thấy bản thân thật sự là một tiểu công thận trọng lại yêu thương tiểu thụ. Ngay lúc Đới Nhược Trạch đáng khinh nghĩ muốn liếm khiến cái gối đầy nước miếng để khi tiểu hoàng đế ngủ quanh thân quanh quẩn mùi vị của hắn thì, có người phá cửa xông vào.

Đới Nhược Trạch mạnh mẽ ngẩng đầu, theo bản năng rút trường kiếm treo đầu giường, mà khi hắn nhìn thấy người, liền vội vàng ném kiếm —— người đến chính là tiểu hoàng đế mặc y phục thái giám.

Đới Nhược Trạch cười hành lễ, nói: “Ta nên tham kiến hoàng đế bệ hạ hay là Nghiêm tiểu công công đây?”

Hoàng đế nói: “Ngươi mới là công công.” Cậu giật mũ thái giám ném Đới Nhược Trạch, cực kì cao lãnh nói, “Châm trà cho trẫm.”

Đới Nhược Trạch tiếp được mũ, mang trên đầu chính mình, châm trà cho hoàng đế.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Bệ hạ mặc quần áo thái giám làm gì?”

Hoàng đế nói: “Hừ ~ trẫm chính là vạn chúng chú mục, mặc long bào đến hậu cung mà nói, chưa được vài bước sẽ bị một đống người quấn lấy.”

Đới Nhược Trạch nói: “Cũng đúng, vậy biến thành Đường Tăng đi Tây Thiên thỉnh kinh tiến vào động nhền nhện rồi.”

Hoàng đế xem trà như nước sôi thổi “phù phù”, nói: “So sánh cái quỷ gì vậy! Ngươi một ngày này đều làm cái gì vậy hả?!”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta một ngày này đều đang làm cho bệ hạ vui vẻ a.”

Hoàng đế chẹp chẹp miệng, hoàn toàn không tin, nếu muốn cho cậu vui vẻ mà nói làm gì lại không đi Vị Ương cung, hừ ~! Tên dối trá!

Đới Nhược Trạch nắm miệng hoàng đế, tiến lên hôn một cái, nói: “Bệ hạ đại giá quang lâm Thiển Hương viện của ta làm cái gì đâu?” Hắn đùa cợt nói, “Không phải là nhớ ta chứ?”

Hoàng đế mím môi, giải cứu môi mình khỏi ma chưởng của Đới Nhược Trạch, ngạo kiều nói, “Mới không nhớ ngươi đâu, ngươi đừng thiếp vàng lên mặt mình!”

Đới Nhược Trạch tự động đem lời nói của hoàng đế phiên dịch thành “Trẫm chính nhớ ngươi nên gấp gáp đến gặp ngươi đó”, cười khanh khách nói: “Ta cũng nhớ bệ hạ.”

Hoàng đế trừng Đới Nhược Trạch, người này phiền chết người, luôn xuyên tạc lời cậu!

Đới Nhược Trạch ôm ngang hoàng đế, khiến hoàng đế sợ tới mức thét chói tai ra tiếng.

Hoàng đế phát điên kéo tóc Đới Nhược Trạch, kéo đến da đầu Đới Nhược Trạch đều sắp rớt, “Ngươi làm cái gì a?!”

Đới Nhược Trạch nói: “Đừng kéo, sắp trọc rồi! Ôi, đau đau đau! Ta ôm ngươi đi ngủ a!”

Hoàng đế nói: “Trẫm không cần ngủ!”

Đới Nhược Trạch nói: “Cùng ta ngủ đi.”

Hoàng đế tát Đới Nhược Trạch một cái, “Cút ngay!”

Đới Nhược Trạch kiềm chế hoàng đế như con cá nhỏ lên bờ quẫy loạn trong ngực hắn, ôm tiểu hoàng đế đến bên giường.

Đới Nhược Trạch thả hoàng đế lên trên giường, quen thuộc cởi giày giúp hoàng đế, chính mình lại vung chân vung bay giày, cũng leo lên giường. Hắn lấy chăn bao hai người lại, đem đầu hoàng đế đặt lên gối đầu, trấn an hôn trán hoàng đế, nói: “Ngoan a, cùng ta ngủ một chút đi.”

Non nửa khuôn mặt hoàng đế đều bị chăn che, chỉ lộ ra một đôi mắt xinh đẹp, trong con ngươi tràn đầy cảm xúc khó chịu.

Đới Nhược Trạch nói: “Ta mấy ngày nay vì làm lễ vật cho ngươi mệt muốn chết rồi, ngươi nhân nhượng ta một chút thôi, hửm? Chúng ta chỉ ngủ chút lát thôi.” Hắn dùng ngón cái chà xát mặt hoàng đế, cười nói, “Dù sao ngươi hiện tại là tiểu thái giám, giờ ngủ trưa lén lười một chút cũng không ai nói ngươi.”

Hoàng đế rầu rĩ nói: “Ngươi mới là thái giám.”

Hoàng đế chuyển thân, đưa lưng về phía Đới Nhược Trạch, khép lại mi mắt.

Đới Nhược Trạch yêu thích ôm chặt hoàng đế, vùi vào cổ cậu mà ngủ.

chủy thủ

Chủy thủ

gối ngọc

Gối ngọc

gối vuông

Gối vuông

Advertisements

6 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 41

  1. Thế mà anh cũng nghĩ ra đc cái gối ko tưởng luôn
    Hazz tặng quà đúng là một môn nghệ thuật cần nghiên cứu nghiêm túc
    Hoàng thượng moe quá em nó đây là đang trải qua giai nam nhi tình trưởng tương tư nhớ nhung ng yêu nói chung là rơi vào lưới tình rồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s