CDNST

CDNST: CHƯƠNG 40

☆. Cửa bốn mươi

đại thánh

          Từ khi Đới Nhược Trạch dọn vào Thiển Hương viện cuộc sống trở nên khoái hoạt hơn.

Đầu tiên, vị trí Thiển Hương viện tốt, đi chỗ nào cũng thuận tiện, hắn hoàn toàn cáo biệt những ngày bi thảm ở lãnh cung vừa ra khỏi cửa chính là hai giờ đi bộ, tiếp theo, ở tại Thiển Hương viện cơ hội thỉnh giáo võ công Nguyễn Tử Hồng nhiều hơn, mặt bảng kỹ năng của hắn trong mấy ngày ngắn ngủi nhiều ra vài kỹ năng thực dụng, đã bước đầu tiến vào hàng ngũ cao thủ võ lâm, cuối cùng, ở dưới một mái hiên với Nguyễn Tử Hồng, Đới Nhược Trạch tạm thời không cần lo lắng chuyện thích khách cùng trúng độc, bởi vì trong thiên hạ này người có khả năng giết người dưới mí mắt của Nguyễn Tử Hồng không phải đã chết thì chính là chưa sinh ra. Điều này làm cho Đới Nhược Trạch khó được qua ngày an ổn, số lần tử vong thẳng tắp giảm xuống.

Đới Nhược Trạch phơi nắng dưới một gốc hoa sơn trà, Tiểu Hoàng lười biếng ăn cỏ, Nguyễn Tử Hồng thì đang ngồi trên xích đu xem sách.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Ngươi đang xem cái gì?”

Nguyễn Tử Hồng đưa bìa sách cho Đới Nhược Trạch, tên sách rõ ràng là 《 Quỳ hoa bảo điển 》.

Khóe mắt Đới Nhược Trạch co rút, hỏi: “Sách này trang thứ nhất có phải hay không viết muốn luyện võ công này, đầu tiên phải tự cung?”

Nguyễn Tử Hồng không thể lý giải hỏi: “Vì cái gì phải tự cung? Đây là một quyển sách dạy ngươi làm sao để trồng hoa hướng dương.”

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .” Đường đường bí tịch thần công lại dùng nghĩa trên mặt chữ để giải thích như vậy được sao?!

Đới Nhược Trạch nói: “Ta nghĩ ngươi chỉ có hứng thú với hoa sơn trà.”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Ưhm, ta thích nhất là hoa sơn trà.”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Vì sao?”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Bởi vì đẹp.”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Sau đó đâu?”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Không có sau đó.”

Đới Nhược Trạch cảm thán nói: “Này đặc biệt là chân ái a.” Chỉ bởi vì hoa sơn trà đẹp ngươi liền dùng ta làm phân bón thiệt nhiều lần!

Hai người nói vài câu ngắn gọn với nhau lại ai làm việc nấy, hưởng thụ thời gian yên tĩnh sau giờ ngọ, mà Ninh quý nhân không mời mà đến đã đánh vỡ phần an bình này.

Thiển Hương viện cùng Ám Hương viện cách nhau không xa, từ sau khi Đới Nhược Trạch tiến vào Thiển Hương viện, Ninh quý nhân liền thành khách quen nơi này, thỉnh thoảng ba năm ngày bái phỏng một lần.

Đới Nhược Trạch không chán ghét Ninh quý nhân xinh xắn mảnh khảnh, nhưng cũng không thích nổi, tuy bề ngoài gã như con thỏ nhỏ không nguy hại, nhưng Đới Nhược Trạch thủy chung nhớ rõ có một lần sau khi hắn chết Ninh quý nhân đem hắn làm thành bánh bao thịt người, này quả thực không thể dùng hai chữ hung tàn để khái quát được!

Ninh quý nhân mang theo cái rổ, cười lộ hai lúm đồng tiền, nói: “Nguyễn quý nhân, Đới quý nhân, đây là điểm tâm Lô quý nhân làm, ta mang đến cho các ngươi nếm thử.”

Lô quý nhân —— ở cùng Ninh quý nhân trong Ám Hương viện, thái độ làm người khiêm tốn, nhiệt tình yêu thương trù nghệ, thường xuyên tự mình sáng tạo ra điểm tâm món ăn mới, tay nghề này không kém so với ngự thiện phòng, nghe nói y chính là lão bản sau màn của Túy Hương Lâu ở kinh thành.

Tiểu Hoàng so với Đới Nhược Trạch cùng Nguyễn Tử Hồng càng nóng vội, cắm đầu cắm cổ theo sát Ninh quý nhân ý đồ đưa đầu vào trong rổ, Ninh quý nhân bảo vệ rổ, chạy đến phía sau Đới Nhược Trạch trốn tránh.

Ninh quý nhân nói: “Tiểu Hoàng quá tham ăn đi, vì sao hươu lại muốn cướp điểm tâm a, ăn cỏ không phải được rồi sao.”

Đới Nhược Trạch nói: “Hươu cũng có quyển lợi thưởng thức mỹ thực mà.”

Đới Nhược Trạch lấy một khối bánh mousse từ trong rổ ra —— đừng hỏi thời đại này vì cái gì sẽ có mousse, bởi vì đây chính là một trò chơi không logic, hắn ném bánh ngọt lên không trung, Tiểu Hoàng lui về sau một đoạn, nhảy dựng lên đớp bánh ngọt, sau đó chẹp chẹp miệng cảm nhận dư vị, say mê xoay vòng vòng.

Đới Nhược Trạch tự mình chọn một cái bánh sừng bò, nói: “Tay nghề Lô quý nhân thật tuyệt.”

Ninh quý nhân nói: “Đúng vậy, có thể ở cùng một viện tử với Lô quý nhân thật quá tốt, mỗi ngày đều có lộc ăn.”

Đới Nhược Trạch nói: “Hắc hắc, ta cùng Nguyễn quý nhân đều là dính ánh sáng của ngươi, không có ngươi tặng mỹ thực cho chúng ta chúng ta cũng không được ăn đến.”

Ninh quý nhân nói: “Các ngươi nên đến Ám Hương viện chơi nhiều chút, Lô quý nhân kỳ thật rất thích người khác ăn đồ y làm, nhưng con người lại rất thẹn thùng, xấu hổ chủ động nói chuyện với các ngươi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Nhất định!”

Ba người cộng thêm một con hươu nhanh chóng phân chia một rổ điểm tâm.

Ninh quý nhân nói: “Đúng rồi, lễ Trung thu sắp đến, các ngươi đã chuẩn bị lễ vật gì cho bệ hạ chưa?”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Lễ trung thu không phải là ăn bánh trung thu sao?”

Ninh quý nhân nói: “Sinh nhật bệ hạ ngươi sẽ đưa bánh trung thu? Có quá thất lễ hay không a.”

Đới Nhược Trạch không rõ, “Ngươi không nói là lễ Trung thu, sao còn nói là sinh nhật bệ hạ?”

Ninh quý nhân kinh ngạc: “Đới quý nhân ngươi không biết sao? Sinh nhật bệ hạ chính là lễ Trung thu a! Bởi vì bệ hạ sinh ra vào lễ Trung thu, cho nên sinh nhật hắn không đặt tên khác, trực tiếp gọi là lễ Trung thu.”

Đới Nhược Trạch nói: “Cho nên lễ Trung thu chính là chỉ sinh nhật bệ hạ?”

Ninh quý nhân nói: “Đúng vậy.”

Hiện giờ là thượng tuần tháng tám, cách lễ Trung thu còn có năm ngày, nếu không phải Ninh quý nhân nói, Đới Nhược Trạch chỉ sợ đến ngày Trung thu cũng không biết đó là sinh nhật hoàng đế. Hắn thử nghĩ đến hình ảnh bản thân hai tay trống trơn tham gia tiệc sinh nhật của hoàng đế hơn nữa ngu ngốc tặng một hộp bánh trung thu giá rẻ, sau lưng phát lạnh, lấy trình độ lòng dạ hẹp hòi của hoàng đế nhất định sẽ khiến hắn chết không chỗ chôn!

Đới Nhược Trạch vẻ mặt đau khổ lên án Nguyễn Tử Hồng, “Ngươi cũng không nói cho ta.”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Từng tần phi lúc vào cung đều có người chuyên môn giảng qua việc này, hơn nữa văn bản ghi rõ tần phi phải thuộc lòng , ngươi ngay cả một ngày đơn giản như vậy cũng không nhớ, ta thật sự không nghĩ tới.”

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .” Ngươi có thể đừng khinh bỉ rõ ràng như vậy không?!

Tặng lễ vật là một môn học vấn, đặc biệt khi người này là hoàng đế đứng đầu thiên hạ.

Tặng lễ vật quá nhẹ, không có thành ý; tặng lễ vật quá nặng, cũng không nặng qua thứ hoàng đế đã có.

Đới Nhược Trạch sầu muộn.

Người sầu muộn trong hậu cung cũng không chỉ mình Đới Nhược Trạch, các phi tần khác cũng lo lắng.

Các phi tần ở chung với hoàng đế không nhiều, cũng không rõ yêu thích của hoàng đế, vạn nhất tặng lễ vật hoàng đế không thích, vậy không phải là dọn đá nện chân mình sao. Vì thế, các phi tần xếp hàng cầu hai vị công công Đại Phúc Đại Quý cố vấn.

Đại Phúc Đại Quý mỗi ngày thu tiền boa tới mức tay mỏi, không chỉ phi tần, ngay cả các đại thần cũng có, lúc này hai người điên cuồng vui vẻ. Ngày sinh hoàng đế chưa đến, hai người bọn họ nhưng thật ra buôn bán lời không ít.

Đại Phúc nói: “Tần phi trong hậu cung có ba người không hỏi thăm qua hai ta.”

Đại Quý nói: “Ừ, Đông Sơ ảnh viện Dung đáp ứng, Thiển Hương viện Đới quý nhân cùng Nguyễn quý nhân.”

Đại Phúc nói: “Đới quý nhân là người thân cận bệ hạ nhất, hắn biết được một phần yêu thích của bệ hạ, Dung đáp ứng cùng Nguyễn quý nhân đều giao hảo cùng Đới quý nhân, có lẽ là hỗ trợ nhau bày mưu tính kế.”

Đại Quý nói: “Theo ta thấy, Đới quý nhân sau đó không lâu còn có thể thăng tiến.”

Đại Phúc nói: “Đó là một người có phúc khí.”

Đới Nhược Trạch có phúc khí lại hoàn toàn không có dự liệu trước như Đại Phúc và Đại Quý đoán, hắn một cái chủ ý cũng không có.

Ấn tượng của Đới Nhược Trạch với hoàng đế là ngạo kiều, không được tự nhiên, khẩu thị tâm phi, đâm chỗ này chọt chỗ kia, nhưng nếu bàn về phương diện vật chất hoàng đế yêu thích cái gì mà nói, hắn thực nói không rõ.

Tặng khối ngọc bội? Tặng tranh chữ? Đều rất tầm thường rất phổ thông.

Đới Nhược Trạch nghĩ chính là, nếu lễ vật này tổng hợp được hết tấm lòng dành cho hoàng đế mà nói, độ hảo cảm nhất định sẽ tăng lên một số lớn, nhưng nếu không chiếm được niềm vui của hoàng đế, độ hảo cảm nhất định sẽ giảm mạnh. Bởi vậy, vì kiếm độ hảo cảm để lên đến vị phân tần, lễ vật này cần phải chuẩn bị tỉ mỉ.

Nếu không tặng bản thân ta? Đới Nhược Trạch tưởng tượng hắn đem chính mình cất vào một cái hộp to buộc nơ con bướm đưa cho tiểu hoàng đế, trong chớp mắt tiểu hoàng đế mở giấy gói hắn liền khỏa thân nhảy ra khỏi hộp, trăm phần trăm sẽ cho hoàng đế một cái kinh hỉ thật to! Đương nhiên, kinh hách nhất định sẽ nhiều hơn vui sướng, sau đó tiểu hoàng đế thẹn quá thành giận liền đưa hắn đến kính sự phòng trước hoạn sau giết!

Đới Nhược Trạch ủ rũ kẹp chặt chân, suy nghĩ cho tiểu đinh đinh của bản thân, vẫn là đừng tặng chính mình .

Đới Nhược Trạch nghĩ tới nghĩ lui nghĩ mãi không ra, lại không muốn qua loa cho xong, da mặt dày đi đến Vị Ương cung, trực tiếp hỏi người trong cuộc.

Đới Nhược Trạch dùng điểm tâm lừa được từ chỗ Lô quý nhân hiếu kính hoàng đế, hỏi: “Bệ hạ, ngươi có yêu thích cái gì không?”

Hoàng đế nói không cần nghĩ: “Trẫm thích biên cương ổn định, quốc thái dân an.”

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .” Này độ khó rất cao thần thiếp làm không được a!

Đới Nhược Trạch thay đổi cách hỏi, “Ta hỏi chính là bệ hạ có thích vật chất gì không? Tỷ như đồ cổ a, thư họa danh tác gì đó a?”

Hoàng đế nói: “Không có.”

Đới Nhược Trạch vô lực ôm lấy hoàng đế, “Bệ hạ ngươi gợi ý cho ta chút đi.”

Hoàng đế lãnh khốc nói: “Không có, tay ngươi còn dám sờ loạn trẫm liền chặt tay ngươi!”

Đới Nhược Trạch tiếc hận rút bàn tay từ cổ áo hoàng đế ra đi sờ soạng tay hoàng đế.

Hoàng đế ngồi trên nhuyễn tháp, nâng chân lên, Đới Nhược Trạch quỳ một gối xuống đất cởi hài cho hoàng đế, hắn vuốt ve lòng bàn chân hoàng đế, ngứa đến hoàng đế trực tiếp rút ra.

Đới Nhược Trạch nói: “Miệng vết thương lành tốt lắm, không để sẹo.”

Hoàng đế nói: “Đã lành sớm rồi.”

Đới Nhược Trạch yêu thích hôn chân hoàng đế, khiến cho tiểu hoàng đế e lệ đến muốn đem đầu mình giấu đi giống như đà điểu vậy.

Hoàng đế dùng gối che mặt, nói: “Ngươi không thấy dơ sao, trẫm cũng chưa rửa chân.”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ không rửa chân cũng rất sạch sẽ.”

Hoàng đế dùng gối đầu đánh người, Đới Nhược Trạch sau khi trúng hai cú liền nghiêng người áp đảo hoàng đế, cho đối phương một cái hôn thật dài, hôn người ta đến mơ hồ choáng váng.

Từ khi tấn chức thành quý nhân, cũng không biết bởi vì độ hảo cảm tăng lên hay là quen thuộc thành tự nhiên, hoàng đế cũng không quá kháng cự các loại đùa giỡn cùng hôn môi của Đới Nhược Trạch đối với cậu. Tuy rằng sau khi hôn xong vẫn bị ăn đòn, nhưng hoàng đế sẽ không đánh hắn đến không thể gặp người, cách đánh người tiểu đánh tiểu nháo kia với Đới Nhược Trạch mà nói là chút tình thú.

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ không gợi ý lễ vật cho ta tặng mà nói ta đây cũng chỉ có thể đưa cho bệ hạ thứ trân quý nhất của ta.”

Hoàng đế dự cảm sẽ không là cái gì tốt, nhưng vẫn kiềm chế không được lòng hiếu kỳ hỏi, “Tặng cái gì?”

Đới Nhược Trạch nói: “Đêm đầu của ta.”

Hoàng đế một cước đá tới tiểu đinh đinh của Đới Nhược Trạch, Đới Nhược Trạch có dự kiến trước nắm cổ chân hoàng đế, lôi kéo ra hai bên, khiến cho chân hoàng đế mở ra thật to, tư thế phi thường xấu hổ. Hắn chen vào giữa hai chân hoàng đế, tiện hề hề nói, “Lam quý phi từng tặng ta một lọ thuốc cao, là thánh vật tẩm bổ hoa cúc, không bằng ngay tại sinh nhật bệ hạ ngày ấy thử xem đi.”

Hoàng đế mắng to: “Vô sỉ!”

Hoàng đế dùng gối đầu thần công, nhắm ngay đỉnh đầu Đới Nhược Trạch mà đánh loạn, thành công đánh lùi lưu manh, bảo vệ trinh tiết bản thân.

Hoàng đế chưa hết giận lại quyền đấm cước đá Đới Nhược Trạch một trận, nói: “Hừ ~ ngươi ăn gan hùm mật gấu, dám khinh bạc trẫm trẫm liền chém đầu ngươi đó!”

Đới Nhược Trạch hơi thở mong manh nói: “Vâng” cái này với chém đầu cũng không khác nhau lắm, giá trị khí huyết của hắn đều sắp biến về không, cách chết không xa được chứ! Đánh người hạ tay nặng như vậy, căn bản là mưu sát chồng!

Đới Nhược Trạch cùng hoàng đế hồ nháo một trận lúc này mới quay về Thiển Hương viện, nhưng hắn lần này không thu hoạch được gì, vẫn là không tìm ra được hoàng đế yêu thích cái gì.

Đến tột cùng phải đưa lễ vật gì cho tiểu hoàng đế đây?

 mousse

Mousse

bánh sừng trâu

Bánh sừng bò

Advertisements

6 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 40

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s