CDNST

CDNST: CHƯƠNG 39

☆. Cửa ba mươi chín

hươu

Chỗ ở của quý nhân trước mắt có hai viện tử.

Một cái là Ám Hương viện, của Ninh quý nhân cùng Lô quý nhân, một là Thiển Hương viện, chỉ có một mình Nguyễn Tử Hồng.

Đới Nhược Trạch nói,”Vị phân của ta là quý nhân, cùng ở trong một cái viện tử với ngươi là hợp lý.”

Nguyễn Tử Hồng nói,”Bình thường tần phi thăng vị phân đều tự động dọn đến chỗ ở mới, về phần ngươi. . . . . . sợ là không dễ dàng như vậy.”

Đới Nhược Trạch nói, “Ta sẽ nói với bệ hạ, lãnh cung này ta ở đủ lắm rồi”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Tùy ngươi.”

Đới Nhược Trạch ngày hôm sau nói với hoàng đế bản thân muốn dọn đến Thiển Hương viện, hoàng đế không chút suy nghĩ liền cự tuyệt.

Lý do của hoàng đế là Đới Nhược Trạch đã ở lãnh cung mấy tháng cũng quen thuộc rồi làm gì phải dọn đến dọn đi cho tốn công, lãng phí nhân lực cùng vật lực.

Đới Nhược Trạch phân tích lợi và hại cùng hoàng đế,”Bệ hạ ngươi nghĩ đi, ta dọn đến Thiển Hương viện thì được ở cùng với Nguyễn quý nhân, ta đây có thể theo y học càng nhiều võ công, qua một thời gian ta chắc chắn sẽ thành cao thủ nhất lưu trên giang hồ, đến lúc đó bảo vệ ngươi không phải càng thuận buồm xuôi gió sao?”

Hoàng đế nói: “Đại nội cao thủ rất hiếm sao, trẫm làm gì mà cần ngươi tới bảo hộ?”

Đới Nhược Trạch nói: “Chính là đại nội cao thủ sẽ không cùng ngươi ở chung trong một phòng ngủ a!”

Hoàng đế nói: “Hừ ~ trẫm cũng sẽ không cho ngươi cùng trẫm ngủ.”

Đới Nhược Trạch cười xấu xa nói: “Đều ngủ qua vài lần.”

Hoàng đế nhìn bằng nửa con mắt.

Hoàng đế cúi xuống bàn luyện chữ, mỗi nét bút họa đều cứng cáp hữu lực, mạnh mẽ cùng phóng khoáng thể hiện trong nét chữ kia khác một trời một vực với khí chất của hoàng đế, rồi lại hài hòa hợp thành một thể.

Đới Nhược Trạch khen ngợi: “Chữ đẹp!”

Hoàng đế không phản ứng hắn, trải một tờ giấy khác, đề bút lại viết.

Đới Nhược Trạch im lặng đứng ở một bên, cũng không lên tiếng quấy rầy hoàng đế, chờ hoàng đế luyện chữ xong, hắn mới lại nhắc tới chuyện của hắn.

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ, lãnh cung rất xa xôi, nếu ta ngày nào đó xui xẻo ngã chết phỏng chừng cần đến vài ngày sau ngươi mới có thể thu được tin tử vong của ta đâu.”

Hoàng đế nói: “Ngươi cần gì phải giả định mình chết a?”

Đới Nhược Trạch nói: “Này không phải rất dễ dàng liên tưởng đến sao, vị phân của ta thăng quá nhanh, trong hậu cung nhiều người ít nhiều đều nhìn ta không vừa mắt, người muốn thu thập ta cũng nhiều nha. Trước săn thú, bệ hạ còn nhớ chuyện trong cung của ta đã chết một cung nữ sao? Cung nữ kia không phải phụng mệnh người khác hạ độc ta sau khi bị ta nhìn thấu quỷ kế thì sợ tội tự sát sao, cung nữ kia chết, manh mối cũng liền chặt đứt, không thể điều tra người muốn giết ta là ai. Nói cách khác, người muốn mạng ta vẫn còn, hắn sẽ nghĩ hết biện pháp để lại lấy mạng ta, ta một người ở lãnh cung thực khó lòng phòng bị. Nhưng sống cùng Nguyễn quý nhân lại không giống, võ công y cao cường, đối với chất độc giang hồ cũng có hiểu biết sơ lược, có y ở khả năng an toàn của ta liền được đề cao.”

Từng lời nói của Đới Nhược Trạch đều hợp tình hợp lý, nếu tiểu hoàng đế có một chút luyến tiếc hắn chết, vậy hơn phân nửa sẽ đáp ứng thỉnh cầu của hắn.

Tiểu hoàng đế cắn môi, cúi đầu suy nghĩ, tự nhiên là dao động.

Đới Nhược Trạch lại bỏ thêm một chút lửa, nói: “Ta cùng với Nguyễn quý nhân thực thân thiết, nếu có thể cho chúng ta ở trong cùng một cái viện, ta đây cũng có người làm bạn, số lần quấy rầy bệ hạ sẽ giảm bớt nha.”

Đôi mắt hoàng đế sáng lên, sau khi sáng lên lại bốc lên đốm lửa, cậu dùng cán bút lông đánh Đới Nhược Trạch, cả giận nói: “Không được!”

Đới Nhược Trạch không quá hiểu câu nào của mình nói sai khiến tiểu hoàng đế tức giận, tên nhóc này không phải ước gì hắn ít đến Vị Ương cung mấy chuyến sao? Đầu óc hắn chuyển vài vòng, nghĩ đến một khả năng, nhất thời liền nở nụ cười.

Hoàng đế hỏi: “Ngươi cười cái gì?”

Đới Nhược Trạch trêu tức nói: “Bệ hạ sẽ không ăn dấm đi?”

“Ăn dấm?” Hoàng đế mạc danh kỳ diệu, “Trẫm ăn dấm ai?”

Đới Nhược Trạch nói: “Đương nhiên là vì ta ăn dấm của Nguyễn quý nhân.”

Hoàng đế cười lạnh nói: “Ngươi nghĩ hay quá nhỉ!”

Đới Nhược Trạch nói: “Không phải ta nghĩ hay mà sự thật chính là như vậy.” Hắn mặt dày mày dạng ôm lấy hoàng đế, cũng khóa chặt hai tay hoàng đế, khiến người ta không thể giãy dụa, hắn nói, “Bệ hạ ngươi đúng là khẩu thị tâm phi, bảo ta đừng đến Vị Ương cung nhưng kỳ thật trong lòng chính là muốn ta đến đi, ta vừa nói ta sống cùng một nơi với Nguyễn quý nhân sẽ ít đến Vị Ương cung ngươi liền sinh khí còn nói ngươi không phải đang ăn dấm?”

Hoàng đế phiền muộn chà đạp mu bàn chân Đới Nhược Trạch, “Trẫm là hoàng đế, sao có thể ăn dấm của phi tần của chính mình? Ngươi đang kể chuyện cười sao?!”

Đới Nhược Trạch chịu đựng đau đớn truyền đến từ mu bàn chân, “Chụt ~” một cái trên khuôn mặt nhỏ nhắn của hoàng đế, nói: “Ngoan ngoan, lòng ta vĩnh viễn đều ở trên người bệ hạ, ta cùng Nguyễn quý nhân chỉ là bạn bè tốt, ta sẽ không làm chuyện có lỗi với ngươi.”

“Cái gì a!” Hoàng đế nghiêng đầu tại vai mình cọ đi nước miếng của Đới Nhược Trạch, tức giận nói, “Ngươi cút đi! Phiền chết người! Trẫm chuẩn, ngươi muốn dọn liền dọn đi, sau khi dọn đến Thiển Hương viện không chuẩn đến phiền trẫm!”

Đới Nhược Trạch nói: “Thần thiếp tuân theo nửa câu ý chỉ đầu của bệ hạ, nửa câu sau chắc không thể tuân thủ được.”

Hoàng đế tức giận phồng mà, cậu nhất định là hoàng đế không hay ho nhất trong lịch sử, vì sao lại thú phải một phi tần lưu manh như vậy a!

Được một câu chuẩn của hoàng đế, Đới Nhược Trạch liền bật người bắt tay vào chuyển nhà.

Đồ vật của Đới Nhược Trạch không nhiều lắm, mấy bao lớn dọn một chuyến là xong rồi, phiền phức chỉ là lộ trình xa xôi. Hoàng đế hạ lệnh, ai cũng không được giúp Đới Nhược Trạch chuyển nhà, cái này làm khổ Đới Nhược Trạch, hắn tuy là một người đàn ông cường tráng, nhưng không có cách nào vác hơn một trăm kí lô hành lý như giẫm trên đất bằng mà lại dưới ánh mặt trời gay gắt suốt hai giờ a, sẽ mất mạng đó biết không!

Đới Nhược Trạch lôi Tiểu Hoàng ra, cưỡng chế lấy dây thừng cột mấy cái bao lên lưng Tiểu Hoàng, hắn buộc nhiều lắm, Tiểu Hoàng “bẹp” một cái liền bốn chân hướng ra ngoài, nằm úp sấp trên mặt đất.

Đới Nhược Trạch nói: “Ngươi cũng quá vô dụng.”

Tiểu Hoàng vô tội quẫy cái đuôi.

Đới Nhược Trạch chỉ phải một lần nữa phân phối mấy cái bao, nặng chính mình vác, chỉ cho Tiểu Hoàng mấy cái nhẹ nhàng. Tiểu Hoàng không còn áp lực, thân nhẹ như yến tung chân chạy nhảy, may mắn Đới Nhược Trạch kéo lại đeo dây thừng cho Tiểu Hoàng, nếu không con hươu ngốc này có thể sẽ bỏ chạy nhanh như chớp không còn bóng dáng.

Tiểu Hoàng từ nhỏ lớn lên ở khu săn bắn, tự do tự tại, lúc này bị trói buộc thập phần không tự nhiên, ngồi chồm hổm tại chỗ, không chịu đi.

Đầu Đới Nhược Trạch muốn phình to, hắn kéo Tiểu Hoàng không nhúc nhích, đẩy cũng đẩy không nổi, thật muốn quỳ xuống hô to hươu bào tổ tông!

Đới Nhược Trạch vòng đến phía sau Tiểu Hoàng, quát to: “Sói đến!”

Tiểu Hoàng hoảng sợ, cắm đầu bỏ chạy.

Đới Nhược Trạch lại quát to: “Sói chạy!”

Tiểu Hoàng phanh gấp, mờ mịt nhìn quanh.

Đới Nhược Trạch cười muốn hết hơi, hươu bào quả nhiên ngốc, cả con hươu chỉ cần tu luyện sẽ thành yêu quái cũng ngốc như vậy.

Đới Nhược Trạch dùng phương thức rống to để đốc thúc Tiểu Hoàng chạy đi, mà Tiểu Hoàng cho dù bị lừa mấy chục lần, cũng không mệt mỏi tiếp tục mắc mưu, một chút cũng không có khôn ra ăn một lần nhớ một đời (nguyên văn cật nhất tiệm trường nhất trí là mắc sai lầm một lần, nhớ mãi không quên)!

Ngay lúc một chủ một sủng vật đùa thật vui vẻ, lại gặp Thục phi cùng trâu của nàng hai bên thù hận thề chết không tha.

Trâu của Thục phi được nuôi rất tốt, đầu to, sừng trâu vừa vừa nhọn vừa khỏe khiến nó như một ngưu ma vương dữ tợn.

Thục phi ở trên xe trâu bễ nghễ nhìn Đới Nhược Trạch cùng hươu bào của hắn, nói: “Đới quý nhân, đây là con hươu đã cứu ngươi cùng bệ hạ trong khu săn bắn?”

Đới Nhược Trạch ngạc nhiên Thục phi lại chủ động chào hỏi hắn, trả lời: “Đúng vậy.”

Thục phi nói: “Nhìn thật ngốc.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ngốc là thiên tính của hươu bào.”

Trong khu săn bắn không có trâu, cho nên trâu đối với Tiểu Hoàng mà nói là một giống loài mới.

Tiểu Hoàng tò mò ngửi ngửi sừng của Ngưu Ngưu, dùng đầu đẩy Ngưu Ngưu.

Ngưu Ngưu”Ọ~” kêu to, không kiên nhẫn dùng lỗ mũi thổi khí, chân cào cào, bày ra tư thế công kích. Tiểu Hoàng sợ đến mức liên tục rút lui, cái đuôi dựng đứng, lông tơ màu trắng như đóa hoa mà dán trên mông nó, khiến mông vàng của nó biến thành mông trắng.

Đới Nhược Trạch kêu Tiểu Hoàng trở về, nhường đường cho Thục Phi, nói: “Thục phi nương nương mời.”

Thục phi dùng gậy gõ gõ càng xe trâu, muốn cho Ngưu Ngưu bước đi. Nhưng Ngưu Ngưu lại không đi, kêu “nghé ọ~” ngửi ngửi mông Tiểu Hoàng, có ý đồ thử dùng sừng chọt Tiểu Hoàng.

Tiểu Hoàng bị dọa ngốc, sững sờ không dám nhúc nhích, để mặc Ngưu Ngưu dùng góc sừng chọt mông chọt đến té ngã lộn đầu xuống đất.

Đới Nhược Trạch che mặt, mọi người đều dưỡng sủng vật, vì sao cái con này lại có thể ngốc đến trình độ như thế! Thật mất mặt!

Đới Nhược Trạch bắt được cái đuôi Tiểu Hoàng, để cho hươu bào đứng vững vàng, trong lúc đó ngăn cách giữa Tiểu Hoàng và Ngưu Ngưu.

Đới Nhược Trạch nói: “Thục phi nương nương, Tiểu Hoàng nhà ta chỉ là một con hươu bào yếu ớt, chịu không nổi bị sừng Ngưu Ngưu chọt vài cái đâu.”

Thục phi nói: “Đới quý nhân, Ngưu Ngưu ở trong cung ít có bạn chơi, nó đối với con hươu bào của nhà ngươi thật rất hứng thú, không bằng Đới quý nhân nhịn đau bỏ thứ yêu thích, tặng hươu bào này cho ta thế nào?”

Đới Nhược Trạch nói: “Thục phi nương nương có điều không biết, Tiểu Hoàng là ân nhân cứu mạng của ta cùng bệ hạ, từ xưa đến nay nào có đạo lý đem ân nhân tặng người, ta cũng không tốt mở đầu tiền lệ này.”

Thục phi giương giọng nói: “Đới quý nhân đây là không tặng?”

Đới Nhược Trạch nói: “Thiên kim bất hoán (nghìn vàng không đổi).”

Thục phi nói: “Đới quý nhân thật có tình có nghĩa, chỉ mong tình nghĩa này không có ngày hại chết ngươi!”

Thục phi dùng gậy đánh lên càng xe “cộp cộp cộp”, Ngưu Ngưu vẫn không chịu đi, thẳng đến một tiểu thái giám dưới quyền Thục Phi giơ một khối vải đỏ phía trước Ngưu Ngưu, lực chú ý của Ngưu Ngưu mới bị dời đi, chạy đuổi theo vải đỏ.

Đới Nhược Trạch nhìn theo xe trâu đi xa, đánh một cái trên đầu Tiểu Hoàng, giận dữ nói: “Hươu bào ngốc, lại tìm thêm phiền toái cho ta.”

Tiểu Hoàng không hiểu tình tự của Đới Nhược Trạch, nó lắc lắc mông, cái đuôi dựng thẳng lại ngoan ngoãn dán thành một cục. Nó ngẩng đầu nhìn Đới Nhược Trạch, vô cùng chuyên chú chờ mong Đới Nhược Trạch rống nó, như là một vận động viên điền kinh chờ trọng tại phát lệnh!

Đới Nhược Trạch hắc tuyến nghĩ, cùng so đo với một con hươu bào hắn quả thực so với hươu còn ngốc hơn.

Lúc Đới Nhược Trạch đến Thiển Hương viện, ngoài sân có người đang chờ hắn, là Nguyễn Tử Hồng cùng Dung Phong.

Dung Phong thấy hắn đến liền tiến lên tiếp nhận mấy cái bao của hắn, giảm bớt gánh nặng cho Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch vác nặng đi hơn hai giờ, vừa đi vừa thét to đuổi Tiểu Hoàng, mệt như chó chết, sau khi giao hết đồ cho Dung Phong liền không hình tượng ngồi phịch trước cửa Thiển Hương viện.

Nguyễn Tử Hồng nói: “Không ra thể thống gì, muốn nghỉ thì vào trong viện nghỉ!”

Đới Nhược Trạch nói: “Ngươi để cho ta không ra thể thống gì một lát đi, ta mệt muốn tàn phế biết không! Ngày của hai ta còn rất dài, ngươi hiện tại liền ghét bỏ ta không ra thể thống gì hai ta phải ở chung như thế nào a?”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Cái gì ở chung không ở chung, ta an bài phòng của ngươi ở phía tây, cách ta hai dãy hành lang, rất rất xa.”

Đới Nhược Trạch nói: “Cần gì như vậy chứ, chúng ta ở cách vách càng thuận tiện nha, sáng sớm ngươi rời giường đến gọi ta, ta liền thức dậy luyện kiếm với ngươi.”

Dung Phong nói: “Ai nha, thêm ta một người.” Gã xoa xoa tay, dùng khuôn mặt nam thử thuần khiết lộ ra nụ cười làm nũng lấy lòng, “Nguyễn quý nhân, Đới quý nhân, ôi ~ hai vị quý nhân ca ca, luyện kiếm thêm ta một người đi ~”

Đới Nhược Trạch cùng Nguyễn Tử Hồng bỗng thấy thiên lôi oanh đỉnh, nổi da gà rớt đầy đất.

Đới Nhược Trạch dùng ánh mắt xem bệnh thần kinh nhìn, nói: “Dung đáp ứng, với đức hạnh này của ngươi đời này đừng mong Nguyễn quý nhân có thể dạy ngươi nửa chiêu?”

Dung phong bi phẫn nói: “Vì cái gì?!”

Đới Nhược Trạch nói: “Bởi vì Nguyễn quý nhân không giao tiếp với thâm tỉnh băng (bệnh thần kinh).”

Dung Phong: “. . . . . .”

hoa sơn tràsơn tràsơn trà 2

Hoa sơn trà

quỳ hoa

Quỳ hoa (hoa hướng dương)

Advertisements

2 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 39

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s