CDNST

CDNST: CHƯƠNG 38

☆. Cửa ba mươi tám

Chuyến đi săn của hoàng đế không thể không vì thích khách ám sát ngoài ý muốn mà đình chỉ, sau ngày thẩm vấn thích khách xong, bọn họ liền lên đường trở về kinh thành.

Trong quá trình trở về, ngoại trừ thị vệ trưởng vốn bảo hộ hoàng đế từ lúc xuất cung, An Lương cũng gia nhập đại quan hộ tống, nó không chỉ làm lớn mạnh đội ngũ của hoàng đế, cũng đề cao tính an toàn cho hoàng đế.

Do có An Lương đi theo, Lam quý phi cũng không cùng bọn Đới Nhược Trạch chen trong xe ngựa, mà bị anh y bắt buộc cưỡi ngựa. Lam quý phi một trăm hai mươi phần trăm không vui, y chính là một trạch nam không thích vận động, cưỡi ngựa cưỡi vài dặm đường thật muốn mạng mà, đản đản mảnh mai nhất định sẽ vỡ nát đó, nhưng vô luận y kháng nghị thế nào, An Lương cũng không cho y vào xe ngựa, mĩ kỳ danh viết “Quý trọng thời gian huynh đệ ở chung”.

Bên trong xe ngựa.

Hoàng hậu đang ngủ trưa trong một gian nhỏ, Đới Nhược Trạch, hoàng đế, Tiểu Hoàng, hai người một động vật mắt to trừng mắt nhỏ.

Hoàng đế nhéo lỗ tai Tiểu Hoàng, Tiểu Hoàng ngây ngốc động cũng không động, tùy ý hoàng đế đem hai lỗ tai nó thắt thành cái nút, “Ngươi đem con hươu ngốc này theo làm gì?”

Đới Nhược Trạch nói: “Tiểu Hoàng đã cứu chúng ta, là biểu tượng cho điềm lành, ta thu nó làm sủng vật.”

Hoàng đế hỏi: “Mấy con hươu khác thì sao?”

Đới Nhược Trạch nói: “Thả lại khu săn bắn, hơn một trăm con hươu ta muốn nuôi cũng nuôi không nổi a.”

Hoàng đế ghét bỏ nói: “Chủ nhân cùng sủng vật đều càng ngày càng giống, ngươi sẽ càng ngày càng ngốc.”

Đới Nhược Trạch ha ha cười nói: “Thục phi kia nuôi trâu nhiều năm như vậy cũng không có yêu cày ruộng a.”

Hoàng đế nói: “Thục phi tính cách ương ngạnh (nguyên văn là ngưu tì khí) a.”

Đới Nhược Trạch nghĩ nghĩ cũng đúng, “Bản thân nàng cũng rất trâu bò a.”

Hoàng đế nói: “Câm miệng, vị phân của Thục phi cao hơn ngươi, không đến phiên ngươi nghị luận đúng sai.”

Đới Nhược Trạch làm dấu X che miệng chính mình, nói: “Ừa, không nghị luận.”

Hai người chỉ ngồi không có việc gì làm, hoàng đế cũng tính toán ngủ trưa .

Đới Nhược Trạch tự giác cống hiến đùi của mình làm gối đầu cho hoàng đế, hoàng đế uy hiếp “Ngươi dám cứng lên mà nói trẫm khiến cho ngươi biến thành thái giám đó”, gối lên đùi Đới Nhược Trạch nhắm lại mắt.

Tay Đới Nhược Trạch che phủ mi mắt hoàng đế, chắn ánh sáng cho cậu.

Đới Nhược Trạch cũng không mệt, hắn nhắm mắt dưỡng thần thuận tiện sửa sang lại tin tức đến từ chỗ thích khách, để làm rõ suy nghĩ.

Thích khách nói trong ba nhóm thích khách được phái ra thì nhóm đầu tiên vào hoàng cung, nhưng hoàng cung canh phòng sâm nghiêm, muốn nhét vào một người thì nói dễ hơn làm, huống chi là cả một đám người, này cơ bản là không có khả năng! Trừ phi những người này mỗi người đều là tuyệt đỉnh cao thủ khinh công, hoặc là trong cung có người làm nội ứng!

Thực hiển nhiên, cái trước là không thành lập, tuyệt đỉnh cao thủ đâu phải rau cải trắng ngoài chợ, muốn là sẽ có; như vậy, tỷ lệ trong cung có nội ứng cho thích khách là rất lớn.

Muốn đem một đám người tiến cung, nội ứng này phải vừa quen thuộc kết cấu hoàng cung, vừa có đủ địa vị, ít nhất là có thể được phân đến một phòng hoặc là cung điện đơn độc, nếu không thì khó có thể giấu nhiều người như vậy.

Nếu như suy luận mà nói, người tiếp ứng cho thích khách vị phân phải từ tần trở lên.

Đới Nhược Trạch nhớ tới ngày hậu phi liên hoan trên đường hắn quay về lãnh cung lọt vào mai phục, những người đó có phải nhóm thích khách đầu tiên hay không? Nhưng mục tiêu của mấy thích khách đó là hoàng đế, vì sao lại đến giết hắn? Chắc không thể là tính sai người đi! Hay là nói nhóm thích khách giết hắn kia không phải của thích khách lâu Ăn Hàng? Chỉ là do hắn nghĩ nhiều sao?

Đới Nhược Trạch không nghĩ ra.

Hoàng đế hỏi: “Ngươi suy nghĩ cái gì?”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta nghĩ đến thích khách của thích khách lâu Ăn Hàng, nhóm đầu tiên của bọn họ tiến cung đến tột cùng là muốn làm gì?”

Hoàng đế nói: “Ai biết được, có lẽ là đi ăn mỹ thực của ngự thiện phòng cũng không chắc.”

Đới Nhược Trạch cười nói: “Không đến mức không bình thường như vậy đi.”

Hoàng đế nói: “Hừ ~, bọn họ có thể có cái gì bình thường, ngươi dùng con gà nướng đã khiến người ta cung khai toàn bộ.”

Đới Nhược Trạch nói: “Uhm, cũng đúng.”

Dọc đường trở về kinh thành đều thật thái bình, sau khi đến kinh thành, An Lương liền xin hoàng đế muốn được rước Lam quý phi về nhà một đoạn thời gian, hoàng đế không nhìn thỉnh cầu muốn hồi cung yếu ớt của Lam quý phi ân chuẩn thỉnh cầu của An Lương.

Lam quý phi nước mắt đầy mặt, dặn Đới Nhược Trạch giúp y quét tước phòng thí nghiệm, mỗi ngày phải lau cốc chịu nóng một lần, phải dọn tài liệu y gom góp được đến trong viện phơi nắng vân vân, dặn dò linh tinh lang tang cả buổi.

Đới Nhược Trạch nói: “Lam quý phi, ngươi là về nhà không phải đi ngồi tù.”

Lam quý phi nói: “Tất cả thiết bị thực nghiệm của ta đều ở trong cung, sau khi về nhà lão nhân của ta khẳng định sẽ không cung cấp tài nguyên cho ta làm thí nghiệm, này với ta mà nói không khác gì ngồi tù.”

Đới Nhược Trạch nói: “Xin ca ngươi giúp ngươi.”

Lam quý phi nói: “Hắn mới sẽ không đâu, hắn hiện tại chỉ quan tâm bệ hạ có từng sủng hạnh qua ta chưa, giống như một ngày bệ hạ còn chưa sủng hạnh ta ta trong hậu cung sẽ như nước sôi lửa bỏng vậy, còn hơn cả mẹ ta nữa!”

Lúc Lam quý phi đang oán giận đại ca nhà mình với Đới Nhược Trạch oán giận đến hăng say, An Lương liền xách y như xách một con gà đem đi.

An Lương ôm quyền với Đới Nhược Trạch: “Trong khu săn bắn nếu không có Đới quý nhân, đệ đệ ta cùng bệ hạ chỉ sợ đều gặp nguy hiểm, ta thiếu Đới quý nhân một cái nhân tình.”

Đới Nhược Trạch nói: “An tướng quân, tựa như ta đã nói, bệ hạ là phu quân ta, Lam quý phi là bằng hữu ta, cứu bọn họ là ta nên làm, hai ta ai cũng không thiếu nhân tình ai.”

An Lương nói: “Đa tạ! Về chuyện thích khách ta sẽ tra xét rõ ràng, Đới quý nhân không cần quá lo lắng.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta đây cám ơn An tướng quân .”

Cáo biệt xong, hoàng đế bãi giá hồi cung.

Lúc xe ngựa đi qua Túy Hương lâu, hoàng đế bỗng kêu dừng.

Đại Phúc ở ngoài xe hỏi: “Bệ hạ có chuyện gì cần phân phó?”

Hoàng đế nói: “Ngươi đi Túy Hương lâu mua một con gà nướng.”

Đại Phúc không có hỏi nhiều, vào Túy Hương lâu.

Đới Nhược Trạch trong mắt mang cười chăm chú nhìn hoàng đế, nhìn đến hoàng đế tai đỏ mặt hồng.

Hoàng đế miệng cọp gan thỏ quát: “Nhìn cái gì vậy?!”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ dễ nhìn.”

Hoàng đế cảnh cáo trừng Đới Nhược Trạch, hoàng hậu ngay tại bên cạnh hai người đó, nếu Đới Nhược Trạch dám có hành vi vượt rào mà nói cậu sẽ thực mất mặt!

Hoàng hậu một chữ cũng không nói đột nhiên kéo áo hoàng đế, hoàng đế bất ngờ co rụt về phía sau, đụng vào người Đới Nhược Trạch.

Hoàng đế hỏi: “Hoàng hậu làm cái gì vậy?”

Hoàng hậu nói: “Ngày mùa thu mặc dù mát mẻ, nhưng không lạnh đến nỗi phải mặc áo cao cổ.Bệ hạ mặc dày như vậy, chính là có chỗ nào không thoải mái?” Nàng không hề dự báo trước khóc lên, “Hu hu hu hu, bệ hạ nếu có chỗ nào không khoẻ nhất định nói cho thần thiếp a, thần thiếp là hoàng hậu của bệ hạ lại ngay cả chiếu cố bệ hạ cũng làm không được mà nói, người trong thiên hạ sẽ nhìn thiếp như thế nào, lại đối đãi bệ hạ ra sao? Thần thiếp thật sự quá thất bại!”

Hoàng đế nói: “Trẫm không có không khoẻ, hoàng hậu lo nhiều rồi.”

Hoàng hậu nói: “Vậy thần thiếp an tâm.”

Hoàng hậu như là một cái vòi nước thu phóng tự nhiên, nói khóc liền khóc, nói dừng là dừng, vừa khóc lên nước mắt ào ào rơi xuống, dừng khóc rồi trên mặt ngay cả một giọt lệ cũng không, thật khiến người ta cảm thán không thôi.

Đới Nhược Trạch nói nhỏ: “Ta mà có cái loại hoạt động tuyệt vời như vậy bệ hạ có thương ta nhiều một chút hay không?”

Hoàng đế bóp mặt Đới Nhược Trạch thành mặt ngựa.

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ mặc cao cổ có phong tình khác.”

Hoàng đế tản mát ra khí tràng băng sơn đem Đới Nhược Trạch kéo thành iphone hai mươi.

Đại Phúc gõ cửa xe ngựa, nói: “Bệ hạ, gà nướng đến rồi.”

Đới Nhược Trạch mở cửa, tiếp nhận gà nướng, nói với Đại Phúc: “Cám ơn công công.”

Gà nướng này đóng gói tốt lắm, bọc trong một tầng giấy dầu, khóe mắt Đới Nhược Trạch liếc nhìn hoàng đế, trên gà nướng hôn một cái, liền nhét gà nướng vào trong ngực.

Hoàng đế không được tự nhiên nói: “Ai cho ngươi chiếm hữu riêng?!”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ thương xót thương xót ta đi, ta đói đến mắt nổ đom dóm rồi.”

Hoàng đế nói: “Đói bụng liền ăn, ngươi cất giấu làm cái gì.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta cất giấu để ăn từ từ, đồ ăn trong Túy Hương lâu này ta một lần cũng chưa nếm thử đâu, chờ trở lại cung ta lại hảo hảo nhấm nháp.”

Hoàng đế hừ nói: “Đồ nhà quê.”

Đới Nhược Trạch xin vui lòng nhận xưng hô này.

Sinh hoạt tại trong hoàng cung tựa như sinh hoạt trong một tòa thành ngăn cách với thế nhân, mọi người trong thành đều đang lặp lại những việc giống nhau.

Giả khóc, giả cười, làm bộ vui mừng, làm bộ khổ đau, đây là một cái nhà giam khuyết thiếu chân tình thực ý. Nhưng lúc Đới Nhược Trạch trở lại nhà giam này, hắn có một loại cảm giác thân thiết, chắc do lần đầu đến thế giới này chính là hoàng cung, đối nơi đây đã có lòng trung thành đi.

Hoàng đế trở về đi đôi với nó chính là sự vui mừng khôn xiết của các phi tần cùng tin đồn nhảm muốn ngăn cũng ngăn không được.

Lam quý phi cùng Đới Nhược Trạch là hai người tùy tùng đến khu săn bắn, nhưng khi trở về, một người ngay cả cổng hoàng cung cũng chưa vào mà về nhà mẹ đẻ, một người lại thăng một vị phân mà xuân phong đắc ý (chỉ người đạt được thành tựu thì có cảm giác đắc ý, vui vẻ), điều này không thể tránh khỏi khiến người liên tưởng.

Mọi người trong hậu cung đều đồn rằng Đới Nhược Trạch được ân sủng khôn cùng, cả Lam quý phi cũng không bằng, hắn tại trong cung này sợ là sẽ càng coi trời bằng vung! Lời đồn đãi này truyền đi truyền đến thay hình đổi dạng, biến thành Đới Nhược Trạch dã tâm bừng bừng trăm phương ngàn kế muốn giẫm tất cả các phi tần dưới lòng bàn chân, đi lên ngôi vị hoàng hậu!

Đương nhiên, cả nam lẫn nữ trong hậu cung này đều hướng lên trên theo đuổi danh hiệu hoàng hậu, nhưng ai cũng sẽ không lộ liễu trắng trợn nói chính mình muốn kéo hoàng hậu xuống ngựa chính mình lên làm, đây là phạm vào kiêng kị, cũng là vô duyên cớ đắc tội người khác. Bởi vậy, vị phân Đới Nhược Trạch mặc dù lên cao, nhưng tình cảnh của hắn trong cung lại càng không tốt.

Đới Nhược Trạch, Nguyễn Tử Hồng, Dung Phong ba người ở lãnh cung uống rượu.

Dung Phong nói: “Nhược Trạch a, ngươi thành kẻ thù chung của cả hậu cung rồi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Đậu Nga cũng không oan uổng bằng ta.”

Dung Phong nói: “Kỳ thật người khác cũng không oan uổng ngươi, ngươi chính là muốn cùng tiểu hoàng đế quyển quyển xoa xoa (XXOO – chuyện nam nam làm ấy), mà sau khi cùng tiểu hoàng đế quyển quyển xoa xoa sinh tiểu hài nhi vị phân khẳng định sẽ thăng cao a, ngươi lên chức nhanh như vậy, ngày nào cũng có thể lên đến hoàng hậu a.”

Chiếc đũa của Nguyễn Tử Hồng gõ lên đầu gân Dung Phong, cả cánh tay Dung Phong nhất thời tê đến đũa cũng không cầm được.

Nguyễn Tử Hồng nói: “Nói cẩn thận.”

Dung phong cười đùa không thèm để ý, nói: “Trong lãnh cung này chỉ có ba người chúng ta, Tử Hồng ngươi sợ ai nghe a, với công phu này của ngươi, trong vòng trăm mét có người nghe lén cũng không trốn khỏi pháp nhãn của ngươi đi.”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Dung đáp ứng, đây là hoàng cung, không phải giang hồ, cho dù không ai nghe lén, cũng không nên ăn nói lung tung.”

Dung Pong nói: “Ai, Tử Hồng ngươi rất không tình thú , Nhược Trạch ngươi nói Tử Hồng đi, khô khan như vậy về sau làm sao bây giờ nha ~”

Đới Nhược Trạch nói: “Tử Hồng với ta là một nửa thầy, ta không thể nói y.”

Dung Phong chỉ chỉ Nguyễn Tử Hồng, lại chỉ chỉ Đới Nhược Trạch, nói: “Cùng một giuộc!” Sau đó, gã bị Nguyễn Tử Hồng ném ra khỏi lãnh cung trong nháy mắt.

Thiếu Dung Phong huyên náo, trên bàn cơm liền thanh tịnh hơn.

Nguyễn Tử Hồng nói: “Ngươi phải chuyên cần luyện võ.”

Đới Nhược Trạch kêu khổ: “Ta đủ chăm chỉ a!”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Ngươi nếu đủ chăm chỉ, lúc gặp thích khách tại khu săn bắn sẽ không cần mang theo bệ hạ chật vật chạy trốn, mà là đả bại tất cả thích khách.”

Đới Nhược Trạch nói: “Bọn họ có mười mấy người a! . . . . . . A, không đúng, Tử Hồng, ngươi đang quan tâm ta?” Hắn tiến đến trước mặt Nguyễn Tử Hồng, cười hỏi, “Hey, ngươi đang quan tâm ta đúng không? Thật khó được, ta cứ nghĩ trong lòng ngươi chỉ có hoa sơn trà của ngươi chứ.”

Nguyễn Tử Hồng nói: “Võ nghệ của ngươi do ta dạy, ngay cả mấy thích khách cũng đánh không lại sẽ làm mất mặt ta.”

Đới Nhược Trạch nói: “Chậc, thực không thẳng thắn, quan tâm ta cứ việc nói thẳng thôi.”

Nguyễn Tử Hồng trầm mặc không nói.

Nguyễn Tử Hồng một khi không muốn nói, mặc cho Đới Nhược Trạch thiệt xán liên hoa (*) pha trò cỡ nào cũng không đổi được một câu đáp lại của Nguyễn Tử Hồng.

(*) Điển cố “thiệt xán liên hoa” xuất phát từ sự tích về cao tăng Đồ Trừng thời Nam Bắc. Cao tăng truyện và Tấn thư – Nghệ thuật truyện: Phật Đồ Trừng có ghi: Triệu vương Thạch Lặc đến Tương quốc (nay là Đài Châu, Chiết Giang) triệu kiến Đồ Trừng, muốn thử đạo hạnh. Đồ Trừng bèn đem ra một bát nước, thắp hương niệm chú, không bao lâu, từ trong bát nước mọc lên một đóa sen xanh chói lọi, người ngoài nhìn vào trong lòng khoan khoái. Người đời sau mới dùng thành ngữ “thiệt xán liên hoa” để chỉ tài ăn nói.

Đới Nhược Trạch ngậm một miếng thịt khô, bỗng vỗ tay, nói: “Tử Hồng, ngươi mỗi ngày từ Thiển Hương viện đến lãnh cung dạy ta kiếm pháp cũng không quá thuận tiện, không bằng ta dọn đến ở với ngươi đi?”

Trong đôi mắt bình tĩnh vô ba của Nguyễn Tử Hồng rốt cục có dao động.

iphone 20

Iphone 20

Advertisements

9 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 38

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s