CDNST

CDNST: CHƯƠNG 37

☆. Cửa ba mươi bảy

Thích khách bị nhốt một mình trong một cái lều, có một đội thị vệ gác, trên người gã bị trói vài vòng dây thừng thô, trực tiếp quấn người thành một cái xác ướp không thể động đậy, miệng cũng nhét giẻ lau, khiến gã ngay cả phát ra một âm đơn cũng thống khổ vạn phần.

Hoàng đế hỏi, “Điều tra rõ ràng thân phận thích khách này chưa?”

An Lương nói, “Gã vô cùng có khả năng là người của thích khách lâu Ăn Hàng.”

Hoàng đế nói, “Trên đường đến khu săn bắn trẫm bị thích khách ám sát, thị vệ trưởng cũng cho rằng là người của thích khách lâu Ăn Hàng.”

An Lương nói, “Suy đoán của thần là, người của thích khách lâu Ăn Hàng ám sát bệ hạ không thành công, lúc này mới tiến hành lần hai, nghĩ muốn động thủ với bệ hạ trong khu săn bắn.”

Hoàng đế nói: “Ừ, có đạo lý, là ai sai khiến bọn hắn?”

An Lương nói: “Gã không chịu nói.”

Hoàng đế nói: “Vậy buộc gã nói!”

An Lương gỡ giẻ lau trong miệng thích khách ra, phi một cước khiến thích khách bị đá đến ói ra nước chua.

An Lương hung thần ác sát hỏi: “Người thuê ngươi là ai?!”

Thích khách kiên cường một chữ không nói.

An Lương hỏi: “Ngươi là người của thích khách lâu Ăn Hàng sao?”

Thích khách hết sức chuyên chú phun nước chua.

An Lương lại cho một đá, đạp thích khách rớt hết một cái răng.

Đới Nhược Trạch thấy An Lương chấp pháp bạo lực, cảm thấy răng với bụng chính mình cũng đau muốn chết.

Đới Nhược Trạch nói: “An tướng quân, không bằng đem thích khách này giao cho ta thẩm vấn?”

An Lương hỏi: “Đới quý nhân biết tra tấn?”

Đới Nhược Trạch nói: “Không biết nhiều, thử xem đi.”

An Lương trưng cầu ý kiến hoàng đế, hoàng đế nói: “Không sao, tùy hắn đi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Cám ơn bệ hạ thưởng thức.”

Hệ thống: ngài mở ra trò chơi nhỏ “Thẩm vấn thích khách “. 】

Hệ thống: trong vòng nửa giờ lấy được tin tức hữu hiệu từ miệng thích khách sẽ thuận lợi thông qua trò chơi nhỏ, sau khi qua cửa sẽ đạt được độ hảo cảm của hoàng đế. 】

Đới Nhược Trạch yêu cầu dụng cụ tra tấn từ An Lương.

Một con gà nướng thơm ngào ngạt, một vò nữ nhi hồng lâu năm, một đĩa hoa quế cao hương vị ngọt ngào, cả bàn thức ăn đầy đủ cả sắc lẫn vị.

Đới Nhược Trạch đem thức ăn xếp thành hình chữ nhất (chữ , số một), ngồi xếp bằng đối diện thích khách, thong thả ăn uống.

Đôi mắt thích khách trông mong nhìn chân gà trên tay trái cùng chén rượu trong tay phải hắn, thèm thuồng nuốt nước miếng.

Đới Nhược Trạch cố ý huơ huơ chân gà dưới mũi thích khách, nói với hoàng đế cùng An Lương: “Bệ hạ, An tướng quân, gà nướng này ăn quá ngon, da giòn thịt thơm, với tay nghề này, cũng chỉ có thể tìm được trong Túy Hương lâu ở kinh thành.”

Hoàng đế nói: “Hừ ~ ngươi đi qua Túy Hương lâu?”

Đới Nhược Trạch nói: “Chưa đi, vậy ngày nào đó bệ hạ mang ta đi đi.”

Đới Nhược Trạch xé nhỏ thịt gà từng chút từng chút đút cho hoàng đế, hoàng đế vừa nói “Ngươi chưa rửa tay” vừa ăn thịt gà.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Ăn ngon không?”

Hoàng đế nói: “Tay nghề không tệ.”

Đới Nhược Trạch nói: “Khắp thiên hạ này có món ngon nào mà bệ hạ chưa ăn qua a, ngay cả bệ hạ đều nói không tệ vậy gà nướng này thật sự không tệ rồi, nên thưởng cho đầu bếp mới được.”

Hoàng đế nói: “Được, trẫm sẽ phái người ban thưởng cho hắn.”

Đới Nhược Trạch gắp một đũa khoai tây xắt sợi, nói: “Ngửi thật thơm.” Hắn khoa trương hít vào một hơi, chiếc đũa kia vòng một vòng, vòng đến dưới mũi thích khách, thân thiện nói, “Nè, anh bạn, ngươi cũng ngửi chút đi, thơm chứ?”

Thích khách mạnh gật đầu, vốn há mồm muốn cắn, tay Đới Nhược Trạch nhanh chóng rút về, đem khoai tay bỏ vào trong miệng.

Đới Nhược Trạch nói: “Đây chỉ là một đĩa khoai tây mà thôi, hương vị của đậu hủ ma bà này mới đáng trầm trồ khen ngợi nè.”

Đới Nhược Trạch đông một đũa tây một thìa nhấm nháp mỹ vị, tiếc hận nói: “Thích khách huynh, ta nghe nói thích khách của thích khách lâu Ăn Hàng đều là người yêu mỹ thực, rất có nghiên cứu đối với mỹ thực, vừa hay ta cũng là một người thích ăn, nếu có thể được đến chỉ điểm của ngươi thì tốt rồi. Đáng tiếc ngươi ám sát bệ hạ, lại không chịu tiết lộ người phía sau màn, mà ta lại là phi tần của bệ hạ, nên tất nhiên không thể thảo luận mỹ thực với ngươi. Mà trong nhân sinh sau này của ngươi, a, không, ngươi nếu cứ giữ kín như bưng mà nói, vậy ngươi cũng không còn quá nhiều ngày, ngươi ngẫm lại, lúc ngươi chết, thiên thiên vạn vạn mỹ thực trên thế giới này lại không một cái sẽ thuộc về ngươi, đó là một chuyện khiến kẻ khác thương tâm đến cỡ nào a.”

Đới Nhược Trạch đem gà nướng đưa đến trước mặt thích khách, nói: “Đây chính là gà nướng chiếm được khen ngợi của bệ hạ đó, thích khách huynh muốn ăn không?”

Nước miếng thích khách tràn ra sắp thành sông.

Đới Nhược Trạch nói: “Quên đi, thích khách huynh cùng bàn gà nướng này vô duyên, thôi để ta ăn luôn cả phần của thích khách huynh đi.”

Đới Nhược Trạch rút gà nướng trở về, thích khách kia lại một hơi cắn cái đĩa đựng gà nướng, răng nanh cùng chén đĩa va chạm phát ra tiếng “cạch” thanh thúy.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Gà nướng thơm không? So với khoai tây xắt sợi còn thơm hơn đi?”

Thích khách gật đầu.

Đới Nhược Trạch nói: “Đáng tiếc có thơm hơn nữa ngươi cũng ăn không được, trước khi trừng phạt ngươi bệ hạ sẽ không cho ngươi ăn, ngươi coi như một con quỷ chết đói đi.”

Đới Nhược Trạch không nhìn thích khách bi tráng dùng răng nanh giữ lại đĩa gà nướng, rút gà nướng trở về.

Thích khách thèm ăn đến muốn khóc, “Ta nói ta nói, hỏi ta cái gì ta đều nói, nhưng trước khi phạt có thể cho ta ăn một chút được không?!” Đây là câu đầu tiên từ sau khi thích khách bị bắt.

Đới Nhược Trạch lấy một cái bát không, bỏ vào bên trong một miếng thịt gà, nói: “Ngươi trả lời ta một vấn đề, ta cho ngươi ăn một miếng thịt.”

Thích khách nhìn chằm chằm thịt gà hai mắt đều phải toát ra lục quang, nói: “Được.”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Ngươi là người của thích khách lâu Ăn Hàng sao?”

Thích khách nói: “Phải”

Đới Nhược Trạch đem thịt gà đút cho thích khách.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Vì sao phải ám sát bệ hạ.”

Thích khách nói: “Lão đại tiếp mối làm ăn, bảo chúng ta ám sát một người, mới đầu chúng ta cũng không biết người phải ám sát là hoàng đế, nhưng đã tiếp mối làm ăn này, thích khách của thích khách lâu Ăn Hàng chúng ta đều có đạo đức nghề nghiệp, đã tiếp mối làm ăn rồi thì không thể đổi ý được.”

Đới Nhược Trạch đem khoai tây xắt sợi đút cho thích khách.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Người giao các ngươi mối làm ăn này là ai?”

Thích khách nói: “Người này chỉ tiếp xúc với lão đại của chúng ta, chúng ta chỉ phụng mệnh làm việc.”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Ngươi gặp qua này người chưa?”

Thích khách nói: “Chưa thấy qua.”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Nghe được thanh âm không?”

Thích khách nói: “Không nghe được.”

Đới Nhược Trạch lấy hoa quế cao định đút cho thích khách chuyển đến bỏ vào miệng mình.

Thích khách chẹp chẹp miệng.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Lão đại của thích khách lâu Ăn Hàng là ai?”

Thích khách nói: “Lão đại rất ít xuất hiện, lúc hắn xuất hiện đều dùng mạn che mặt, người trong lâu chúng ta cũng chưa thấy qua bộ mặt thực của hắn.”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Nam hay nữ?”

Thích khách nói: “Thanh âm của hắn không phân rõ nam nữ, nhưng vóc người là nam nhân không thể nghi ngờ.”

Đới Nhược Trạch đem đậu hủ ma bà đút cho thích khách.

Thích khách thỏa mãn đến nỗi muốn bay lên.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Các ngươi tổng cộng phái ra bao nhiêu nhóm người?”

Thích khách nói: “Ba nhóm.”

“Ba nhóm?” Đới Nhược Trạch nói, “Nói lung tung, chúng ta chỉ gặp hai nhóm.”

Thích khách nói: “Chính là ba nhóm, nhóm đầu tiên trực tiếp tiến hoàng cung .”

Sắc mặt hoàng đế cùng An Lương thay đổi trong nháy mắt.

An Lương nói: “Bệ hạ. . . . . .”

Hoàng đế nâng tay ngăn chặn lời hắn, nói: “Để cho Đới quý nhân tiếp tục hỏi.”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Nhón người tiến vào hoàng cung đi rồi chưa?”

Thích khách nói: “Ngươi đem đầu gà cho ta ăn ta liền nói cho ngươi.”

Đới Nhược Trạch đem đầu gà đút cho thích khách.

Thích khách sung sướng đến muốn thăng thiên, gã nói, “Nhóm tiến vào hoàng cung kia đã sớm trở về, bọn họ cùng chúng ta chấp hành không cùng một cái nhiệm vụ, nhưng cụ thể chấp hành nhiệm vụ gì ta cũng không biết, người của thích khách lâu chúng ta không thể tìm hiểu nhiệm vụ của nhau.”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Sau nhóm của ngươi thích khách lâu còn phái người tới nữa không?”

Thích khách nói: “Cái này nói không chắc được, phải xem người làm ăn với chúng ta có tăng giá hay không. Người trong hai nhóm ám sát hoàng đế đã chết ba (tác giả nhớ nhầm hay sao ấy, 1 chết do ăn thỏ của Đới Nhược Trạch, 2 Đới Nhược Trạch giết, 2 An Lương giết nữa là 5), bị thương năm, ta bị bắt sống, đó là một tổn thất rất lớn, tổn thất này đã vượt qua cái giá mà người thuê trả cho chúng ta, nếu người thuê không tăng giá, chúng ta sẽ không tiếp tục nhận mối làm ăn này; nếu hắn nguyện ý thêm một cái giá hợp lý cùng thêm bồi thường cho chúng ta, chúng ta. . . . . .” Gã quét mắt nhìn mỹ thực xếp chỉnh chỉnh tề tề, nói, “Chúng ta cũng sẽ không làm!”

Hệ thống: nửa giờ đã đến, chúc mừng ngài thuận lợi thông qua trò chơi nhỏ. 】

Hệ thống: độ hảo cảm của hoàng đế +2, tổng cộng độ hảo cảm 46. 】

Nên hỏi cũng đều hỏi, giờ cũng không còn chuyện gì của Đới Nhược Trạch.

An Lương lưu lại giải quyết tốt hậu quả, Đới Nhược Trạch thì đi theo hoàng đế đến lều trại của hoàng đế.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của hoàng đế trắng bệch, đi qua đi lại, bước chân càng đi càng nhanh, cổ nôn nóng bất an kia khiến Đới Nhược Trạch cũng bị lây nhiễm .

Đới Nhược Trạch ôm lấy hoàng đế, nói: “Bệ hạ đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi.”

Hoàng đế nói: “Trẫm mới sẽ không sợ mấy hạng cường đạo đó đâu!”

Đới Nhược Trạch nói: “Đúng đúng đúng, bệ hạ can đảm nhất.”

Hoàng đế giẫm Đới Nhược Trạch, “Ngữ khí dỗ con nít này của ngươi là sao?”

Đới Nhược Trạch cười gượng nói: “Ta làm sao lại dỗ con nít được chứ, trong lều này làm gì có con nít a.”

“Hừ ~!” Hoàng đế tránh khỏi ôm ấp của Đới Nhược Trạch, nói, “Ngươi có công thẩm vấn thích khách, trẫm sẽ không trách phạt ngươi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Tạ ơn bệ hạ khai ân, nếu bệ hạ không trách phạt ta, vậy ban thưởng cho ta đi.”

Hoàng đế hỏi: “Ngươi muốn thưởng cái gì?”

Đới Nhược Trạch dùng ngón trỏ chạm chạm môi chính mình.

Hoàng đế cho một ánh mắt xem thường, nói: “Si tâm vọng tưởng!”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta là yêu cầu hợp lý.”

Hoàng đế xoay người, lười phản ứng Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch mặt dày mày dạn nửa nằm úp sấp trên lưng hoàng đế, ôm vòng eo mảnh khảnh của hoàng đế, hắn hạ một nụ hôn trên cổ hoàng đế, cái hôn này của hắn thật mạnh, không chỉ hôn còn mút vài cái, mà hoàng đế trong lúc này giống như là mèo con bị nắm sau cổ, lông toàn thân đều dựng đứng lên, lại cố tình cứng đờ không động đậy.

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ, mặc kệ xảy ra chuyện gì, ta cuối cùng sẽ chắn đao thay ngươi.”

Hoàng đế nói: “Trẫm có kim tàm ti đao thương không sợ, mới không cần ngươi chắn đao đâu!”

Sau khi hoàng đế quyền đấm cước đá mà đem Đới Nhược Trạch đuổi ra khỏi lều lập tức lấy một cái gương soi, thấu qua mặt kính trơn nhẵn, cậu nhìn đến cổ mình—— cũng chính là chỗ Đới Nhược Trạch mới hôn môi qua kia, hồng đến phát tím, như là sau khi bị muỗi cắn gãi đến phá da tạo thành.

Hoàng đế cáu kỉnh quăng chiếc gương, đặc biệt nghĩ muốn bắt Đới Nhược Trạch trở thành bao cát đánh một trăm lần! Cậu hung hăng giẫm gương, nhưng giẫm đến giẫm đi cũng không giẫm bể cái gương chất lượng cao đến nghịch thiên này.

Cậu nhặt gương lên, soi lên dấu hôn kia, cậu mín chặt môi, dùng đầu ngón tay chạm vào dấu vết hồng hồng đó, đỏ ửng trên mặt cứ như được đánh má hồng.

gà nướng

Gà nướng

hoa quế cao

Hoa quế cao

nữ nhi hồng

Nữ nhi hồng

khoai tây xắc sợi xào

Khoai tây xắt sợi xào

đậu hủ ma bà

Đậu hủ ma bà

đói chết

Đói chết =))

Advertisements

4 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 37

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s