MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 69

69

Trong tụ cư quét qua một cơn gió độc, đầu tiên là Lê Lý, sau là Trương Hà Sơn, hoàn toàn thay đổi thành người khác, trong ngôn hành xử sự mang theo một cỗ sắc bén lãnh khốc, khiến người không dám đối mặt trực diện.

Không ít người thảo luận loạn xạ, nhất là những người lúc trước thích khi dễ Lê Lý, thích sai sử Trương Hà Sơn làm này làm kia, lại tràn đầy cảm xúc đối với việc này. Lần nữa đối mặt hai người, chột dạ yếu ớt, uy phong lúc trước cũng không biết biến đâu rồi.

Nhiệm vụ hằng ngày cùng với hai người kia chếch nhau, Hạ Phi cũng không chính mắt nhìn đến bọn họ, loại thời điểm này, đánh giá nghe từ trong miệng người khác là khách quan nhất.

Không thể nghi ngờ, hắn thành công.

Sau khi biết được biện pháp của chính mình có hiệu quả, Hạ Phi liền quăng việc này ra sau đầu. Hiện giờ còn rất nhiều chuyện chờ bọn họ làm, chuyện này đã không cần hắn đầu nhập tinh lực vào nữa.

Tình hình tụ cư hiện nay thực khẩn trương, mặc kệ là tầng quản lý, hay là những người làm việc và nghỉ ngơi theo quy luật, đều hiểu được điểm này.

Con kiến biến dị thường xuyên bị người tụ cư phát hiện, này hết thảy tựa hồ cho thấy một thực tế: phụ cận tụ cư ẩn tàng một tổ kiến, có lẽ trước đó không lâu vừa mới dọn đến.

Trừ cái đó ra, uy hiếp đến từ không trung cho tới bây giờ cũng không để người ta có thể khinh thường.

Trên bầu trời tụ cư cứ như vậy treo một lưỡi dao sắc bén sáng chói, tùy thời đều có thể rơi xuống, đánh nát bộ lạc đang dần lớn lên này. Không khí trong liệt cốc áp lực lại trầm trọng, mọi người đều nơm nớp lo sợ dưới áp lực căng thẳng đốc thúc, nỗ lực đến mức tối đa đề cao chính mình, mang tâm tình sợ hãi lại tận lực bình tĩnh chờ đợi tương lai không biết tên.

Thăm dò dưới lòng đất vẫn tiến hành đâu vào đấy, đường mấy người Hạ Phi đi qua, bởi vì đủ loại nguyên nhân, bị đánh dấu X trên bản đồ, cho tới hôm nay, bọn họ lại một lần nữa lựa chọn một hang động đường ngầm tiến hành thăm dò.

Nắng sớm chiếu rọi, mọi người đang tập hợp trước cái khe lớn. Cười chào hỏi nhau, quen thuộc chuẩn bị tiến vào lòng đất.

Thế nhưng Nghiêm Thiết cản bọn họ lại.

“Trước từ từ.” Nghiêm Thiết ý bảo bọn họ dừng lại, “Dẫn mọi người theo nhiều ngày như vậy, nên chú ý, nên làm thế nào, mọi người đều mò mẫm ra rồi chứ. Đơn giản mà nói, mọi người có thể xuất sư.”

Ánh mắt Hạ Phi lướt qua gã, nhìn về đoàn người đang tiến đến bên này phía sau Nghiêm Thiết, kinh ngạc nhướng mi: “Anh sẽ không phải chỉ, bọn họ muốn gia nhập cùng chúng tôi?”

Nghiêm Thiết nở nụ cười: “Nói đúng rồi. Mọi người đã săn bắn lên tay, tôi cũng có thể yên tâm thoát ly đội ngũ này, trở về tiểu đội ban đầu. Thay thế tôi là người quen của mọi người. . . . . .” Gã quay đầu, ánh mắt nhìn về phía nam nhân cao lớn vừa đến bên cạnh gã, “Trương Hà Sơn, mọi người đều quen biết, phối hợp lại cũng ăn ý.”

Ánh mắt Hạ Phi rơi trên mặt Trương Hà Sơn, trên gương mặt nông dân bình phàm chất phác này, hắn từng thấy qua tươi cười mộc mạc chân thật, thấy qua thống khổ ảo não áy náy, thấy qua uể oải tự trách day dứt. . . . . . duy nhất không có gặp qua là chính như hiện tại, vẻ mặt lãnh đạm, ánh mắt lạnh như băng, trên mặt tựa như phủ một tầng sương lạnh, tình cảm nhu hòa mỉm cười linh tinh hoàn toàn bị loại bỏ, quanh thân mơ hồ tản ra khí tràng nguy hiểm không thể tiếp cận, bỗng dưng khiến cho nam nhân vốn không đẹp này hơn một phần hấp dẫn không thể diễn tả.

Có lẽ hiệu quả của nguyên thạch còn có thể lại nhu hòa giảm xuống một ít? Hạ Phi yên lặng nghĩ, bằng không, tổ đội cùng một cộng sự tính cách như vậy, chắc khá dày vò nhi?

“Trương Hà Sơn?” Lee Al kỳ quái nhìn nam nhân tựa như thay hình đổi dạng, không biết vì sao, ánh mắt hồ nghi liền bay đến trên người Hạ Phi, tổng cảm thấy Hạ Phi thoát không được quan hệ với biến hóa này.

“Tôi sẽ thay thế vị trí của Nghiêm Thiết.” Trương Hà Sơn mở miệng, nói không nhiều lắm, không còn hương vị mộc mạc trong giọng nói, có chút ý tứ hàm xúc quả quyết của giải quyết việc chung.

Mục Nhạn Hành nhìn Trương Hà Sơn như vậy, ý thức về chỗ thần kì của dị năng Hạ Phi lại cao hơn một tầng. Nhưng mà đối với Trương Hà Sơn là tốt hay là xấu, nên đánh giá như thế nào đây? Y ngược lại nhìn về phía Từ Ý cùng đi tới, thần sắc Từ Ý thoạt nhìn tiều tụy không ít, đại khái cũng bị vấn đề này quấy nhiễu.

“Chúng tôi không ý kiến.” Hạ Phi buông tay, “Như vậy bọn họ thì sao?” Hắn chỉ chính là Từ Ý, Nam Tuyết. . . . . . còn có người mới đến, ánh mắt vẫn luôn suồng sã xâm lược nhìn về phía Mục Nhạn Hành, Lê Lý. Chậc, ánh mắt kia làm hắn tức giận rồi nha.

“Hiện tại mấy người có khả năng mang theo người thường.” Nghiêm Thiết nói, “Bọn họ phụ trách ở phía sau nhặt con mồi mọi người săn được. Nhưng Bạch Bàn Tử nghĩ đến lúc trước mọi người đã nhận thức nhau, cho nên đem bọn họ điều đến đội ngũ mấy người.”

Nghiêm Thiết vỗ vỗ vai Hạ Phi, lại nện một chút ngực Mục Nhạn Hành: “Cố gắng làm, chúc mọi người phối hợp khoái trá.”

Quý Hùng ở phía sau ôm bả vai Cao Tư cười hí hí, xem ánh mắt của cái người Lê Lý nhìn Mục Nhạn Hành, nơi nào giống bầu không khí phối hợp khoái trá chứ?

Mục Nhạn Hành xem nhẹ ánh mắt khiến người ta cực không thoải mái của Lê Lý, trẩm ổn hạ mắt đáp ứng: “Xin yên tâm.”

Hạ Phi nhếch môi, khóe mắt như có như không đảo qua Lê Lý, không nhanh không chậm nói: “Đúng, yên tâm đi.” . . . . . . Bọn họ sẽ phối hợp khoái trá.

Lâm Linh nhìn nụ cười trên môi Hạ Phi, lưng nhanh chóng hiện lên một cảm giác mát lạnh, móa nó nơi này tuyệt đối có tình huống! Đầu cô có chút choáng, đã lâu không cùng Lê Lý và Trương Hà Sơn, hai người này đều thay đổi kiểu dáng, quả nhiên như lời bát quái của người tụ cư, việc này quả thực tà môn!

Trương Hà Sơn như là bị ném vào núi đao biển lửa luyện lại một lần, loại bỏ toàn bộ yếu đuối cùng thiện ý không cần thiết. Mà Lê Lý luôn sợ hãi dạ thưa, thế nhưng cũng sẽ nâng cằm, ánh mặt suồng sã hơn, liếc mắt nhìn lại một cái chỉ cảm thấy người này không khác bệnh trạng của kẻ điên lắm, hơi chút kích thích sẽ phát tác dáng vẻ nguy hiểm.

Rất tà môn! Việc này sẽ không có quan hệ với Hạ Phi đại ca đi? Cô nhóc nghĩ.

“Xuất phát đi.” Hạ Phi an bài đâu vào đấy, “Tôi cùng Nhạn Hành đi trước nhất, Al cùng Hà Sơn tiếp theo. Quý Hùng, lâm Linh cùng Cao Tư mặt sau, khi nào cần thì cứ tùy ý chi viện tiền phương, thời gian còn lại thời khắc chú ý an toàn phía sau, bảo hộ bọn Từ Ý. Nghe hiểu được sao?”

“Hiểu được.” Cao Tư múa may cánh tay một chút, sau đó cười đá đá Lâm Linh sau lưng, “Hôm nay em không vác ba lô, còn có thể làm gì nữa?”

Lâm Linh co rút khóe miệng: “Nếu đánh tới tang thi, tinh hạch của nó vẫn cần em đến giữ!” Cô một chút cũng không phẫn nộ xù lông gì đó, thật sự. Đến bây giờ cô cuối cùng hiểu được, nam nhân này tuyệt đối muốn cua cô! Muội muội khoa văn thực cảm tính thực mẫn cảm nha, trong lòng Lâm Linh giơ chân bắt cheo vung vẩy mũi chân, nhưng mà phương thức dùng trò đùa khi dễ người khác để được sự chú ý của đối phương này——nam nhân này xác định không phải mới tốt nghiệp từ vườn trẻ chứ? Thủ đoạn thật kém!

“Đợi đã!” Lê Lý vẫn nhìn chằm chằm Mục Nhạn Hành lên tiếng gọi lại mọi người đang hướng đến cái khe, trên gương mặt thanh tú lộ ra nụ cười yếu ớt, tươi cười kia khiến đáy lòng người ta sợ hãi, “Mục Nhạn Hành, tôi có lời muốn nói rõ ràng với anh!”

Mục Nhạn Hành dừng bước lại, nghiêng người nhìn gã, nghiêm túc: “Hiện tại là thời gian cho nhiệm vụ.”

Quý Hùng cười đến muốn ngã.

“Tôi chỉ nói một câu.” Lê Lý đi nhanh về phía Mục Nhạn Hành, ánh mắt tham lam đem nam nhân anh tuấn thu vào đáy mắt, ngữ khí gã cường ngạnh, không cho phản bác, “Chúng ta bắt đầu một lần nữa đi, Mục Nhạn Hành!”

Lâm Linh hít mạnh một hơi, cái. . . . . . tình huống gì đây? Lê Lý cư nhiên dám đoạt Mục đại ca trước mặt Hạ Phi đại ca? Cô thật cẩn thận xem xét sắc mặt Hạ Phi, nhưng đáng ngạc nhiên, trên khuôn mặt ôn nhu tuấn mỹ đến quá phận, cô căn bản nhìn không ra tâm tình cùng ý tưởng của Hạ Phi đại ca.

Mắt Mục Nhạn Hành nháy cũng không nháy, giây tiếp theo trả lời gã: “Tôi cự tuyệt.”

“Tôi biết anh không thể bỏ xuống Hạ Phi.” Lê Lý cười mở tay ra, ánh mắt sỗ sàng nhìn về phía khuôn mặt xinh đẹp ôn hòa của Hạ Phi, “Tôi cũng thực thích anh ấy, nếu như là Hạ Phi mà nói, tôi không ngại anh ấy gia nhập cùng với chúng ta. Tôi sẽ hảo hảo ở chung với anh ấy. Anh cảm thấy thế nào?”

Lâm Linh trợn mắt há hốc mồm, bị lời này lôi đến ngoài chín trong mềm, này, này sao có thể?

Quý Hùng vây xem thực vui vẻ sớm treo trên vai Cao Tư khụ đến mặt mày đỏ bừng—— mẹ nó cư nhiên có người dám nói chuyện như vậy với Tiểu Phi Phi? Thật sự đã lâu không thấy Tiểu Phi Phi cười khinh.

“Tôi cự tuyệt.” Mục Nhạn Hành nhíu mày, ánh mắt nghiêm túc nhìn về phía Lê Lý, “Cậu không thể so sánh được với Hạ Phi.”

“Đi thôi.” Y xoay người, lần này là nói với Hạ Phi đang đứng bên cạnh.

Phía sau, trên mặt Lê Lý lúc đỏ lúc trắng đứng tại một chỗ, trong mắt bốc lên bạo ngược cùng tàn khốc, dần dần chuyển thành thâm sâu oán độc: “Mục Nhạn Hành, anh nghĩ kĩ chứ!”

Nam nhân đi đầu không đáp lại, thận chí không thèm quay đầu, bóng lưng thẳng như tùng bách thong dong lại trấn định. Có một loại người luôn rõ ràng lựa chọn của bản thân là cái gì, cũng đối nó chấp nhất cùng kiên định, mà Mục Nhạn Hành chính là người như vậy.

Hạ Phi cười khẽ quay đầu nhìn Lê Lý một cái, trong đôi mắt hẹp dài ướt át ẩn hiện ý cười giễu cợt, nếu không có nguyên thạch gia tăng trạng thái, lê Lý còn có thể không cố kỵ làm càn mà nói như vậy sao?

—— nói trở lại, quần áo trên người Lê Lý kia đã có bảy ngày không thay đổi đi? Cho nên nguyên thạch còn đặt tại trong túi áo?

Hắn không dấu vết thu hồi ánh mắt, nụ cười bên môi có chút lãnh.

Vốn tưởng rằng nguyên thạch đặt trong túi áo sớm bị Lê Lý ném rồi, sau đó Lê Lý sẽ khôi phục bản tính. Nhưng mà không nghĩ tới, nguyên thạch thế nhưng còn tại, điểm ấy nhưng thật ra là hắn tính sai. Nếu lúc trước, có lẽ hắn sẽ cho phép nguyên thạch tiếp tục tác động lên tính cách Lê Lý, thẳng đến dị năng trong nguyên thạch hao hết. Chẳng qua hiện tại náo loạn như vậy, Hạ Phi thật đáng tiếc nghĩ, không nên trách hắn chấm dứt công hiệu của nguyên thạch trước thời hạn.

Nhưng mà, bảy ngày không tắm rửa thay quần áo, đây cũng là kết quả do trạng thái bạo ngược ảnh hưởng sao?

Hạ Phi yên lặng oán thầm, cho dù là mạt thế, cũng cần sạch sẽ hợp vệ sinh chứ, trên liệt cốc rõ ràng còn có một con sông mà!

Trong một góc không ai thấy, nguyên thạch màu cam nơi túi áo Lê Lý chớp mắt biến thành trong suốt, tựa như năng lượng dị năng trong đó bị người trực tiếp rút sạch.

“Phịch” ——

Nam Tuyết đang đi về phía trước nghe thấy động tĩnh sau lưng, nghi hoặc quay đầu lại, kinh ngạc nhìn người té ngã trên mặt đất: “Lê Lý?” Trong mắt nàng cũng không quan tâm, sau khi thấy rõ sắc mặt trắng bệch của Lê Lý, biểu tình thậm chí mang theo chút trào phúng, mấy ngày này thấy đủ trò khôi hài, theo bản năng liền nghĩ Lê Lý đây là đang dùng khổ nhục kế.

Mọi người không thể không lại dừng lại, Hạ Phi vẻ mặt bất đắc dĩ tiêu sái đến bên cạnh Lê Lý, ngồi xổm nhìn gã: “Cậu làm sao vậy? Còn có thể đi chứ?”

Ánh mắt Lê Lý mờ mịt hoảng hốt, tựa hồ tư duy còn lưu lại một dị thứ nguyên nào đó (thời không khác), chưa phục hồi lại tinh thần, sau một lúc lâu, ánh mắt gã mới suy yếu dừng trên mặt Hạ Phi, kinh hoảng sợ hãi ấp úng: “Tôi, tôi làm sao vậy? Đó không phải tôi. . . . . . Đó không phải tôi!”

Hạ Phi vươn tay về hướng gã, thanh âm ôn hòa trấn an: “Có thể đứng đứng lên chứ? Đứng lên chậm rãi nói, cậu làm sao vậy?”

Làm sao vậy? Lê Lý hỗn loạn lắc lắc đầu, lấy tay dùng sức nện đầu: “Không, không đúng! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì! Không đúng, cũng không đúng!” Gã ngẩng đầu, trong mắt hỗn loạn lại sợ hãi, thô bạo lãnh khốc lúc trước hoàn toàn tan thành mây khói, rốt cuộc tìm không được một chút tung tích, coi như lại khôi phục Lê Lý yếu đuối đáng thương lúc ban đầu.

“Lê Lý?” Hạ Phi lo lắng nhìn gã, “Cậu làm sao vậy? Cái gì không đúng?”

“Đó không phải tôi! Không phải tôi!” Lê Lý bỗng chốc đứng dậy, phủi tay Hạ Phi, sợ hãi kinh hoàng vung vẩy hai tay chạy về phía xa, “Không phải tôi làm! Chuyện này cũng không phải tôi làm! Không phải. . . . . .”

Gã khôi phục bản tính, lại vẫn nhớ rõ đủ loại sự tình phát sinh lúc tính cách biến dị. Tính cách biến dị đối với gã hiện tại mà nói, là xa lạ không thể lý giải, tựa như một người khác nắm thân thể gã trong tay, mà gã bất lực đứng ngoài quan sát hết thảy.

Loại cảm giác thân thể bị người xa lạ khống chế này, gã từng lĩnh hội qua, sau đó liền bị Mục Nhạn Hành cắt đứt. Nhưng mà mấy phút đồng hồ ngắn ngủi lần đó, cùng thời gian mấy ngày lần này, cảm thụ khắc sâu tận xương tủy, khiến gã sợ hãi gần như hỏng mất.

“Lê Lý!” Hạ Phi đứng ở tại chỗ hô to, nhưng người đang nhanh chóng chạy trốn hoàn toàn không nghe được thanh âm của hắn.

“Gã rốt cuộc làm sao vậy?” Hạ Phi vô tội mà nghi hoặc nhìn về phía mọi người.

Nam Tuyết yên lặng lắc đầu, đối với hành vi bất thình lình của Lê Lý cảm giác tựa như nhị trượng hòa thượng, sờ không được đầu mình (mù mờ không thể hiểu rõ).

Mục Nhạn Hành bất đắc dĩ lại dung túng nhìn Hạ Phi, lời nói vừa rồi của Lê Lý tuyệt đối khiến cho người này sinh khí.

Lee Al khinh bỉ nhìn về phía Hạ Phi, thật sự là một con người dối trá, rõ ràng thực chán ghét Lê Lý, còn có thể bày ra bộ dáng ôn nhu quan tâm đến mê hoặc người khác. Tuy rằng không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng tính cách Lê Lý từ dị biến đến khôi phục, tuyệt đối có một chân của người này!

Lâm Linh cùng Lee Al nghĩ đến cùng một chỗ, nhưng mà cô sẽ không khinh bỉ Hạ Phi đại ca của cô. Một bên ngưỡng mộ sùng bái, một bên vuốt vuốt cánh tay nổi lên một tầng da gà, âm thầm cảnh cáo chính mình về sau ngàn vạn lần không được cùng Hạ Phi đại ca đoạt lực chú ý của Mục đại ca —— sẽ bị bán còn giúp hắn kiếm tiền đó biết không!

Cao Tư nói với Quý Hùng đủ loại cảm khái, anh nói Hạ Phi có phải là cái bánh bao hay không? Vừa rồi bị đoạt tình nhân như vậy, hắn nửa điểm nóng nảy cũng không có, trái lại còn quan tâm tình địch? Mẹ nó này cũng quá thánh mẫu đi? Nếu có người dám đánh chủ ý lên người của anh, anh ra sao cũng phải cho tên đó mở mang kiến thức hoa vì sao lại hồng!

Quý Hùng lại cười đến dạ dày đau, Tiểu Phi Phi thánh mẫu? Tiểu Phi Phi bánh bao? Cao Tư huynh đệ, nhìn người không thể chỉ nhìn mặt đâu bạn hiền!

Đại khái chỉ có Từ Ý sau khi nhìn Lê Lý hỏng mất chạy trốn, lại nhìn khuôn mặt không biểu tình của Trương Hà Sơn, ánh mắt phức tạp mà mâu thuẫn —— thay đổi tính cách một người, hắn thật sự làm đúng rồi sao? Nếu Hà Sơn sau khi khôi phục bản tính cũng giống Lê Lý vậy, có thể cũng hỏng mất hay không?

Vẫn là nói, Hà Sơn sau này, luôn phải ỷ lại vào nguyên thạch Hạ Phi cung cấp, không bao giờ khôi phục bản tính nữa?

Hạ Phi nhẹ nhàng vỗ vỗ tay: “Tốt lắm, chúng ta đã lãng phí rất nhiều thời gian . Hôm nay xem ra, Lê Lý không thể đi theo chúng ta rồi, chúng ta cũng sẽ không trì hoãn, xuất phát đi. Đội hình không thay đổi.”

“Thật sự là biến đổi bất ngờ.” Cao Tư cảm thán một câu, “Đi thôi đi thôi. Lê Lý kia sẽ có người quản gã. Bạch Bàn Tử hôm nay nhàn rỗi mà.”

Tác giả: Hạ Phi Phi sẽ không để Lê Lý có cơ hội biến thành hắc liên hoa =. =~ nói ra Hạ Phi Phi thật giống như người xấu nha ╮( ̄▽ ̄”)╭

Advertisements

7 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 69

  1. Phi phi mới kích phát hai dị năng thị huyết cùng bạo ngược thấy mà sợ…kh biết 4 dị năng còn lại là gì…? Nhất đình càng khủng bố hơn..một cá đối một cái còn đáng sợ nhe….nhớ đừng chọc vào phi phi nhà ta nghe các chị em..ghe quá

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s