CDNST

CDNST: CHƯƠNG 36

☆. Cửa ba mươi sáu

Thể lực tiểu hoàng đế không được, đi theo hươu bào chưa đến mười phút liền không chịu nổi, Đới Nhược Trạch liền cõng hoàng đế chạy.

Khi chạy giá trị mệt nhọc của Đới Nhược Trạch lao lên nhanh chóng, lại không có hạt châu đông ấm hè lạnh phụ trợ, hắn mỗi lần chạy mười lăm phút giá trị mệt nhọc sẽ đột phá điểm tới hạn, lúc này hắn sẽ không thể không hôn môi hoàng đế để bổ sung năng lượng .

Hoàng đế phiền không chịu được, khi Đới Nhược Trạch lại một lần quay đầu cầu hôn cho hắn một cái tát,”Ngươi sao mà vô lại như vậy a!”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ thân ái của ta, ta phải từ trên người ngươi tìm kiếm động lực thôi.”

Hoàng đế nghiêm mặt, tùy ý Đới Nhược Trạch hôn một cái, dù sao hôn đều hôn nhiều như vậy, cậu cũng chết lặng.

Hai người chạy hơn nửa ngày trời trong rừng, rốt cuộc chạy đến bìa rừng, bọn họ đưa mắt nhìn xa xa, doanh địa hoàng gia đã đập vào trong mắt.

Hoàng đế thúc giục Đới Nhược Trạch: “Đi mau.”

Đới Nhược Trạch nói: “Chậc, kỳ thật chúng ta như bây giờ cũng rất tốt.”

Hoàng đế xem kỹ hai người một phen, hỏi: “Có cái gì tốt?” Bọn họ ở trong rừng lăn lăn đánh đánh, lại ở trong sơn động một đêm, hai người cũng không rửa mặt, đều bẩn hề hề, lôi thôi muốn chết, cậu thật sự không thể nói trạng thái của bọn họ có chút nào liên hệ đến chữ tốt.

Đới Nhược Trạch nói: “Chỉ hai người chúng ta a.”

Hoàng đế nhéo mặt Đới Nhược Trạch, “Cho dù chỉ có hai người chúng ta trẫm cũng sẽ không sủng hạnh ngươi!”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ ngươi rất vô tình.”

Hoàng đế nói: “Một hoàng đế anh minh kiệt xuất cần lãnh khốc vô tình, hừ ~!”

Đới Nhược Trạch ngoài miệng nói không nghĩ quay về doanh địa, nhưng dưới chân lại không dừng lại.

Lúc này, bọn họ cùng đàn hươu bào ngay lập tức đảo ngược, khi trước là bọn hắn chạy theo hươu bào, hiện tại là hươu bào chạy theo bọn họ.

Hoàng đế nghi hoặc hỏi: “Mấy con hươu này còn đi theo chúng ta làm gì?”

Đới Nhược Trạch nói: “Chắc muốn chúng ta vui đùa với chúng đi.”

Hoàng đế nói: “Toàn bộ làm ăn luôn thì quá tốt.”

Đới Nhược Trạch hắc tuyến nói: “Bệ hạ, ngươi có cái gì sơn trân hải vị chưa ăn đến, làm gì cứ đánh chủ ý lên hươu ngốc kia, chúng nó đều là ân nhân của chúng ta, không có thể ăn ân nhân.”

Hoàng đế cúi đầu trên lưng Đới Nhược Trạch, đem mặt vùi vào hõm vai đối phương, nói: “Được rồi, không ăn thì không ăn.”

Hai người cách doanh địa khoảng trăm mét, có người phát hiện bọn họ.

An Lương cưỡi ngựa trước tiên vọt đến chỗ hai người, hắn nhảy xuống ngựa lưng thẳng tắp quỳ xuống, lớn tiếng nói: “Thần hộ giá bất lợi, thỉnh bệ hạ thứ tội!”

Hoàng đế xuống khỏi lưng Đới Nhược Trạch, hỏi: “Thích khách đều bắt được sao?”

An Lương nói: “Hôm qua sau khi thần cứu A Lam liền quay lại nơi bệ hạ bị tập kích, trực tiếp giao thủ với mấy tên thích khách, võ công của bọn họ trên giang hồ đều được xưng là cao thủ, thần giết hai người, bắt một, chạy ba, còn khoảng năm sáu người khác không biết ở nơi nào, chắc là đuổi theo bệ hạ cùng Đới thường tại. Thần trở về doanh địa triệu tập nhân mã tiến vào rừng cây tìm kiếm bệ hạ, lại không ai tìm được tung tích bệ hạ.”

Hoàng đế nói: “Chúng ta ẩn thân tại một nơi thực bí mật, các ngươi không tìm thấy cũng đúng, ngựa của ta đã trở lại chưa?”

An Lương nói: “Chưa nhìn thấy.”

Hoàng đế nói: “Chắc là lạc đường, ngươi lại phái người đi tìm ngựa của ta đi.”

An Lương nói: “Vâng!”

An Lương lĩnh mệnh đi, càng nhiều thần tử tiến lên đây hỏi han ân cần hoàng đế cùng Đới Nhược Trạch.

Có lão thần tử nói: “Bệ hạ hồng phúc tề thiên (phúc đức vận may ngang trời), đều có thiên nhân phù hộ.”

Hoàng đế nói: “Ừ.”

Lão thần tử nói: “Bệ hạ không chỉ thoát khỏi miệng hổ, còn đạt được hạng đầu của săn thú mùa thu, không hổ là bệ hạ!”

Trên đỉnh đầu hoàng đế toát ra một dấu chấm hỏi thật to, ngày này cậu ngay cả nửa con mồi cũng chưa săn tới sao lại được hạng đầu? Xú lão đầu này muốn vuốt mông ngựa cũng phải vuốt cho thực tế chút chứ!

Lão thần tử nói: “Bệ hạ một chuyến này săn được hơn trăm con hươu bào, khiến người chỉ biết há miệng ngạc nhiên!”

Hoàng đế bỗng hiểu hạng nhất của mình từ đâu mà có, cũng không phủ nhận, nói: “Mấy con hươu bào này các ngươi ai cũng không được động vào chúng nó, tất cả đều dành để phục vụ trẫm, nếu đã xong việc, trẫm cho các ngươi lui!”

Lão thần tử nói: “Vâng!”

Ứng phó xong đám thần tử nhiệt tình, Đới Nhược Trạch cùng hoàng đế tự trở về lều trại.

Hệ thống: chúc mừng ngài thuận lợi thông quan phó bản “Săn thú mùa thu”, thu hoạch danh hiệu “Chuyên gia sinh tồn dã ngoại”. 】

Hệ thống: độ hảo cảm của hoàng đế +10, thống kê độ hảo cảm 43. 】

Hệ thống: ngài đem hạt châu đông ấm hạ mát tặng cho hoàng đế, được thêm vào độ hảo cảm +1, thống kê độ hảo cảm 44. 】

Hệ thống: người chơi thân ái, chúc mừng ngài đạt tới độ hảo cảm giai đoạn thứ hai, thăng cấp thành Quý nhân. 】

Hệ thống: để thăng cấp đến giai đoạn Tần cần sáu mươi điểm độ hảo cảm, thỉnh tiếp tục cố lên. 】

Tin tức hệ thống bùng nổ liên tiếp không dừng khiến đầu Đới Nhược Trạch đau buốt, hắn lăn lộn trên tấm thảm mềm mại, cười nói: “Phó bản lớn quả thực tốt, độ hảo cảm cọ cọ cọ liền lên rồi.”

Hắn nằm trên thảm trên mặt đất một lát, rồi ăn tất cả điểm tâm trong lều, sai người chuẩn bị nước tắm rửa.

Nước tắm rửa rất nhanh đến, Đới Nhược Trạch thuần thục thoát sạch, sau đó chui vào bồn tắm.

Qua một đêm ngoài vùng hoang dã, không chỉ hoàng đế khó chịu, hắn cũng khó chịu, có thể ngăm nước ấm tắm rửa nghỉ ngơi thật là quá hạnh phúc!

Đới Nhược Trạch ngâm trong bồn tắm đến muốn ngủ, rèm cửa lều của hắn giật giật, một cái đầu màu vàng chui vào, đúng là hươu bào huynh.

Nói đến cũng lạ, mấy trăm con hươu bào đều cùng một cái hình dạng, Đới Nhược Trạch lại luôn có thể đầu tiên liếc mắt liền nhận ra con hươu đã cứu hắn kia, có lẽ đây là duyên phận.

Hươu bào ngửi ngửi bồn tắm, đem đầu đặt trên cạnh bồn, đi uống nước trong bồn đó.

Đới Nhược Trạch đẩy đầu hươu bào ra, nói: “Hươu bào huynh, đây là nước tắm rửa, không dùng để uống.”

Hươu bào buông tha cho nước tắm, ngược lại đi cắn xiêm y Đới Nhược Trạch thay ra, nó cho rằng xiêm y là đồ ăn, xé xé muốn nuốt, Đới Nhược Trạch vội vàng bước ra khỏi bồn tắm, kéo lấy phần chưa bị cắn, đoạt lại xiêm y.

Góc xiêm y này đã bị hươu bào cắn hư, không cách nào mặc lại.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Hươu bào huynh, ngươi đói bụng phải không? Đói bụng mà nói tự mình đi ăn cỏ đi, đừng ăn mấy thứ bậy bạ.”

Hươu bào cọ cọ Đới Nhược Trạch.

Hệ thống: ngoạn gia thân ái, độ thân mật của ngài cùng hươu bào đã đến tiêu chuẩn thu dưỡng, xin hỏi ngài có muốn thu nó làm sủng vật hay không. 】

Đới Nhược Trạch ngẩn người, trò chơi này còn có hệ thống sủng vật?!

Đới Nhược Trạch hỏi: “Thu nó làm sủng vật có chỗ tốt gì?”

Hệ thống: thu hươu bào làm sủng vật quả thật có hai chỗ tốt, một, bộ dáng nó thực đáng yêu, có thể mang đi dạo phố, gia tăng giá trị mị lực của ngài; hai, khi ngài sắp đói chết, ngài có thể dùng hươu bào cho đỡ đói. 】

Đới Nhược Trạch mồ hôi như mưa, “Điểm thứ hai có phải rất hung tàn hay không?!”

Hệ thống: xin hỏi ngài có muốn thu nó làm sủng vật hay không? 】

Đới Nhược Trạch cùng hươu bào đối diện, hươu bào ngốc hồ hồ nhìn hắn, đôi mắt đen như hai quả nho to, nháy mắt nháy mắt.

Đới Nhược Trạch lựa chọn “Thu”.

Hệ thống: chúc mừng ngài đạt được sủng vật “Yêu quái hươu bào”, thỉnh đặt tên. 】

Đới Nhược Trạch nói: “Gọi là Tiểu Hoàng đi.”

Hệ thống: sủng vật của ngài đổi tên thành Tiểu Hoàng, thỉnh ngài bảo vệ sủng vật của ngài, nó có thể khiến giá trị khí huyết cùng giá trị mệt nhọc thêm 10% so với hạn mức cao nhất, hơn nữa khi ngài đứng yên bất động sẽ thong thả khôi phục giá trị khí huyết cùng giá trị mệt nhọc cho ngài. 】

Đới Nhược Trạch tắm rửa xong, ngã vào trên giường nghiêng đầu ngủ say, Một đêm trong sơn động hắn cơ hồ không ngủ, một là tư thế của hắn không dễ đi vào giấc ngủ, hai là hắn phải canh gác, nếu trong lúc hắn cùng tiểu hoàng đế ngủ say thích khách lần theo dấu vết tìm thấy bọn họ, vậy bọn họ nhất định phải chết! Cho nên, tại đoanh địa này, trong hoàn cảnh an toàn trăm phần trăm, Đới Nhược Trạch dính gối liền ngủ như chết.

Tiểu Hoàng dựng thẳng lỗ tai, gặp không thấy ai bồi nó chơi, quẩy cái đuôi ra khỏi lều.

Đới Nhược Trạch là bị tiếng khóc đánh thức, mà người ngồi bên giường khóc đúng là đương kim hoàng hậu.

Hoàng hậu khóc lê hoa đái vũ, điềm đạm đáng yêu, Lam quý phi lại đứng phía sau hoàng hậu, thực lo lắng nhìn Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch trước cười trấn an Lam quý phi, rồi mới hành lễ với hoàng hậu.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Hoàng hậu nương nương sao lại khóc vậy?”

Hoàng hậu lau nước mắt, nói: “Hu hu hu hu, Đới thường tại. . . . . . A, không, Đới quý nhân, một đêm này may mà có ngươi cùng một chỗ với bệ hạ, bằng không. . . . . . Bản cung cũng không dám nghĩ nữa a.”

Đới Nhược Trạch nói: “Nương nương nói quá lời, bảo hộ bệ hạ là ta nên làm.”

Hoàng hậu nói: “Ngươi nói đúng, mấy tên thích khách này có từng làm ngươi bị thương?”

Đới Nhược Trạch nói: “Đa tạ nương nương quan tâm, ta vẫn chưa bị thương.”

Hoàng hậu nói: “Vậy là tốt rồi.” Nàng vốn chưa khóc, không biết nghĩ tới gì, lại hu hu hu hu khóc nữa, “Đới quý nhân, một đêm này các ngươi qua tốt không. Bản cung hỏi qua bệ hạ, hắn nói các ngươi ở trong một cái sơn động, bệ hạ từ nhỏ chưa chịu qua khổ, gia cảnh Đới thường tại cũng tốt chắc là cũng chưa chịu qua khổ, ủy khuất ngươi.”

Đới Nhược Trạch nói xong “Ta không sao” trong lòng cũng đang cân nhắc dụng ý hoàng hậu đến đây một chuyến.

Người trong hậu cung không có ai là đèn cạn dầu, đừng nhìn hoàng hậu là ma khóc nhè, nhưng mỗi một lần khóc lớn của nàng đều có mục đích có trọng điểm, vậy lần này nàng cố ý đến lều trại của mình khóc là vì cái gì đâu?

Tổng không thể là vì hắn thăng lên quý nhân hoàng hậu mới đến biểu đạt tình cảm thân thiết phải không?! Đới Nhược Trạch lắc đầu, phủ định ý tưởng này, vô luận hắn lên tới chức vị nào, cũng đều không quá hoàng hậu, hoàng hậu cũng không tất yếu đối tốt với một quý nhân nho nhỏ.

Không bao lâu sau, hoàng đế cùng An Lương đến đây.

Hoàng hậu vừa thấy hoàng đế, liền giống như một con chim nhỏ bổ nhào qua, nàng nắm lấy tay áo hoàng đế khóc ròng: “Hu hu hu hu, bệ hạ, ngươi cùng Đới quý nhân không có chuyện gì thật sự là quá tốt.”

Hoàng đế nói: “Ừm, trẫm đã bình an trở về, hoàng hậu chớ khóc.”

Hoàng hậu nói: ” Hu hu hu hu, hảo hảo một hồi săn thú mùa thu lại xuất hiện thích khách, một năm này thật mất hứng. Nhưng bệ hạ mặc dù gặp thích khách, lại vẫn thắng được hạng nhất, này từ xưa đến nay cũng là người đầu tiên.” Nàng ngắm Lam quý phi, nói, “Chỉ là người cùng tổ đội với bệ hạ thay đổi cũng không biết có vi phạm quy tắc trận đấu hay không.”

Đới Nhược Trạch nhếch môi một cái, hiểu được ý nghĩa sâu xa mà hoàng hậu khóc.

Đới Nhược Trạch nói: “Hoàng hậu nương nương không cần lo lắng, bệ hạ một người săn trở về hơn một trăm đầu hươu bào, thực lực của hắn đã thuyết minh hết thảy, vô luận người cùng bệ hạ tổ đội là ai, kia cũng không là đối thủ của bệ hạ. Này đây, bệ hạ được đến hạng nhất là hoàn toàn xứng đáng, hoàng hậu nương nương lời ta nói đúng không?”

Hoàng hậu nín khóc mỉm cười, nói: “Đới quý nhân nói thật có lý.”

Đới Nhược Trạch cho Lam quý phi một ánh mắt, muốn y giúp nói vài câu, nhưng Lam quý phi lại đang mắt đưa mày liếc với ca ca nhà y rồi còn đâu.

Hai người trong chốc lát chọn mi trong chốc lát nháy mắt, trao đổi cái gì chỉ sợ cũng chỉ hai huynh đệ bọn họ tự hiểu lấy.

Đới Nhược Trạch giả khụ hai tiếng, hỏi: “Bệ hạ cùng An tướng quân có chuyện gì?”

Hoàng đế nói: “Ngươi đã cùng trẫm đối mặt thích khách, vậy chuyện thẩm vấn thích khách giao cho ngươi một phần đi.”

Đới Nhược Trạch cười nói: “Ta đây liền cung kính không bằng tuân mệnh.”

Advertisements

5 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 36

  1. Sủng vật nhà ng ta đều khốc suất cuồng bá duệ còn sủng vật nhà anh vừa ngốc vừa manh lại còn là lg thực dự trữ nữa may mà hươu huynh vừa đc nhận nuôi thì có đc thêm kỹ năng vú em an ủi
    Bà hoàng hậu này có phải boss cuối trg trò chơi cung đấu của anh Đới ko vậy
    Còn 2 anh em lam quý phi nữa hint đập mặt rồi kìa nếu ko có hoàng thượng chắn ngang chắc có màn huynh đệ văn thật rồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s