CDNST

CDNST: CHƯƠNG 35

☆. Cửa ba mươi lăm

Hoàng đế từ nhỏ chính là cẩm y ngọc thực (giàu có, mặc áo gấm ăn cao lương), không chịu được nửa điểm khổ sở, vách đá cứng rắn lạnh lẽo, để cậu ngủ trong này quả thực chính là sống không bằng chết.

Đới Nhược Trạch vì có thể làm cho tiểu hoàng đế ngủ thoải mái chút, đặc biệt thu thập một đống cỏ lớn, nhưng vì hắn phải che dấu hành tung, phải chạy đến địa phương cực xa sơn động để cắt cỏ. Cắt cỏ trở về, Đới Nhược Trạch đem bọn nó trải gọn gàng trên mặt đất, làm thành một cái giường đơn giản. Tuy rằng độ thoải mái cũng không tăng thêm được bao nhiêu, nhưng tổng so với trực tiếp nằm trên mặt đất tốt hơn nhiều.

Đới Nhược Trạch nói với hoang đế đang đầy mặt mất hứng: “Bệ hạ ngoan a, trời sáng chúng ta sẽ ra ngoài động tìm cứu viện được không? Ngươi không ngủ đủ để bổ sung tinh thần thì ngày mai có thể đi không nổi đâu.”

Hoàng đế nói: “Chỗ này sao có thể ngủ được a!”

Đới Nhược Trạch nói: “Ngủ không được cũng phải ngủ a.”

Đới Nhược Trạch cởi áo khoác của mình, trải trên đống cỏ, ngăn trở hơi ẩm từ cỏ dại, bản thân ngồi xuống, vỗ vỗ đùi mình, nói: “Đến đây, bệ hạ xem chân ta như gối đầu đi.”

Hoàng đế nói: “Đùi của ngươi không mềm.”

Đới Nhược Trạch nói: “Nhưng tốt hơn so với gối đầu bằng đá a.”

Hoàng đế làm việc và nghỉ ngơi thực quy luật, giờ này đã đến giờ ngủ thường ngày của cậu, buồn ngủ dâng lên, khiến cậu mệt đến không mở mắt nổi.

Hoàng đế chuẩn bị tốt tâm lý bản thân, lúc này mới chậm chạp nằm lên giường cỏ, gối lên đùi Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch trải cỏ thật dày, mặt đất không cứng như tưởng tượng, hoàng đế trở mình, đối mặt Đới Nhược Trạch: “Xem như ngươi thông minh.”

Bàn tay to lớn của Đới Nhược Trạch phủ lên trán hoàng đế, chết cũng không đứng đắn: “Bệ hạ, ngươi đừng nói chuyện với ta.”

Hoàng đế hỏi: “Làm sao vậy?”

Đới Nhược Trạch nói: “Tư thế này của chúng ta, ngươi mà nói chuyện toàn bộ hơi thở đều phun lên tiểu huynh đệ của ta, nếu như ta không kiềm chế được mà cứng rắn. . . . . .”

“Câm miệng!” Hoàng đế liếc Đới Nhược Trạch một cái, nghiêng sang hướng khác, chưa hết giận đập cẳng chân Đới Nhược Trạch, “Đồ háo sắc!”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta chỉ sắc với bệ hạ.”

Tiểu hoàng đế không nói gì, bên tai đỏ bừng một mảnh.

Hai người câu được câu không nói chuyện, không biết lúc nào liền ngủ.

Khi Đới Nhược Trạch vừa cảm giác tỉnh ngủ, chỉ cảm thấy toàn thân không có một chỗ nào là không đau nhức. Đặc biệt hai cái đùi của hắn, bởi vì vẫn duy trì một tư thế lại chịu sức nặng của đầu hoàng đế cả đêm, lúc này đã không còn tri giác.

Đới Nhược Trạch xuyên qua thực vật mọc thành bụi trước cửa động nhìn không trung, mặt trời vừa mọc, thời gian còn sớm, mà đống lửa cháy một đêm cũng đã sớm vì củi cháy sạch mà tắt mất.

Hươu bào cách hai người không xa, lúc Đới Nhược Trạch tỉnh lại, nó cũng tỉnh táo.

Hươu bào tiến đến bên cạnh Đới Nhược Trạch, tò mò dùng mũi cọ cọ Đới Nhược Trạch, Đới Nhược Trạch sờ sờ đầu nó, hươu bào cọ xong Đới Nhược Trạch rồi lại muốn đi cọ tiểu hoàng đế, Đới Nhược Trạch vội ngăn nó lại.

Tính tình tiểu hoàng đế không tốt, rời giường càng thêm bực bội, chọc tỉnh phỏng chừng sẽ giết chết hươu bào lột da làm thành thịt hươu.

Hoàng đế ngủ không quá an ổn, cậu xoay người trong mộng, như đang đấu tranh cùng con quái vật nào đó, hai tay huơ loạng, tay cậu vươn lên cao, vỗ ngay giữa mặt Đới Nhược Trạch. Để tránh cho vận mệnh mặt mình bị đập lún, Đới Nhược Trạch bắt tay hoàng đế, nhưng hắn nắm tay phải, lại xem nhẹ cái tay trái trong mộng kia!

Tay trái hoàng đế “bụp” một phát đánh vào tiểu huynh đệ của Đới Nhược Trạch!

Đới Nhược Trạch bất ngờ không kịp phòng bị, đau đến mặt đều nhanh vặn vẹo, nhưng hoàng đế còn đánh chưa xong, cậu nắm tiểu Đới Nhược Trạch như nắm xúc xích, càng niết càng dùng sức, như là muốn bóp vỡ tiểu Đới Nhược Trạch mới thôi.

Đới Nhược Trạch khóc không ra nước mắt, tiểu hoàng đế này có cừu oán với tiểu đinh đinh của mình sao?!

Hươu bào nhìn thú vị, học theo hoàng đế, nâng một chân lên muốn giẫm lên tiểu Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch cả kinh mồ hôi lạnh chảy ra như tắm, hắn một tay tiếp lấy chân hươu bào, đánh hươu bào lui về một thước, mà cánh tay hắn cũng đau như bị gãy xương!

Đới Nhược Trạch gầm nhẹ với hươu bào: “Hươu bào huynh, có thể đừng cho ta thêm phiền không?! Tự mình chơi đi!”

Hươu bào nghiêng đầu, tựa hồ không lý giải vì sao tiểu hoàng đế có thể nắm tiểu đinh đinh của Đới Nhược Trạch mà bản thân nó lại không được, nó chính là ân nhân cứu mạng của hai người kia mà! Đồ nhân loại keo kiệt!

Hươu bào lưỡng lự trước cửa động một trận, rồi hoạt bát rời đi.

Hươu bào vừa đi, thần kinh căng thẳng của Đới Nhược Trạch liền lơi lỏng chút, hắn sợ hươu bào ngốc kia không chịu nổi tò mò bắt chước tiểu hoàng đế, vậy hắn tuyệt đối định sẵn là phế đi rồi!

Đới Nhược Trạch cúi đầu, bỏ tay hoàng đế ra, nhưng hoàng đế lại chấp nhất nắm tiểu Đới Nhược Trạch, cứ như đó là một bảo bối gì đó không thể mất vậy, chết sống không buông tay, đang ngủ cũng cau mày đối kháng cùng Đới Nhược Trạch.

Hoàng đế trừ bỏ ban đầu nắm dùng lực quá lớn một chút khiến Đới Nhược Trạch đau như sắp phế ra, lúc này cũng chỉ nắm nhè nhẹ, không dùng nhiều khí lực. Đợi đau đớn đi qua, ma sát như có như không này ngược lại khiến bụng dưới Đới Nhược Trạch dấy lên một mồi lửa, hơn nữa nam nhân buổi sáng là không thể bị trêu ghẹo nhất, chỗ kia của hắn cuối cùng vô liêm sỉ cứng lên!

Đới Nhược Trạch một đầu đầy mồ hôi, nếu hoàng đế này mở mắt ra liền đối diện với hắn nhất trụ kình thiên mà nói, lấy trình độ ngạo kiều của tiểu hoàng đế thế nào cũng ngay tại chỗ khiến mình mất hết tính phúc!

Đới Nhược Trạch nâng đầu tiểu hoàng đế lên, thật cẩn thận dời đi, nhưng tiểu hoàng đế cực kì chán ghét đối với quấy rầy như vậy, cái tay kia “bốp” đánh đỏ cả mu bàn tay Đới Nhược Trạch, mà chính tiếng đánh thanh thúy này, thức tỉnh hoàng đế.

Tiểu hoàng đế mơ mơ màng màng, mơ hồ cảm nhận bản thân đang nắm cái gì đó, cậu theo bản năng siết chặt bàn tay, bóp bóp hai cái. Đới Nhược Trạch nhịn không được rên ra tiếng, mà điều này lại khiến cho tiểu hoàng đế hoàn toàn thanh tỉnh .

Hoàng đế mặc dù ngây thơ, tốt xấu cũng là một tiểu nam nhân, phút chốc liền phản ứng lại trong tay mình là cái gì. Cậu sợ hãi bỏ tiểu đinh đinh của Đới Nhược Trạch ra, “vụt” đứng dậy, dùng ánh mắt tiểu chính thái (shota) gặp thúc thúc biến thái mà nhìn Đới Nhược Trạch, mắng: “Ngươi vô liêm sỉ!”

Đới Nhược Trạch vô tội cực kỳ, “Bệ hạ, là tự ngươi cầm của ta!”

Hoàng đế nói: “Trẫm sẽ không tin bất kì chữ nào của ngươi!”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta thề!”

Hoàng đế nói: “Hừ ~! Liền ngươi ngày ngày phát tình, trẫm mới không tin lời thề của ngươi đâu.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta cũng không cơ khát đến mức lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn a!”

Hoàng đế hai tay ôm ngực, xoay đầu, thể hiện rõ ràng không tin Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch thật muốn ngửa mặt lên trời thở dài, ngạo kiều cái gì quá khó trị đi!

Đới Nhược Trạch biện bạch không có hiệu quả, cũng không cùng hoàng đế lãng phí lời lẽ, hắn nói: “Được rồi được rồi, là ta nghẹn lâu lắm nhịn không được, vậy bệ hạ có để ý ta đi giải quyết không?”

“Giải quyết?” Hoàng đế khó hiểu hỏi, “Giải quyết cái gì?”

Đới Nhược Trạch tay phải làm dạng vòng tròn, đưa lên đưa xuống, nói: “Xóc lọ.”

Mặt hoàng đế đỏ lên, nhặt một đống cỏ quật Đới Nhược Trạch lớn tiếng nói: “Không chuẩn!”

Đới Nhược Trạch một bên cảm thấy bộ dáng thẹn thùng của tiểu hoàng đế manh muốn chết, một bên lại nghĩ tiểu hoàng đế quả thật không thể nói lý.

Rõ ràng là cậu châm lửa lại không phụ trách dập, kết quả ngay cả tự bản thân người ta động thủ phong y túc thực (tự cung tự cấp, ở đây là DIY) cũng không cho, không cần bá đạo vậy nha!

Đới Nhược Trạch tiếp tục cố gắng, “Bệ hạ, ngươi này rất không nhân đạo!”

Hoàng đế nói: “Ngươi còn không là người nói cái gì nhân đạo? Dù sao trẫm không cho!”

Đới Nhược Trạch nói: “Vậy ngươi muốn ta làm sao bây giờ?”

Hoàng đế nói: “Làm cho nó tự xẹp xuống.”

Đới Nhược Trạch tâm muốn khóc đều có, “Ngươi cũng quá tàn nhẫn.”

Hoàng đế nói: “Trẫm là hoàng đế, ngươi là phi tần của trẫm, ngươi phải nghe trẫm, ngay cả dục vọng của ngươi cũng phải nghe trẫm, hừ ~!”

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .”

Cứ việc Đới Nhược Trạch trên mặt vũ lực có thể dễ dàng thu phục tiểu hoàng đế, nhưng làm một tiểu công đủ tư cách, chính là nhường nhịn tiểu thụ. Hắn chịu nhục để mặc dục vọng bản thân tự động bình ổn, trong lúc đó không ngừng đánh giá hoàng đế, ý dâm vào đêm đầu tiên cùng hoàng đế hắn nên hạ miệng từ chỗ nào đem hoàng đế ăn sạch sành sanh.

Thỏ hoang ngày hôm qua hai người chưa ăn xong, Đới Nhược Trạch đem phần còn lại nướng tốt, sau khi hai người phân nhau ăn, liền ra khỏi sơn động.

Bọn họ không thể ngồi chờ chết, tại chỗ chờ người khác tới cứu bọn họ không biết phải đợi cho đến ngày tháng năm nào, bọn họ nên chủ động đi tìm kiếm người của mình mới được.

Hai người sau khi ra khỏi động đi không bao xa, liền tình cờ gặp hươu bào huynh.

Hươu bào đang thỏa mãn ăn cỏ, cũng chưa liếc mắt nhìn Đới Nhược Trạch cùng tiểu hoàng đế một cái.

Đới Nhược Trạch cười chào hỏi hươu bào, “Hươu bào huynh, ngươi chỉ đường cho chúng ta đi.”

Lỗ tai hươu bào giật giật, không hiểu gì cả.

Hoàng đế hết chuyện để nói nhìn Đới Nhược Trạch: “Ngươi sẽ không thực xem con hươu này thành yêu quái đi?”

Đới Nhược Trạch nói: “Cũng không chắc đâu.” Thế giới này có xuyên việt, có tu tiên, có yêu quái gì gì đó cũng đâu cần ngạc nhiên dữ vậy.

Hươu bào cúi đầu, nhìn chằm chằm nửa người dưới của Đới Nhược Trạch, móng trước rục rịch, thật có ý tứ ngươi đem tiểu đinh đinh cho ta đùa một chút ta liền dẫn đường cho ngươi.

Đới Nhược Trạch khổ bức che trứng, “Hươu bào huynh, ta thực chịu không nổi cái một chút của ngươi a!” Hứng một chân của ngươi gì đó, trứng lập tức liền vỡ hiểu không!

Hươu bào tiếc nuối giật giật chân mình, ngửa đầu kêu một tiếng, nó kêu xong, trong mấy bụi cỏ xung quanh tiếng sột soạt sột soạt vang lên, có cái gì đang đến gần!

Đới Nhược Trạch bảo vệ hoàng đế, cảnh giác nhìn bốn phía chung quanh.

Hoàng đế hỏi: “Là cái gì?”

Đới Nhược Trạch nói: “Không biết. . . . . . Ặc. . . . . . Là hươu bào.”

Mấy thứ chui ra từ cỏ dại, sau thân cây kia, cư nhiên tất cả đều là hươu bào!

Đàn hươu bào cực kì hiếu kì đối với Đới Nhược Trạch cùng hoàng đế, hai nhân loại có tướng mạo bất đồng với chúng nó, một chút cũng không sợ mà xúm lại, dùng mũi ngửi ngửi, dùng tai nghe nghe, dùng mặt dài đi cọ cọ, còn có một con hươu nhỏ xông thẳng vô ngực hai người.

Hoàng đế phát điên kéo Đới Nhược Trạch, “Mấy con hươu này muốn làm cái gì? Xem chúng ta như điểm tâm sao?!”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ ngươi bình tĩnh đi, hươu ăn chay.”

Hoàng đế nói: “Vậy vì sao phải bao vây chúng ta a?” Cậu hoảng sợ giằng co với một con hươu đang cắn ống tay áo cậu, “Nó cắn quần áo trẫm!”

Đới Nhược Trạch nói: “Chúng nó ít khi gặp người, tò mò mà thôi, sẽ không thương tổn ngươi.”

“Ngươi khiến bọn nó tránh ra a!” Hoàng đế đều nhanh bị dọa khóc, “Chúng nó rất thối nha!”

Đới Nhược Trạch không biết nên khóc hay cười ôm hoàng đế, giúp cậu xua đuổi con hươu đang cắn quần áo, nói: “Ngươi sao lại sợ loài động vật dịu ngoan như hươu bào a, lúc hươu bào huynh cùng chúng ta ở trong một cái sơn động cũng không thấy ngươi sợ mà.”

Hoàng đế nói: “Một con cùng một đám khác biệt rất lớn được chứ!”

Đới Nhược Trạch vỗ vỗ lưng hoàng đế, nguyên lai là có chứng sợ hãi đám đông.

Đới Nhược Trạch định vị hươu bào huynh trong cả trăm con hươu bào giống nhau như đúc, thương lượng nói: “Hươu bào huynh, tiểu đồng bọn của ngươi cũng đã tham quan bọn ta xong rồi, dẫn đường cho chúng ta đi thôi.”

Hươu bào huynh nhếch nhếch mông, chân nâng cao cao đi về phía trước, ý đồ bắt chước hươu sao tao nhã, một chân lại đạp phải khoảng không, té ngã chổng vó.

Đới Nhược Trạch không phúc hậu cười ha ha.

Hươu bào huynh mất mặt, không nhìn Đới Nhược Trạch cùng tiểu hoàng đế, cũng không quay đầu lại chạy về phía trước, tất cả hươu bào còn lại đều đi theo nó, mà Đới Nhược Trạch bọn họ cũng xen lẫn trong đại quân hươu bào.

hươu sao

Hươu sao

Advertisements

9 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 35

  1. Ôi hươu bào huynh này thành tinh thật rồi
    Chương này đặc sắc nhất là màn anh Đới bị ăn đậu hủ vừa đau đớn vừa sung sướng
    Mà sao độ hảo cảm của hoàng thượng lại lúc lấy dễ lúc lấy khó vậy trải qua một đêm uyên ương gặp nạn với anh Đới mà độ hảo cảm vẫn chưa tăng lên

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s