CDNST

CDNST: CHƯƠNG 34

☆. Cửa ba mươi bốn

Từ xưa đến nay, anh hùng cứu mỹ nhân đều là thủ đoạn trọng yếu để hâm nóng tình cảm gia tăng độ hảo cảm, nhưng Đới Nhược Trạch anh hùng cứu mỹ nhân lại không tuyệt vời như vậy. Bởi vì trong nháy mắt hắn tiếp được hoàng đế thì thu được thông báo tử vong.

Hệ thống: ngài bởi vì đưa lưng về thích khách bị thích khách loạn đao chém chết. Sau khi ngài chết, hoàng đế cũng vô pháp may mắn thoát khỏi khó khắn, hai người song song phơi thây hoang dã. Mấy ngày sau, lúc An Lương tổ chức tốt đoàn cứu viện tìm đến các ngươi, thi thể các người đã bị dã thú đi ngang qua ăn đến chỉ còn mấy mẩu vụn. 】

Quay về sau khi loading, Đới Nhược Trạch học khôn, hắn tiếp lấy hoàng đế té khỏi ngựa rồi nghiêng người lăn một vòng, khó khăn lắm mới tránh khỏi đao kiếm không có mắt của nhóm thích khách.

Đới Nhược Trạch đem tiểu hoàng đế bảo hộ ở sau người, rút kiếm ra khỏi vỏ.

Đới Nhược Trạch đã học được gần một nửa Tịch Tà kiếm pháp, cũng có thể xem như một cao thủ, kỹ năng tràn đầy trên thanh kỹ năng nhìn thấy cũng cực có phong thái của người chơi cao cấp.

Đới Nhược Trạch xuất kiếm!

Kiếm quang của hắn chói mắt mà sáng ngời, nhanh đến khiến người ta phân không rõ thân ảnh. Hắn như quỷ mị chạy giữa đám thích khách, triền đấu với đám hắc y nhân che mặt này.

Sau khi Đới Nhược Trạch liên tục giết hai gã thích khách, giá trị khí huyết của hắn trượt mất hai phần ba, mà năng lượng còn sót lại của hắn cũng không đủ để hắn đối phó với hợp công của mười mấy thích khách võ công thượng tầng.

Đới Nhược Trạch lại nhìn đám thị vệ bảo hộ hoàng đế, tất cả đều hoặc chết, hoặc bị thương, mất đi sức chiến đấu.

Mạng của hắn cùng tiểu hoàng đế đều nguy cơ ngập đầu!

Đới Nhược Trạch xuất hư chiêu, cố ý lộ ra sơ hở cho tên thích khách giao thủ với hắn, thích khách kia một chưởng đánh lên ngực hắn, đánh cho hắn chỉ còn sót lại chút máu lót đáy!

Đới Nhược Trạch liền nhân chưởng phong của thích khách kia bay ra thật xa, một phen ôm lấy tiểu hoàng đế khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, phi thân lên ngựa. Hắn ôm hoàng đế vào trước người, dùng lưng chính mình làm tấm chắn cho hoàng đế, nặng nề vung dây cương, giục ngựa chạy như điên!

Đới Nhược Trạch bên chạy bên quay đầu lại, mấy thích khách kia đều lên ngựa, đuổi theo bọn họ không tha.

Đới Nhược Trạch hỏi hoàng đế: “Bệ hạ, ngươi quen thuộc địa hình khu săn bắn này không?”

Hoàng đế nói: “Trẫm một năm chỉ đến không tới hai lần, không quá quen.”

Thanh âm hoàng đế yếu ớt khàn khàn, hiển nhiên là bị dọa rồi.

Đới Nhược Trạch đau lòng hôn ót cậu, nói: “Ngoan, đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi.”

Hoàng đế kêu lên: “Trẫm mới không sợ!”

Hai người chạy loạn như ruồi bọ, vẫn không thể kéo giãn khoảng cách với đám thích khách kia, chuyện này đối với bọn họ thật là một bất lợi lớn!

Giá trị khí huyết cùng giá trị mệt nhọc của Đới Nhược Trạch đều nhanh lên đến đỉnh, hắn có thể không chống đỡ được bao lâu. Tuy rằng hắn biết cho dù hắn chết cũng có thể trọng sinh, nhưng nghĩ đến hắn chết hoàng đế cũng sẽ chết hắn liền luyến tiếc.

Cho dù chỉ là cái trò chơi không chân thật, nhưng thân là một tiểu công đủ tư cách cũng nên bảo hộ tốt tiểu thụ nhu nhược nhà mình!

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ, mau cho ta một ngụm sữa.”

Hoàng đế phát điên: “Đều đến lúc này ngươi còn suy nghĩ hạ lưu gì đó a?!”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta nói chính là chính sự!”

Đới Nhược Trạch nâng cái cằm tinh xảo của tiểu hoàng đế lên, hôn xuống cái miệng nhỏ nhắn kia.

Đới Nhược Trạch hôn thật sự vội vàng, hoàn toàn không có cẩn thận của ngày thường, hắn hung hăng mút cánh môi hoàng đế, đầu lưỡi đảo qua hàm răng hoàng đế, vậy là xong nụ hôn này. Không ngoài sở liệu, thanh máu của hắn bay lên đến sáu mươi phần trăm, giá trị mệt nhọc giảm xuống còn bốn mươi điểm, cho hắn có thời gian thở dốc.

Trải qua Đới Nhược Trạch nhiều lần kiểm nghiệm, hắn cho ra kết luận khi hắn cùng tiểu hoàng đế tiến vào một cái phó bản nào đó, hoàng đế sẽ có năng lực của vú em, chỉ cần hôn một cái, có thể thê máu thêm lam cho hắn. Nhưng lúc không ở phó bản, mặc hắn hôn tiểu hoàng đế đến choáng váng mơ hồ cũng sẽ không có loại hiệu quả này.

Giờ đây, tại thời khắc nguy cấp có thể cùng một chỗ với tiểu hoàng đế, Đới Nhược Trạch thực vừa lòng.

Sau lưng mỗi một MT đều cần một vú em tin cậy!

Đột nhiên, trên đường nhỏ hai người đang đi nhảy ra một con hươu, móng trước của con hươu kia có vết máu, nhưng cả thân hươu vẫn hùng dũng khí phách hiên ngang, cực kì có tinh thần. Đôi mắt to đen bóng của con hươi kia chăm chăm nhìn Đới Nhược Trạch, chăm chú một chút, lại bỏ chạy đi, nó chạy một đoạn ngắn, lại quay đầu nhìn Đới Nhược Trạch, Đới Nhược Trạch bỗng hiểu được ý tứ của con hươu này, đây là muốn mình đi theo nó chứ gì!

Đới Nhược Trạch nhận ra con hươu này chính là con mà hắn cứu khỏi mũi tên của An Lương, lập tức không nghi ngờ, chạy như điên theo nó.

Động vật báo ân gì gì đó tuyệt đối bình thường!

Động tác hươu nhẹ nhàng, xuyên đến xuyên đi trong rừng cây, Đới Nhược Trạch gắt gao đi theo nó.

Hoàng đế bất an hỏi: “Ngươi sao lại chạy theo một con súc sinh?”

Đới Nhược Trạch nói: “Con hươu này đang cứu mạng chúng ta.”

Hoàng đế hồ nghi nói: “Ngươi xem thoại bản (sách truyện) quá nhiều rồi đó.”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ thân ái của ta, ngươi quay đầu lại nhìn xem, còn có truy binh sao?”

Hoàng đế nghe lời quay đầu lại, thích khách một phút trước còn cắn chặt bọn họ không tha lại như không cánh mà bay, không một bóng dáng!

Đới Nhược Trạch nói: “Hươu này hiểu biết địa hình khu săn bắn, mà mấy thích khách đều là ngoại nhân, cũng không hiểu biết cấu tạo khu săn bắn, cho nên chúng ta có thể dựa vào con hươu này để thoát khỏi bọn họ.”

Hoàng đế nói: “Con súc sinh này sẽ không là yêu quái chứ?”

Đới Nhược Trạch cười nói: “Là yêu quái cũng không sợ, ta sẽ trảm yêu trừ ma, hắc hắc.”

Hoàng đế nói: “Khoác lác!”

Hươu dẫn Đới Nhược Trạch cùng hoàng đế đến một sơn động, ngoài sơn động cỏ dại mọc thành bụi, cây cối sum suê nhánh cây che khuất cả lối vào sơn động này. Mà sau khi bọn họ vào sơn động, mới phát giác sơn động này tương đối lớn, hơn nữa rất sâu, sơn động càng vào sâu càng tối âm u, không có điểm dừng.

Sau khi Đới Nhược Trạch cùng hoàng đế vào động, liền thả ngựa đi. Một là hình thể ngựa quá lớn, nếu bắt nó vào trong sơn động sẽ làm hư tấm chắn thiên nhiên ở cửa động, điều này sẽ gia tăng tỷ lệ bọn Đới Nhược Trạch bị thích khách bắt được; hai là ngựa này có thể chạy về doanh địa hoặc là được An Lương mấy đại thần gì đó nhặt được mà nói, cũng có thể dẫn người đến giải cứu bọn họ.

Hai người tại đây sau khi liên tục liều mạng chạy trốn đều mệt muốn chết, dựa sát vào nhau tựa lên vách đá nghỉ ngơi.

Đới Nhược Trạch nói với con hươu: “Cảm tạ hươu bào huynh, hai chúng ta không còn thiếu nợ nhau.”

Con hươu kia cũng không biết có nghe hiểu hay không, nhìn Đới Nhược Trạch trong chốc lát, liền nhảy ra sơn động chạy mất.

Đới Nhược Trạch nói: “Chúng ta nghỉ một chút, ta phải đi kiếm chút gì để ăn.”

Hoàng đế nói: “Chúng ta đi tìm An tướng quân.”

Đới Nhược Trạch nói: “Này không vội, chúng ta đều không quen dường trong khu săn bắn, vạn nhất lạc đường thì sao? Diện tích khu săn bắn này rất rộng, lạc đường cũng không dễ chịu. Hơn nữa, nếu vận khí không tốt lại gặp đám thích khách liều chết không tha kia, chúng ta chưa hẳn có thể chạy thoát lần nữa.”

Hoàng đế nói: “Vậy chúng ta cũng không thể vẫn luôn ngây ngốc trong sơn động a.”

Đới Nhược Trạch nói: “Đừng nóng vội, An tướng quân sẽ đến tìm chúng ta.”

Sau khi sắc trời hôn ám, Đới Nhược Trạch cùng hoàng đế cũng nghỉ ngơi và hồi phục không sai biệt lắm.

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ ở chỗ này chờ, ta đi săn thú.”

Đới Nhược Trạch đứng lên đi ra ngoài động, có một lực cản khiến hắn không thể đi về phía trước, hắn quay người lại, nhìn hoàng đế đang lôi kéo vạt áo hắn.

Hoàng đế không nói gì, đôi mắt trong mong nhìn hắn. Đới Nhược Trạch mềm lòng đến rối tinh rối mù, tiểu hoàng đế đây là đang ỷ lại hắn nha!

Đới Nhược Trạch ngồi xổm xuống, hôn trán hoàng đế, ôn nhu cười nói: “Bệ hạ, ta sẽ đi nhanh về nhanh.”

Hoàng đế cắn cắn môi dưới, nói: “Trẫm đi cùng ngươi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Đừng, chạy một ngày ngươi cũng mệt mỏi rồi, ngươi ngay chỗ này chờ ta đi.”

Hoàng đế nói: “Vậy ngươi trong vòng nửa nén hương phải quay về đây.”

Đới Nhược Trạch nói: “Này cũng quá ngắn đi!”

Hoàng đế cố bạnh quai hàm, như là một con ếch nhỏ, “Hừ ~ dù sao ngươi cũng phải trở về trong vòng nửa nén hương, bằng không trẫm liền phạt ngươi quét tước Vị Ương cung một lần nữa!”

Đới Nhược Trạch cầu xin tha thứ: “Bệ hạ ngài thương xót thương xót ta đi!”

Hoàng đế ngạo kiều nói: “Trẫm mới không yêu ngươi đâu!”

Đới Nhược Trạch cùng tiểu hoàng đế đùa giỡn xong, liền đi săn thú.

Nhân phẩm Đới Nhược Trạch không tồi, gần sơn động này có một hang thỏ, thỏ hoang kia màu xám tro, bộ dáng lại vừa mập vừa khỏe, hắn mất thật nhiều sức mới xử xong thỏ hoang này.

Săn thỏ hoang rồi, Đới Nhược Trạch liền đi nhặt củi, sau đó hắn lại không hẹn mà găp hươu bào huynh.

Hươu bào dựng thẳng lỗ tai, ngốc ngốc đứng nhìn Đới Nhược Trạch, Đới Nhược Trạch đi về phía nó hai bước, nó liền lui về phía sau hai bước, Đới Nhược Trạch lui về phía sau hai bước, nó lại bước lên hai bước, giải thích hàm nghĩa của câu như gần như xa một cách rất tượng hình.

Đới Nhược Trạch nói: “Hươu bào huynh, ngươi muốn ăn thịt thỏ sao?”

Hươu nghe nghe không hiểu, nghiêng cái đầu, tò mò chớp mắt.

Đới Nhược Trạch nắm lỗ tai thỏ hoang đưa đến trước mũi hươu bào, hươu bào chấn kinh nhảy lùi về sau, nhảy vài cái lại không chịu nổi lòng hiếu kỳ thúc giục, quay về đường cũ, bước vòng quanh Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch nói: “Đi thôi, theo ta trở về sơn động đi.”

Đới Nhược Trạch cũng chỉ nói như vậy, kết quả hươu kia liền thực ngoan ngoãn theo sát Đới Nhược Trạch.

Khi Đới Nhược Trạch hươu bào về đến sơn động, hoàng đế đang ôm gối lui thành một đoàn trong góc, một viên nho nhỏ, nhìn qua hết sức đáng thương.

Đới Nhược Trạch buông củi cùng thỏ hoang xuống, nắm tay hoàng đế, bàn tay hoàng đế lạnh như băng, run rẩy run rẩy.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Bệ hạ, ngươi không phải bị lạnh chứ?”

Hoàng đế nói: “Ta mới không lạnh đâu!”

Sau khi vào thu, thời tiết ban ngày khá ấm áp, nhưng đến ban đêm liền hơi lạnh.

Hoàng đế mặc chính là trang phục săn thú, thật mỏng manh, hiệu quả giữ ấm không tốt, cho nên không chịu nổi khí lạnh. Đới Nhược Trạch hơi tự trách, hắn sao có thể không nghĩ đến hoàng đế sẽ lạnh chứ!

Đới Nhược Trạch đeo hạt châu đông ấm hè lạnh cho hoàng đế, hoàng đế vừa chạm vào hạt châu kia, trên người liền thần kì ấm lại.

Hoàng đế hỏi: “Đây là cái gì?”

Đới Nhược Trạch nói: “Phát minh của Lam quý phi, hạt châu đông ấm hè lạnh, có thể điều tiết nhiệt độ cơ thể.”

Hoàng đế không phục: “Vì sao có đồ tốt y lại cho ngươi mà không cho trẫm a?”

Đới Nhược Trạch: “Ờ. . . . . . Bởi vì ta đã cứu y.” Hắn giúp hoàng đế thắt hạt châu trên đai lưng, nói, “Ta nhóm lửa nướng thỏ.”

Hoàng đế nói: “Không, trẫm tình nguyện bị đói.” Thỏ nướng ăn sẽ chết người ai có dũng khí ăn a!

Đới Nhược Trạch cười khổ: “Bệ hạ ngươi cho ta chút tin tưởng đi.”

Hoàng đế nói: “So với bị phi tần của chính mình âm thầm độc chết trẫm tình nguyện chết dưới kiếm của thích khách.”

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .”

Mặc kệ hoàng đế có phải đang khinh bỉ tay nghề nấu nướng của mình thối nát hay không, hắn muốn làm thì cứ làm.

Đới Nhược Trạch mang củi khô xếp thành một đống, dùng hỏa chiết tử mồi lửa, ngọn lửa màu da cam chiếu hang động sáng ngời mà ấm áp, hươu bào “cộp cộp cộp” chạy đến bên ngọn lửa, dùng chân gảy ngọn lửa, nhưng độ nóng của lửa không phải nó có thể thừa nhận, nó nhanh chóng lùi về, nầm úp sấp trên mặt đất tự mình thổi thổi chân mình.

Đới Nhược Trạch sờ sờ đầu hươu, nói: “Hươu bào huynh, không được tùy tiện chơi với lửa.”

Hươu bào hấp thu giáo huấn, không chạm vào lửa, đào đào cây củi, dùng hai móng trước đẩy đến đẩy đi mà chơi đùa.

Hoàng đế nói: “Con này thực ngốc.”

Đới Nhược Trạch nói: “Đừng nói như vậy bệ hạ, hươu bào huynh rất thông minh, có thể nhớ rõ ta đã cứu nó, còn có thể báo ân nha.”

Hoàng đế: “Hừ ~!”

Đới Nhược Trạch lột da thỏ hoang, móc nội tạng, đặt trên đống lửa nướng.

Lần này không phải trò chơi nhỏ, không có cái thanh tiến độ hại người kia, Đới Nhược Trạch dựa theo cảm giác, ngược lại nướng ra có thể bỏ vào miệng.

Đới Nhược Trạch xé một cái chân thỏ, nói với hoàng đế: “Ăn đi bệ hạ.”

Hoàng đế nói: “Trẫm mới không cần ăn đâu.”

Đới Nhược Trạch nói: “Không chết người được.”

Hoàng đế tuyên bố không tin, rơi vào đường cùng, Đới Nhược Trạch chính mình gặm cái chân thỏ kia, gặm xong xé một chân khác cho hoàng đế, hoàng đế do dự thật lâu, cuối cùng không chịu được bụng đói kêu vang, không tình nguyện mà ăn chân thỏ.

Đới Nhược Trạch nhìn chăm chú vào khuôn mặt dưới ánh lửa của tiểu hoàng đế, cảm thấy phó bản này quả thực quá tốt!

Advertisements

5 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 34

  1. Vâng cái chết bi kịch của anh Đới là minh chứng hùng hồn của anh hùng cứu mỹ nhân hay đời ko như là mơ, sự thật luôn tàn khốc
    Hazz con hươu bào này thật có linh tính trình diễn một màn báo ân ký

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s