MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 67

67

Phương thức rót dị năng vào nguyên thạch khác nhau, hiệu quả nguyên thạch phát huy ra sẽ không giống nhau.

Tỷ như Tạ Mặc Hiên đem lôi hệ dị năng rót vào nguyên thạch, nếu là lấy phương thức nhẹ nhàng rót vào, như vậy dị năng trong nguyên thạch sau khi bị kích phát, hình thức biểu hiện ra ngoài cũng dịu nhẹ ôn hòa —— tản mát ra ánh sáng để soi sáng.

Nhưng nếu anh ta dùng phương thức kịch liệt thô lỗ rót dị năng vào nguyên thạch, như vậy dị năng trong nguyên thạch sau khi bị kích phát, sẽ trở nên không ổn định. Một khi kích phát năng lượng sẽ bạo phát, uy lực có thể so với bom trước mạt thế. Có lẽ có thể đem cách gọi nguyên thạch như vậy sửa thành bom điện từ cho có chút không khí khoa học viễn tưởng.

Lão già điên lợi dụng điểm này, chế tạo tích trữ không ít vũ khí nguyên thạch cho tụ cư. Một khi xuất hiện chiến đấu quy mô lớn, trực tiếp tung ra, thực thuận tiện mà lực sát thương cũng lớn.

Hạ Phi học được điều này từ chỗ lão già điên, vừa vặn có thể lợi dụng trên dị năng của bản thân.

Trong thế giới tinh thần của hắn có bảy miếng tinh thể, đỏ cam vàng lục lam tím (raw nói bảy mà kể ra có sáu hà, không phải tui ghi thiếu nha), trong đó tinh thể màu đỏ cùng màu cam đã phát sáng. Theo hắn phân chia, màu đỏ đại biểu cho trạng thái Thị Huyết, màu cam đại biểu cho trạng thái Bạo Ngược. Hắn hiện giờ có thể tự chủ tiến vào một trong hai trạng thái này, sau khi tiến vào, năng lực các phương diện toàn thân sẽ được tăng cường trên diện rộng, vô luận là thần kinh, tốc độ phản xạ, ngũ cảm, độ thừa nhận của cơ thể, sức mạnh. . . . . . đều sẽ tăng trưởng kiểu bùng nổ đến cực kì khủng bố.

Lúc trước một người dễ dàng giải quyết trăm con tang thi, đó là kết quả sau khi tiến vào trạng thái Bạo Ngược.

Trạng thái Bạo Ngược hiển nhiên cao hơn một bậc so với trạng thái Thị Huyết, biên độ tăng trưởng lực lượng bản thân tăng mạnh hơn nữa, thế nhưng thời gian duy trì trạng thái tự nhiên là cùng theo đó giảm xuống.

Nếu tốc chiến tốc thắng, Hạ Phi đương nhiên sẽ lựa chọn tiến vào trạng thái Bạo Ngược. Nhưng nếu lâm vào giằng co thời gian dài, hắn tất nhiên sẽ lý trí mà chọn trạng thái Thị Huyết .

Dù sao đây cũng là hiệu quả do dị năng tác động lên cơ thể hắn.

Dị năng của hắn đồng dạng cũng có thể ảnh hưởng lên người khác, tăng thêm trạng thái Thị Huyết hay Bạo Ngược cho những người đó. Người được gia tăng thêm trạng thái này, tố chất thân thể cũng sẽ nhận được đề cao toàn diện. Nói theo cách khác, người có sức chiến đấu nguyên bản là 5, được thêm trạng thái Thị Huyết, sức chiến đấu sẽ đột nhiên biến thành 10. Đương nhiên, nếu gia tăng là trạng thái Bạo Ngược, sức chiến đấu của người này có lẽ sẽ vọt lên 20.

Đồng thới với sức chiến đấu tăng mạnh, việc này cũng tồn tại một chút tác dụng phụ.

Mọi người sẽ bị trạng thái Thị Huyết hoặc Bạo Ngược ảnh hưởng đến trạng thái tinh thần của bản thân. Bộ phận bình thản mềm mại tốt đẹp trong tính cách bị áp chế hoàn toàn, mặt tối trong đáy lòng sẽ được phóng đại vô hạn, trạng thái Thị Huyết khiến người ta khát vọng máu tươi, trạng thái Bạo Ngược khiến người ta tâm sinh tàn bạo. Có lẽ trước đó ngay cả một con gà cũng không dám giết, mà sau này lại mắt cũng không chớp đâm người một đao.

Hạ Phi hiện giờ muốn lợi dụng, chính là tác dụng phụ này.

Hắn phía trước chỉ dùng Lê Lý làm thí nghiệm. Dùng chiếc lá bị dị năng trạng thái Thị Huyết bám vào đưa đến gần Lê Lý (chuyện ở chương 9), Lê Lý liền như bệnh tâm thần, giống như hoàn toàn biến thành một tên điên biến thái, hơn nữa thời gian duy trì trạng thái cũng không dài.

Từ Ý hy vọng hắn giúp Trương Hà Sơn thay đổi, thay đổi bùng nổ ngắn ngủi như Lê Lý vậy tuyệt đối không được. Nếu Trương Hà Sơn biến giống như Lê Lý lúc đó, trước không nói đến thời gian duy trì không dài, mà trước hết tụ cư liền chứa không được gã.

Thế nhưng sau khi học được cách lợi dụng nguyên thạch chỗ lão già điên, Hạ Phi đối với việc này liền có một kế hoạch thỏa đáng vẹn toàn.

Sau khi Tạ Mặc Hiên đưa dị năng vào nguyên thạch, có thể chế tác thành bom nguyên thạch uy lực cường đại, cũng có thể chế tác ra nguyên thạch chiếu sáng với hào quang nhu hòa. Như vậy dựa theo đó mà nói, dị năng của hắn cũng có thể thực hiện một cách ôn hòa.

Dùng thủ đoạn nhanh chóng kịch liệt nhét dị năng vào nguyên thạch, sau khi kích phát nguyên thạch, người biến đổi sẽ như Lê Lý lúc đầu vậy. Nhưng mà, nếu dùng phương thức ôn hòa từ từ đưa dị năng vào nguyên thạch, như vậy sau khi nguyên thạch bị kích phát, người biến đổi cũng sẽ ôn hòa chậm rãi hơn.

Tính cách con người sẽ bị ảnh hưởng, lại cũng không cải biến quá mức hoàn toàn. Mà thời gian ảnh hưởng cũng bị kéo dài ra, chứ không phải mới hơn mười phút người liền khôi phục bản tính.

Có vật dẫn nguyên thạch này, dùng dị năng của hắn đi ảnh hưởng cùng thay đổi tính cách người khác, liền trở nên khá khả thi.

Trong lần đi săn đầu tiên, Hạ Phi nhờ Mục Nhạn Hành hỗ trợ, thí nghiệm một đám nguyên thạch được hắn đưa dị năng vào, sau vài lần săn bắn, lại không ngừng tiến hành cải thiện nó. Lúc sắp gần ngày “giao hàng” cho Từ Ý, hắn đã có được thành phẩm tương đối vừa lòng.

Hôm nay trời vẫn trong xanh như cũ, đã sáu ngày liên tục mặt trời treo cao.

Đối với mấy người Mục Nhạn Hành mà nói, hôm nay thuộc loại ngày tuần tra, con tang thi ngưu bì đường gần đây bỗng mai danh ẩn tích, như là tiến vào biển rộng, nửa cái bọt nước cũng chưa bắn lên, liền biến mất vô tung vô ảnh. Thế nhưng loại cảm giác yên lặng tràn ngập trước cơn bão, ngược lại khiến người ta tâm thấy không yên. Không ít người tỏ vẻ, con tang thi kia đột kích lần thứ hai cũng tốt hơn là cứ vô thanh vô tức như vậy.

Hạ Phi vừa mới đi ra khỏi nhà đá của lão già điên để hít thở không khí, ánh mặt trời chiếu trên làn da hắn, nóng bức khô khan, dường như muốn đem tất cả hơi nước trên làn da mang đi vây. Hắn nâng tay che nắng liếc nhìn không trung xanh như tẩy, tìm không thấy một đám mây trôi, con ngươi hẹp dài lo lắng híp lại, còn muốn bao lâu, nhân loại sẽ thấy không còn cách nào sinh hoạt dưới ánh sáng mặt trời này?

Ánh sáng nhìn như không có chút biến hóa, khi xuyên qua bầu khí quyển trải trên mặt đất, đã khác hẳn so với dĩ vãng. Cường độ tia tử ngoại trong đó, ngày qua ngày tăng lên gấp bội, xu thế tăng lên quá cao quá xa thiệt tình khiến người tuyệt vọng.

Làm việc bên cạnh lão già điên, dị biến của thế giới này nhìn rõ ràng hơn rất nhiều. Như lời Điền Vũ Điềm nói với Mục Nhạn Hành lúc trước, hiểu biết càng nhiều, lại càng cảm thấy trầm trọng, trách nhiệm cùng áp lực trên người lại càng lớn.

Tỷ như gần tụ cư, gần đây liên tục phát hiện tung tích con kiến biến dị. Tỷ như ngày hôm qua tụ cư lại tiếp nhận một nhóm người sống sót chạy nạn từ phía đông nam, trong đó có một người bởi vì thời gian dài bôn ba dưới nắng, thêm tố chất thân thể cực kém, khi đến tụ cư, làn da toàn thân đã muốn thối rửa chảy mủ, vô cùng thê thảm. Anh ta hấp hối, sở dĩ chống đến hiện tại, cũng là vì tận mắt nhìn thấy đồng bạn được che chở, không phải trốn đông trốn tây. Lúc này đây dưới yêu cầu của người đó, đồng bạn của anh ta đã kết liễu tính mạng anh, kết thúc thống khổ kéo dài không dứt của anh, thi thể để vào giữa sông, xuôi dòng mà trôi.

Rất nhiều chuyện vừa trầm trọng vừa buồn thương Hạ Phi đều chỉ nói cho Mục Nhạn Hành, mà không có nói cho Lâm Linh cùng Al. Sở dĩ nói cho Mục Nhạn Hành, cũng là bởi vì hắn không thể gạt được y.

“Thực phiền toái a.” Nhỏ giọng niệm một câu, Hạ Phi lắc lắc đầu, nhấc chân rời đi nhà đá.

Sau khi hỏi vài người, biết được phương hướng của Lê Lý, Hạ Phi không nhanh không chậm đi về phía đó.

Trước khi giao đồ vật này nọ cho Trương Hà Sơn, cần tất yếu làm một thí nghiện cuối cùng.

Tuy rằng đối với hai người Lê Lý cùng Trương Hà Sơn đều không muốn gặp, nhưng phần ấn tượng của Trương Hà Sơn trong lòng Hạ Phi ít nhất cao hơn nhiều so với Lê Lý. Ít nhất nếu tính cách Trương Hà Sơn có thể cường ngạnh lạnh lùng một tí, Hạ Phi thực nguyện ý nhận gã làm đội hữu. Mà Lê Lý, từ lúc gã bỏ xuống mọi người một mình chạy trối chết, liền mất đi tư cách này.

Hạ Phi nắm chặt một viên nguyên thạch trong tay, tươi cười nhạt nhẽo. Hơn nữa, viên nguyên thạch này đối Lê Lý mà nói, thực chất lợi lớn xa so với hại, hẳn là một cái trợ giúp mới đúng.

Có thể khiến tinh thần gã cường đại hơn một ít, đồng thời cũng đề cao tố chất thân thể gã—— sức chiến đấu tuy rằng không hề tăng vọt, nhưng ít ra còn hơn người thường bình thường, lợi hại rất nhiều.

Cho nên, đây là chuyện tốt đi?

Leo khỏi liệt cốc, tìm thấy Lê Lý đang thanh tẩy da thú với mọi người. Mấy người này hẳn đều là người thường trong tụ cư, ngồi xổm bên bờ sông, cẩn thận tẩy sạch sẽ da thú đã lột xuống. Thế nhưng thực hiển nhiên, Lê Lý bị những người khác bài xích, ngồi xổm ở rất xa phía hạ du, gã thay áo sơ mi quần dài tụ cư cung cấp, bóng lưng tinh tế, có vẻ quần áo hơi lớn.

Xem ra liệu pháp tinh thần của lão già điên có tác dụng đối với Lê Lý, ít nhất hiện giờ gã có thể an tĩnh làm việc.

Hạ Phi không quấy nhiễu những người khác tiêu sái bước qua, ngồi xổm bên cạnh Lê Lý, lúc này mới nhẹ giọng kêu: “Lê Lý.”

Người đang ngâm tấm da thỏ không lớn ngập vào nước sông bị thanh âm bỗng nhiên xuất hiện dọa hoảng tay run lên, cả người kinh hoàng ngã ngồi trên mặt đất, da thỏ trong tay cũng rơi ra, mắt thấy sẽ bị nước sông hướng đi.

Hạ Phi vươn tay vớt tấm da thỏ lại, lúc này mới nhìn về phía nam nhân đang hoảng sợ nhìn bản thân. Hắn nhếch khóe môi, tươi cười ôn nhu như nước: “Cậu không nhận ra tôi?”

Lê Lý trừng mắt nhìn, ánh mắt bối rối nhìn quanh rốt cục tập trung trên khuôn mặt tuấn mỹ xinh đẹp của Hạ Phi, biểu tình kinh hoàng sợ hãi của gã dần dần thối lui dưới nụ cười của Hạ Phi, ngược lại trở nên kích động mà ủy khuất: “Hạ Phi. . . . . .” Giọng nói gã mang theo tiếng khóc, như tìm được nơi nương tựa tin cậy, cánh môi run run bắt lấy cánh tay Hạ Phi, biết bao nhiêu lời nghẹn trong miệng, lại một câu đều phun không được.

Hạ Phi từng vươn tay kéo gã ra khỏi đống phế tích, Hạ Phi ôn nhu chiếu cố, Hạ Phi ôn nhu xinh đẹp đáng giá tin cậy, cũng có thể ỷ lại.

“Hạ Phi. . . . . .” Gã nghẹn ngào, như rốt cục tìm được người tâm phúc, đôi mắt đỏ bừng nhìn Hạ Phi.

“Sớm nên tới tìm cậu, thế nhưng lúc trước có việc chậm trễ, hiện tại mới đến.” Hạ Phi vỗ vỗ bả vai Lê Lý, mỉm cười nói, “Về sau có chuyện gì, có thể nói cho tôi biết. Dù nói thế nào, chúng ta lúc trước cũng là hàng xóm.”

Lê Lý rốt cục nhịn không được, nâng tay bụm mặt, lớn tiếng khóc lên: “Bọn họ, bọn họ. . . . . .” Gã khóc thực thê thảm, giống như muốn đem tất cả sợ hãi cùng ủy khuất trong tụ cư khóc hết ra, bởi vậy lời nói đứt quãng, câu đầu không khớp câu sau, nhưng Hạ Phi đã sớm biết tiền căn hậu quả vẫn có thể nghe hiểu, Lê Lý nói chính là trải nghiệm của gã trong tụ cư.

Đầu tiên là lúc ban đầu bị cướp đoạt dị năng, sau lại mỗi buổi tối, sẽ có người hỏi gã có nguyện ý ngủ chung hay không. Gã không dám cự tuyệt, chỉ có thể gật đầu, vì thế những người đó cưỡng ép một lần lại một lần.

Hạ Phi nhìn Lê Lý khóc đến rối tinh rối mù, mí mắt không tự chủ co giật —— người ta hỏi nhà ngươi có nguyện ý hay không, nhà ngươi không biết nói cự tuyệt hả? Tụ cư quy định là không thể cưỡng bức người làm gì đó, ngươi gật đầu, thì phải là hai bên tình nguyện, làm sao có thể gọi là ép buộc?

Sau một lúc lâu không nói gì nhìn Lê Lý khóc không ngừng, Hạ Phi cảm thán, đại khái chính bởi tính cách yếu đuối cùng sợ cứng này của gã, cho nên mấy người không phép không tắc trong tụ cư liền ăn luôn gã, nghĩ rằng gã không dám cự tuyệt, vì thế tùy ý làm bậy.

Cảm thán thì cảm thán, hóa thân thành Mr.Nice guy Hạ Phi tự nhiên là nhỏ nhẹ an ủi Lê Lý có tâm lí bị thương nghiêm trọng. Khi hắn đứng dậy rời đi, Lê Lý đã ngừng nước mắt, cảm kích lại tin tưởng nhìn hắn đi xa.

Thế nhưng lúc Hạ Phi rời đi, lại thiếu một viên nguyên thạch trong tay.

Mà trong túi áo Lê Lý, không biết khi nào, lại hơn một viên nguyên thạch màu cam lớn cỡ hạt đậu.

Đưa lưng về phía Lê Lý đi ra chừng mười bước, Hạ Phi nhếch môi —— tinh thần lực kích phát thành công. Hắn không có quay đầu lại, lập tức xuống liệt cốc.

Tinh thạch màu cam trong túi áo Lê Lý lặng lẽ lóe sáng, mặt ngoài tràn đầy một tầng ánh sáng lung linh, sau đó an tĩnh lại.

Mà ánh mắt yếu đuối lay động không ngừng của Lê Lý, kỳ dị ổn định lại đáy mắt nổi lên một mảnh âm trầm, mơ hồ có thể thấy được thần thái bạo ngược tàn nhẫn. Gã vươn tay lấy chồng da thú bên người, chậm rãi nhúng vào nước sông tiếp tục thanh tẩy, vết máu nhiễm trên da thú nhanh chóng loãng ra trong nước sông, xuyên qua tay gã chảy về phương xa. . . . . . Gã cúi đầu nhìn, chậm rãi nở một nụ cười quỷ dị, lúc nãy tựa hồ có người hỏi, đêm nay gã muốn ngủ cùng tên đó hay không, gã đáp ứng rồi nhỉ.

Vậy. . . . . . cùng nhau ngủ đi.

  Tác giả: dị năng của Hạ Phi Phi, dùng để phụ trợ gia tăng trạng thái, hoàn toàn là vũ khí gian trá nhỉ ╮( ̄▽ ̄”)╭? Có thể đề cao thực lực tụ cư bao nhiều lần đâu ~

Advertisements

5 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 67

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s