MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 66

66

Trước khi tiến vào hang động, Hạ Phi từng ghé vào tai Mục Nhạn Hành thì thầm vài câu, bỏ mấy viên nguyên thạch lớn cỡ hạt đậu vào túi Mục Nhạn Hành.

Hắn lúc ấy nói, nếu Nhạn Hành trước tiên trói chặt con mồi, vậy hãy lấy một viên nguyên thạch đặt trên người con mồi, sau đó dùng tinh thần lực kích phát nguyên thạch —— tựa như dùng tinh thần lực kích phát nguyên thạch chiếu sáng vậy.

Nguyên thạch chiếu sáng là do Tạ Mặc Hiên đem lôi hệ dị năng bỏ thêm vào, nguyên thạch từ trong suốt biến thành trắng sữa, một viên bình thường nhìn như tinh thể màu trắng sữa phổ thông, nhưng sau khi dùng tinh thần lực kích phát, sẽ kích hoạt dị năng trong đó, tự động phát ra ánh sáng trắng nhu hòa.

Nguyên thạch Hạ Phi đưa, tự nhiên là rót dị năng của bản thân vào đó, sau khi kích phát sẽ có hiệu quả ra sao, trước đó Mục Nhạn Hành cũng có chút mờ mịt. Mà Hạ Phi vì sao phải nhờ y làm như vậy, y cũng không biết rõ.

Nhưng cho dù không rõ, Mục Nhạn Hành vẫn tín nhiệm Hạ Phi, cho nên y cẩn thận tỉ mỉ làm theo yêu cầu của Hạ Phi.

Nguyên thạch Hạ Phi cho hắn, có hai màu đỏ cùng cam, vừa rồi y dùng trên con thỏ, chính là nguyên thạch màu đỏ.

Một đường đi xuống hang động sâu thẳm âm u, càng đi sâu, lại gặp được càng nhiều động vật, hình thể cũng càng lớn, từ chim trĩ thỏ hoang đến khỉ đột, vận khí cũng không tệ lắm, gặp được đều là đơn độc, mà không phải một đàn. Một đường đi tới, ba lô của Lâm Linh đã sắp chứa đầy thi thể động vật, trên người mấy người khác hoặc ít hoặc nhiều cũng dùng dây treo con mồi.

Thu hoạch đó hơn phân nửa công lao thuộc về Mục Nhạn Hành. Dưới sự nhắc nhở trước một bước của Hạ Phi, y luôn có thể là người đầu tiên trong đám người phát hiện động vật biến dị ẩn núp trong chỗ tối, sau đó ra tay chế ngự—— đương nhiên, sau khi chế ngự, y sẽ lặng lẽ nhét vào một viên nguyên thạch.

Vì thế mấy người khác hôm nay không thể không mở rộng nhãn giới, mấy con mồi “hồi quang phản chiếu” rất thường xuyên , luôn sau khi bị bắt khí thế sẽ nháy mắt bành trướng, hung mãnh thô bạo như là biến thành một con vật khác vậy.

Về phần Hạ Phi làm sao phát hiện con mồi trước người khác, đương nhiên phải quy công lao cho tinh thần lực hắn phóng ra ngoài. Hắn gọi tinh thần lực phóng ra ngoài là thần thức, thần thức có thể thu hết thảy trong hang động vào đáy mắt, bao gồm cả mấy con động vật nhỏ ẩn trong những cái khe tối om.

Hắn chuẩn bị nguyên thạch cũng không nhiều, sau khi Mục Nhạn Hành dùng hết, hắn cũng dừng hành vi phóng thần thức ra ngoài, kiên trì suốt một ngày, nếu không một mực hấp thu tinh hạch trên tay bổ sung năng lượng, hiện tại đại khái hắn cũng sẽ đầu choáng váng chân bất động rồi.

Thế nhưng lúc này, bọn họ gặp phải con mồi lớn nhất hôm nay.

Hang động trước mặt xuất hiện ngã rẽ, mà bên trong cái động bên trái, tiếng thở dốc của một mãnh thú to lớn càng lúc càng gần.

Lần này Mục Nhạn Hành ngược lại không phải người thứ nhất phát hiện, bởi vì tiếng phì phò phì phò tràn ra từ cổ họng kia, tại hang động sâu thẳm chật hẹp này gợi lên tiếng vang thật nặng nề, nghe giống như sát bên tai người.

Thần sắc mọi người nháy mắt nghiêm túc hơn, bước chân nâng lên rồi hạ xuống, vô ý thức đặt thật nhẹ nhàng. Bọn họ đứng tại chỗ phân nhánh, ăn ý không mở miệng nói chuyện, thần kinh căng thẳng, cơ hồ nín thở cố gắng che giấu hơi thở bản thân, nhìn chăm chú vào cửa động vận sức chờ phát động.

Tiếng thở dốc kia rõ ràng thuộc về động vật hình thể lớn, nhưng càng ngày càng gần, Nghiêm Thiết đứng ngay trước nhất dần dần có thể nghe thấy động tĩnh của tiếng bước chân chậm chạp.

Trong không gian yên tĩnh, tiếng thở dốc ồ ồ bị vọng lại phóng đại như tuyên chiến sinh tử ngươi chết ta sống, khiến không khí chợt trở nên áp lực khẩn trương.

Là gấu sao? Nghiêm Thiết nhìn không chớp mắt vào cửa động, tụ cư từng săn qua gấu, nhưng mà đội dị năng giả kia hệ thể chất chiếm đa số, trong chiến đấu bị thương nghiêm trọng —— gấu sau khi biến dị khí lực quá lớn, hình thể cường tráng lại nhanh nhẹn ngoài ý muốn, năng lực phòng ngự của thân thể cũng mạnh đến khiến người ta bất đắc dĩ, dị năng giả hệ thể chất cùng nó cận chiến, không chỉ không có trước tiên hạ gục, ngược lại bị trọng thương.

Gã liếm liếm môi, chậm rãi ngồi xổm xuống, bàn tay dán trên mặt đất. Đây là phương thức thao túng nguyên tố kim loại dưới lòng đất ổn thỏa nhất, tự tay cảm nhận nguyên tố kim loại phía dưới, sẽ đề cao hiệu suất cùng chất lượng dị năng rất nhiều.

Nơi không thấy dưới nền đất, nguyên tố kim loại vi lượng đang điên cuồng từ bốn phương tám hướng tụ tập lại, ẩn tại cửa hang động, rục rịch chờ xuất động.

Tại cửa động, buông xuống một dây mây xanh biếc khó có thể nhận ra, hình dáng mềm mại nhu nhược động lòng người.

Đầu ngón tay Quý Hùng hiện ra một bọt nước trong suốt, sung mãn ướt át, chống lại lực hút của trái đất, kiên cường bám trụ tại đầu ngón tay y, không có nửa phần rung động.

Trên đầu ngón tay Al lại không tiếng động quanh quẩn một tiểu long quyển (gió xoáy nhỏ), tựa hồ giây tiếp theo sẽ nhẹ nhàng bay ra ngoài.

Cao Tư rón ra rón rén lôi kéo Lâm Linh lui về phía sau vài bước, ánh mắt anh thủy chung đặt tại bốn phía sau lưng —— động vật biến dị thực thông minh, chúng nó có khi cũng sẽ nếm thử phương pháp đi săn dương đông kích tây này.

Dưới lòng đất, nhân loại không chỉ là thợ săn, đồng dạng cũng là con mồi.

Nhân loại cùng động vật biến dị, cùng tang thi, quan hệ săn bắn cùng bị săn bắn, ăn cùng bị ăn vĩnh viễn là tương hỗ (qua lại).

Không ai chú ý tới, trong ánh sáng nhu hòa, đôi mắt hắc bạch phân minh của Hạ Phi phủ một tầng màu cam đẹp mắt, biểu tình tàn khốc mà bạo ngược, cũng đủ làm cho người thấy sợ run không thôi, toàn thân như nhũn ra quỳ rạp xuống đất.

Con mồi sâu trong chỗ rẽ rốt cục xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Thời điểm hoàn toàn không thấy rõ đối phương đến tột cùng là thứ gì, chính là trong bóng tối nhìn thấy đại khái một bóng đen, trong nháy mắt mặt đất bất thình lình xuất hiện mấy mũi tên kim loại tối đen, cùng lúc đó, thân dây mây dày đặc đầy gai tựa như mũi tên tung mình về phía bóng đen, vô số giọt nước phút chốc phóng qua bên người Hạ Phi, gió vô hình trong chớp mắt phi tới.

Hạ Phi chỉ trừng mắt nhìn, màu cam quỷ dị trong mắt im lặng thối lui, biểu tình bạo ngược lãnh khốc lúc trước tựa như một giấc mộng huyền huyễn. Hắn nhìn phái trước, nở nụ cười nhàn nhạt, có mấy người đáng tin như vậy, xem ra hắn lo lắng vô ích.

Tiếng ồ ồ thở dốc kia ngay tại lúc mọi người ra tay chớp mắt liền biến mất. Rất nhanh bị xóa bỏ khiến sinh mệnh kia ngay cả tiếng hét thảm cuối cùng cũng chưa kịp lưu lại.

Thở ra một hơi, mọi người lúc này mới thấy rõ, con thú kia bị kim loại đâm xuyên thân thể, bị nhánh cây chọc thành bàn chải, là một con lợn rừng hình thể khổng lồ, trên răng nanh cong vút nhiễm vết máu nâu đen, dữ tợn khiến người ta sợ hãi.

Dù dữ tợn ra sao cũng là chuyện khi nó còn sống, hiện tại nó chết mất rồi.

Cho nên bảy người không khỏi đều có chút ý mừng, tiến lên vài bước, đi đến trước mặt đầu lợn rừng này.

Trên người lợn rừng có mùi hôi tanh ghê tởm nhầy nhụa, khiến cho không khí hang động đều bị nhiễm loại hương vị kỳ lạ này, mọi người không thoải mái nhíu nhíu mày.

Che mũi, bọn họ nhìn về phía thu hoạch lần này.

Bỏ qua vết thương do tên nhọn cùng nhánh cây tạo thành, cổ cùng bụng lợn rừng bị phong nhận mở ra một miệng thật lớn, đầu cơ hồ gãy, nội tạng chảy đầy đất. Đồng thời trên người nó phủ kín vô số vết thương nhỏ thấy không rõ, do bị giọt nước của Quý Hùng đánh xuyên qua.

Máu nóng theo những miệng vết thương đó ồ ồ chảy ra, rất nhanh liền hình thành dòng suối nhỏ trên mặt đất.

Nghiêm Thiết đáng tiếc than một tiếng, máu heo không còn. Gã phất tay, thu hồi tên kim loại đâm lợn rừng đến giữa không trung, thân thể khổng lồ cửa lợn rừng rơi xuống đất, phát ra một tiếng phịch nặng nề.

“Chúng ta có thể trở về.” Nghiêm Thiết đá đá thân thể lợn rừng, ngữ khí có chút không thể tin cảm thán, “Người ta nói nhất trư nhị hùng tam lão hổ (lợn rừng lợi hại hơn cả gấu và hổ), con lợn rừng này sao lại không giống bình thường vậy? Tựa như nó không phát hiện ra chúng ta, trực tiếp phóng đến chỗ này.”

Cao Tư cũng tiến lên, đồng dạng là một tay săn bắn lão luyện, anh cũng có chút không thể tin: “Tôi còn nghĩ đợi đến lúc nó đến gần cửa động thì tiến lên—— dị năng muốn đánh trúng sinh vật biến dị cũng không dễ dàng như vậy.”

Còn tưởng rằng là một hồi chiến đấu kịch liệt không thể nhường nhịn, không nghĩ tới lại vội vã bắt đầu nhanh chóng kết thúc. Đây hết thảy thuận lợi khiến cho hai thợ săn lão luyện cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Khoảng cách gần như vậy, lợn rừng biến dị khứu giác linh mẫn không thể không ngửi đến mùi vị trên người bọn họ. Nhưng con lợn rừng này, lại như không phát hiện phía trước có người, không chút cảnh giác, không hề phòng bị bại lộ bản thân trước mắt dị năng giả. Nó hoàn toàn chưa tiến nhập vào chuẩn bị chiến đấu.

Là bế tắc chuyên môn tới chịu chết sao?

Nghiêm Thiết lắc đầu không tiếp tục nghiền ngẫm lối suy nghĩ của con heo này, coi như vận khí bọn họ tốt, không cần tốn nhiều sức liền săn được một con mồi nặng kí là tốt rồi.

Thế nhưng khi gã vươn tay muốn khiêng lợn rừng, Mục Nhạn Hành gọi gã lại.

“Từ từ.”

“Hửm?” Thắt lưng Nghiêm Thiết cong đến một nửa, quay đầu nhìn y, “Làm sao vậy?” Mục Nhạn Hành nói rất ít, cho nên một khi y mở miệng, liền hấp dẫn lực chú ý của Nghiêm Thiết.

“Anh xem máu này.” Mục Nhạn Hành cau mày, chỉ chỉ máu tụ thành một bãi trên mặt đất, “Màu sắc không đúng.”

Máu trên mặt đất vừa mới chảy ra, nhiệt khí bốc lên trên nền đất rét lạnh, sôi bọt khí, nhưng lại không phải màu đỏ của máu mới, ngược lại máu đen nhánh sền sền không sạch sẽ. Dưới ánh sáng mỏng manh, nếu không nhìn kỹ, rất khó nhận thấy được điểm này.

“Hay là máu của sinh vật biến dị chính là cái màu này?” Hạ Phi cũng thấy được máu này, hắn nghi hoặc hỏi.

“Không, máu của sinh vật biến dị không thay đổi.” Nghiêm Thiết trả lại một câu, sau đó nhìn lom lom mặt đất, sau một lúc lâu gã khụt khịt ngửi ngửi, sắc mặt trở nên cực kì khó coi, “Mau! Trước rời đi nơi này!”

Gã nhanh chóng xoay người, dẫn đầu phản hồi đường cũ, cước bộ càng ngày càng nhanh, thanh âm đè thấp thúc giục: “Nhanh lên, đuổi kịp!”

Thái độ gã chợt nghiêm túc gấp gáp khiến những người khác tuy rằng muốn làm rõ chuyện gì xảy ra, nhưng vẫn ngậm chặt miệng, nghe theo đuổi kịp bước chân gã —— nhất định đã xảy ra chuyện gì!

Lâm Linh cũng đi theo, cô nhóc luyến tiếc nhìn con mồi to lớn đầu tiên bọn họ săn được, trong lúc chạy nhỏ giọng hỏi Cao Tư: “Lợn rừng thì sao? Từ bỏ?”

Cao Tư coi như là lão thợ săn kinh nghiệm phong phú, lúc này tựa hồ cũng hiểu được cái gì, anh quyết đoán trả về một câu: “Từ bỏ, chạy mau!”

Trong hang động yên tĩnh dài dằng dặc, tiếng bước chân cùng hít thở dồn dập khiến cho bầu không khí nguy hiểm lại thêm khẩn trương. Bị bầu không khí khẩn trương cuốn hút, trong lòng Lâm Linh căng thẳng, ngậm miệng thành thành thật thật chạy theo —— tuy rằng vẫn thực luyến tiếc đầu heo kia.

Như là đang đào mệnh, nhưng hoàn toàn không nhìn thấy đối tượng uy hiếp, Lâm Linh chạy trối chết chạy đến hồ đồ, chỉ biết dùng sức nhấc hai cái đùi chạy theo đường cũ, trong lúc chạy lại giải quyết mấy vật nhỏ không biết tự lượng sức mà đánh lén, lại ngay cả thời gian nhặt cũng không có.

Thẳng đến thể lực dần dần chống đỡ hết nổi, Nghiêm Thiết mới đi đầu dừng lại, chống đầu gối thở lấy thở để: “Hô. . . . . . Quá nguy hiểm. . . . . .”

Cao Tư nâng tay lau một đầu mồ hôi: “Vận khí của chúng ta coi như tốt.”

Lâm Linh rối rắm: “Rốt cuộc là làm sao vậy?” Lợn rừng của cô, động vật nhỏ của cô. . . . . .

“Sâu trong cái hang kia, chắc là một ổ rắn.” Nghiêm Thiết lòng còn sợ hãi nói, “Con lợn rừng kia bị rắn cắn mà trúng độc, mới dễ dàng bị chúng ta giết như vậy.” Gã cười khổ: “Lúc vừa mới đến, ngửi được cái mùi tanh hôi kỳ lạ kia, tôi đáng lẽ phải nghĩ đến rắn. Nếu không phải Mục huynh đệ nhắc nhở một chút về máu đen trên mặt đất. . . . . .”

Cao Tư thở hổn hển, cũng nói: “Nếu không có con lợn rừng kia, nói không chừng chúng ta liền chọn đi vào cái hang đó —— chờ đến khi chúng ta phát hiện đàn rắn, chúng nó cũng sẽ phát hiện chúng ta. Đến lúc đó trốn cũng chưa chắc trốn được một kiếp, thật đúng là khó mà nói.”

Ổ rắn? Lâm Linh nghĩ chút cảnh tượng xâm nhập ổ rắn, một dòng khí lạnh nhất thời nổi lên trong lòng, toàn thân nổi da gà, không dám nghĩ tiếp nữa.

May mắn, may mắn gặp lợn rừng, may mắn không đi vào. . . . . . Trong lòng cô nhóc cũng chỉ còn lại những lời này.

“Chúng ta thật sự may mắn.” Cao Tư lại nói, “So với các đàn thú khác, ổ rắn độc là cái tôi không muốn gặp nhất.”

Nghiêm Thiết nhìn về phía Mục Nhạn Hành: “Lần này cần cảm tạ Mục huynh đệ đã cẩn thận.”

Mục Nhạn Hành thản nhiên trả lời: “Chúng ta là một đội ngũ.”

“Cũng đúng.” Nghiêm Thiết cười nói, “May mắn tránh thoát một kiếp, đi thôi, trở về. Thời gian cũng kém không nhiều lắm. Trở về báo cáo con đường này không thông, đại khái liền bỏ đi. Xem ra lần sau phải đổi hướng mới rồi.”

Một hang động liên thông vô số hang động, thông lộ dưới lòng đất lan ra như mạng nhện, phức tạp tựa mê cung, hang động s chỉ là một cái cửa vào, tiến vào trong đó còn có thể có vô số lối đi. Lần sau đồng dạng tiến vào hang s, chỉ cần vòng mấy vòng, chính là một con đường mới đang chờ thăm dò.

Advertisements

6 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 66

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s