MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 65

65

Dưới ánh sáng tảm mác từ nguyên thạch chiếu sáng trong tay, bảy người với đội hình lúc trước, tiến vào hang động có kí hiệu s dưới lòng đất.

Trong hang động chật hẹp sâu thẳm, tiếng hít thở như bị kéo dài ra, chạm vào tường đá tạo thành tiếng vọng lại, khiến người ta có loại cảm giác trống rỗng âm trầm sâu thăm thẳm.

Hang động uốn lượn, hai vách tường đá tỉnh thoảng sẽ có vài cái khe khác, cảm giác như hang động lớn bao trùm vô số hang nhỏ. Thế nhưng hang nhỏ quá hẹp, người căn bản không thể đi vào. Nghiêm Thiết nói cho mọi người biết, phải cẩn thận những cái khe nhỏ tùy thời có thể thấy đó, bởi vì có lẽ sẽ có động vật hình thể nhỏ ẩn núp trong đó, đợi lúc có người đi qua, nó sẽ nhanh nhẹn tập kích.

Thanh âm gã không lớn, nhưng trong cái yên tĩnh của hang động dưới lòng đất, lại vô cùng rõ ràng.

Lâm Linh cảnh giác nhìn cái khe cong vẹo cách đó không xa, đồng thời khó hiểu: “Cái khe nhỏ như vậy, che giấu đều là động vật nhỏ nhỉ? Thỏ gà rừng gì đó?”

Nghiêm Thiết “Ừ” một tiếng.

“Chúng nó ăn chay mới đúng chứ?” Lâm Linh nghi hoặc, “Vậy chúng nó tập kích chúng ta làm chi?”

Nghiêm Thiết cười cười nói: “Dưới lòng đất, chúng nó lấy cái gì ăn chay?”

Hạ Phi cũng nhận ra vấn đề này, nói cách khác, động vật ăn cỏ hiện giờ, đều dị biến thành ăn thịt sao?

Nghiêm Thiết nhanh chóng chúng minh phỏng đoán của Hạ Phi: “Hiện tại động vật đều ăn thịt, dưới lòng đất này đi săn lẫn nhau. Thế nhưng có chút động vật biến dị ngay cả thịt tang thi cũng ăn.”

Kiến thức mới khiến mọi người đều hít sâu một hơi, thế giới này quá hung tàn.

“Sinh vật biến dị ăn tang thi, sẽ không biến thành tang thi động vật?” Lâm Linh nghĩ, cô nghĩ đến thịt động vật nếm qua lúc còn trong tụ cư —— hiện tại nghĩ đến con sơn dương bị cô ăn kia từng gặm qua tang thi, dạ dày liền quặn đau một trận.

“Vậy thì sẽ không. Lây nhiễm tựa hồ chỉ truyền giữa người với người, không ảnh hưởng đối với động vật.” Nghiêm Thiết nói, “Chúng ta ăn thịt động vật này đó, tự nhiên cũng sẽ không bị lây nhiễm. Nhưng mà có tác dụng phụ hay không, ai biết được?”

Lâm Linh cười gượng: “Tác dụng phụ, như là cái gì?”

Nghiêm Thiết “Ờm” một hồi lâu: “. . . . . . Này cũng không biết nữa.”

Lâm Linh thở dài, về sau vẫn là làm người theo chủ nghĩa ăn chay đi. Đi theo Mục đại ca, rau dưa bảo đảm ăn no.

Hạ Phi cũng nở nụ cười: “Trước mạt thế, chúng ta mua rau dưa hoa quả chuyển gen, ai biết ăn mấy thứ đồ ăn không tự nhiên đó có tác dụng phụ hay không? Chính là không phải mọi người đều mua ăn sao? Lâm Linh, thịt động vật biến dị ở một mức độ nào đó cũng không khác lắm, không cần quá lo lắng.”

A, có đạo lý! Lâm Linh chớp chớp mắt, cảm thấy bản thân bị thuyết phục.

“Có động tĩnh.” Cước bộ Mục Nhạn Hành bất thình lình dừng lại, y nói một câu ngắn gọn, ánh mắt lợi hại nhìn về phía một khe nhỏ trên vách đá cách đó không xa.

Y vừa nói xong, tất cả mọi người ở đây nháy mắt kéo căng thân mình, vận sức chờ phát động, nhìn về phương hướng kia——

Dưới ánh sáng trắng mờ có thể thấy rõ, đó là một hang động cao tới đầu gối, đứa trẻ ba bốn tuổi có lẽ có thể đi vào. Giờ phút này cửa động tối đen bị cây cối xanh biếc bao trùm, khiến cho người ta nhìn không rõ tình hình trong đó.

Cành lá cây xanh đong đưa đầy sức sống, vài giây sau, một con thỏ màu xám tro bị cành lá trói thật gắt gao, còn đang giãy dụa kịch liệt bị nhánh cây chuyển dời ra tới bên ngoài hang động.

Sở dĩ mọi người biết đây là con thỏ, là bởi vì thấy được đôi tai thật dài kia. Nếu không có dấu hiệu đại biểu giống loài như vậy, đại khái bọn họ cũng không cách nào trước tiên nhận ra loài động vậy này—— nó lớn hơn con thỏ bình thường hai đến ba lần, da lông toàn thân không hề mềm mại, ngược lại ngắn ngủn thô ráp, vừa cứng vừa dày, y như bờm lợn rừng, nếu có người lại dùng lông thỏ đề làm khăn quàng cổ, vậy tuyệt đối là tự mình hại mình .

Lúc nó giãy dụa, mọi người nhìn kỹ bộ dáng của nó. Mắt đỏ quỷ dị khiến lòng người ta sợ hãi, răng cửa vốn nên ngốc manh lại dài ra và sắc bén kinh người, không phải trắng noãn, mà biến thành màu đen do mang theo vụn máu tịt, ngay cả bốn móng vuốt, cũng tựa như lợi trảo của mãnh thú, thật không xứng với danh xưng “con thỏ” này.

Lâm Linh cảm thán: “Thực tàn bạo.”

Lee Al khẳng định: “Đúng là lớn lên thực hung tàn.”

Thực rõ ràng, con thỏ hung bạo này vừa rồi mai phục trong cái hang động kia, cũng không biết Mục Nhạn Hành làm sao phát hiện được nó, lại làm thế nào sét đánh không kịp bưng tai bắt lấy nó. Phải biết rằng, con thỏ nhạy bén hơn so với nhân loại, một khi có gió lay động cỏ là đã bỏ chạy không thấy —— chỉ có thể nói năng lực cảm ứng cùng tốc độ phản ứng của Mục Nhạn Hành mạnh hơn con thỏ nhiều.

Cao Tư ở phía sau huýt sáo một cái: “Thật lợi hại nha, huynh đệ!”

Quý Hùng cũng đùa giỡn theo: “Mục Mục đủ cấp lực!”

Mục Nhạn Hành liếc nhìn nam nhân bên cạnh, phải nói người này rất lợi hại, bởi vì con thỏ là do hắn phát hiện.

Ngay thời điểm Hạ Phi nói chuyện, hắn không nhanh không chậm mà nói, trên tay lại lôi kéo Mục Nhạn Hành, chỉ chỉ hang động phía trước, động tác nhỏ rất bí mật, trừ bỏ Mục Nhạn Hành được hắn lặng lẽ truyền lời, những người khác đều nghe hắn nói, hoàn toàn không chú ý tới.

Đương nhiên, cũng chỉ có Mục Nhạn Hành hiểu được ý tứ của Hạ Phi.

Con thỏ còn đang không ngừng giãy dụa, lợi trảo chặt đứt không ít cành lá.

Con mồi đầu tiên, Lâm Linh khẩn trương như đang kéo dây câu cá, đôi mắt trông mong nhìn nhìn, không ngừng lặp lại: “Đánh ngất nó a, Mục đại ca! Đánh ngất nó đi!”

Mục Nhạn Hành gật đầu, gương mặt trầm tĩnh không biểu hiện nào khác, trong đôi mắt tối đen lại mang theo hiếu kì cùng chờ mong không bị người phát hiện.

Trong một góc âm u không người nhìn đến, một mảnh lá cây bọc lấy một nguyên thạch kích thước cỡ hạt đậu, được một đoạn dây quấn quanh trên cổ con thỏ.

Mọi người ở đây đương nhiên không bao gồm Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành.

Mục Nhạn Hành nhìn con thỏ như đang chờ đáp án được công bố, Hạ Phi đến tột cùng muốn làm gì? Viên nguyên thạch kia có tác dụng như thế nào?

Hạ Phi cong cong khóe môi, đáy mắt đồng dạng chờ mong.

Giây tiếp theo, con thỏ càng thêm điên cuồng giãy dụa, phát ra tiếng rít gào thở dốc gần như dã thú, khiến người sợ hãi cực kì, như lời Lâm Linh nói sau đó, giống như chơi thuốc kích thích quá liều, hoàn toàn cuồng hóa .

Mà khí lực của nó nháy mắt lớn rất nhiều, chỉ trong chớp mắt, cành lá trên người đã bị nó chặt đứt hơn phân nửa, may mắn Mục Nhạn Hành vẫn nhìn chuyên chú chuẩn bị, ngay lúc nó sắp phát cuồng, một dây leo quất ngay đầu nó, con thỏ đang giãy dụa lập tức liền an tĩnh lại, yếu ớt ngất đi.

Từ khi con thỏ chợt bùng nổ đến lúc nó hôn mê cũng chỉ qua một hai giây, thế nhưng tâm tình mọi người lại như trải qua mấy giai đoạn. Thẳng đến lúc này, trái tim mới hạ xuống, không khỏi thở ra một hơi.

“Vừa mới rồi là sao vậy?” Lâm Linh lòng còn sợ hãi, “Hồi quang phản chiếu? Bạo seed?”

“Lần đầu tiên gặp loại tình huống này. Dù vậy sắp chết đến nơi mà bùng nổ, cũng có thể đi.” Nghiêm Thiết đi qua, xách con thỏ lên, bàn tay to nắm cái đầu nhẹ nhàng vặn một cái, “rắc” một tiếng, xương cổ gãy, con thỏ liền chết trong lúc còn hôn mê.

Lâm Linh bị tiếng “rắc” kia chọt trúng tim, sờ sờ cổ chính mình, cảm thấy hung tàn nhất vẫn là đồng bạn của bản thân.

Cô nhóc tiếp nhận con thỏ đã chết, bỏ vào ba lô phía sau, Mục đại ca làm không sai, không để con thỏ chảy máu, như vậy mang cũng không có mùi vị khác.

Mục Nhạn Hành mặt than nhìn về phía ba lô của Lâm Linh —— y vốn muốn trực tiếp đánh chết con thỏ, không nghĩ tới chỉ đánh hôn mê, còn muốn phiền Nghiêm Thiết bổ thêm một đao. Y nên nghiêm túc suy xét lại, là bản thân xem thường động vật sau khi biến dị, ước chừng là lực đạo không giống, sau này phải điều chỉnh một chút.

Hạ Phi vừa thấy biểu tình của Mục Nhạn Hành, thì biết y đang rối rắm cái gì. Nhịn không được che miệng khẽ cười, lấy khuỷu tay chọc chọc thắt lưng đối phương, tiến sát bên tai đối phương, trêu ghẹo: “Thất thủ , hửm?”

Mục Nhạn Hành mặt không chút thay đổi: “Anh còn thiếu tôi một lời giải thích.” Vừa rồi bảo y đem nguyên thạch đặt trên người con thỏ, đến tột cùng là có chuyện gì? Con thỏ phát cuồng, tuyệt đối có liên quan đến viên nguyên thạch kia.

Chậc, Nhạn Hành cũng bắt đầu giảo hoạt nói sang chuyện khác.

Hạ Phi vô tội nhún vai: “Chúng ta trở về rồi nói.” Chuyện hắn đang làm thí nghiệm, hiện tại thật khó mà nói ra.

Mọi người nghe hai người nói chuyện, còn tưởng rằng giữa hai người xảy ra mâu thuẫn gì đó. Uhm, chuyện tình cảm mà, tự nhiên phải về phòng đóng cửa chậm rãi nói, mấy người khác hoàn toàn không hay biết gì tự cho là trong lòng tự hiểu không cần nói ra ngoài mà ngầm cười nhạo —— cho hai người suốt ngày diễn hạnh phúc, xem đi, vẫn có một ngày ầm ĩ cãi nhau.

Trong đó có tên Quý Hùng ước gì thiên hạ đại loạn để y có thêm nhiều chuyện phiếm hơn là cười vui vẻ nhất.

Hạ Phi lạnh nhạt liếc y một cái, hắn còn nhớ rõ, cái tên này vừa gọi Nhạn Hành là Mục Mục, cách gọi thân mật như vậy, rốt cuộc ai cho phép y gọi hả?

Tươi cười trên mặt Quý Hùng lập tức cương cứng. Móa gần đây trong tụ cư dưới một người trên vạn người lâu rồi, tựa hồ có chút vênh váo đắc ý? Ngay cả đề phòng cơ bản nhất đối với Tiểu Phi Phi cũng dám quên . . . . . . Hiu hiu hiu, y tuyệt đối sẽ gặp xúi quẩy.

Hạ Phi mỉm cười: “Tiếp tục đi phía trước thôi, hôm nay mới chỉ săn được một con thỏ.” Có cách mói gọi là thu trước tính sổ sau, Cơ ngực huynh hẳn là hiểu rõ mà.

Mục Nhạn Hành chạm chạm mấy viên nguyên thạch còn thừa trong túi, nhìn lại gương mặt tươi cười rạng rỡ của Hạ Phi, cảm thấy hôn nay động vật “hồi quang phản chiếu” đại khái sẽ hơi nhiều.

“Sắp rời khỏi phạm vi bản đồ đánh dấu.” Nghiêm Thiết đi phía trước, “Đường kế tiếp, người tụ cư còn chưa đi qua, muốn chúng ta đến thăm dò. Chú ý cảnh giác.”

Mọi người đáp ứng: “Biết.”

Advertisements

3 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 65

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s