CDNST

CDNST: CHƯƠNG 33

Cửa ba mươi ba

 

Sau một canh giờ chuẩn bị, mọi người đều bắt đầu hành trình săn bắn.

Hai người tạo thành một tiểu đội giúp đỡ lẫn nhau, đồng thời cũng làm đối thủ cạnh tranh, bước trên cùng con đường.

An Lương ôm quyền với Đới Nhược Trạch, nói: “Đới thường tại, ta đã nghe A Lam nhắc tới ngươi, hắn nói ngươi kế thừa Nguyễn quý nhân, là một cao thủ, hôm nay xin chỉ giáo.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ha hả, Lam quý phi rất để mắt ta, ta ngay cả da lông của Nguyễn quý nhân cũng chưa học được đâu.”

An Lương nói: “Đới thường tại khiêm tốn.”

Hai người cưỡi ngựa xuyên qua rừng cây, đều không vội săn thú.

Bọn họ chưa xâm nhập vào rừng, động vật gặp được đều là thỏ nhỏ gà rừng …., bắt được cũng không thể cho bọn hắn thêm bao nhiêu điểm.

Đới Nhược Trạch cứ hết nhìn đông lại nhìn tây, kỳ vọng có thể tìm thấy được thân ảnh tiểu hoàng đế.

Hoàng đế cùng đồng hành với Lam quý phi, bản thân võ công hoàng đế sơ sơ bình thường, Lam quý phi lại ngay cả cái da lông cũng đều không hiểu, tuy rằng bên người bọn họ có thị vệ đi theo, nhưng Đới Nhược Trạch vẫn tránh không được lo lắng, dù sao bọn họ trên đường đến khu săn bắn cũng đã gặp phải thích khách.

An Lương giống như phát hiện lo lắng của hắn, nói: “Vườn săn bắn có trọng binh trấn thủ, phương diện bố trí an toàn rất tốt, bệ hạ sẽ không gặp chuyện không may gì.”

Đới Nhược Trạch không yên lòng mà “Ừ” một tiếng.

Đột nhiên, trong lùm cây phía trước hai người truyền tới tiếng lộp cộp lộp cộp, đợi bọn họ đến gần, mới phát hiện đó là một con hươu bào!

Đây là một con hươu bào nhỏ chưa thành niên, bộ lông phi thường xinh đẹp, nó trúng phải bẫy rập, chân trước bên phải bị một cái bẫy thú lớn kẹp lấy, rút không ra. Nó nhìn thấy có người đến, cũng không có ý muốn chạy trốn, ngược lại vươn một đôi mắt to đen bóng, tập trung chú mục vào hai người.

An Lương kéo cung tiễn, nhắm ngay hươu bào muốn bắn, Đới Nhược Trạch đè lại cung của An Lương, hắn dùng nội kình, khiến cho cung của An Lương hướng xuống dưới.

Hươu bào kia mặc dù ra vẻ ngơ ngác, nhưng biết được chính mình tìm được đường sống trong chỗ chết, nó vui sướng đạp đạp cái bẫy thú, đạp vài cái liền đạp rớt, lúc này mới quay đầu chạy.

An Lương thu cung tiễn, hỏi: “Đới thường tại đây là ý gì?”

Đới Nhược Trạch nói: “Con hươu bào này đã bị thương rồi, An tướng quân nếu săn nó, sợ là thắng không thuyết phục.”

An Lương nói: “Tâm Đới thường tại thật thiện lương.”

Đới Nhược Trạch nói: “Này tính cái gì thiện lương không thiện lương chứ, chính là lấy thực lực của An tướng quân phải bắn chết một lão hổ một con báo khỏe mạnh cũng không thành vấn đề, làm gì tự hạ thân phận đi đối phó một con hươu bào bị thương chứ?”

An Lương nói: “Đới thường tại nói đúng.”

Đới Nhược Trạch cùng An Lương là lần đầu tiên gặp mặt, một ngoại thần, một phi tần, hai người xưa nay không cùng xuất hiện, cái khung cảnh nhạt nhẽo này liền không nhiệt tình lên nổi. Hai người trầm mặc đi nhanh trong rừng cây, ai cũng không tìm đề tài bắt chuyện.

Đới Nhược Trạch đang tự hỏi nhiệm vụ phó bản này nên hoàn thành như thế nào, hắn một là phải giúp hoàng đế đoạt giải nhất, hai là phải làm cho An Lương cùng Lam quý phi một chỗ, vậy điều kiện tiên quyết để thỏa mãn hai cái điều kiện này chính là hội hợp cùng hoàng đế.

Trước khi mọi người xuất phát, Đới Nhược Trạch vốn muốn hỏi hoàng đế muốn đi về hướng nào, thế nhưng hoàng đế để ý cũng không để ý đến hắn, hỏi Lam quý phi, y cho là săn thú lãng phí thời gian nghiên cứu của y nên cứ ủ rũ vì thế nhất vấn tam bất tri (từ đầu tới cuối chẳng biết gì cả).

Đới Nhược Trạch hỏi An Lương: “An tướng quân, ngươi có biết bệ hạ cùng Lam quý phi đi hướng nào không?”

An Lương nói: “À, bọn họ ở hướng đông.”

Đới Nhược Trạch nói: “Chúng ta đây cũng hướng phía đông đi đi.”

An Lương lạnh lùng cười, nét trào phúng trong nụ cười kia rất rõ ràng, “Đới thường tại, ngươi thực không rời xa được hoàng đế bệ hạ a.”

Đới Nhược Trạch nhíu mày, từ trong những lời An Lương nói này lấy ra tin tức hữu dụng đối với hắn.

Lại nói tiếp, hắn cùng An Lương không nhận thức nhau, mà hiểu biết của An Lương đối với hắn cũng là từ miệng Lam quý phi cùng một số đồn đãi từ hậu cung truyền ra, như vậy An Lương lựa chọn hắn làm đội hữu cùng đối thủ là xuất phát từ thái độ gì nhỉ? Là bởi vì Nguyễn quý nhân sao? Đới Nhược Trạch không tin lắm.

Lúc ấy Đới Nhược Trạch cùng Lam quý phi ngồi song song, An Lương không chọn lựa đệ đệ mình sủng ái mà chọn lựa hắn một người chẳng có liên quan gì thì thực là kỳ quái. Ấn theo quy củ trong cung, thân nhân của phi tần hậu cung muốn vào cung thăm bọn họ một lần cũng không phải chuyện đơn giản, chỉ quá trình xin thủ tục cùng phê chuẩn cũng muốn tốn mười ngày nửa tháng rồi, mà nam nhân thân cường thể kiện lại rất có mị lực giống An Lương như vậy đến hậu cung là phạm vào kiêng kị, bởi vậy hắn muốn gặp Lam quý phi một lần đã khó càng thêm khó. Chiếu theo Lam quý phi nói An Lương một người ca ca thực sủng ái đệ đệ, như vậy hắn sẽ không bỏ qua cơ hội được cùng Lam quý phi ở chung này.

Vậy vì cái gì An Lương lại chọn hắn nhỉ?

Đới Nhược Trạch một đường đều tự hỏi vấn đề này, mà câu châm chọc nhàn nhạt của An Lương này khiến Đới Nhược Trạch đột phá.

An Lương chọn Đới Nhược Trạch xong, sau đó hoàng đế chọn Lam quý phi, lại kết hợp với trọng điểm là vị phân của Lam quý phi ở hậu cung cao lại không được hoàng đế sủng hạnh, chính mình một thường tại nho nhỏ lại được mọi người trong hậu cung miệng truyền miệng thành đối tượng hoàng đế hàng đêm sênh ca đến phân tích mà nói, thì phải là An Lương muốn tạo cơ hội cho Lam quý phi cùng hoàng đế tiếp xúc gần gũi, thuận tiện tiêu diệt hắn một thường tại uy phong đang nổi như cồn này!

Đới Nhược Trạch nghĩ thông suốt rồi bỗng nhiên cảm thấy rộng mở sáng tỏ, đối với việc phải thuyết phục An Lương như thế nào đi hội hợp cùng nhóm người hoàng đế đã có một kế hoạch.

Đới Nhược Trạch nói: “An tướng quân, ngươi cũng không cần phải châm chọc khiêu khích ta, ta cùng với bệ hạ cũng không thân thiết giống như đồn đãi như vậy, nếu nói trong hậu cung này bệ hạ đối xử với ai đặc biệt nhất, Lam quý phi mới là người đầu tiên được chọn.”

An Lương nói: “Đới thường tại, làm người nên khiêm tốn, nhưng không thể quá khiêm tốn.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta cũng không phải đang khiêm tốn, bệ hạ rất coi trọng phát minh sáng chế của Lam quý phi, có lẽ An tướng quân cũng biết chuyện này.”

An Lương nói: “Mấy thứ đồ chơi rách nát A Lam phát minh kia, cũng chỉ bệ hạ có thể chịu được y.”

Đới Nhược Trạch nói: “Vậy không phải đúng rồi sao, từ sau khi Lam quý phi vào ở Cảnh Dương cung, Cảnh Dương cung liền trở thành cung điện có số lần sửa chữa nhiều nhất ở hậu cung, nhưng bệ hạ chưa bao giờ quở mắng Lam quý phi, ngược lại còn rất là cổ vũ y, khiến y có thể tự do làm việc. Ta nghe Lam quý phi nhắc qua, khi y ở nhà say mê nghiên cứu lại luôn bị An đại nhân thuyết giáo thành không có tiền đồ a.”

An Lương hồi tưởng nhớ tới khi đệ đệ nhà mình chưa tiến cung mỗi ngày ở nhà gây thiệt hại khiến lão cha tức giận đến thổi râu trừng mắt, khuôn mặt lãnh ngạnh cũng nhu hòa vài phần.

Đới Nhược Trạch nói: “Nói đến chuyện ta cùng Lam quý phi quen biết nhau cũng là buồn cười, ta lần đầu đi Cảnh Dương cung bái kiến Lam quý phi lại đúng lúc gặp cảnh Cảnh Dương cung đi lấy nước, cũng may ta da dày thịt béo không sợ bị thiêu, rốt cuộc cứu được Lam quý phi từ trong lửa lớn. Cũng bởi vì sự kiện này, bệ hạ mới phong cho ta một cái vị phân thường tại, bằng không ta đến nay cũng chỉ là một đáp ứng mà thôi. Mà trong lúc Lam quý phi bị thương hôn mê, bệ hạ lúc nào cũng làm bạn bên cạnh y, ngay cả tấu chương cũng chuyển đến Cảnh Dương cung phê duyệt.”

An Lương nói: “Ân cứu mạng của Đới thường tại đối với xá đệ, ta nhất định sẽ báo đáp.” Những lời này của hắn thật là thật tâm thực lòng, hắn chỉ có một đệ đệ bảo bối như vậy, xưa nay vô cùng sủng ái, nếu xảy ra chuyện, hắn nhất định sẽ chịu không nổi.

Đới Nhược Trạch nói: “Ta cùng Lam quý phi là bằng hữu, nói làm chi có ân hay không, hơn nữa Lam quý phi tặng ta mấy tiểu phát minh của y, rất là thực dụng đó.”

An Lương hỏi: “Y tặng ngươi cái gì?”

Đới Nhược Trạch tháo viên ngọc đông ấm hạ mát xuống, nói: “Đây chính là một thứ tốt, ta cũng không tháo khỏi người.”

An Lương nâng viên ngọc đông ấm hạ mát ở lòng bàn tay thưởng thức một lát, trả lại cho Đới Nhược Trạch, nói: “Nói đến đúng là ta kiến thức hạn hẹp.”

Đới Nhược Trạch nói: “An tướng quân yêu đệ sốt ruột, ta rất lý giải, ta nếu có một đại ca như ngươi vậy thì tốt rồi.”

An Lương cười cười.

Đới Nhược Trạch gặp An Lương đã đi theo ý nghĩ của mình, tăng thêm độ thuyết phục.

Đới Nhược Trạch nói: “An tướng quân, thực không dám dấu diếm, trên đường chúng ta tới vườn săn bắn, từng gặp phải thích khách.”

An Lương nói: “Việc này ta có nghe sơ lược.”

Đới Nhược Trạch nói: “Theo thị vệ trưởng phỏng đoán, thích khách kia là người của tố chức thích khách Ăn Hàng, người của tổ chức sát thủ này mỗi người đều là ăn hàng có thân thủ rất tốt, bệ hạ cùng Lam quý phi vẫn chưa mang theo mỹ thực có thể hấp dẫn bọn họ, nếu sát thủ lại đến tập kích… Thủ vệ của vườn săn bắn là do An tướng quân an bài, ta cũng không phải là không tín nhiệm tướng quân, nhưng bệ hạ cùng Lam quý phi một người là phu quân ta, một người là bằng hữu của ta, mà hai người bọn họ đều không có năng lực tự bảo vệ mình, ta thực không thể yên lòng.”

An Lương trầm ngâm một lát, nói: “Đới thường tại nói đúng, là ta hành động theo cảm tính, vậy chúng ta đi về hướng đông đi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Vậy không thể tốt hơn.”

Đới Nhược Trạch cho chính mình ba mươi hai cái like, tài ăn nói này tuyệt tới mức chính hắn cũng phải bội phục chính mình được chứ! Ở hậu cung cùng đủ loại nam nam nữ nữ khó khăn so mưu đấu trí mấy tháng cũng thật có thể bồi dưỡng con người đó nha!

Đới Nhược Trạch nói với An Lương người của tổ chức thích khách Ăn Hàng sẽ đến ám sát bất ngờ cũng chỉ là lấy cớ muốn cho An Lương cùng hắn đi gặp hoàng đế mà thôi, ai ngờ hắn lại có thuộc tính miệng quạ đen tiềm ẩn, chuyện tốt không linh chuyện xấu lại linh!

Lúc Đới Nhược Trạch cùng An Lương chạy nhanh đến phía đông vườn săn bắn, vừa lúc gặp được hoàng đế cùng Lam quý phi bị tập kích!

Một đám thích khách hắc y che mặt giống như quạ đen từ ngọn cây lao xuống, không nói hai lời rút kiếm đâm tới, một bộ phận đọ sức cùng bọn thị vệ, một bộ phận liền thẳng hướng hoàng đế cùng Lam quý phi xông tới.

Con ngựa của Lam quý phi bị hoảng sợ, y không có võ công không chế trụ được con ngựa phát điên, bị con ngựa kia vác theo chạy như điên, y hô lớn “Cứu mạng”, đào đào đào trong áo chính mình, có lẽ là muốn lấy ra pháp khí có thể dùng để công kích, nhưng là y đem áo khoác đều muốn đào rớt cũng không ra được kết quả gì. Mà ngựa của y càng chạy càng nhanh, mắt thấy sắp thoát ly đám người chạy về phía sâu trong rừng cây!

Đới Nhược Trạch gọi An Lương: “An tướng quân, ngươi đi cứu Lam quý phi, ta đến bảo hộ Hoàng Thượng!”

An Lương nói: “Được!”

An Lương vận khinh công, nhảy qua giữa những cây đại thụ, tính chuẩn thời cơ nhảy đến sau lưng Lam quý phi, cùng y cưỡi chung một con ngựa, hai người dần dần chạy xa. Nhóm thích khách sau khi đuổi theo một đoạn đường thì không đuổi theo nữa, mục tiêu của bọn họ là giết chết hoàng đế, không cần lãng phí thể lực vì người dư thừa!

Nhóm thích khách tập hợp lại, khởi xướng tiến công về hướng hoàng đế!

Hoàng đế có võ công căn bản, nhưng cũng không vững chắc, ngay cả kiếm thuật có phần nổi trội của cậu cũng là học theo tên gà mờ Đới Nhược Trạch này, tại thời khắc mấu chốt này căn bản là không có bao nhiêu công dụng. Mà bọn thị vệ của cậu, cũng đánh không lại công kích dũng mãnh của thích khách, đã chết hơn phân nửa.

Đây là một tình huống thực nguy cấp!

Thích khách giáp một kiếm chém đứt chân con ngựa của hoàng đế, hoàng đế chật vật từ trên ngựa lăn xuống, mà ngay trong nháy mắt cậu rơi xuống đất, một người chạy vội đến, đón lấy cậu ôm vào trong ngực.

Người này chính là Đới Nhược Trạch!

hươu bào

Hươu bào

Advertisements

11 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 33

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s