MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 64

64

Cái khe dưới liệt cốc, cũng không phải thẳng tắp, mà cùng loại với sườn dốc, nghiêng nghiêng kéo dài xuống dưới lòng đất.

Từ cửa vào đi xuống, sườn dốc này càng rộng rãi hơn —— nghĩ đến một cái khe lớn trên trăm mét là có thể hiểu. Thế nhưng lúc ban đầu của đoạn hành trình, độ cao của sườn dốc không thể không khiến mấy đại nam nhân vóc dáng cao to khom lưng gục đầu, cơ hồ là tóc dán lên vách đá mà đi.

Nghiêm Thiết đi đầu, Mục Nhạn Hành theo sau, Quý Hùng không tình nguyện đi phía sau Hạ Phi, ánh mặt trời từ cái khe phía sau chiếu vào dần dần bị hắc ám trong lòng đất nuốt hết, một tay y bắt đầu do dự khua khoắng sau lưng Hạ Phi, tựa hồ đang tự hỏi có nên vươn tay bắt lấy Hạ Phi hay không.

Lee Al đi phía sau y liếc mắt nhìn cái tay giơ lên hạ xuống của y, kỳ quái trừng mắt nhìn, không ngờ bằng hữu của Hạ Phi lại như vậy. . . . . . uhm, tóm lại hoàn toàn không phải một loại người như Hạ Phi.

Đương nhiên, nếu Al biết Mục Nhạn Hành cho rằng này hai người kỳ thật là “vật họp theo loài”, cậu đại khái sẽ không nghĩ như vậy.

Sau khi Lâm Linh bước vào cái khe, theo bản năng chạy về trước vài bước, đuổi tới bên cạnh Lee Al. Vóc dáng cô nhóc không thấp, nhưng so với mấy người Hạ Phi lại nhỏ nhắn hơn nhiều, bởi vậy chỉ cần hơi cúi đầu, là có thể thoải mái bước đi.

Đương nhiên, Cao Tư đồng dạng làm người dẫn đường, lại tận chức tận trách tiêu sái đi cuối cùng.

Bọn họ đi càng sâu, ánh sáng chiếu xuống từ cái khe tiến vào rốt cuộc không soi được con đường trước mắt, quay đầu lại mà nói, hơi nâng tầm mắt một chút, thật ra có thể thấy một đường sáng thẳng tắp trong bóng đêm khôn cùng, chắc chắn xuất phát từ cái khe.

Đi thêm vài bước về phía trước, quay đầu lại, ngay cả một vệt sáng cũng nhìn không thấy, tầm mắt đã bị vách đá đè nặng trên đỉnh đầu ngăn trở.

Thân thể hoàn toàn chìm trong bóng đêm, thị giác bị cưỡng chế cướp đoạt, bởi vậy các giác quan khác càng thêm rõ ràng. Cảm thụ lúc trước không để ý trong phút chốc bị phóng đại, tỷ như độ ấm xung quanh chợt hạ xuống, tỷ như tạm biệt cảm giác khô ráo, hương vị âm lãnh ẩm ướt là đặc hữu của thế giới dưới lòng đất, lại tỷ như hoàn cảnh yên tĩnh đến chỉ còn lại tiếng bước chân cùng hít thở, tựa như trần thế cách bọn họ rất xa, bọn họ bị ngăn cách trong lồng giam xa xôi cô tịch.

Không, không phải tỷ như. Mà nơi này thực sự xa trần thế, cách biệt với thế gian, giống như một cái hộp tối mênh mông không biên giới lại phi thường tịch mịch. Trong bóng tối Hạ Phi chạm vào ngón tay của người nam nhân bên cạnh, làn da ấm áp khô ráo của Mục Nhạn Hành đối với hắn mà nói như là một loại nghiện, hắn luôn ngừng không được loại hành vi nho nhỏ mà thân mật này, làm không biết mệt.

Xác định người này đang bên cạnh, cho dù rời xa trần thế, hắn cũng không bất an.

Tay Mục Nhạn Hành bị tay Hạ Phi cọ cọ trêu chọc, rốt cuộc chịu không nổi nắm chặt cái tay đang quấy nhiễu này vào trong lòng bàn tay, ngón tay với vết chai mỏng manh xoa xoa mu bàn tay Hạ Phi, khiến cho trong lòng Hạ Phi như bị lông chim gãi qua, híp mắt, nhịn không được nghĩ muốn thừa dịp bóng tối lén hôn đối phương một cái.

Thế nhưng hắn còn chưa hành động, liền cảm giác quần áo trầm xuống, giống như có cái gì nắm lấy hắn từ sau lưng.

Sau khi tiến vào lòng đất, vốn luôn thời khắc cảnh giác, Hạ Phi theo phản xạ vốn tính tiên phát chế nhân (ra tay trước chiếm ưu thế) phản kích trở lại, nhưng may mắn trong vòng một giây hắn hồi tưởng lại, người đứng sau lưng hắn là ai.

“Đại! Hùng!” Hạ Phi ôn nhu nhấn trọng âm, giọng nói dễ nghe u u phiêu tán trong lòng đất, thêm chút quỵ dị âm trầm cho bầu không khí.

Quý Hùng do dự một hồi lâu tay rốt cuộc run rẩy bắt lấy góc áo Hạ Phi, nghe thấy tiếng nói của Hạ Phi, y suy yếu nói: “Tiểu Phi Phi, chú phải bảo vệ anh.”

Lee Al kinh ngạc quan sát Quý Hùng, ngay lúc này thay đổi cảm quan của cậu đối với Quý Hùng —— dưới ngữ khí như thế của Hạ Phi còn có khả năng nói chuyện, hoặc là người này ngốc đến nghe không ra ý tứ, hoặc chính là lá gan to quá mức, dũng cảm không sợ.

“Ha ha, Quý Hùng, anh sợ tối?” Cao Tư ở phía sau cười to, “Trách không được anh thích quấn lấy Tạ lão đại.”

Nghiêm Thiết ở phía trước thở dài một tiếng, sau một hồi sột soạt, ánh sáng trắng nhu hòa từ bàn tay gã khuếch tán ra, xua tan bóng tối xung quanh mọi người. Gã quay đầu nhìn về phía Quý Hùng: “Không phải đã xuống qua sao? Có ai bảo anh lần mò trong bóng tối đâu? Vội vàng cho tang thi ăn sao?”

Trên tay gã chính là một khối nguyên thạch bỏ thêm lôi hệ dị năng của Tạ Mặc Hiên, Hạ Phi cũng đã gặp qua trong nhà đá của lão già điên, sau khi năng lượng trong đó được tinh thần lực kích hoạt, nguyên thạch sẽ tản mác ra hào quang, dùng cho chiếu sáng, liên tục trong thời gian khá lâu. Sau khi dùng xong năng lượng trong nguyên thạch, nguyên thạch còn có thể được thu hồi tái sử dụng.

Hạ Phi ở chỗ lão già điên, nhìn thấy càng nhiều thứ khiêu chiến lý luận thường thức vốn có của hắn, cho nên khi hắn nhìn đến nguyên thạch chiếu sáng trong tay Nghiêm Thiết, một chút cũng không kinh ngạc. Nhưng mà ba người Mục Nhạn Hành, Lâm Linh cùng Lee Al, hoặc nhiều hoặc ít đều đưa ánh mắt tò mò về phía màn biểu diễn thần kỳ này.

Nghiêm Thiết đem nguyên thạch chiếu sáng từ trong bao ra, phân mỗi người một viên.

“Sở dĩ hiện tại mới lấy ra, cũng là quy củ của tụ cư.” Nghiêm Thiết vừa phân phát nguyên thạch cho mọi người, vừa nói, “Trước khi làm quen với ánh sáng xua tan bóng tối dưới lòng đất, đầu tiên phải hoàn hoàn chỉnh chỉnh cảm thụ thế giới hắc ám không có ánh sáng mặt trời.”

“Chỉ có khắc sâu lĩnh hội cùng hiểu biết hoàn cảnh hiện tại của bản thân như thế nào, trong hành trình tiếp theo chúng ta mới có thể lòng mang sợ hãi, duy trì cảnh giác, càng chú ý cẩn thận hơn.” Gã nói, “Tạ lão đại ra quy định. Tôi học vấn không cao, thế nhưng vẫn cảm thấy rất có lý.”

Hạ Phi im lặng chấp nhận, lại hiểu biết thêm về năng lực lãnh đạo của Tạ Mặc Hiên, đó là một người lãnh đạo không tệ, chí ít, anh ta khá sáng suốt.

Quý Hùng rụt lại cái tay nắm vạt áo Hạ Phi, cầm nguyên thạch như cầm bảo bối, nhỏ giọng thì thầm: “Biết Hiên Hiên nhiều việc, lại luôn thích hù dọa người khác.”

Khuôn mặt tươi cười của Nghiêm Thiết cứng đờ, ngay cả mặt Cao Tư cũng vặn vẹo trong nháy mắt, trong tụ cư chỉ cần người quen thuộc Tạ Mặc Hiên, nghe được xưng hô này của Quý Hùng, đều vô luận ra sao cũng không thể thích ứng.

“Lập tức đến chỗ rẽ, đi thôi.” Nghiêm Thiết xoa mặt một cái, xoay người đi về phía trước.

Trong ánh sáng nhu hòa của nguyên thạch trong tay bảy người, mọi người rốt cuộc có thể vừa đi, vừa nhìn rõ hoàn cảnh hiện giờ của bản thân.

Sườn dốc gập ghềnh dưới chân, thế nhưng so với dốc ngược lúc nãy, hiện giờ ngày một bằng phẳng. Mà tường đá trên đầu, đã từ từ nâng lên, mấy nam nhân thân mình cao lớn rốt cục có thể thẳng lưng đi về phía trước.

Phạm vi chiếu sáng thực nhỏ, trừ bỏ có thể thấy rõ đường đi dưới chân, thấy rõ tường đá màu đen xa thẳm trên đầu, cuối cùng nhìn không thấy gì khác. Bọn họ thật giống như cái đèn lồng bị bóng tối bao vây, lẻ loi độc hành lần mò trong bóng tối vô hạn.

Nơi này thật rộng, đường phía trước có xa lắm không, bọn họ cũng không biết.

Thế nhưng Ngiêm Thiết tất nhiên là một tay thợ săn già đời, cho dù cảnh sắc lọt vào trong tầm mắt thủy chung chỉ là một mảng đất được chiếu sáng, nhưng gã vẫn có thể dựa vào kinh nghiệm phán đoán khoảng cách đến chỗ rẽ còn xa lắm không, mà phương hướng bọn họ đang đi có đúng hay không.

Khi gã dừng lại, trước mặt là một bức tường đá cứng, trên tường mở ra một lỗ hổng rộng lớn, như là hang động dưới nền đất trong chuyện xưa, thâm u thần bí.

“Kí hiệu mở đầu bằng s, là con đường này.” Nghiêm Thiết giơ cao nguyên thạch trong tay, chiếu sáng miệng hang động, chữ “s” thật to được khắc ở chỗ này.

Nguyên lai mã hóa lộ tuyến trên bản đồ là để đối chiếu. Hạ Phi giật mình nháy mắt mấy cái, tụ cư chuẩn bị thật đúng là khá cẩn thận.

“Tiếp tục đi, sẽ gặp sinh vật biến dị cùng tang thi, chúng nó đều ở dưới lòng đất.” Nghiêm Thiết nói, “Phát hiện con thỏ có thể giết người, không cần kinh ngạc, cũng không nên kích động, các người phải làm, chính là trước khi nó công kích các người, dứt khoát giết nó.”

Hạ Phi tưởng tượng một chút tình cảnh con thỏ đáng yêu giết người, từng là một bác sĩ thú y đầy tình cảm, thật sự tưởng tượng không ra. Cho nên mới nói, thế giới này dị biến thật quá khủng bố!

Hắn lặng lẽ tiến đến bên tai Mục Nhạn Hành, nhỏ giọng nói: “Giết thỏ gì đó, đều dựa vào anh nha, Nhạn Hành.”

Mục Nhạn Hành kinh ngạc nghiêng đầu nhìn khóe môi nhếch lên của Hạ Phi, sau đó bất đắc dĩ, người này lại muốn làm chuyện kỳ quái gì đây?

Hạ Phi giảo hoạt cong mắt, khuôn mặt tinh xảo dưới ánh sáng nhu hòa hoàn mỹ như thần linh trong thần thoại, hắn liếc nhìn Lee Al đang dùng ánh mắt hoài nghi theo dõi hắn ở phía sau, Lâm Linh tận lực dựng lỗ tai muốn nghe hắn đang nói cái gì, ưu nhã dựng thẳng ngón tay hướng về phía hai người dao động, xong mới lại bổ sung tiếp lời sắp sửa nói bên tai Mục Nhạn Hành, quang minh chính đại thì thầm, khiến cho hai người quen thuộc hắn nghi hoặc đầy mình.

Mục Nhạn Hành nghe xong lời hắn, nghi hoặc mờ mịt nhìn hắn một cái, thế nhưng cuối cùng vẫn ôm ánh mắt không hiểu nguyên do lại hoàn toàn dung túng, lặng yên gật đầu, như là đáp ứng cái gì đó.

Lâm Linh cùng Lee Al đằng sau tò mò muốn chết —— rốt cuộc là đáp ứng cái gì rồi a!

Tác giả: =v= ta biết hơi ngắn, cho nên bù lại tiểu kịch trường ~~

 

          Tiền đề: Quý Hùng cùng Tạ Mặc Hiên cùng một chỗ xxoo, sau đó bỗng nhiên cúp điện → đừng quan tâm tại sao mạt thế lại có điện 0v0~

 

          Quý Hùng: Hiên Hiên, cho một tia sét đi.

 

          Tạ Mặc Hiên: =? =

 

          Quý Hùng: tui sợ bóng tối. Sẽ mềm xuống đó.

 

          Tạ Mặc Hiên: vậy rút ra!

 

          Quý Hùng: hiu hiu hiu, hiu hiu hiu hiu, hiu hiu hiu hiu hiu hiu. . . . . .

 

          Tạ Mặc Hiên: con mẹ nó ông đây chịu đủ rồi! Đừng có đè trên người ông đây mà phát ra cái loại âm thanh đó!

 

          Quý Hùng: vậy cưng cho miếng sét đi.

 

          Tạ Mặc Hiên: . . . . . . Được.

 

          Đùng đoàng bùm chíu ——

 

          Đầu nổ mạnh Quý Hùng hôn mê tại trận ╮(╯▽╰)╭

 

          → vì thế, Đại Hùng vẫn bị mềm xuống trong PP của Hiên Hiên nhỉ? Ế!

 

          PS: cp này có thể nghịch, tiểu kịch trường chỉ là vô trách nhiệm tiểu kịch trường ~~~~~ cáu bẩn !

Advertisements

11 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 64

      1. Thôi kệ hiên hiên mặt bánh bao bị đè cũng rất thú. Nhìn phách lối, khốc suất thế, cũng rất cực phẩm ko thua nhạn hành nha :3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s