MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 63

63

Một ngày tuần tra, một ngày săn bắn.

Đây là nhật trình của dị năng giả trong tụ cư.

Nghe nói dưới lòng đất có vô số đường hầm hang động, tựa như mê cung tinh diệu phức tạp nhất trên thế giới, cho nên các dị năng giả tiến vào lòng đất săn thú, đề cao hiệu suất thường thường chia làm nhiều tiểu đội, đều tự thăm dò những con đường khác nhau, đề cao hiệu suất khai thác thế giới dưới lòng đất.

Ngày thứ ba chính thức gia nhập tụ cư, bọn Hạ Phi cũng gia nhập tổ đội dị năng giả trong tụ cư, lần đầu tiến vào thế giới trong lòng đất.

Tạ Mặc Hiên từng đáp ứng Hạ Phi, tổ hợp bốn người bọn họ sẽ không bị chia ra, bởi vì giữa bốn người bọn họ đã có sự ăn ý, tiếp tục tổ đội mới là lựa chọn sáng suốt. Mà tiểu đội săn bắn bình thường tạo thành từ bảy đến tám người, do bọn Hạ Phi là người mới, cần “lão nhân” trong tụ cư dẫn đường .

Sáng sớm sau khi thức dậy, nếm qua điểm tâm, bọn Hạ Phi đã tập hợp trước cái khe cách tụ cư không xa.

Nói đến cái khe dưới vách liệt cốc này, như là cái miệng tối om bị nứt ra, lan xa ước chừng trăm mét, miệng khe hẹp nhất cũng rộng đến một mét, càng đi xa, bề ngang lại càng được kéo ra lớn hơn.

Có mười mấy người luân phiên canh giữ cánh cửa này, đề phòng sinh vật dưới lòng đất lao ra đánh lén tụ cư. Nhưng mà cho tới bây giờ, sinh vật dưới lòng đất tựa hồ không chút hứng thú với việc ngoi lên mặt đất ngắm thái dương, từ khi tụ cư hình thành cho đến nay, mấy người thủ vệ đó cũng chưa ra tay quá một lần.

Nhưng dù vậy, bọn họ vẫn cẩn thận nghiêm túc canh giữ nơi này, ánh mắt vĩnh viễn chuyên chú nhìn chằm chằm bóng tối của cái khe.

Tụ cư lúc trước đã từng tổ kiến tiểu đội phối hợp, trước bọn Hạ Phi, đã lục tục chui vào cái khe. Mà bọn Hạ Phi do là lần đầu, bởi vậy còn tại bên cạnh cái khe, nghe Bạch Bàn Tử giảng giải.

Bạch Bàn Tử vĩnh viễn đều ôn hòa thân thiết, bộ dáng cười tựa như bánh bao trắng: “Dưới lòng đất nên làm cái gì, không nên làm cái gí, cụ thể Nghiêm Thiết cùng Cao Tư sẽ nhắc nhở các anh. Một trong những mục đích của săn bắn là thăm dò đường đi dưới lòng đất, cái nào là đường cụt, cái nào là nơi đàn sinh vật biến dị sống, nơi nào có tang thi tụ tập, mấy chuyện đó chờ sau khi các anh trở về, nhớ rõ đến chỗ Điền Vũ Điềm ghi lại. Bản đồ do một mình anh ấy xử lý.”

Cậu lấy một tờ giấy gấp vuông vức từ trong lòng ngực, thận trọng giao vào tay Hạ Phi: “Đây là bản đồ trong lòng đất tụ cư vẽ từ trước đến nay, có vẽ ra, đều là dị năng giả chúng ta đã thăm dò qua.”

Hạ Phi mở trang giấy ra, ánh vào trong mắt chính là hình ảnh thô ráp lại rõ ràng sạch sẽ—— từ một khởi điểm phía trên trang giấy, tất cả nét vẽ đều bắt đầu từ điểm kia, uốn lượn đi xuống tựa nhánh cây, trên một nét vẽ thường sẽ sinh ra càng nhiều nhánh nhỏ, giống như tán cây của một gốc đại thụ, sum xuê mở ra như một tán dù thật lớn.

Nhưng mà đại bộ phận nhánh nhỏ trong đó, ở cuối đường đều đánh một dấu X thật to, sau cái nhánh đó đến chỗ kia là chấm dứt, không sinh ra một nhánh mới nữa. Như là tuyên bố đường này không thông, người không phận sự dừng tại đây.

Phía dưới cùng của cái ô chổng ngược, chỉ có một số ít đường không có dấu X ở cuối cùng, còn đang ý do vị tẫn (chưa thỏa mãn) kéo dài trên mấy chỗ trống của trang giấy. Đó là đường an toàn, thông với hy vọng tại phương xa.

Cả cái ô bung ra chỉ chiếm một phần tư trang giấy, ba phần tư còn lại để trắng. Hạ Phi hiểu được, chỗ trống kia đại biểu cho đường chưa biết, còn đợi mọi người tiếp tục thăm dò.

Trên đường nét dày đặc như mạng nhện, đánh dấu đủ loại kí hiệu. Hạ Phi đoán ra được vài loại, tỷ như viết chữ c, là hang động cave, một hình đầu mèo giản dị, đại biểu cho đàn sinh vật biến dị, mà vẽ một cái đầu lâu khô khô giòn giòn thật lớn, tự nhiên là đàn tang thi. Không thể không nói, Điền Vũ Điềm thực có khả năng điều tiết tâm tình, đem bản đồ chế tác quá vui mắt vui tai.

Miễn là có hình đầu mèo, hay hình đầu lâu, mấy hình vẽ đó vừa xuất hiện trên đường cong, cùng với nó sẽ là một chữ X dứt khoát rõ ràng —— đường này không thông, cấm lưu hành!

Nhưng mà. . . . . . Hạ Phi xem xét dãy dãy tiếng Anh khó hiểu trên bản đồ, nhức đầu nhìn Mục Nhạn Hành: anh có biết đây là ý gì không?

Mục Nhạn Hành kiên quyết trầm mặc tới cùng, Hạ Phi anh cũng không biết, hỏi y làm gì?

“Đây là bản đồ, mỗi một đoạn đều dùng dấu hiệu phức tạp mã hóa.” Bạch Bàn Tử nhìn biểu tình rối rắm của mọi người khi nhìn mật mã, cười ha ha bổ sung: “Mật mã này mọi người không cần hiểu. Điền Vũ Điềm xem hiểu là được.”

Cậu tiến đến bên cạnh Hạ Phi, chỉ cho mọi người xem, đều là mấy đường cong không bị xóa bỏ, tức là không có hình đầu mèo cùng đầu lâu khô, uốn lượn thật dài trên trang giấy.

“Nơi này, nơi này, còn có nơi này, đều là con đường có tiềm lực. Không phải đường cụt, trên đó cũng không có nguy hiểm lớn gì, còn có hang động có thể xây dựng cơ sở tạm thời, mấy huynh đệ của Tạ lão đại, chia nhau mang theo người đi thăm dò mấy con đường này.”

Trong giọng cậu có vài phần khâm phục: “Bọn họ không như mọi người, sáng đi tối về, bọn họ đi thiệt nhiều ngày, không biết khi nào mới có thể trở lại, cũng không biết hiện tại có hay không đã. . . . . .” Phát hiện chính mình càng nói càng tiêu cực, xấu hổ cười nói: “Các anh phải đi chính là đường mã hóa bắt đầu bằng s, xem bên này, bên này.”

Cậu vươn ngón trỏ trắng nõn đầy thịt, chỉ vào đường nhỏ kia cho bọn Hạ Phi xem, đường kia thực nhỏ thực ngắn, vừa mới xuất hiện khúc đầu.

“Con đường này vừa mới được phát hiện không lâu, cho tới bây giờ còn chưa thấy uy hiếp gì, xem như một đường có tiềm lực.” Bạch Bàn Tử hắc hắc cười, “Các anh tiếp tục đi theo con đường này. Trên đó nếu phát hiện nguy hiểm, không cần xông lên, lặng lẽ xoay trở về là được.”

Hạ Phi gãi gãi cằm: “Sau đó con đường này liền bị bỏ đi?”

“Đúng vậy.” Bạch Bàn Tử dùng ngón tay đầy thịt tạo hình dấu X, “Đến lúc đó các anh lại một lần nữa đổi đường, tiếp tục thăm dò.”

Hạ Phi mỉm cười gật đầu: “Đã hiểu.” Tạ Mặc Hiên nói tụ cư đã sớm chuẩn bị ngày sau xuống lòng đất, xem ra cũng không phải là nói dối.

“Trừ bỏ thăm dò đường, ven đường nếu gặp gỡ mấy con động vật biến dị linh tinh, nhớ rõ xuống tay mạnh chút, đó là thức ăn của người thường trong tụ cư. Hôm nay các anh là lần đầu, nên không an bài người thường đi theo các anh. Con mồi liền tự mình mang đi.” Bạch Bàn Tử nhún vai, “Nhưng nếu gặp tang thi, các anh giết được, tinh hạch tang thi thuộc về chính các anh, không cần nộp lên tụ cư.”

Bạch Bàn Tử nhếch môi, dù sao dị năng giả không thể trực tiếp hấp thu năng lượng của tinh hạch, phải giao cho lão già điên —— lão già điên bên kia kiếm đến tinh hạch không phải ít, tụ cư phát triển cũng sẽ không đình trệ. Chỉ là tội nghiệp cho dị năng giả, tinh hạch liều sống liều chết kiếm được, còn bị lão già điên bóc lột một tầng.

Hạ Phi cong cong đôi mắt hẹp dài, nhìn biểu tình cảm thông của Bạch Bản Tử, đáy mắt trêu tức: “Ừ, tôi biết.”

“Trên đường cẩn thận.” Bạch Bàn Tử thay một bộ biểu tình thận trọng, “Cảnh giác chút, sớm một bước phát hiện nguy hiểm, sớm một bước xoay người rời đi. Không bị đàn tang thi cùng đàn sinh vật biến dị phát hiện, các anh sẽ an toàn.”

“Tôi nói được rồi.” Cao Tư hiển nhiên rất quen thuộc Bạch Bàn Tử, anh cười cười vỗ một cái lên cái bụng mềm mềm của Bạch Bàn Tử, “Việc này do tôi cùng Nghiêm Thiết phụ trách, cậu không cần quan tâm quá nhiều.”

Nghiêm Thiết cũng có phong phạm lão đại cười phụ họa: “Đi theo tôi cùng Cao Tư, bọn họ không có việc gì.”

Khuôn mặt Quý Hùng vẫn cực kỳ đau khổ, tựa như trộn lẫn giữa ấm ức cùng bi thảm xui xẻo lẩm bẩm: “Đi chưa? Rốt cuộc muốn đi hay không? Không đi mà nói tui về a.” Vì cái gì y cũng bị Hạ Phi người này mang theo gia nhập vào đội ngũ của bọn họ hả! Thế giới dưới lòng đất gì đó. . . . . . Cái chuyện y sợ tối này, mới sẽ không nói cho bọn họ đâu!

Hiu hiu hiu, Quý Hùng lau khuôn mặt đầy râu một phen, cảm thấy bản thân cực kì đáng thương.

Hạ Phi đương nhiên sẽ không cho y cơ hội đổi ý, hắn híp mắt nhìn chăm chú vào bóng tối âm trầm trong cái khe, suy đoán cảnh sắc bên dưới sẽ như thế nào, tâm tình bỗng có chút khẩn trương cùng chờ mong, tay hắn nắm thật chặt, rồi lại buông ra.

“Đi thôi.” Hắn nói.

Thế giới dưới lòng đất có lẽ sẽ trở thành chốn về tương lai của nhân loại, rốt cuộc cần mấy người bọn họ vén lên bức màn thần bí mơ hồ kia.

Lâm Linh nắm thật chặt dây đeo ba lô, đi sau Lee Al, kiên định bước từng bước một: bọn họ sắp hấp thu hết tinh hạch rồi, Hạ Phi đại ca nói, phải cố gắng bổ sung vật tư, lại nhồi đầy ba lô!

Nghiêm Thiết dẫn đầu, Cao Tư đoạn hậu phía sau, anh vừa vặn đi ngay sau Lâm Linh, nhìn ba lô lớn trên lưng Lâm Linh, khóe miệng kéo lên, đạo mạo đàng hoàng cười nhạo: “Em hỗ trợ đeo ba lô, đúng không?”

Lâm Linh nhớ tới cảnh tượng nhiều lần bị quăng ngã trên mặt đất buổi chiều ngày hôm qua, liền lại bắt đầu cảm thấy thiên toàn địa chuyển choáng váng đầu, cô nhóc há miệng thở dốc, thế nhưng không thể phản bác, một buổi chiều ngày hôm qua, Cao Tư khiến cô nhận thức đầy đủ, cô yếu đến cỡ nào. Nếu cô cứ như vậy mà chiến đấu với tang thi, thì cô chỉ có một con đường chết.

Trước khi có thể hung hăng đánh nam nhân phía sau nằm bò trên mặt đất, cô chỉ có thể xứng với một cái ba lô. Lâm Linh khẽ cắn môi, cô sẽ không để xưng hô này đeo trên đầu mình lâu lắm đâu!

Advertisements

2 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 63

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s